Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »
Ngày 55 tuổi Đảng

❊ ❊ ❊

(Kính tặng CCB Đặng Sỹ Ngọc)

Thấm nhuần lời dạy Bác Hồ “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”! Chưa đủ tiêu chuẩn nhập ngũ vì anh mồ côi cha, gia đình con trai một. Cũng như bao thanh niên thời ấy anh không thể ngồi yên.

Lá đơn xin nhập ngũ viết bằng máu, cố “ăn gian” chiều cao, cân nặng… anh lên đường bảo vệ Tổ Quốc.

Nơi quê nhà anh đã là Đảng viên dự bị, vì chút nhầm lẫn trong Cải cách ruộng đất thời cha ông nên anh chưa được kết nạp chính thức. Nếu như với ai đó là nỗi ấm ức thì với người chiến sĩ này, anh thấy càng phải vượt lên minh chứng cho mình. Nơi chiến trường, lòng trung anh sáng tỏ.

Hai năm nơi Mặt trận Trị Thiên, thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 90, Sư đoàn 324. Anh đã tham gia nhiều trận đánh, bên anh nhiều đồng đội đã ngã xuống trên mảnh đất Quảng Trị thân thương. Bản thân anh bị thương nhiều lần vẫn quyết tâm ở lại mặt trận cùng đơn vị chiến đấu.

Ngày 24/11/1967, Đại đội anh lúc này đang bí mật làm nhiệm vụ tại làng Trung Sơn, bên cạnh hàng rào điện tử McNamara thì địch phát hiện, chúng đổ quân bao vây trong mưa phùn gió bấc.

Máy thông tin hai oát không còn liên lạc được, đơn vị phải tổ chức chiến đấu mở đường máu để thoát ra. Trong ba mươi phút đầu tiên, địch đã thất bại, chúng lùi lại để gọi bom pháo tiếp tục tấn công. Phía ta, cả Đại đội còn hai tư tay súng.

Trong số anh em còn lại chỉ có bốn Đảng viên. Tranh thủ lúc địch ngừng tấn công. Bất ngờ, anh Hợi, Bí thư Chi bộ gọi anh cùng ba Đảng viên đến hầm Chỉ huy.

Nhìn phía trước vách hầm gắn lá cờ đỏ búa liềm… anh xúc động đã hiểu.

Anh Tính quân y sĩ là Bí thư Chi đoàn cùng anh Thái Mạnh Châu tổ trưởng tổ Đảng giới thiệu về anh nhanh gọn, tóm tắt… Anh Hợi trang trọng đọc quyết định chính thức Đảng viên mới trong đội ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam - tên anh Đặng Sỹ Ngọc.

Giữa căng thẳng chiến đấu, hồi hộp… anh giơ tay hứa trước cờ Đảng và Chi bộ quyết tâm cống hiến trọn đời mình cho Đảng, cho Nhân dân. Buổi lễ kết nạp Đảng thật nhanh gọn, đơn giản nhưng vô cùng thiêng liêng. Phút ngắn ngủi ấy suốt cuộc đời, nhớ lại là trái tim người Đảng viên ấy như nóng ấm.

Sau ngày thống nhất, dù mang thương tật nặng (mất sức 81%) anh vẫn trở lại làng Trung Sơn tìm kiếm đồng đội ở nghĩa trang Liệt sĩ. Anh không thấy mộ chí nào ghi tên đồng đội đơn vị mình, chỉ thấy rất nhiều mộ chí chưa có tên.

Mãi đến năm 1994 qua những thông tin trên Báo Quân đội nhân dân, Báo Cựu chiến binh Việt Nam cùng vài trang nhật ký và trí nhớ của mình, anh đã tìm ra ba trong số hai tư đồng chí cùng chiến đấu trong trận anh được kết nạp Đảng nay còn sống. Đó là các anh:

Anh Nguyễn Trung Dung, trận đó anh Dung bị địch bắt làm tù binh và được trao trả tại sông Thạch Hãn năm 1973.

Anh Nguyễn Văn Khôi, hôm ấy bắn hết đạn, anh mang súng chui xuống hố bom nước đầy bùn nằm im trong cốc rễ cây, chờ đến tối yên tĩnh, anh lặng lẽ bò về hướng bắc an toàn. Sau này, anh là Đại tá, Chỉ huy trưởng Huyện đội Nghi Xuân, Hà Tĩnh cho đến ngày nghỉ hưu.

Người thứ ba là anh Thái Mạnh Châu, Tổ trưởng tổ Đảng. Cuối năm 1968, cấp trên cho anh phục viên vì sức khỏe yếu. Ở địa phương quê anh xã Đức Giang (Đức Thọ) anh làm Xã đội trưởng, rồi Chủ tịch ủy ban Mặt trận Tổ quốc hơn hai mươi năm nữa…

Sáng nay 24/11/2022. Có lẽ cả đêm không ngủ. Người Cựu chiến binh ấy dậy sớm.

Yên bình quá đồng đội ơi! Tuổi hai mươi nào năm mươi nhăm năm trước giờ này mịt mờ cùng khói súng?

Mất liên lạc, mở đường máu… phải chăng khi ấy người chỉ huy trong thế trận đã lường trước một kết cục xấu cho đơn vị mình? đã làm một việc mà anh sợ không có cơ hội làm nữa. Trao cho người lính, sợ là sẽ không có cơ hội nhận nữa… danh hiệu cao quý Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam.

“Dưới cờ Đảng, cờ Tổ Quốc… Xin thề”… Tự nhiên ông thì thầm thành tiếng.

Không phải buổi sáng yên bình này nữa. Gần lắm nơi ông nói câu thề ấy, là xác đồng đội vừa nằm xuống còn ấm nóng, và cạnh đấy cũng là đồng đội cả đang bị thương đang chiến đấu, không nước mắt xót xa, không cần biết chút nữa có thể là mình lại nằm xếp bên cạnh.

Hai khẩu cối 60ly đang cùng các anh quyết tử trong tình thế hiểm nghèo: “Độ âm… độ tà… độ hướng… Bắn”! Ai còn ai mất?

Trời đông trong veo, tám giờ sáng rồi.

“Hôm nay, giờ này… tôi năm nhăm tuổi Đảng các đồng chí ạ”! Ông thấy mình thì thầm thành lời.

Nước mắt bỗng mặn ướt môi.

25/11/2022

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »