
Nâng nhẹ tấm ảnh ố vàng.
Trong ảnh là tôi và thằng bạn thân, chưa đầy một năm trên đất K, nó chết… lãng nhách.
Số là lần đó, tháng 6/1979 tại Kongpong Chàm. Đại đội của tôi nhận lệnh phối hợp với bộ đội Campuchia tổ chức tập kích một nhóm tàn quân Pốt trú ẩn trong một khu rừng chồi.
Khoảng 2 giờ sáng thì Đại đội xuất phát, gần 4 giờ sáng đến nơi quy định. Vừa mới đến khu vực đó là súng đã nổ dữ dội vào đội hình của ta, ta cũng bắn trả, đối phương nhanh chóng rút lui.
Trời ơi! Không biết hợp đồng kiểu gì mà quân ta bắn quân mình. Đơn vị tôi một chết tại chỗ, hai bị thương…
Hai thằng bị thương được nhanh chóng chuyển đến d7 đóng tại thị xã Kongpong Chàm cách đó khoảng ba mươi cây số. Còn thằng chết là bạn tôi… đúng là hy sinh lãng nhách mà.
Tôi… từ đó trở về sau ghét mấy thằng bộ đội K như ghét quân Pôn Pốt. Sau đó một thời gian dài, tôi ít nói, buồn buồn. Thiệt tình là lúc đó tôi chỉ muốn bắn vài thằng…
Chính trị viên Đại đội phân tích lỗi đó là do cấp trên, do sự hiệp đồng tác chiến chưa chính xác nên xảy ra sự cố đáng tiếc, ổng nói: “Mầy đừng có làm bậy nhen, ra tòa án binh đó”!
Từ từ rồi cũng nguôi ngoai. Và hễ có đánh nhau thì tôi bắn gấp đôi - bắn cho phần của thằng bạn.
Còn nữa. Khi Đại đội tôi đóng ở khum (xã) Mia, nhiệm vụ là truy quét tàn quân Polpot và giúp xây dựng chính quyền, xây dựng lực lượng vũ trang. Một ngày nọ, khoảng tám giờ sáng một chiếc xe quân sự dừng ở chỗ Ban chỉ huy Đại đội, trên xe bước xuống là một cán bộ Tiểu đoàn và hai người nữa được giới thiệu là sĩ quan Quân báo Sư đoàn. Ông cán bộ Tiểu đoàn ra lệnh cho Đại đội bắt ngay Chủ tịch xã và Xã đội trưởng của khum Mia. Thì ra hai tên này ngoài mặt hợp tác với ta nhưng lại cung cấp lương thực và vũ khí cho bọn tàn quân Polpot.
Hết hồn! Hàng trăm tay súng nằm ngay miệng cọp mà không biết.
Rồi ngày qua ngày lại vài thằng nữa hy sinh, buồn quá… tôi ghét chiến tranh… ghét luôn cả đất nước mà vì nó tôi phải chiến đấu.
Không mang tình cảm cao thượng như cái tên “Tình nguyện”, nhưng tôi và nó - thằng bạn thân, đã cống hiến, tròn nghĩa vụ với Tổ quốc.
Bốn năm tám tháng, toàn thân không trầy trụa miếng nào… tôi trở về với gia đình. Trở về với cuộc sống đời thường, với mảnh ruộng, khu vườn… còn bạn tôi nằm lại nơi chiến trường, nơi đất khách quê người. Đau đớn lắm đa!
Nhớ tới nó lúc nào tôi cũng muốn khóc.
Sau nầy tôi có vài lần tìm đến nhà nó nhưng không gặp, chắc gia đình nó đã chuyển đi nơi khác. Muốn thắp cho nó một nén nhang mà cũng không được. Chẳng biết gia đình nó có biết ngày giỗ của nó không?
Thôi thì trong lòng một nén tâm hương. Mầy ơi… tau mãi nhớ mầy.
z(Kính tặng CCB Lộc Nguyễn)
z24/12/2022