Hiệp định Pari 27/01/1973 mang bao hy vọng Hòa bình nhưng ngắn ngủi. Ranh giới phân định đã cắm cờ hai bên mà ngay sau ngày ký kết, vùng Giải phóng của ta thường xuyên bị địch “nống” qua hòng giật cờ, chiếm đất.
Để giữ niềm tin cho nhân dân và đánh bại ý đồ lấn chiếm của địch, Trung đoàn 88 Tây Nam Bộ chúng tôi tiếp tục vào cuộc chiến. Mục tiêu là đánh địch nhưng không vi phạm Hiệp định có sự giám sát của Quốc tế bốn bên. Quán triệt đến từng đơn vị, từng đồng chí.
Vùng giải phóng Long Khánh là cánh đồng rộng đang vào mùa khô thuận lợi cho bộ đội ta vận động đánh lớn. Bên kia là Chi khu Ba Dừa, căn cứ lớn của địch, ngoài lực lượng bộ binh còn có Chi đoàn xe tăng sẵn sàng điều động.
Đêm mùng 6/3/1973 Tiểu đoàn 2 nổ súng mở màn theo kế hoạch. Thông tin ban đầu Trung đoàn cho biết địch nghi ngờ là “chuột nhắt” (theo cách gọi của chúng “chuột nhắt” là Du kích còn “chuột cống” là Bộ đội chủ lực). Đến sáng ngày 7, ta đánh mạnh. Địch đã xác định rõ là quân chủ lực và xin chi viện.
Sáng ngày 9, Sở chỉ huy Trung đoàn cho biết địch đã điều động đoàn xe tăng ở Chi khu Ba Dừa tham chiến. Vậy là đã dụ được chúng ra.
Trong tầm mắt của đơn vị đã nhìn rõ những chiếc xe tăng đang tới, những nòng pháo 90, những khẩu súng 12ly8 liên tục đổi hướng nhả đạn… thăm dò, uy hiếp. Sau một thời gian bắn không có sự kháng cự của ta, đoàn xe tăng lù lù dẫn xác vào trận địa.
Mười ba giờ mười lăm. Khi chiếc xe tăng đi đầu cách trận địa của Tiểu đoàn 2 chừng năm, bảy mươi mét… bất chợt cả trận địa rung lên, đỏ rực. Tiếng xích xe tăng, tiếng la hét và hơn cả là những tiếng hô xung phong của ba mũi tiến công. Tiểu đoàn 1 mũi tiến công chủ lực xé tan đội hình của địch bằng những quả đạn B40, B41.
Địch chống trả dữ dội. Những làn đạn 12ly8 và AR15 đỏ rực đan chéo quét ngang đầu gối lên ngực, đạn nổ hai lần nghe đanh tai, đạn cắm phầm phập xuống mặt đất… bụi bay mù mịt. Cách tôi khoảng năm mét, chiến sỹ Thái cầm B41 gần như mất sức chiến đấu, phần do vận động mệt và cũng ảnh hưởng của tinh thần vì ba chiếc xe tăng đang ầm ầm lao tới.
Tôi tự nhủ nếu không nhanh chóng tiêu diệt những chiếc xe tăng này thì mũi tiến công của ta sẽ bị phá vỡ. Lợi dụng địa hình tôi lao đến giật khẩu B41 trên tay Thái nhanh chóng bắt mục tiêu siết cò, khi đó tai tôi chỉ nghe một tiếng “ục” của luồng lửa từ khẩu B41 phụt về phía sau, quả đạn như bắp chuối đỏ rực cắm phập vào chiếc xe tăng địch, kế theo là tiếng nổ của các loại đạn trong xe. Hai chiếc xe còn lại quay đầu chạy về hai hướng.
Bị chặn lại cùng thiệt hại, địch chui vào xe gọi pháo bắn cấp tập. Cả trận địa rung lên bần bật vì các loại đạn pháo. Đáng sợ nhất là pháo chụp, đạn nổ tầm ngọn cây chụp toàn bộ mảnh vỡ xuống dưới. Cây rụng không còn chiếc lá, thân xác đồng đội tôi tan tác tung lên. Chứng kiến cảnh đồng đội hy sinh vô cùng xót xa.
Lao đến rặng trâm bầu cây đổ ngổn ngang tôi nhìn bên kia hàng cây, rất gần là chiếc xe tăng đang hướng về mũi tiến công của Tiểu đoàn 2 xả đạn, khói lửa mù mịt. Chớp thời cơ tôi khom người nâng khẩu B41 ngang tầm vai xiết cò. Cự ly quá gần, trong tích tắc chiếc xe tăng “xị” xuống, rồi lửa bốc lên… tai tôi ù đặc. Chỉ thấy lúc này đội hình ta và địch đan xen. Chốc chốc lại một chiếc xe tăng địch bùng cháy.
Cuối cùng xe tăng địch còn lại bốn chiếc bỏ chạy về phía Chi khu Ba Dừa. Pháo ở các nơi cũng ngừng bắn. Trận địa lúc này chỉ còn những tiếng đạn nổ thưa thớt. Bộ đội nhanh chóng làm công tác Thương binh Liệt sĩ, chỉnh đốn đội hình đề phòng địch bổ xung tăng viện.
Đúng theo dự đoán của Trung đoàn. Mười bảy giờ mười lăm phút, bốn chiếc xe địch rút chạy đã được tăng viện thêm bốn chiếc nữa quay lại trận địa. Tôi nhận nhiệm vụ chỉ huy mười tay súng chủ yếu là B40, B41 ra cách phòng tuyến chừng năm trăm mét, dùng hỏa lực đánh chặn từ xa. Cùng lúc dội về những đường đạn 12ly7 đan chéo đỏ rực của ta. Tám chiếc xe tăng địch không dám tiến, bắn loạn xạ, hơn mười tám giờ chúng rút lui. Trong lúc di chuyển đánh địch tôi bị mảnh đạn “liếm” mông phần mềm, được anh em băng bó có thể đi lại bình thường.
Gần nửa thế kỷ nhớ lại trận đánh vô cùng ác liệt, mất mát. Nhưng thắng lợi của Trung đoàn hết sức vẻ vang. Mười sáu xe tăng địch cùng toàn bộ lính trong xe bị tiêu diệt. Sau trận thắng, hòa vào thành tích Trung đoàn, tôi vinh dự được nhận Huân chương chiến công hạng Hai cùng danh hiệu cao quý “Dũng sĩ diệt xe cơ giới”.
Sáng ngày 10/3/1973, chiếc trực thăng giám sát của Quốc tế bốn bên bay lượn từ trên cao chỉ thấy khói từ những chiếc xe tăng cháy dở. Và cờ ta tung bay trên vùng Giải phóng của ta.
(Kính tặng CCB Bùi Thanh Sơn)
11/7/2022