Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 1611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »
Từ nơi cây rừng trụi lá

❊ ❊ ❊

Tháng 4/1972 bước ra từ dãy Trường Sơn, chiến trường Tây Nguyên đón tôi về.

Ngạc nhiên nơi đây rừng mênh mông bằng phẳng. Những thân cây cao trụi lá có cái tên thật lạ: cây khọoc. Giữa rừng ngẩng lên mà thấy cả trời xanh, thảm thực vật cũng trống huếch… lạ lùng.

Nghe các anh lính cựu kể lại, mới cách đây mấy tháng thôi, làn sương trắng từ những chiếc C123 suốt ngày rải chất gì đó mờ như sương xuống rừng, rồi cây to trút hết lá, cây nhỏ thì héo khô. Không khí trở nên ngạt thở.

Mùa khô, dọc con suối cạn thỉnh thoảng còn lại những vực nước là nơi bộ đội và các loại thú rừng cùng sử dụng. Còn sự lựa chọn nào đâu.

Trong mười năm, bắt đầu từ ngày 10/8/1961 đến tháng 12/1971, Mỹ đã rải tám mươi triệu lít hóa chất “khai quang” ngăn đường bộ đội đi đến chiến trường Miền Nam.

Ngàn vạn quân vẫn tồn tại trong rừng làm nên chiến thắng Lịch sử.

Là lớp lính hậu sinh, đến Tây Nguyên tôi không còn nhìn thấy làn sương mờ chết chóc ấy nữa mà sống sót trở về nhìn nhau, con cháu bao cảnh đau lòng. Nhiều đồng đội tôi “chết không nhắm mắt”. Nhiều gia đình CCB không lý giải nổi nỗi đau.

Từ năm 2004 ngày mùng 10 tháng 8 hàng năm được Đảng và Nhà nước chọn làm ngày “Vì nạn nhân Chất độc Da cam”. Hội nạn nhân chất độc Da cam/ dioxin chính thức ra mắt ngày 10/01/2004 và đi vào hoạt động. Từ đây những Cựu chiến binh chúng tôi mới có một câu trả lời, mới có một tập thể Hội.

Có ngày kỷ niệm của Hội nào mà từ khâu chuẩn bị thôi đã rưng rưng nước mắt: “Hội nạn nhân Chất độc da cam”.

Chiều nay gặp Chủ tịch Xã xin kinh phí để gặp mặt các nạn nhân bị phơi nhiễm chất độc hóa học và các cháu thế hệ thứ hai, có cả thế hệ thứ ba tức là cháu của Cựu chiến binh. Tôi được nghe câu nói chân thành: “Chúng cháu rất khuyết điểm, giờ mới biết ngày Kỷ niệm này “…

Bởi trên mảnh đất này, các nạn nhân chất độc da cam chủ yếu là gia đình Cựu chiến binh quen chịu gian khổ, chẳng muốn nói về mình.

Chỉ một lần nhìn thoáng qua thôi, bạn sẽ thấy nỗi đau này là quá sức chịu đựng. Cùng nhé chung tay xoa dịu nỗi đau Da cam.

(Kính tặng Ccb NL)

10/8/2022

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Không biết nói gì Lời tác giả Thầy giáo Phương ơi Đoạn cuối Phương ơi Bác Thắng viết sử Lũ quét Tây Nguyên là nhà Anh Thanh Tri kỷ Về quê mẹ Con cô giáo Tôi xin lỗi Văn nghệ Tân binh nhớ mẹ Vừa đi vừa lớn Chuyến tàu bão táp Ông ngoại Mẹ là nhành hoa Lá thư chung Anh Lánh - Người Mường Cô du kích Củ Chi Mắt biếc Tình nguyện “Mẹ ơi”… Bức ảnh kể chuyện Tết đầu trên Tây Nguyên Bữa cơm Tuy An Nỗi nhớ lòng hồ Góc nhỏ chuyện lính Em đẹp như hoa Pơlang Chiến dịch Lòng trung Niềm vui sau một bài báo Cây đời Đứng khóc giữa trời Kachiusa Việt Nam, bình độ 400 và ngày giỗ trận sư đoàn Giữ vùng giải phóng Chị Nụ Nỗi niềm - Tình yêu người lính Hơi ấm Tháng bảy ngày này Câu nói và bài thơ để lại Quân ơi Chuyện tù binh Đã có vợ chưa Võ đặc công Nhớ người bạn tuổi thơ Từ nơi cây rừng trụi lá Mái trường của anh Nhớ giao liên Kiêu hùng Bạn chiến của tôi Em ghét anh Nhớ về xã Ái Quốc Ký ức bên dòng kinh Ngang Ngày 55 tuổi Đảng Thu Hà truyện Giấc mơ quê Trận đầu - Trận lớn Vị thần trong mơ Nơi giữ đời con gái Tiếng hô vang từ phía cổng trời Chia tay voi chiến Mầy ơi! Thằng Hải Cùng voi vào chiến dịch Cùng một dạ xung phong Một góc lính hậu cần Chuyện tình mùa xuân Phong lan mỉm cười Đồng hương binh chủng hợp thành Kể chuyện hành Người cùng tên Cảm xúc mùa xuân Nhớ từ tấm áo của cha Nhớ mãi nụ cười Kỷ niệm về một bản nhạc Quốc Oai kiên cường cách mạng Đường tới miền Đông Chặng về chiến trường sông nước miền Tây Khăn rằn thương nhớ Đồng hương tôi - Tùng điên Ngày 55 tuổi Đảng Bài ca giữ nước Những vần thơ của lính Tôi tìm bạn tôi Đường tôi đến Sài Gòn Trận đầu lính đặc công Người giao liên đặc biệt Người miền Tây Một quãng mùa xuân Đón và bảo vệ bà nữ tướng Một chiến công kỳ lạ D15 gang thép Thái Nguyên
Tiến »