z(Kính tặng CCB Bùi Thanh Sơn)
Trong xanh quá - Mười chín tháng Năm 2023. Niềm mong mỏi tính bằng năm tháng, giờ đây bằng khắc bằng giờ… Hôm nay Kỷ niệm ngày Sinh Nhật Bác Hồ, Đảng bộ trao tôi Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng.
“Năm nhăm năm” mốc lớn trong đời, muốn reo lên mà lòng e ngại… đâu đó có người bây giờ với Đảng hình như lạnh lẽo thờ ơ.
Nước mắt không rơi khi trong trận chiến tiễn bạn tôi mà bây giờ rơi lo đời sau quên lãng… Ai đã quên, ai chưa hiểu đừng vội lời không trân trọng con đường thế hệ chúng tôi đã đi qua.
Năm nhăm năm ngày ấy trong chiến hào, giữa trận đấu hai đêm liền thức trắng, có riêng tôi một khoảnh khắc thiêng liêng… Trước ngày năm nhăm tuổi Đảng tôi lại thức trắng đêm sống lại ngày này.
Sau Tết Mậu Thân địch hoang mang lo sợ liên tục tìm diệt các đơn vị chủ lực của ta, f324 của tôi là đối tượng. Đêm ấy Đại đội tôi nhận lệnh hành quân đến Thôn Niêm Phò - Quảng Điền - Thừa Thiên Huế. Tôi lúc này là Tiểu đội trưởng. Địa bàn toàn cát. Củng cố công sự xong thì trời sáng, mới biết nhiệm vụ Đại đội là đón đầu trận càn của một đơn vị Thuỷ quân lục chiến Mỹ.
Dù đã dạn dày, lần nào bước vào trận cũng là hồi hộp. Chúng tôi động viên nhau, Khẩu hiệu lúc này của ta là “Bám thắt lưng địch mà đánh”, “Xác Mỹ càng gần càng xa bom đạn”…
Khoảng tám giờ ba mươi từ vị trí chúng tôi đã nhìn rõ tốp lính Mỹ đầu tiên, cao lênh khênh, ngực áo phanh lộ da đỏ như gà chọi, lưng đeo ba lô, tay lăm lăm súng tiến gần. Nín thở đợi chúng thật gần… cả trận địa ta đồng loạt nổ súng.
“Vixi Vixi”! (Việt Cộng), tiếng gào thét, đạn AR15, M72, M79 nổ váng tai, dồn dập.
Sau những loạt đạn bắn trả, địch lùi ra… Trong hầm chúng tôi biết những gì sẽ đến, sát vào nhau trụ lại, nơi trận địa là tinh thần người lính kiên cường.
Đầu tiên là pháo các nơi địch cấp tập bắn vào. Hết những loạt pháo là tiếng rít của máy bay phản lực bổ nhào cắt bom ở độ cao thấp nhất có thể. Tiếng động cơ đinh tai nhức óc, khói bụi như quấn chặt không gian.
Người va đập vào thành hầm chúng tôi chẳng biết đau, chỉ khó chịu là trong ngột ngạt… cát trên hầm dội xuống đầu xuống cổ.
Kết thúc loạt bom lại là tiếng pháo rít, bây giờ là pháo cay. Khói nóng và rát như xát ớt lên da, mũi, miệng, cả người nóng rát. Chuyền cho nhau những bi đông nước chúng tôi dấp vào đầu vào mặt… bám chắc hầm, mắt cay xè vẫn không rời quan sát.
Không ngoài dự đoán, tiếp theo lính Mỹ đeo mặt nạ phòng độc bò vào, chúng không tin con người có thể vượt qua. Chúng đã nhầm. Đón chúng là những loạt đạn, lựu đạn của ta tới tấp.
Bị bất ngờ lại đeo mặt nạ vướng víu, khó quan sát, gậy ông lại đập lưng ông… thằng chết thằng bị thương chúng lôi nhau chạy.
Khoảng hơn sáu giờ tối, lợi dụng tranh tối tranh sáng một lần nữa địch tấn công. Lúc này hầm hào chúng tôi hầu hết hư hỏng, lực lượng vốn đã mỏng giờ quá mỏng, chúng tôi được lệnh rời tuyến một, rút về tuyến hai.
Không thể bỏ anh em bị thương, hy sinh. Tôi được Ban chỉ huy trực tiếp giao nhiệm vụ bằng mọi cách phải chiếm lại chốt.
Vì Thương binh Liệt sĩ tôi sẵn sàng. Lợi dụng đêm tối, địa hình quen, ta lại có thế đánh từ trong ra. Giành giật với địch từng mét đất, khoảng hơn hai mốt giờ tôi cùng anh em đã chiếm lại toàn bộ vị trí đã mất.
Báo cáo cấp trên nhiệm vụ đã hoàn thành xong tôi đang gấp gáp cùng anh em sơ cứu Thương binh chợt đồng chí liên lạc chạy đến mời về Ban chỉ huy Đại đội. Chưa biết chuyện gì khi ấy tôi thực lòng thấy lo lo.
Ban Chỉ huy là một chiếc hầm to đã sạt lở tứ phía, tôi gặp ở cửa hầm Chính trị viên Đại đội, như đang đợi, tươi cười bắt tay rồi kéo tôi vào. Ngạc nhiên thấy trong hầm có mấy đồng chí cán bộ. Và giữa hầm… lá cờ Đảng được treo ngay ngắn.
Người tôi run lên vì xúc động. Một lễ kết nạp Đảng viên nơi trận địa. Tôi nắm chặt tay giơ cao trước cờ Đảng vinh quang: “Tôi, Chiến sĩ Bùi Thanh Sơn xin thề”… Đêm ấy 14/5/1968. Tại Niêm Phò, Quảng Điền, Thừa Thiên Huế quê hương của vị Đại Tướng thiên tài Nguyễn Chí Thanh, tôi đã trở thành người Đảng viên Cộng sản khi vừa bước sang tuổi mười tám.
“Lời thề cùng với nước non
Năm nhăm năm ấy giữ tròn hiếu trung”.
Sau lễ kết nạp tôi lại tiếp tục cùng anh em khẩn trương làm công tác Thương binh Liệt sĩ. Hơn hai giờ sáng đơn vị được lệnh di chuyển. Sẵn sàng cho những nhiệm vụ mới. Trong thời điểm cuộc Kháng chiến vô cùng quyết liệt, hy sinh mất mát rất lớn lao…
Thời gian gió thoảng, lớp chúng tôi thành người xưa cũ vẫn nguyên lửa cháy trong tim. Đời đời tôi ơn Đảng.
Khắc ghi trong tim còn là nghĩa đồng đội hy sinh che chở cho nhau. Bốn mươi tám năm nhiều lần tôi mơ thấy mình là người đồng đội không về… Anh nằm đó vô danh mà lòng ấm áp. Hòa bình. Thế hệ chúng tôi chỉ cần có thế!
Đừng quên trong hư không có bao người con trai con gái… Dõi theo quê hương, tự hào Việt Nam bao thành tựu. Miệng mỉm cười “Đất thấm máu mình đã nở thành hoa”.
19/5/2023