Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cùng một dạ xung phong

“Nổ máy lên là một dạ xung phong”… quãng thời gian ấy trong đời tôi thật ngắn ngủi mà ngân lên khôn nguôi. Điếu thuốc cấu đôi, bánh lương khô cắt nửa. Có lần được chia nửa bánh lương khô, tôi ăn ngon lành rồi mới thấy anh quê Trưởng xe cất đi nửa còn lại… Anh lại để dành. Ký ức về anh dừng lại ở trận Nước Trong.

Lịch sử có nơi đâu như trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, hai đối thủ Tăng thiết giáp đấu đầu? Trận Nước Trong có mặt xe tăng 307 tôi đó! Lính Tăng thiết giáp Việt Nam gặp trường Sĩ quan thiết giáp ngụy Sài Gòn.

Để đến được điểm đầu ta giải phóng là thành phố Đà Nẵng đoàn voi chiến chúng tôi đã hành quân vượt Trường Sơn qua hơn ngàn cây số, địch không thể ngờ được yếu tố như một huyền thoại này.

Chiến thuật “đầu nhọn đuôi dài”. Đi đầu là xe tăng thiết giáp, tiếp theo các quân binh chủng hợp thành. Nhớ xưa cha ông ta trận Điện Biên hò dô kéo pháo bằng tay. Còn giờ đây pháo hạng nặng hơn nhiều. Đơn vị pháo binh đã có xe xích, xe ô tô kéo pháo. Là lớp cháu con đi trong đoàn quân trưởng thành lớn mạnh, cảm giác mỗi chúng tôi khó nói lên lời.

Từ đỉnh Hải Vân nhìn xuống thành phố Đà Nẵng hiện ra qua làn mây mờ. Toàn quân binh chủng đổ xuống. Đà Nẵng được giải phóng. Địch hỗn loạn tháo chạy. Nhân dân cờ hoa khắp các ngả đường hân hoan.

Như câu hát “Bộ đội xe tăng Việt Nam tiến ra chiến trường, ầm vang tiếng máy nhân dân mến thương”… Tự hào những chiếc xe tăng thu hút sự quan tâm đông đảo nhất.

Trời mưa không to nhưng cũng đủ ướt người dân hai bên đường làm chúng tôi ngây ra với hình ảnh lạ lẫm: các cô gái ăn mặc quần áo hở hang, chất liệu mỏng mưa dính lấy thân hình. “Lính xe tăng cách xa ba cây số vẫn hơi mùi dầu, nói to như pháo 100 nổ, cười giòn như súng đại liên” giờ tựa trời trồng, không cho thằng khác chạm vào mình sợ “lộ tẩy” mà thằng nào cũng thế. Từ rừng chúng tôi lần đầu về thành phố.

Đà Nẵng giải phóng nhưng quân không một ngày ngơi nghỉ. Hai mươi năm đánh Mỹ, lúc này thời cơ giải phóng Miền Nam - Thống nhất đất nước đã đến. Mục tiêu chính là tiến về Sài Gòn. Cả đoàn quân lại lên đường ào ào như thác đổ.

Phía địch không thể tin và chấp nhận vào thất bại, chúng cho Trường sĩ quan thiết giáp ngụy (căn cứ Nước Trong) sẽ là Bức tường thép chặn đường xe tăng Cộng sản tiến về Sài Gòn. Được trang bị toàn xe tăng hiện đại như M48, M41. Chúng huênh hoang Xe tăng của quan thầy Mỹ hiện đại hơn xe tăng của Nga Cộng sản mà có hiểu đâu với tinh thần dũng cảm mưu trí Lữ đoàn 203 sẽ là Quả đấm thép.

Một đêm cuối tháng Tư, đơn vị xe tăng của ta toàn T54 và T59 hành quân vào vị trí tập kết. Anh quê trưởng xe yêu cầu chúng tôi tất cả kiểm tra kỹ thuật lại một lần nữa. Lái xe, pháo thủ, pháo hai kiểm tra xong báo cáo, anh hài lòng lắm. Nhất là số đạn xuyên, trong lúc nhận thêm đạn pháo hai Xinh xin cấp nhiều đạn xuyên hơn. “Đúng là sinh viên chưa nhập trường mà cũng tính toán ra phết”! Rạng rỡ, anh Xinh không nói gì, nóng lòng chiến thắng trở về giảng đường Đại học của anh là niềm tự hào. Chúng tôi đều cảm thấy trận này sẽ gặp đối thủ xứng đáng. Nghe nói xe tăng của chúng nó nhiều, lại hiện đại nữa. Pháo thủ của chúng toàn sử dụng bắn bằng màn hình điện tử chứ không như mình ngắm bắn bằng kính quang học. Mà lính xe tăng của chúng được đào tạo cơ bản lắm. Chúng thao tác bắn được ba quả mình mới bắn được hai quả.

Anh Trưởng xe cứ nói đi nói lại: “Phải hết sức thận trọng bình tĩnh tự tin chính xác”! Thời gian chờ lệnh tiến công không ai nói gì thêm, mỗi người tập trung lo cho nhiệm vụ của mình. Tôi nghiêm túc nhớ lại trận đầu ở đường 9 để rút kinh nghiệm.

Giờ G đã đến. Lệnh tiến công. Cả đoàn voi chiến đồng loạt ầm ầm nổ máy.

Voi chiến 307 của chúng tôi chồm ra khỏi hầm đi đầu lao vào trận. Mục tiêu là Trường sĩ quan thiết giáp ngụy. Trời chưa sáng nhưng những quả pháo sáng của địch sáng rực một góc bầu trời. Pháo thủ quay pháo bằng điện, nòng pháo như chiếc vòi voi tung lên xuống, trái phải… sẵn sàng, chính xác theo mệnh lệnh qua bộ đàm của trưởng xe.

Qua bộ đàm có tiếng anh trưởng xe: “Quan sát hai bên đường”! Vừa lúc một quả pháo sáng của địch vút lên cao, tôi liếc nhanh hai bên đường, bên nào cũng ba bốn xe địch M41. Tiếng pháo thủ hô: “Báo cáo, hai bên đường có xe tăng địch”.

Trưởng xe: “Mục tiêu bắn”! Pháo một trả lời: “Mục tiêu gần quá rồi xin chỉ thị”.

Mệnh lệnh của trưởng xe: “Vượt qua ổ phục kích”! Tôi nhấn ga.

Được khoảng năm trăm mét tôi báo cáo trước mặt có xe tăng địch. Một chiếc M41 lao đến… Không cho nó có khoảng cách bắn, tôi nhấn ga, voi chiến của tôi xông thẳng gầm lên…

Thoáng bóng mấy tên địch trong chiếc M41 vọt ra khỏi xe. Tôi hô: “Bọn chúng bỏ xe chạy rồi”! Tôi dừng xe, ngửa mặt nhìn hai nòng pháo hai xe ta và địch như hai vòi voi chuẩn bị quấn vào vật nhau.

Trưởng xe hô: “Lái xe lùi lại”! Tôi nhanh chóng thao tác cài số lùi. Lùi được khoảng mươi mét tôi nghe pháo một hô: “Đạn xuyên”. Pháo hai trả lời: “Rõ, đạn xuyên”. Trưởng xe lệnh: “Bắn”! Ầm một khối lửa khổng lồ trùm lên chiếc xe tăng địch.

Tiếng anh Trưởng xe: “Tất cả chú ý, xung quanh đều có xe tăng địch”. Hai bên chiếc T54 của chúng tôi đều là xe tăng địch. Anh lệnh tiếp: “Lái xe tiến”!

Bỗng “ầm ầm”… nhiều tiếng nổ làm tôi choáng váng, tôi khởi động xe nhưng máy không nổ. Bình tĩnh tiếp tục khởi động lần thứ ba không được, tôi báo cáo: “Xe không nổ được máy”, chợt thấy trong xe khói mù mịt. “Tất cả rời khỏi xe”! Anh Trưởng xe ra lệnh… và đó là mệnh lệnh cuối cùng của anh. Tôi nhảy ngay ra khỏi xe bằng cửa riêng của lái xe, Pháo hai bật ra qua cửa phía trên.

Quyết định trong gang tấc của anh quê Trưởng xe đã cứu sống hai chúng tôi. Trúng nhiều quả đạn của địch, chiếc xe đã hẹn cùng anh em tôi đi suốt mùa chiến dịch bốc cháy. Vào trận xe mang hai cơ số đạn. Riêng đạn pháo gần 100 quả chưa bắn bao nhiêu cùng 12ly7 với các loại đạn khác… cùng hai anh quê không kịp thoát khỏi xe. Lính xe tăng là vậy.

Người chỉ huy mẫu mực, anh Pháo một sinh viên chưa được nhập trường… các anh không nhìn thấy Bức tường thép của địch đã trở thành “Bức tường nước”.

(Theo Ccb Nguyễn Chen - Kính tặng anh quê Nguyên).

13/01/2023


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »