Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »
Mầy ơi!

❊ ❊ ❊

Nâng nhẹ tấm ảnh ố vàng.

Trong ảnh là tôi và thằng bạn thân, chưa đầy một năm trên đất K, nó chết… lãng nhách.

Số là lần đó, tháng 6/1979 tại Kongpong Chàm. Đại đội của tôi nhận lệnh phối hợp với bộ đội Campuchia tổ chức tập kích một nhóm tàn quân Pốt trú ẩn trong một khu rừng chồi.

Khoảng 2 giờ sáng thì Đại đội xuất phát, gần 4 giờ sáng đến nơi quy định. Vừa mới đến khu vực đó là súng đã nổ dữ dội vào đội hình của ta, ta cũng bắn trả, đối phương nhanh chóng rút lui.

Trời ơi! Không biết hợp đồng kiểu gì mà quân ta bắn quân mình. Đơn vị tôi một chết tại chỗ, hai bị thương…

Hai thằng bị thương được nhanh chóng chuyển đến d7 đóng tại thị xã Kongpong Chàm cách đó khoảng ba mươi cây số. Còn thằng chết là bạn tôi… đúng là hy sinh lãng nhách mà.

Tôi… từ đó trở về sau ghét mấy thằng bộ đội K như ghét quân Pôn Pốt. Sau đó một thời gian dài, tôi ít nói, buồn buồn. Thiệt tình là lúc đó tôi chỉ muốn bắn vài thằng…

Chính trị viên Đại đội phân tích lỗi đó là do cấp trên, do sự hiệp đồng tác chiến chưa chính xác nên xảy ra sự cố đáng tiếc, ổng nói: “Mầy đừng có làm bậy nhen, ra tòa án binh đó”!

Từ từ rồi cũng nguôi ngoai. Và hễ có đánh nhau thì tôi bắn gấp đôi - bắn cho phần của thằng bạn.

Còn nữa. Khi Đại đội tôi đóng ở khum (xã) Mia, nhiệm vụ là truy quét tàn quân Polpot và giúp xây dựng chính quyền, xây dựng lực lượng vũ trang. Một ngày nọ, khoảng tám giờ sáng một chiếc xe quân sự dừng ở chỗ Ban chỉ huy Đại đội, trên xe bước xuống là một cán bộ Tiểu đoàn và hai người nữa được giới thiệu là sĩ quan Quân báo Sư đoàn. Ông cán bộ Tiểu đoàn ra lệnh cho Đại đội bắt ngay Chủ tịch xã và Xã đội trưởng của khum Mia. Thì ra hai tên này ngoài mặt hợp tác với ta nhưng lại cung cấp lương thực và vũ khí cho bọn tàn quân Polpot.

Hết hồn! Hàng trăm tay súng nằm ngay miệng cọp mà không biết.

Rồi ngày qua ngày lại vài thằng nữa hy sinh, buồn quá… tôi ghét chiến tranh… ghét luôn cả đất nước mà vì nó tôi phải chiến đấu.

Không mang tình cảm cao thượng như cái tên “Tình nguyện”, nhưng tôi và nó - thằng bạn thân, đã cống hiến, tròn nghĩa vụ với Tổ quốc.

Bốn năm tám tháng, toàn thân không trầy trụa miếng nào… tôi trở về với gia đình. Trở về với cuộc sống đời thường, với mảnh ruộng, khu vườn… còn bạn tôi nằm lại nơi chiến trường, nơi đất khách quê người. Đau đớn lắm đa!

Nhớ tới nó lúc nào tôi cũng muốn khóc.

Sau nầy tôi có vài lần tìm đến nhà nó nhưng không gặp, chắc gia đình nó đã chuyển đi nơi khác. Muốn thắp cho nó một nén nhang mà cũng không được. Chẳng biết gia đình nó có biết ngày giỗ của nó không?

Thôi thì trong lòng một nén tâm hương. Mầy ơi… tau mãi nhớ mầy.

z(Kính tặng CCB Lộc Nguyễn)

z24/12/2022

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »