Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Võ đặc công

Cuối năm 1967 tôi trong đoàn tân binh hành quân vào chiến trường. Sau mới biết là thời điểm đón chiến dịch Mậu Thân nên phải đi gấp, gần như vừa đi vừa huấn luyện. Chặng đường từ Thạch Thành - Thanh Hóa, Đại đội tôi được bổ xung đồng chí Hướng, nguyên là Đại đội trưởng đặc công trực tiếp huấn luyện những miếng đánh cơ bản. Tôi rất thích và học rất chăm chỉ. Nhờ đó tôi có một lần thoát hiểm, xin kể chuyến đi đáng nhớ này.

Sau thời gian chiến trường, tháng 10 năm 1971, tôi được Trung đoàn cử đi học lớp cán bộ nguồn của trường quân chính X21QK2 bấy giờ đóng tại Campuchia. Lớp chúng tôi gồm bảy anh em từ các đơn vị đang chiến đấu ở các tỉnh Kiến Phong, Kiến Tường, Mỹ Tho. Hơn một năm học tập trôi qua, chuẩn bị cho ngày hành quân vượt Đồng Tháp về đơn vị.

Tài sản một bộ quần áo mặc trên người, một bộ trong gùi, vài quyển sách cần thiết. Tình hình chiến sự lúc này rất sôi động. Ta mở chiến dịch 1972, địch cũng tập trung lực lượng chủ yếu là Sư đoàn 7 ngụy phản công rất dữ dội.

Đặc điểm chiến trường sông nước, việc cung cấp đạn dược rất khó khăn, đặc biệt là các loại hỏa lực. Anh em được phổ biến khi về “quà” mỗi người mang theo là ba quả đạn B40-41. Chúng tôi không có súng, Trung đoàn cử hai trinh sát đón, dẫn đường và bảo vệ.

Vượt Đồng Tháp phải biết là khó khăn, bầu trời mặt đất vũ khí địch làm chủ. Ban ngày máy bay trực thăng cùng 0V10 quần đảo soi mói tìm dấu vết, đêm pháo cầm canh tọa độ… Đường đi có đoạn còn đặc mùi thuốc đạn và cỏ cháy của chiếc C130 vừa xả đạn theo tọa độ chúng nghi ngờ. Đến điểm nghỉ đã định lại phải quay ngược lại khoảng ba mươi phút rồi mới tản ra theo khoảng cách an toàn.

Cùng đi với chúng tôi có một đoàn cán bộ của địa phương, bí mật vì công tác an ninh nên chẳng biết tỉnh nào. Hành quân trên sình lầy bộ đội đã vất vả mà xót xa trong đoàn còn có chị em phụ nữ. Đêm đầu tiên an toàn.

Đêm thứ hai trinh sát phổ biến quá nửa đêm phải vượt qua một Ấp chiến lược (khu dân cư do địch quản lý). Giữa ấp có lộ 4 chạy qua, vượt qua lộ 4 bơi qua một con kênh sang bên kia là vùng tranh chấp giữa ta và địch. Mọi thứ phải gọn gàng, sẵn sàng trong mọi tình huống.

Khoảng cách ba mét vừa đủ nhìn thấy nhau. Hai trinh sát, một đi trước đẫn đường, một bảo vệ phía sau. Đội hình bám theo bờ đìa rộng khoảng hai mét, cỏ cây mọc um tùm. Gần tới ấp vẫn bí mật không có gì sơ suất.

Đột nhiên một tiếng nổ đanh tai, ánh sáng chói lòa ngay nơi tôi và đồng chí trinh sát đi đầu vừa qua. Tiếp theo là tiếng súng, cả tiếng AK ta bắn trả nhưng chủ yếu là AR15 của địch, đạn đan nhau đỏ rực trong đêm. Lút trong đám cây cỏ, tôi chững lại nghe ngóng.

Trong ấp tiếng đàn bà, trẻ em kêu khóc, tiếng hét, tiếng quát náo loạn, pháo sáng liên tục bắn lên trời. Nhìn phía trước, phía sau không có ai, tôi định tụt xuống đìa bất chợt một tiếng quát “Giơ tay lên”! cùng nòng súng kề lạnh toát. Nhanh như chớp tôi vặn người gạt nòng súng kèm theo một cú đạp cực mạnh. Loạt đạn nổ đanh, tên lính ngã ngửa ra, tôi lao xuống đìa bên trái.

Thà chết quyết không để địch bắt, tôi đã thoát được sang bên đìa bên kia. Xốc lại chiếc gùi, văng lên mặt đìa tôi lao theo bản năng. Cứ bờ đìa tôi chạy thẳng, đạn bắn theo đỏ rực nóng rát người.

Chạy chừng hơn chục mét một tiếng quát: “Ai”? Phản xạ tức thì tôi trả lời: “Bộ đội”. Tiếp theo là cùng chạy.

Hai anh em vọt lên lộ 4. Tiếng súng, tiếng hét, tiếng quát của tụi lính rất gần. Lao qua lộ rồi tụt xuống kênh bơi thoát sang bên kia.

Tìm vị trí trú ẩn hai anh em ngồi nghe ngóng. Thấm thía phút giây “không còn gì để mất” vừa trải qua. Không biết trinh sát và cơ sở nắm địch thế nào mà ra nông nỗi này? May mà thằng địch muốn bắt sống, may có thế võ Đặc công.

Khoảng hai- ba giờ sáng tiếng súng lặng, hai anh em mới vượt qua một cánh đồng đi một mạch đến điểm của Trung đoàn. Thật đúng câu “Chiến tranh không gì là không thể”… người tôi không xây xát, ba quả đạn làm quà cho đơn vị vẫn còn. “Súng là vợ, đạn là con, còn người còn vũ khí”!

Thông tin sau cho biết, tiếng nổ đầu tiên là mìn Claymo. Một đồng chí hy sinh tại chỗ, một đồng chí bị thương nặng nằm ở mép đìa địch gọi hàng không lên. Nghe nói bắt sống được thưởng to lắm, nhưng sợ lựu đạn không dám đến gần, chúng xả súng xuống, đồng chí hy sinh. Sáng hôm sau địch tàn ác dùng dây thừng buộc xác các anh vào xe kéo dọc lộ 4, tuyên truyền dọa dẫm. Nhân dân biểu tình mới đòi được các anh đem về chôn cất.

Bảy anh em hy sinh hai còn năm. Đêm ấy mình tôi đến được Trung đoàn, bốn anh quay lại điểm xuất phát hôm sau trinh sát đưa về bằng đường khác.

Rồi mỗi chúng tôi tiếp tục cùng đơn vị mình vào cuộc chiến.

(Theo Ccb Bùi Thanh Sơn)

31/7/2022


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »