Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đứng khóc giữa trời

Ào ào mưa tôi vẫn đi, nước mưa hòa cùng nước mắt. Quãng đường quen sao hôm nay dài thế. Mặt đường thành sông. Những chiếc xe hơi bóng nhoáng cùng chiều vượt qua, nước tạt vào xe máy hai vợ chồng tôi, ướt càng thêm ướt.

Vợ chồng cháu lao vào ôm chúng tôi khóc trong hơi thở: “Chú ơi chú đến rồi”!

Nhận hai vành khăn trắng, thấm thía nỗi cách biệt âm dương, từ nay tôi chẳng còn chị nữa.

Tiếng loa giới thiệu: “Vợ chồng người em, bạn chiến đấu của anh nơi chiến trường Tây Nguyên kính lễ”. Im phắc vài giây, tưởng như nghe cả tiếng thở của mình.

Trước linh sàng chị tôi biết nói gì đây?

Chị đã không biết tôi giấu chị. Tôi giấu chị một giây trước khi quả đạn pháo địch bắn tới, anh dành để đạp tôi nằm xuống. Bom đạn chẳng chừa ai nhưng anh lo cho tôi hơn bản thân anh là sự thật tôi đã trải.

Tôi giấu chị anh đã chết hai lần. Nơi mộ anh bom cày xới tan tành. Nỗi đau không thể nói, Giải phóng tôi không dám gặp gia đình anh.

Năm 1981, sau khi qua chiến trường Tây Nam, tôi mới về thăm bố mẹ và chị, mới biết người chị mà qua lời anh kể đẹp tuyệt vời, cô dâu mười tám tuổi về nhà anh trên chiếc xe đạp tróc hết sơn mượn được, mặc cái vỏ áo bông… nay héo hắt. Chỉ có tình yêu với anh là mãnh liệt. Chị nguyện ở lại cùng bố mẹ.

Tôi nói là anh đang nằm trong nghĩa trang Trường Sơn, có đồng đội chăm lo hương khói. Chị tin, gia cảnh nghèo chị chẳng đến thăm được mộ anh, chị vẫn tin anh có nơi yên nghỉ.

Căn nhà xưa chị về làm dâu trưởng, các em anh xây dựng gia đình ra ở riêng, bố mẹ già rồi về với Tổ tiên, chị sống một mình. Khó khăn, hiu quạnh vẫn căn nhà đấy. Chị thờ cúng cha mẹ, thờ anh. Thế rồi cháu con em trai anh, chẳng biết có duyên gì tự nguyện sang ở với chị, lập gia đình rồi vợ chồng cháu vẫn đấy. Ấm lòng chị cô đơn.

Mãi mấy năm trước nhờ quỹ đền ơn đáp nghĩa, chị có nhà xây.

Đôi khi tôi thầm trách con đường chị chọn. Anh tôi chắc cũng chẳng muốn chị là hòn Vọng phu, vì hòn Vọng phu bằng đá, còn chị mỗi khi tôi về thăm lại khóc nức nở như ngày đầu tôi đến.

Tôi thành con bố mẹ, thành em chị, mà chẳng đỡ đần được bao nhiêu.

Tôi không ngạc nhiên khi nghe tin chị mất, bữa trước về thăm chị yếu lắm rồi. Lúc sáng nghe điện thoại cháu báo, tôi ngạc nhiên thấy nó khóc to: “Bá mất, các anh đến rồi… nói… nói”…

Tôi hơi sốt ruột: “Nói sao cháu”?

“Nói… chia đất… chú ơi”…

Cháu ôm tôi khóc khi nãy là tôi biết cháu hy vọng ở tôi rất nhiều. Từ lâu các em, các cháu coi tôi như người nhà. Nhưng việc này… Cháu ơi chú xin lỗi.

Hôm nay trong căn nhà này tôi cũng không còn thấy tình thân ấm áp, không phải vì chị mất. Vì chút đất nhỏ kia.

Đôi mắt anh trên ban thờ như cũng buồn. Anh và tôi cũng từng đổ máu giành từng tấc đất, nhưng không phải thế này.

Đưa chị về nơi yên nghỉ. Không nuốt nổi bữa cơm, ôm cháu khóc, tôi xin phép ra về.

Sáng thì đi trong mưa, chiều về nắng đổ lửa, mặt đường phả cái nóng hầm hập sống lại trong tôi cảm giác nồng nặc như buổi trưa nửa thế kỷ trước. Ánh mắt mở trừng của anh hiện về.

Nước mắt cay xè cùng mồ hôi, tôi cố giấu.

Tôi rất sợ nhớ lại ngày anh mất, thằng em mười bảy tuổi ngơ ngác tiều tụy, không ai dám đến gần an ủi. Bây giờ lại ước được như nó, một lần thôi, không giấu giếm… đứng khóc giữa trời.

01/7/2022


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »