Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1171 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thằng Hải

Đại đội tôi có thằng Hải. Tôi không gần gũi nó nên không thân, mà sau mới biết nó chẳng thân ai cả. Cái mặt lầm lì ai mà thân nổi.

Lần đó Đại đội đi truy quét bắt được một thằng Pốt, ông Đại đội trưởng mới biểu: “Hải, mầy dắt nó về Đại đội”! (để thẩm vấn tìm nơi trú ẩn của tàn quân).

Thằng Hải mới chĩa súng, dắt thằng Pốt đi.

Sau này tôi cứ nghĩ mãi sao ổng lại giao cho thằng Hải dắt thằng Pốt đi mà không phải thằng khác. Bắt được thằng Pốt, thằng Hải cứ kè kè kề bên, súng sẵn trong tay, mặt lầm lì… giao cho nó là tiện nhất còn gì.

Đi được khoảng trăm mét thì giật mình nghe cả một tràng AK… nhìn lại thì thấy thằng Pốt nằm vắt ngang bờ ruộng, máu me lênh láng.

Đại đội trưởng hét thất thanh: “Sao tau biểu mầy dắt nó về mà mầy bắn nó”?

Thằng Hải nín thinh, mặc cơn nóng giận của ổng. Mặt nó lầm lì vẻ rõ ràng không hối hận, nhìn đến kinh ngạc.

Lúc đó ông Chính trị viên mới nói: “Mầy biết nhà thằng Hải ở đâu hôn”?

- Tui đâu có biết! - ông Đại đội trưởng (vẫn còn cáu) trả lời.

Hỏi ra chúng tôi cũng không biết. Rồi mới biết… hóa ra từ lâu nó trong đơn vị, một mình như chỗ không người… Rồi tất cả cùng chảy nước mắt.

Thì ra nhà thằng Hải ở ấp Tân Khai, xã Tân Lập (Xa- Mát), Tân Biên, Tây Ninh. Năm 1977 Pốt tấn công, ấp Tân Khai gần như chết sạch.

Nhà nó sáu người - ba má và bốn anh chị em - chỉ một mình nó may mắn thoát chết. Hai năm đứa trẻ ấy sống vật vờ… sau đến tuổi, nó nhập ngũ. Mối căm thù đè nặng trong lòng.

Sau sự việc đó nó vẫn lầm lì, nhưng anh em gần gũi nó nhiều hơn, thương nó nhiều hơn. Ai cũng muốn bù đắp cho nó chút gia đình.

Tiếc là gia đình mới chưa ấm chỗ… Khoảng một năm sau, nó tử trận trong một lần Pốt tập kích Đại đội. Chính trị viên ôm xác nó khóc… Bọn tôi, những thằng còn sống cũng cùng khóc.

Nhòa đi trong ý nghĩ: Bây giờ giấy báo tử nó gửi về ai?

Từ chiến trường K tôi may mắn trở về, tìm được đứa em thằng bạn thân đã hy sinh, nâng chén rượu khấn: “Mầy về uống với anh em tau”… trong tiếng khóc xé lòng của em nó “Anh Hai ơi”…!

Đột nhiên tôi nhớ tới thằng Hải. Thấy gương mặt lầm lì ấy không khóc.

Chiến tranh cuốn đi, xóa đi gia đình nó… cho đi đoàn tụ ở một nơi rồi.

(Kính tặng CCB Lộc Nguyễn)

04/01/2023


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »