Câu chuyện bắt đầu từ ba người bạn. Tôi, Lý và Trăng. Chúng tôi học cùng lớp…
Năm 1972 cuộc kháng chiến chống Mỹ đang hồi quyết liệt, hai bạn tôi lên đường. Vâng, tôi là một cô gái và tình bạn chúng tôi trong sáng tuyệt vời.
Hai bạn cùng huấn luyện một nơi, vào chiến trường họ chia hai ngả. Rồi bạn Lý hy sinh, bạn Trăng trở về… cũng là điều bình thường sau cuộc chiến.
Hôm đó cách đây mấy năm rồi, bạn Trăng đến gặp tôi.
- Tôi mơ lạ lắm bà ạ, mơ thấy thằng Lý.
Ba ngày cùng một giấc mơ. Lý khẩn khoản nhờ anh tìm cho người con trai của mình. “Bạn đã có vợ đâu”? “Vợ tôi, chị Nguyệt nơi huấn luyện nhớ không”? Có chứ, ai chứ chị Nguyệt thì anh quên sao được. Lần đầu xa nhà, gian khổ huấn luyện, chị là nguồn an ủi động viên lớn của hai thằng. “Nhưng chị hơn mình nhiều tuổi mà”?
“Thôi bạn đừng trách hỏi nữa, tôi cũng không biết nói sao nữa nhưng chị có với tôi một thằng con. Con tên là Quân, là kỹ sư xây dựng. Bạn đến Nha Trang tìm con giúp tôi”… Ba giấc mơ làm Trăng không còn thấy mơ hồ, anh nhớ từng lời bạn nói.
Trong chiến tranh không gì là không thể. Bỏ qua những điều khó hiểu, Liệt sĩ để lại một người con là điều quá hạnh phúc. Hai chúng tôi hăm hở tìm đến nhà bạn Lý, chúng tôi vốn cùng quê.
Bất ngờ đầu tiên là gia đình. Bố mẹ không còn. “Thôi tất cả đã qua rồi… hãy để yên các em ạ”. Người anh lặng lẽ hồi lâu rồi nói.
Không cam tâm, lần này một mình Trăng về nơi huấn luyện xưa. Chị Nguyệt không còn ở nơi đây nhưng nhiều người vẫn nhớ chị. Và anh ngỡ ngàng nghe kể: chị cùng người con trai tên là Quân, sinh tầm năm ấy, đã chuyển đến sống ở Nha Trang.
Bất ngờ thứ hai là trước đó chị Nguyệt đã có chồng. Họ li dị… không biết có phải vì sự có mặt của Quân không? Tình yêu người lính không đẹp lung linh như Cổ tích.
Hài cốt người Liệt sĩ đã được gia đình anh đón về quê hương. Ai từng qua chiến trường mới hiểu nghĩa tình đồng đội. Nặng trĩu trong lòng, nhân chuyện này về quê, Trăng muốn được một mình ngồi thật lâu bên mộ bạn nói lời tâm sự. Lạ thay cứ thế đi một mạch về nhà anh mới nhớ. Trong niềm ân hận, anh mơ thấy bạn thật buồn: “Ngôi mộ gia đình tôi mang về không phải tôi đâu”.
“Người nhà không muốn tìm thì biết làm sao”? Hai chúng tôi đành tự an ủi, dừng lại cuộc kiếm tìm… Chẳng bao giờ Liệt sĩ Bùi Đình Lý trở về trong giấc mơ người bạn nữa.
Dù gì thì giấc mơ của anh Trăng và hiện thực gần như là một. Quân ở đâu? Chắc con mong có bố lắm. Mắt tôi nhòa đi khi nhớ câu bạn kể… “gia đình mang về không phải tôi đâu”!
(Kính tặng chị Mai Đào)
27/7/2022