Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vị thần trong mơ

z(Kính tặng CCB Nguyễn Chen)

Đoàn tăng đơn vị tôi hành tiến. Càng gần tới sào huyệt Phan Rang chiến sự càng ác liệt. Có thể thấy phía bên kia, địch điên cuồng tử thủ. Bị bất ngờ với pháo phòng không của ta, máy bay địch không dám xuống thấp thả bom. Đúng là bí mật quyết định năm mươi phần trăm thắng lợi.

Đến mười giờ ta đã làm chủ được thành phố Phan Rang. Tuyến phòng thủ số một của địch đã bị phá vỡ.

Anh Đức lệnh cho xe vào bên đường. Anh nói: “Xem Hoành bị thương có nặng không? băng bó và báo cho bộ phận cứu thương”.

Tôi lặng nhìn nhìn lần lượt các anh… khóc thành tiếng… nói không thành lời: “Anh Hoành… hy sinh rồi”.

Anh quát lớn: “Chú em nói sao”?

Tôi từ từ kéo chiếc chiếu ra. Hai anh tôi, cả tôi đã biết… mà tất cả đứng như trời trồng. Anh Hoành đầu không còn nữa. Chỉ còn lại mảnh da gáy bằng bàn tay.

“Anh Hoành ơi có phải anh là vị thần trong giấc mơ đêm qua. Anh đã che chở cho em”… Tôi khóc to.

Anh Đức đã báo cho bộ phận cứu thương làm công tác chính sách. Vậy là anh Hoành mãi mãi nằm lại đất Phan Rang.

Nhận lệnh đơn vị hành quân ngay chiều hôm ấy. Chiếc xe tăng giờ còn ba anh em lặng lẽ nhập đoàn. Nước mắt nào cũng phải cạn, tiếng xích xe gằn xóc trầm đục như tiếng nức nở trong lòng người lính trẻ là tôi. Qua một ngày thôi, tôi như đã sống một đời. Cuộc sống này anh quê dành cho tôi, tôi thấy mình khác hôm qua lắm.

Cảm xúc trận đầu, máu đồng đội đẫm trên người… cái nặng nén trong lồng ngực từ khi đắp chiếu cho anh quê trưởng xe, bây giờ được các anh sẻ chia như nhẹ bớt. “Hết chiến tranh, nếu em còn sống em sẽ về Quảng Ninh quê anh, nơi có mẹ già và cô bạn cùng lớp đang chờ”… tôi thầm hứa.

Trở về sau cuộc chiến, tôi đã có cơ hội được về quê anh. Gia đình anh đã đến nơi chiến trận Phan Rang đón anh về, tiếc là hôm ấy tôi không có mặt.

Không dám kể khoảnh khắc hy sinh của anh. Tôi hỏi gia đình “xương cốt vẹn toàn không”? Câu trả lời là: “Nguyên vẹn… Sọ hơi bị nứt”!

Trời… khi tôi kéo anh vào xe, anh đã không nguyên vẹn! Anh để lại phần thân thể nơi chiến trận. Có lẽ sự nhầm lẫn vậy làm đỡ đau lòng người sống phải không anh? Đồng đội nào ơi, về yên nghỉ nơi quê anh hãy coi như quê mình nhé…!

Nơi đơn vị hành quân tới ngay hôm ấy, sau này mới biết là làng Cà Ná, nghe bảo là nơi sinh ra Tổng thống Thiệu. Còn với chúng tôi giờ đây nơi nào cũng là quê hương vẫy gọi, gọi chúng tôi đến Giải phóng. Đâu cũng là quê, ai cũng là đồng đội. Chẳng nghĩ gì cho mình, chẳng nghĩ đến ngày về…

Cứ nhìn xe trước mà đi. Tôi chỉ loáng thoáng biết anh quê Đức ngoảnh sang tôi: “Chú em lì lắm”…

Rồi lâu sau anh quê lại ngoảnh sang lần nữa: “Chú em được lắm”!

Nước mắt lại ứa đầy mi.

07/12/2022


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »