(Kính tặng CCB Lê Phú Dân)
Có những đóng góp thật vô tình cho Cách mạng như là Má Tư của tôi một người mẹ gốc Hoa. Câu chuyện xảy ra khi đã rất gần ngày chiến thắng.
Sau chuyến tôi đóng giả một sĩ quan Quân cảnh Ngụy để về cứ Đức Huệ - Long An, vừa thỏa mãn cái ngạo nghễ của lính Đặc công, tôi còn được “sếp bự” Sáu Khánh vỗ vai: “Chú giỏi quá giỏi”! Rồi ông đến gặp riêng tôi: “Chuẩn bị cho nhiệm vụ mới chú cần tập huấn khoảng mười lăm, hai mươi ngày, nhưng trước hết chú phải để đấu xù tóc rối”.
Sáu Khánh chỉ là mật danh sếp. Người Tình báo ấy là câu chuyện dài khó mà hiểu hết… Ông quê tỉnh Bắc Thái, nhập ngũ 1958 rồi theo đoàn quân Nam tiến năm 1960. Không biết cơ duyên nào ông được bố trí sang hoạt động tại Campuchia trong vai một nhà buôn lớn ở Nongpenh thực ra là phục vụ mua lương thực, thuốc men, vũ khí quân trang cho chiến trường Miền Nam. Sau đảo chính Campuchia 1970 ông Sáu Khánh về R (khi ấy đóng tại Lò Gò, Xóm Giữa, Tây Ninh) trợ lý đắc lực cho ông Mười Cúc (sau là Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh) và ông Sáu Dân (sau là Thủ tướng Võ Văn Kiệt). Là nhân tố quan trọng trong “Con đường Tiền tệ” vừa được Đài truyền hình tiết lộ nhân kỷ niệm bốn mươi sáu năm ngày Giải phóng.
Ông cho tôi biết, Cao nguyên trung phần (vùng chiến thuật 2) ta sẽ Giải phóng thăm dò địch, nếu có thể cuối năm ta Giải phóng Sài Gòn. Mục tiêu còn lại là vùng Tây Nam Bộ, nơi chính quyền Thiệu sẽ rút về cố thủ chờ Mỹ viện trợ.
“Tập huấn xong phải trải qua sát hạch, tôi tin rằng chú sẽ làm tốt. Chúc chú thành công”!
Các Hướng dẫn viên của tôi đều là người Sài Gòn gốc, suốt khóa tập huấn tất cả đều trùm kín đầu chỉ hở hai con mắt. Sau mười lăm ngày sát hạch tôi đều hoàn thành tốt, Sáu Khánh lại gặp riêng tôi giao nhiệm vụ, ông nhấn mạnh: “Độc lập tác chiến. Mục tiêu cuối cùng là tiếp cận Tổng Nha Cảnh sát Sài Gòn”.
Ông thông báo thêm mười lăm ngày qua Cao nguyên Trung phần đã được ta Giải phóng, địch bỏ chạy theo đường 7 bị ta đánh chặn cho tơi tả tại Cheo Reo - Phủ Bổn, tiếp tục quân ta mở chiến dịch đánh Huế - Đà Nẵng.
“Vài ngày tới Sài Gòn sẽ rất hỗn loạn… Chú vào thành như những thành phần bất cần mặc thác cho đời”…
Ngày lên đường đã đến. Tôi có được giấy tờ căn cước hợp pháp, đi trên một chiếc xe đò chở khách vào thành phố Sài Gòn. Tim đập mạnh khi lên xe với suy nghĩ đang đi vào miệng hùm, tự nhủ với mình: Giải phóng quân cứ đi có đến! Trong chiến đấu chúng tôi thường tếu: “Mẹ ơi trước sau gì con cũng hy sinh”…
Hòa vào dòng người chen chúc, ầm ĩ tiếng máy xe và tiếng gọi nhau, một bà má chen tới gần tôi, tiếng nói đủ nghe: “Bình tĩnh sẽ có người xử trí”… Ôi tôi mừng quá!
Tới một đồn Cảnh sát vẫy xe dừng lại để chúng kiểm tra. Tên cảnh sát đi đến chỗ ghế tôi: “Thằng
bụi đời mày ở đâu đưa xem căn cước”! Tôi trả lời: “Dạ… con xóm 7”. Bà má lúc nãy tiếp lời: “Này chú, nó là con Tám cụt, cháu tui”!
“Ra thế lâu rồi không gặp tao quên, cho gửi lời tới thằng cha mày, Bụi đời”… Lục soát hết hành khách trên xe, trước khi xuống nét mặt nó đang hằm hằm thay đổi: “Bác tài nhớ chuyến sau có quà, nhớ heng”…
Trong xe nóng như lên đến một trăm độ, xe chạy chậm nhưng không vào bến. Bà má ghé tai nói nhỏ: “Cẩn thận gặp quân cảnh là bị ăn đòn rồi đưa về bốt giam. Giờ chú lên xe lam về Chợ Lớn, ở đấy chú tìm việc làm”. Dúi vào tay tôi mấy trăm tiền Ngụy, bà biến vào đám đông. Tôi như lạc lõng vào một thế giới xa lạ…
Cố tình len lỏi trong chợ vì tôi nghĩ nơi đám đông sẽ chỉ có bọn Mật vụ mật thám, còn bọn Cảnh sát và Quân cảnh ít vãng lai. Đang quan sát thì một bà to nặng cả tạ vỗ vai: “Nè nhìn gì dậy, có làm khuân vác không”? Tôi “dạ”.
- Thế đi theo “ngoa” chỉ cho. Bây giờ mày cùng thằng đang ngồi kia bốc hết xe vải vào kho cho “ngoa”, nhưng hôm nay thử việc “ngoa” chỉ cho bữa cơm thôi nhé.
Tôi hỏi: “Rồi có chỗ nào ngủ qua đêm không”? “Mày tên gì ở đâu”? Tôi giờ đã rất tự tin: “Xóm 7 Bình Chánh, tôi con Tám cụt”.
Tám cụt là cảnh sát nhưng lại có thằng con bụi đời. Nghe bảo khuôn mặt và dáng vóc của tôi to cao giống tên bụi đời này, ta đã bí mật bắt cóc và đưa tôi thay thế.
Thế mới biết cha con hắn nổi danh. Bà chủ vựa vải nói luôn: “Ôi thằng cha mày Tám cụt Tổng nha Cảnh sát đó sao? Thôi ngoa không dám thuê mày bốc bác mà cho mày việc khác. Nhưng hôm nay hai thằng chúng mày vẫn bốc hết xe vải cho ngoa”…
Năm tấn vải mỗi cuộn tròn dài nặng chín mươi sáu ký. Rồi lại bị “ma cũ bắt nạt ma mới”, thằng kia chỉ đứng trên xe lăn ra sát mép thùng xe. Vừa đói lại vừa trải qua chuyến xe đò khủng khiếp nhưng biết làm sao, ngoan ngoãn im re tôi vác hết… chảy ra nước mắt. Ba tiếng đồng hồ thật quá sức tưởng tượng, đáng nhớ trong cuộc đời chiến đấu của tôi.
Bà chủ vựa vải tỏ ý khen ngợi. Bà dẫn tôi đi mua cho bộ quần áo mới, đưa hẳn về nhà. Gọi lái xe đưa đi ăn nhà hàng của người Hoa. Tại đó bà tự hào khoe với các bạn buôn là bà vừa tậu được con của Tám cụt làm vệ sĩ.
Vậy là tôi chấm dứt bụi đời. Khá suôn sẻ ngoài việc đêm đó không ngủ nổi vì đau, trong phòng riêng tôi ho ra máu…
Sơ qua về tên Tám cụt, được CIA đào tạo huấn luyện chui vào hàng ngũ cơ sở Cách mạng của ta nhưng không giấu được bản chất ngông cuồng. Hắn lộ mặt khi phá một cơ sở trong nội thành, biết trước nên cơ sở Cách mạng của ta kịp đi sơ tán. Chưa kịp gây tội ác vừa là may mắn cho ta vừa là phúc cho hắn. Cách mạng lâm thời Miền Nam Việt Nam tuyên bố trừng trị tên mật vụ mật thám: chặt một ngón tay cho cơ hội hối cải và ghi nhớ suốt đời. Từ đó hắn có tên gọi Tám cụt hay Chín ngón.
Mất ngón bóp cò súng, hắn được điều về Tổng nha cảnh sát đô thành Sài gòn gần Cầu chữ Y quận 5 với chức năng lưu trữ hồ sơ, đeo lon đại úy, càng trở nên ác ôn khét tiếng. Và tôi dưới bóng con của hắn, được bà chủ người Hoa Chợ Lớn đưa về tại dinh thự làm vệ sĩ cho bà.
Bà là thứ tư và tôi gọi Má Tư, chồng bà ít về nghe bảo có vợ lẽ bên Sinhcapo.
Thế rồi không biết bằng cách nào bà có cho tôi một tấm thẻ Vệ sĩ Quốc gia và được cấp súng: một khẩu Colt xoay Pháp và một khẩu Colt 12 của Mỹ. Tôi thích khẩu Colt 12 Mỹ nhưng Má Tư lại bảo: “Con đeo khẩu Colt xoay Pháp oai hơn”!
Má hỏi tôi biết sử dụng chưa, nếu chưa má thuê một lính Quốc gia huấn luyện. Tôi trả lời “Dạ Ba con có hai khẩu này, cũng đã dạy con”, má gật đầu “tốt tốt”.
Trong vai vệ sĩ, tôi được má Tư cho đi các tiệm buôn có máu mặt, gặp gỡ đủ các thành phần, tham gia đủ các loại giao dịch… Rồi điều chờ đợi cũng đến, đột ngột Má Tư bảo: “Chuẩn bị rồi má đưa đi vào gặp ba mày ở Tổng nha”.
Sẵn sàng tình huống cha con gặp nhau từ ngày huấn luyện nhưng giờ đây tôi linh cảm không lành.
Ăn sáng xong tôi sửa soạn mặc đồ. Tôi đeo khẩu Colt 12 Mỹ, đi đôi giày Mỹ cao cổ, hai bên cổ giày có gắn hai dao găm: một của Hàn quốc, một của Mỹ loại 7 tác dụng. Má nhìn tôi vẻ rất hài lòng. Tôi kiểm tra lại những động tác cử chỉ dáng đi cho đúng con Tám cụt.
Trên đường đi đến tổng Nha tôi có suy nghĩ là hai người đã hẹn trước rồi. Má Tư như rất đang hào hứng, tôi nghĩ là vì mối quan hệ làm ăn mới, bà muốn tặng Tám cụt sự bất ngờ về diện mạo thay đổi của con hắn (là tôi).
Dừng ở cổng Tổng nha để lính gác kiểm soát giấy tờ tùy thân, tôi nhìn vào trong và nhận ra Tám cụt ngoài sảnh tầng trệt, dáng vẻ như đang chờ… nét mặt khó đoán.
Qua câu chào xã giao ông ta đưa tôi và Má Tư về phòng. Tại đây Tám cụt ngắm nghía tôi từ đầu đến chân: “Hai ba con gần năm nay không gặp, con chả thay đổi gì. Thay đổi là bận đồ Mỹ”.
Quay qua má Tư, hai người qua lại bằng tiếng Hoa Quảng Đông (nếu là tiếng Hoa Bắc Kinh tôi đã nghe được). Rồi quay lại, Tám cụt bảo tôi: “Con sang phòng bên để ba nói chuyện với bà Tư, nhưng để lại súng ba coi cho”.
Tôi sang phòng bên và như dự đoán, khác hẳn sự đón tiếp ban đầu, cuộc thẩm vấn của Mật vụ tổng Nha chờ sẵn cùng máy Phát hiện nói dối.
Rồi đến phòng tiếp theo, cửa vừa mở thì hai thằng chờ sẵn, một thằng đấm thẳng mặt tôi, cú đấm quá mạnh làm tôi loạng choạng ngã ngay cửa, thằng kia lôi tôi sềnh sệch vào phòng.
Chưa kịp định hồn thì hai thằng liên tiếp đá đấm thi nhau… Rồi một thằng thứ ba nâng tôi dậy tiếp một cú thúc vào mạng sườn. Máu phun ra bắn vào mặt hai tên trước mặt… tôi khuỵu xuống ngất đi.
Lúc tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là rất đau, chân tay không thể cựa quậy… Tôi mở mắt, Má Tư ngồi bên cạnh: “Tỉnh rồi con? Con đi đứng làm sao mà tai nạn vậy? may mà ba con tới kịp… Thiệt phước đức”! Vậy là Má Tư không hay biết gì.
- Má ơi con nằm đây lâu chưa?
- Hai ngày rồi con. Để má gọi cho ba con tới.
Tám cụt đã thử tôi quá nặng tay, không khỏi căm tức. Tôi bảo má Tư (hình như tôi đã coi bà là má):
- Má Tư ơi từ nay gọi ba Tám cụt là Chín Ngón má nhé.
- Gọi kiểu gì chả được con… ừ thì Chín ngón.
Xót tôi, má gật liền. Vừa nói xong Chín ngón xuất hiện. Hắn nói: “Con tỉnh rồi à, để Ba đưa con về đồn chăm sóc nghe”!
Tôi trả lời: “Hai lần Ba đón con là đã hai lần mấy ổng đưa con vào Khám Chí Hòa (tôi đã biết chuyện hắn dạy dỗ đứa con bất trị), lần nữa chắc tụi nó giết con mất”.
Má Tư như đã hiểu: “Thôi ngộ đi kiếm gì ăn đây”.
Má Tư đi rồi Chín ngón mới giận dữ: “đ..má tụi nó quá tay quá trời, may Ba kịp thời không thì biết con sẽ thế nào. Thôi con cứ ở đây khi nào khỏe ba đến đón con”.
“Đây là đâu ba”? tôi hỏi. “Đây là biệt phủ chuyên dành cho các ông lớn Cảnh sát quốc gia. Từ Biệt phủ chắc con không hiểu, đây là nơi nghỉ dưỡng đặc biệt. Không phải ai cũng được vào nơi này”!
Vậy cũng đáng cho trận đòn…
Hàng ngày Má Tư vẫn đến thăm tôi nhưng không được ở lại. Má mang đến đồ ăn cho tôi, lưu lại chút rồi về.
Còn Chín ngón thì từ bữa đó mất tăm. Bác sĩ đến khám bảo tôi: “Chú ráng vận động đi nhẹ vì sang tuần phải về rồi, nơi này không dành cho chú”.
Ngày ra “Biệt phủ” má Tư đến đón tôi, tôi bảo má gọi cho Chín ngón mang súng và căn cước trả. Vừa ra khỏi cổng Chín ngón đến, ông ta bảo tôi về nhà bà Tư nghỉ dưỡng: “Lâu rày ba bận quá không thăm con được, ba có lỗi”… Tôi làm bộ lạnh lùng: “Đưa súng và căn cước cho tôi. Ông về đi”.
Qua kính xe tôi nhìn ra ngoài phố thì thấy người đông hơn, xe cộ đông hơn, lính ngụy đầy đường, đường tắc liên tục.
- Má ơi sao mới có hơn mười ngày mà Sài Gòn có vẻ như hỗn loạn?
- Cộng sản Bắc việt đã chiếm được Cao nguyên và Huế - Đà Nẵng rồi. Chắc vài ngày nữa Sài Gòn rơi vào tay Cộng Sản.
Vậy là giữa lúc rối bời tôi làm phiền má. Về nhà bà thuê một bác sĩ riêng chăm sóc cho tôi. Bác sĩ kể thành phố giờ hỗn loạn. Thiệu không đủ khả năng để dẹp loạn cướp bóc… Việt cộng đã áp sát Sài Gòn.
Đã có thể đi lại bình thường. Tôi rối ruột nghĩ tới nhiệm vụ. Làm sao gặp cơ sở nội thành? Làm thế nào để qua mặt được Má Tư đây? Các phương án đều không khả thi… tôi thấy mình như cá nằm trên thớt.
Tôi xin Má Tư đi ra ngoài. “Chưa được con ơi… Ngoài kia lộn xộn lắm”! Chắc má thấy chưa đủ để ngăn tôi nên nghiêm giọng: “Lúc này má rất cần có con bên cạnh”!
Quả thực từ xa nghe tiếng đủ các loại bom pháo. Nhà cửa có lúc như rung lắc. Bầu trời nội đô liên tục các loại máy bay, tiếng máy bay nghe nhức cả đầu, nhiều lúc át tất cả những tiếng động, nói chuyện phải lớn tiếng. Trên đường phố khói đen mù mịt của xe nhà binh các loại ngược xuôi.
Tôi nghĩ má cũng đang lo cho số tài sản, tài khoản trong ngân hàng. Liên hệ trong nội thành ta có các anh Mười Cúc, Sáu Dân, Lữ Minh Châu. Tôi tự tin:
- Các tài khoản của má tại Sài gòn Má dự định gì chưa khi Thiệu đầu hàng Bắc việt?
- Ôi con suy nghĩ được đó, má đang đau đầu chuyện này, con biết gì nói má nghe đi!
- Má ơi. Giờ thì hai má con ta không thể ngồi trong nhà mãi được, phải ra tiệm hàng của má ngoài Chợ Lớn và đến các sở ngân hàng… Phải gom hàng, gom tiền bạc vào tài khoản nhà băng chứ má!
Má Tư nghe tôi nói vẻ mặt buồn lo. Sợ bom rơi đạn lạc nhưng cả núi hàng, đống tiền không gom dễ mất trắng. Má nhìn tôi chút hy vọng:
- Thế thì để má kêu chú tài lấy xe đưa hai má con đi.
Đường phố như ong vỡ tổ. Các công sở như Nha canh nông, Nha điền địa… đều đóng cửa. Vất vả lách qua những xe cộ nhà binh, những đám cơ hội vô chính phủ, rồi xe má con tôi cũng đến được văn phòng làm việc của má tại Chợ Lớn.
Má bảo tôi: “Con ra kho bảo thủ kho xem thống kê hàng còn lại cho má nhé, xong việc con về lại văn phòng”.
Cơ hội để được ra ngoài, tôi đi thẳng đến Tổng kho của má Tư. Thấy hai chú bốc vác đang ngồi chờ, tôi bảo hai chú có bộ quần áo cũ cho mượn để bận và kiếm cho nón vải. Hai chú bốc vác có vẻ ngạc nhiên nhưng ngoan ngoãn nghe theo.
Tôi vào kho tìm thư ký kho và bảo tổng hợp lại số hàng còn lại ba mươi phút nữa tôi vào lấy. Rồi với bộ đồ của dân bốc vác, nón vải chụp che gần hết mặt, khẩu Colt 12 lên đạn giắt trong, ám hiệu bắt liên lạc lộ ra ngoài, tôi đi loanh quanh khu Chợ Lớn.
Đang giả bộ ngắm xem một bức phù điêu thờ cúng của một cửa hàng người Hoa, một bà đến gần tôi hỏi: “Chú thích mua loại nào tôi dẫn chú vào trong xem”. Vào bên trong, một cô gái trạc hai mươi tuổi đón tôi: “Chú ngồi chờ có người gặp”. Năm phút sau có tiếng ám hiệu mật khẩu, tôi đáp khớp mật khẩu. Một ông trạc ngoài bốn mươi tuổi đi tới: “Chào chú Sáu Dân”.
Ông giao nhiệm vụ cụ thể mà trước lúc vào thành tôi biết sơ qua, đó là tiếp cận kho hồ sơ lưu trữ của Tổng nha Cảnh sát ngụy không để cho bọn chúng tiêu hủy. Còn thực hiện như thế nào lệnh trên sẽ có các bước cụ thể. “Đây là lúc nước sôi lửa bỏng, không còn nhiều thời gian”…
Tôi quay lại Tổng kho của má Tư rồi đến văn phòng. Đã quá trưa, ba người cùng đi ăn rồi vội vã về nhà, đường phố liên tục tắc nghẽn, chỉ có khoảng hai cây số mà xe đi gần một tiếng. Về đến nhà má Tư quăng mình xuống ghế thở phào: “Thoát chết rồi”!
Nhận xét trong tình thế này tôi thấy bà khá là điềm tĩnh, có lẽ do không vướng bận gia đình? Chính trị bà không nghiêng phe nào… và niềm mến yêu với tôi ngày thêm rõ nét. Tôi nghĩ để hoàn thành nhiệm vụ không nên giấu má thân phận của mình và cũng không thể giấu nữa.
Tôi lại gần má Tư: “Má ơi vào phòng riêng con muốn cho má biết một việc quan trọng”.
Bây giờ trong phòng chỉ có hai má con.
- Cho con biết các tài khoản Ngân hàng má làm xong chưa?
- Má làm xong như bữa trước con bày cho má rồi.
- Thế là con yên tâm. Má ơi còn việc này… trước sau con cũng phải cho má biết.
- Con nói đi, con cần tiền bao nhiêu, đô la hay vàng má chuyển cho.
- Con cảm ơn má, nhưng không phải con cần tiền. Con được má cưu mang lúc hoạn nạn mà chưa có báo đáp được gì… Nay con muốn nói một điều bí mật mà chỉ hai má con biết thôi. Má phải bình tĩnh về tinh thần nhé má… Má có nghĩ rằng hiện nay má đang chứa chấp nuôi dưỡng một Việt cộng trong nhà không?
- Là con hay sao?
- Dạ chính là con đang trước mặt má đây. Con xin được nói phòng có gì xảy ra con sẽ không nói được lời tri ân má nữa. Nhiều đồng đội của con đã hy sinh… con có thể cũng vậy! Má luôn là người mẹ thứ hai của con!
Sắc mặt má nhanh chóng trở lại bình thường, như là đã hiểu ra chứ má không ngạc nhiên. Má bắt đầu nói chuyện bình thường: “Vừa rồi chỗ văn phòng má nghe nói tướng Cao Kỳ đang vận động đảo chính ông Thiệu. Chắc Thiệu phải bàn giao cho người khác”.
Tôi hỏi má: “Chuyện quốc sự sao dân chúng biết rõ vậy má ơi”? Má trả lời vì giới người Hoa Chợ Lớn cũng có chân trong Dân biểu.
Từ ngày tôi cho má Tư biết thân phận của mình tôi thấy má thay đổi. Vẫn ân cần chăm sóc tôi như người con của má nhưng đồ má bận đẹp hơn, má có vẻ yên tâm hơn… Phải chăng bà cảm nhận được chính quyền Sài Gòn sắp sụp đổ, thay vào chính quyền Cách mạng mà mình lại có công nuôi dưỡng cất giấu một chiến sĩ Cách mạng trong nhà?
Giờ tôi không phải vắt óc tìm phương kế với má nữa. Có điều ra phố đi bằng ô tô không thể được mà đi bộ cũng không xong. Tôi xin má một chiếc xe máy cho cơ động. Má tươi cười:
- Con cần loại nào?
- Dạ con cần loại bình thường thôi.
Ngay hôm sau một chiếc xe Honda 125 phân khối đời mới đổ đầy xăng được mang đến tận nhà.
“Đi thử cho má xem con có biết xài xe không”? Tôi lượn một vòng đánh võng trong khuôn viên vườn nhà và ánh mắt má cười: “Được, giống y tên cướp bụi đời nhưng lại là vệ sĩ của má”. Tôi nhận ra bà rất biết nói để che mắt mọi người (trong nhà còn có hai người giúp việc và một tài xế)… một cách vô cùng khéo léo, thông minh.
Chiếc xe này có thể vượt mặt các loại xe máy khác trong nội đô, Má nói thế. Nhưng tôi lại thấy xe đẹp vậy không an toàn trong lúc nhiễu nhương này. Tôi bảo chú lái xe: “Chú tìm cho tôi loại xe 67 đã xài rồi nhưng vỏ, ruột, bộ sên, thắng còn tốt. Còn con xe này chú cất vào ga ra đừng cho bà chủ biết”.
Lúc này Sài Gòn như đang muốn nổ tung.
Ngoài bọn quân thất trận không cướp được là nổ súng, bây giờ thêm một thành phần cướp phá nữa là một số người dân cũng hùa theo đi đập phá những công sở không được bảo vệ, lấy đi những thứ có giá trị mang về… Cảnh sát không dám ra dẹp loạn. Xe nhà binh chỉ bảo vệ các công sở quân sự.
Tôi phóng xe đến đoạn đường Nguyễn Huỳnh Đức (phường 3 quận 5) thì gặp hai phe cướp đang bắn nhau, tôi lọt vào giữa hai làn đạn. Không tránh được nữa, tôi cúi sát bóp côn tăng ga cố gắng vượt qua. Bỗng một tiếng chớp lòe… Người một nơi xe văng qua một nẻo, bất động nhưng đầu óc tỉnh táo… Tôi nhớ hôm đó là ngày mười bốn tháng Tư.
Bình tĩnh chờ cho hai băng nhóm rút lui rồi tôi tự mình xé áo quần băng bó vết thương. Một vết ở đầu bên phải, một vết ở má phải, một vết ở khuỷu tay phải. Sau này cả ba vết thương là ba mảnh đạn ở lại trong người tôi, (mảnh đạn găm vào đầu tự trồi lên và đã được mổ lấy ra năm 2020).
Dân phố sợ mất vía đóng kín cửa.
Sau đó dù tay phải bị thương tôi vẫn cố đi xe máy, lết được về nhà má Tư. Về đến nhà máu tuôn ra ướt khắp người, tôi mới khuỵu xuống. Thật không tin nổi giới hạn khả năng của con người…
Tôi vẫn tỉnh táo, có lẽ vì quá lo sẽ gây nguy hiểm cho cả nhà đặc biệt là Má Tư, và tôi còn nhiệm vụ chưa hoàn thành nữa. Tôi bảo không được tìm bác sĩ, tôi đọc cho má viết rồi cho người ra tiệm thuốc mua về. Bông băng, nước rửa chống nhiễm trùng và thuốc chích.
Trong phòng riêng tôi hướng dẫn cho má cách rửa và băng bó vết thương. Má cởi bộ đồ đầy máu và dùng nước nóng lau chùi cho tôi. Tay trái tôi tự chích thuốc. Má kêu sao con lại rành như bác sĩ vậy? Tôi trả lời “con được học mà má”.
Bấy giờ má mới khóc. Hai hàng nước mắt chảy ra má quay đi không cho tôi nhìn. Tôi thầm nghĩ đây là người mẹ thứ hai sinh ra tôi… Không còn là mục đích nuôi giấu người Cộng sản vì hưởng lợi, qua cử chỉ hành động tôi biết trong lòng má thương yêu đau xót tôi như thế nào rồi.
Từ lúc đó má Tư luôn bên cạnh tôi, lo cho tôi bữa ăn và giấc ngủ, việc ngoài nhà Má gọi người giúp việc. Mang xích đu để gần cạnh giường tôi nằm, má không rời tôi nửa bước.
Những ngày này lòng tôi ấm áp lạ thường bởi tôi nghĩ nếu có mệnh hệ gì thì đã có má Tư lo hậu sự, hơn nhiều đồng đội tôi thân xác chẳng được tìm về.
Đến một hôm tôi thấy mình tự ngồi dậy được. Tôi hỏi má Tư: “Má ơi hôm nay là ngày mấy rồi má”? “Hôm nay 20 tây rồi con”! Hai mươi tháng Tư 1975. Như vậy là tôi bị thương được bảy ngày rồi. Tôi bắt đầu tập đi. Các vết thương lại rỉ máu tươi, riêng cánh tay phải phải có dải băng đeo vào cổ. Tôi sốt ruột quá.
- Bây giờ con thể ra ngoài được không?
- Con ra ngoài làm sao được? Nguy hiểm lắm, má sợ lắm, không được đâu con ơi.
- Nhưng mà ngoài kia Cách mạng đang rất cần con.
- Thôi không nói nữa để má tính!
Nói vậy rồi má ra khỏi phòng tôi.
Má đi rồi tôi ngồi dậy đóng khóa trái cửa. Tôi lấy khẩu súng ngắn của Mỹ ra, bây giờ phải tập cầm súng bằng tay trái.
Cũng may tôi thuận tay trái nên cũng đỡ bỡ ngỡ, phải tập giơ ngắm cho thuần thục không lúc cần bóp cò đạn lại lên trời tìm chim.
Đến chiều tối thì má Tư về, vẻ mặt tươi tỉnh. Chắc má có bí mật gì vui… và tin vui cho tôi? Là tôi đoán vậy.
Má kêu người giúp việc mang đồ ăn vào phòng cho tôi. Má đã bón từng miếng cơm vào miệng tôi suốt một tuần qua. Hôm nay tôi xin má được tự xúc ăn bằng tay trái.
Ăn xong má Tư đưa tôi mảnh giấy trắng. Tôi nhìn má, đoán không sai… nhưng tại sao để tôi ăn xong rồi mới đưa cho? Má Tư của tôi bản lĩnh thật.
Vậy là cấp trên luôn cho người theo sát bên tôi, tôi không biết… mà má Tư lại biết. Chỉ có thể là lòng mẹ lo cho sự an huy của con mình.
Đó có thể là bà má đi cùng tôi lên xe lúc vào thành và cho tôi mấy trăm tiền? Tôi hỏi má Tư có phải một bà gần sáu mươi tuổi đưa má mảnh giấy này phải không? “Đúng rồi con”.
- Dạ giờ má ra ngoài cho con việc chút đỉnh nghe!
Bà đi rồi tôi thấm nước bọt, trên tờ giấy một loạt con số hiện ra. Mảnh giấy đó nếu có rơi vào tay giặc cũng bó tay. Mật mã đã dịch xong: “Vạch kế hoạch. Lên phương án chi tiết. Xin cấp trên lực lượng hỗ trợ”…
Thiệu đã bàn giao cho Trần Văn Hương lên làm Tổng thống đúng như tin đồn má Tư nghe hôm ở văn phòng. Giờ đây tiếng đại bác lúc xa lúc gần. Tiếng đề ba pháo 105-155ly của địch xen lẫn pháo 130ly của quân Giải phóng. Tiếng còi báo động rú liên tục… Vết thương làm tôi không ra ngoài được. Tôi chỉ còn một cách:
- Má ơi. Bây giờ con nhờ má làm giao liên cho con được không?
Má cầm tờ giấy tôi đưa, xách làn gọi tài xế lấy xe máy chở bà đi chợ mua đồ ăn. Thời gian trôi đi lòng tôi như lửa đốt.
Gần ba tiếng đồng hồ má Tư cũng về. Nét mặt không vui, má bảo tôi: “Con dô phòng má nói”.
- Tình hình ngoài phố nguy hiểm lắm, xe lính chặn hết các ngả không cho dân chúng ngoài kia chạy loạn vào thành phố. Má đi vòng vèo không có cách nào để tiếp cận được. Có lẽ phải nghĩ phương án khác con ơi.
Tôi phải ra ngoài.
- Không được. Vết thương trên đầu và cánh tay đang băng bó còn đang rỉ máu.
- Con sẽ cố gắng không để lộ vết thương ở đầu, còn ở tay tháo băng cố định khoảng hai tiếng về nhà rồi băng lại. Con chịu đau được má Tư ơi. Má nhận làm giao liên cho con mà.
- Thế con định đi đâu?
- Con vào chỗ ba con Chín ngón.
- Lần trước đã bị trận đòn thừa chết thiếu sống?
- Phải liều má ơi! Con chắc là Chín ngón lần này sẽ không làm gì con.
Má xuôi xuôi.
- Con nhờ má một việc, má có quen ai mở tiệm làm đẹp không, nếu được má gọi họ mang đồ đến làm cho con.
“Có con ơi, là bạn má nhà kế bên kia đường”. Má nhấc máy gọi, sau mười phút hai người xách đồ mang đến.
- Nhờ hai cô sửa mặt cho tôi làm sao không để lộ vết thương má phải.
Khoảng gần hai tiếng đồng hồ xong việc, nhưng một cô như muốn nói điều gì.
- Anh Hai có biết ai làm giấy kết hôn với lính Mỹ để được di tản hợp pháp sang Mỹ không? Bao nhiêu cũng được.
“Thế cô biết giá chưa”?
“Khoảng một đến năm ngàn đô”.
“Tôi không dám hứa nhưng nếu được thì má Tư sẽ cho cô hay”.
Má giúp tôi tôi bận đồ và gọi tài xế chuẩn bị xe đi.
Trên đường đi qua ba trạm kiểm soát nhưng bọn chúng xem giấy và thấy tôi bận đồ Vệ sĩ quốc gia nên cho qua.
Đường phố lúc này đông cứng toàn lính, đầy các loại xe M113 và M48, đại liên trên xe sẵn sàng nhả đạn. Xe má con tôi lách qua rất vất vả rồi cũng đến được Tổng nha.
Má Tư bảo lái xe chờ ngoài rồi cùng tôi đi thẳng đến phòng Ba tôi (Tám cụt). Tôi thấy lạ vì rất đông tướng tá ngụy trong phòng.
“Ba” dẫn tôi vào phòng riêng, hỏi luôn: “Có công chuyện gì bận lắm có gì nói luôn cho lẹ! Chắc bà Tư cần giấy kết hôn bay sang Mỹ chứ gì”? Vậy là việc cô gái bạn má Tư nhờ tôi là đúng chỗ rồi.
Tôi tiếp luôn: “Con cần thẻ Mật vụ đi ra phố dễ dàng”. “Thế thì phải chờ khoảng hai tiếng mới xong được”! “Dạ con chờ”.
Tôi vừa nói xong có người đeo lon Đại tá vào đưa cho Tám cụt một túi. Tám cụt hỏi: “Bao nhiêu”? Trả lời: “Mười buộc”.
Tám cụt đưa tôi: “Con kiểm tra cho Ba”.
Tôi mở túi ra đếm đúng mười buộc, tôi đoán mười ngàn đô. “Dạ đủ ba”!
Lúc này mà chúng còn lo làm tiền.
Mọi việc suôn sẻ. Tám cụt lo cho tôi tấm thẻ của cơ quan Mật vụ.
Ra khỏi cổng Tổng nha được khoảng hai trăm mét thì bất ngờ một tràng đạn đại liên cày xới trước mặt, chiếc xe chở má con tôi loạng choạng rồi lật nghiêng bên rệ đường, may mà tốc độ đi hai mươi kilomet trên giờ nên ba người trên xe chỉ xây xát nhẹ.
Ra khỏi xe, tôi bảo thôi ta quay lại Tổng nha xin một xe zep nhà binh.
Tám cụt hỏi: “Hai người cần gì quay lại”?
Tôi trả lời: “Xe bị bắn hỏng may mà không ai việc gì, Ba cho con mượn một xe zep”.
- Đây chìa khóa đây con, cứ đi miễn trả lại.
Tôi thầm nghĩ: “Cũng không định trả lại”.
Về đến nhà vào phòng riêng tôi nhờ má tháo băng cao su mặt nạ hóa trang. Má rửa vết thương đầu, má phải, khuỷu tay cho tôi và băng lại.
Nghe má hỏi: “Đau lắm phải không con”?
Đang nghĩ lo chuyện khác, tôi giật mình: “Dạ, thường má”!
Quay nhìn mới thấy má lo lắng, như không chỉ lo vết thương mà cùng lo cùng tâm tư tôi nữa. Lúc này nhìn má Tư đủ đầy, sang trọng mà tôi chẳng thấy khác gì bao bà mẹ Việt Nam.
“Má, giờ con nhờ má được không?… Nhưng má phải trang điểm sao cho đẹp ăn mặc thật mốt… Má tiếp tục việc ngày hôm qua con nhờ… Gặp được cơ sở, má giao cho họ được không? Đi bằng xe zep. Má cùng lái xe mang theo giấy cơ quan mật vụ mà Tám cụt cấp ra đường, chúng nhìn thẻ mật vụ không dám làm gì đâu. Địa điểm là khu Chợ Lớn nơi con đã gặp cấp trên của con cách đây mấy ngày”.
- Khi nào đi con?
- Càng sớm càng tốt.
- Vậy má gọi tài xế chuẩn bị đi luôn cho lẹ.
- Má đi cẩn thận ạ. À má ơi bảo tài xế bận đồ nhà binh nhé!
Phải nhờ má làm giao liên là công việc bất đắc dĩ nhưng không còn cách nào nữa. Tôi lại còn nhờ má trong vai các cô gái làng chơi mà Má chẳng nề hà.
Ba tiếng sau má Tư cũng về, má đến thẳng phòng tôi luôn. Bà bỏ kính râm ra lộ nét mặt tươi tỉnh.
Nhìn má trang điểm, lại mặc váy ngắn, gốc người Hoa trắng trẻo… thật không nhận ra. Tôi đoán không sai, bà làm giao liên quá hoàn hảo.
“Xong việc rồi đó con”! Bà đưa tôi miếng giấy.
Má Tư đi rồi tôi lại mở đọc mật mã.
Như vậy là kế hoạch trên đã duyệt, đêm ngày 27/4/1975 tôi sẽ đột nhập vào nhà tên mật vụ mật thám Tám cụt. Hôm nay đã là ngày 25 rồi.
Hai mươi giờ đúng ngày, mọi sự chuẩn bị chu đáo đã xong. Tôi hóa trang, bận đồ Mỹ, áo giáp tránh đạn, nón sắt. Năm người cả tôi, các anh ngoài súng ngắn mỗi người mang thêm một súng M16.
Xe của Tám cụt được gắn phù hiệu của cơ quan mật vụ, trên xe có trang bị thêm còi báo động để dẹp đường mà đi rất chậm. Lính ngụy khắp chiến trường dồn về quá đông, rồi lại còn các chốt kiểm soát.
Xe đến cổng nhà Tám cụt tôi chia hai người cảnh giới, ba người tôi vào nhà. Kế hoạch trong vòng không quá hai mươi phút.
Tôi bảo tài xế ấn còi xe gọi cửa.
Vợ Tám cụt ra mở cổng, cả nhà Tám cụt đang ăn tối, ngơ ngác. Tôi ra dấu cho họ ngồi yên và quay sang Tám Cụt:, “Ông Tám, ông vào trong phòng riêng chúng tôi cần bàn”! Ba chúng tôi cùng vào. Tôi bảo đóng cửa phòng lại rồi bỏ mũ sắt và kính đen ra: “Ông biết tôi là ai rồi chứ”?
Tám cụt tái mặt: “Con… con”… hắn xoay xoay như kiếm tìm gì đó.
“Ông đứng im, cựa quậy tôi bắn vỡ sọ”!
Bây giờ ông nghe cho rõ đây: Cách mạng sẽ khoan hồng tha tội chết cho ông nếu ông nghe lời.
Thứ nhất: Yêu cầu Tám cụt giữ toàn bộ kho lưu hồ sơ không được thiêu hủy.
Thứ hai: Các mã khóa trong kho lưu trữ phải thay đổi ngay ngày mai tức ngày 28/4/1975, không tiết lộ cho ai, chờ bàn giao cho chính quyền Cách mạng.
Tám cụt run rẩy như muốn khuỵu xuống. “Sao lúc trước bắt người, tra tấn dã man ông không run vậy”? Tôi yêu cầu hắn nhắc lại hai điều kiện trên.
“Dạ tôi xin nhắc lại ạ”… Thế rồi hắn cũng nhắc đầy đủ hai yêu cầu.
“Tính mạng gia đình ông đang trong tay chúng tôi, ông có chạy lên đàng trời chúng tôi cũng tóm được”. Hắn “dạ”.
Trên đường về, một người trong nhóm báo cho tôi biết lệnh của Phó Tư lệnh chiến dịch hướng Tây nam Sáu Khánh: “Sáu Dân đã hoàn thành nhiệm vụ, trên quyết định điều ra cứ”.
Tôi đã lộ là một Việt cộng, mặt khác lại là con của đặc vụ Mật thám ác ôn, đằng nào cũng nguy hiểm nên cấp trên điều ra ngoài cứ để bảo toàn sinh mạng.
Nhờ các anh về nói tôi xin được ở lại trong nội thành, bây giờ ngoài cứ thương binh từ chiến trường về hiện đã quá tải mà thực lòng tôi nghĩ thấy tôi không về má Tư lo biết bao nhiêu. Tôi bảo các anh:
“Bây giờ đưa tôi về nhà Má Tư. Xe zep này giao cho các đồng chí”!
Hai mốt giờ về đến nhà. Quả nhiên mọi người cũng đang sốt ruột.
Nhà rung lên với bao tiếng súng, tiếng pháo các loại, nghe rõ pháo 130ly của ta nã vào các căn cứ địch. Trên bầu trời đêm trực thăng di chuyển ngược xuôi… Bắt đầu cuộc di tản của chính quyền Mỹ mang mật danh “Người liều mạng”.
Băng rửa vết thương xong, má Tư còn lau người cho tôi. Mừng tôi kể đã lựa chọn về đây, má rưng rưng cảm động nghe tôi nói: “Má ơi, nhờ má Giao liên con đã hoàn thành nhiệm vụ”.
Tên Tám cụt sau bị mật vụ Mỹ CIA bắn chết. Cuối đời hắn làm một việc có ích, tài liệu đã về ta.
Nói về đơn vị 279 đặc công của tôi, sau Ba mươi tháng Tư đồng đội tôi vẫn còn đổ máu. Trận đánh Giải phóng Thành phố Mỹ Tho rạng sáng ngày 2/5/1975 đơn vị hy sinh một đồng chí và bị thương hai, quân số còn mười bốn cán bộ chiến sĩ tiếp quản hướng đông cầu Quay - Mỹ Tho.
Tôi được lệnh lên máy bay trực thăng về Sài Gòn với nhiệm vụ trong Ủy ban Quân quản Quận 5 tại cầu Chữ Y.
Lần lữa. Năm 1999 tôi mới đến tìm nhà má xưa. Ngôi biệt thự còn đó.
Bao hồi ức dồn về tôi mới biết lòng mình nhớ má… Thương mến tôi từ hình dáng “bụi đời”, chăm tôi khi thân tàn ma dại, vì tôi đi vào chỗ hiểm nguy.
Giờ đây không gian như lòng mẹ đón tôi về.
22/7/2023