Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giấc mơ quê

Đêm ấy trăng ngoài rằm hơi khuyết, đoàn Tăng Thiết giáp chúng tôi hành quân, thực ra tôi chẳng biết tới đâu, chỉ biết đi trên đường nhựa bóng nhoáng. Vậy là Tiến về Thành đô. Trên đường không chỉ có chúng tôi. Từng đoàn pháo binh, từng đoàn xe chở bộ binh ầm ầm tiến…

Hướng về phía trước, từng chùm pháo sáng liên tục vút lên không trung, nơi ấy sáng như ban ngày. Lại nhớ đến ánh sáng mờ ảo trên đường Trường Sơn chúng tôi đi qua. Cuộc hành quân của cả dân tộc sắp tới đích rồi.

Lệnh tắt hết đèn, lái xe giữ đúng cự ly, đoàn tăng thiết giáp chúng tôi dài có lẽ đến mấy kilomet. Trong lòng tôi náo nức lần đầu tiên vào trận, lại là trận lớn binh chủng hợp thành, có lẽ chỉ thiếu hải quân và không quân. Và lần đầu biết mùi gió biển… tự nhiên tôi khẽ hát “đêm trăng sáng trên cầu anh thổi sáo, mà đêm trăng sáng chân cầu em giặt áo”…

Đúng mười hai giờ đêm lệnh dừng, đào hầm giấu xe, ngụy trang xóa vết xích.

Tất cả đang chuẩn bị cuốc xẻng đào hầm giấu xe, hầm dài hơn bảy mét, rộng bốn mét… Tôi quay sang bảo anh trưởng xe: “Anh quê ơi, em để ý thấy có cái hố rộng, mình chỉ cần sửa là xe xuống vừa”. Tôi dẫn anh ra xem.

Ngắm nghía một lúc anh cười: “Chú em cũng tạm thông minh đấy”!

Công việc hầm và ngụy trang xong một cách nhanh chóng. Bước vào kiểm tra kỹ thuật và bổ xung dầu mỡ. Tôi được phân công đi lấy nước bổ xung két mát. Lần đầu đến gần nơi chiến sự, thực lòng tôi cũng hơi run. Tìm được nước tôi múc đầy can hai mươi lít, về nửa đường bỗng nghe tiếng “bụp”. Một quả pháo sáng rực sáng trên bầu trời, lơ lửng giữa đỉnh đầu, chiếu sáng mình tôi đứng giữa cánh đồng.

Có tiếng anh trưởng xe quát: “Đứng im”! Thì ra anh vẫn dõi theo tôi… Xách can nước tôi đứng như trời trồng cho đến khi pháo sáng tắt hẳn, cuối cùng cũng về đến xe.

Xong việc anh trưởng xe nói: “Đêm nay mình được ưu tiên không phải gác vì theo hợp đồng có một Trung đội bộ binh bảo vệ xe mình. Nhưng không được chủ quan, ta ngủ ít thôi”!

Nói là ngủ nhưng có ai ngủ được ngay đâu và bắt đầu hai anh quê nói chuyện.

Một anh kể, mẹ mình năm nay già lắm rồi, mình con một. Kỳ vừa rồi ra Bắc nhận xe mình tranh thủ được về mấy ngày. Cô hàng xóm và là bạn cùng lớp, đẹp người đẹp nết… ngày nào cũng sang nhà giúp mẹ mình mọi việc. Chúng mình cũng yêu nhau từ khi còn học. Mẹ cứ bắt cưới có đứa con rồi đi, mình không chịu. Mình thương cô ấy lắm. Nếu có gì… mình không về được thì các “quê” về động viên mẹ và cô ấy giúp mình.

Anh kia lại nói, còn mình đợt đó về được bảy ngày, ông bố khăng khăng phải cưới vợ. Bố đã ngắm cho cô hàng xóm, mọi việc chuẩn bị, bốn ngày là đám cưới. Ba đêm nằm bên nhau cô ấy… “treo cờ trắng”. Thế là chúng mình nói chuyện suốt đêm. Mình chỉ sờ và xoa bộ ngực căng tròn… Mình thương cô ấy quá, tiếng là có chồng nhưng vẫn còn trinh tuyết.

Nghe tới đây, tôi bảo anh “còn trinh mai kia hòa bình về phá lũy càng sướng lo gì”… Và tiếp luôn: “Em kể chuyện quê em các anh nghe nhé”! Mọi người nhất trí.

“Quê em có đình làng thờ vua Bạch Đầu Đế con vua Mai Hắc Đế, Ngài thiêng lắm. Năm nào làng cũng mở hội ba ngày… vui lắm. Có hát quan họ trên sông, đua thuyền Rồng, chọi gà… Thanh niên ai lên đường nhập ngũ đều ra đình xin Ngài phù hộ và che chở bình an. Khi nào hết chiến tranh em mời các anh quê về xem lễ hội”.

Thế là tôi cắt được câu truyện trầm buồn của hai anh. Rồi chẳng kể được nữa, nhớ quê vô cùng… lắng lại, chắc các anh cũng như tôi, mỗi người riêng một dòng suy nghĩ.

Mơ màng, tôi bỗng thấy có một vị đầu tóc trắng cước, oai phong: “Cố ngủ đi con, còn lấy sức. Ngày mai sẽ ác liệt lắm… Ta che chở cho con”.

“Quê” là tiếng lính Tăng Thiết giáp vẫn gọi nhau, chẳng biết tự bao giờ… mà cất lên chưa bao giờ chán. Trong gian nan, gọi nhau tiếng quê sao nghe lòng ấm áp. Cảm ơn các anh quê cho tôi cơ hội trước trận đánh lớn được nhắc tới quê mình… để có giấc mơ sao ấm lòng đến thế.

Tôi ngủ lúc nào không biết.

z05/12/2022


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »