Giữ bao đời con gái là mặt trận B3 - rừng Tây Nguyên. Người có thể về, nhưng phần con gái ở lại.
Nơi chiến trường bao đồng đội tôi thèm tiếng cười con gái nhưng tôi may mắn không thế. Sau Hiệp định 1973, vùng Giải phóng được mở rộng, đơn vị tôi chuyển đến Gia Lai. Nơi đóng quân gần lắm một binh trạm Thanh niên Xung phong - binh trạm 5. Tình yêu Bộ đội - TNXP nảy nở, tôi cũng có… và mang theo suốt đời.
Em là tình yêu đầu của tôi. Tình yêu với tôi là sự ngưỡng mộ em như cách nói “vẻ đẹp người con gái ở trong mắt kẻ si tình”, là lòng biết ơn em sưởi ấm trái tim tôi. Có em, tôi có người để chăm lo và được chăm lo lại. Chăm lo thế nào ư? Là ánh mắt yêu thương khi cả hai đói đến dại người, là mũi kim vá khi áo quần cả tuần không thay giặt.
Và “giữ gìn” cho nhau, với em là cuộc sống nếu tôi không về, còn với tôi là quan niệm của lính “dính vào chị em đen lắm”.
Món quà duy nhất tôi dành cho em là… hai cái quần đùi lính. Xót xa tận đáy lòng khi gạn hỏi mãi mới biết, em không đến nơi hẹn vì ngày “con gái” em chẳng còn quần mặc nữa. Ôi mưa rừng Tây Nguyên… “Anh lấy gì mặc”? Em hỏi chỉ để mà hỏi, mắt sáng lên khi nhận món quà.
Chúng tôi chỉ hẹn gặp bên ngầm nước thôi, tôi không “dám” đến nơi binh trạm tìm em. Nhiều nỗi “sợ” với chàng lính trẻ.
Hôm nay em đến tìm tôi, hớt hải em nhờ giúp một việc. Tôi vội theo em.
Đến nơi, thấy tôi các cô Thanh niên Xung phong mừng rỡ chạy hết đi, em cũng vậy, sau khi đẩy tôi vào cái lán bé tẹo với đôi lời giải thích: “Anh động viên an ủi cô ấy giúp nhé”! Trong lán, một cô gái không còn biết xấu hổ… lõa lồ. Đó là lần đầu tôi nhìn thấy “của phụ nữ” và cảm xúc là kinh sợ, rồi thương vô cùng. Tôi đã nghe các anh trong đơn vị nói về căn bệnh này.
Có lẽ phải gọi cô ấy là chị, mà cũng không chắc đâu. Có gặp các cô gái Thanh niên Xung phong mới biết rừng Tây Nguyên tàn ác. Ai đưa em đến chốn này? Những mái tóc con gái sốt đến trọc đầu, rồi lơ thơ mọc lại. Gương mặt tuổi thanh xuân mà nhìn qua giật mình tưởng ở đâu hiện về. Lúc bom rơi tải đạn tải thương kiên cường không thấy sợ, lúc cười đùa cùng nhau không thấy buồn, chỉ lúc trở về nỗi lòng con gái mới thấm thía sự hy sinh.
Tôi đến gần cô gái đang co quắp dại khờ… Chỉ vài câu chuyện trò, đôi mắt dại đã dần sáng lại. Cô kéo đồ che thân… rồi bất ngờ ôm chặt lấy tôi.
Tự nhiên tôi thấy uất ức, căm giận đến thế. Thấy như chị tôi, em tôi… chiến tranh thành ra thế này. Hất mạnh cô ấy ra, tôi đi về không nói một lời, để lại các cô Thanh niên Xung phong đứng xa nhìn ngơ ngác.
Chưa hết, lần gặp sau của tôi với người yêu lại là màn “vặn vẹo”… ghen.
“Ôi em gọi anh đến mà”.
“Anh không đến thì ai bắt được?”
Bực… và đau lòng. Vậy mà tôi vẫn phải đến khi em chạy sang nhờ vài lần nữa.
Có câu chuyện một anh bị thương nặng, sắp mất anh nói muốn nhìn thấy… của con gái một lần. Và anh đã toại nguyện nhắm mắt. Đó là chuyện thật nơi Tây Nguyên. Đồng đội ấy quê Văn Giang - Hải Hưng. Chỉ thương và hiểu thôi, lính chẳng thấy lạ đâu mong muốn bình dị ấy.
Nơi Pắc Xế (Lào) tôi đã gặp chị em Thanh niên Xung phong vào trước đã lâu, các chị gọi lính trẻ là anh xưng em thân thiết, nghe các chị tâm sự não lòng. Cơ thể teo tóp, kinh nguyệt lúc có lúc không… càng ngày càng như chẳng phải đàn bà, mà sức lại chẳng được là đàn ông, mà bao nhiệm vụ nơi chiến trường cần các chị… mà hẹn ngày Giải phóng mới về.
Hòa bình. Có bao tình yêu đầu nơi chiến trường không tìm lại được nhau? Có tôi và em đó. Cứ nhớ đến vẻ tàn tạ của chị em TNXP mà tôi càng thêm quyết tâm đi tìm em. Lạ thay em như ảo ảnh, tôi không tìm thấy.
Rời chiến trường K, nơi biên giới phía Bắc yên trở lại. Xa lắm rồi ký ức tình đầu ấy, đã có một tấm lòng đến với tôi.
Nhưng rồi… một giấc mơ. Giấc mơ Tây Nguyên làm tôi nhớ về tình đầu, em tiều tụy sau trận ốm nặng, cố dậy tiễn tôi. Cái áo không còn lành lặn, cái quần là của tôi cho. Sau trận sốt rét ấy chắc là đôi môi thâm tái, thân hình vàng võ. Tôi đoán thế thôi vì đó là lần cuối gặp nhau, hôm sau đơn vị tôi vào chiến dịch.
Sau giấc mơ, ngay trong đêm tôi viết một bức thư phụ lòng người mới. Nhân những ngày an dưỡng, tôi lại đi tìm em.
Chuyến đi này thật dài nhưng vô vọng chẳng khác hơn. Tôi thấy hình như em xấu xí, thương tật, né tránh ở đâu đó đứng nhìn tôi. Em thật ngốc, tôi chấp nhận mà… Nghe nói có khu tập thể mang tên “không chồng” dành cho chị em cựu TNXP, tôi tìm đến.
Chị em TNXP đón tôi như ngày nào đón bộ đội trong rừng, ôn chuyện chiến trường, tiếng cười rộn rã. Lính chúng tôi chỉ khóc khi tiễn đưa đồng đội, còn chuyện gì cũng cười… “Giờ anh chọn cô nào trong đây cũng gật nhé”!
Tối hôm ấy ở nhờ chị em, cô gái tên Duyên nhường cho tôi căn phòng nhỏ, đơn sơ đến tột cùng, chùm phong lan đung đưa ngoài của sổ gợi nhớ Trường Sơn. Không ngủ được, tuyệt vọng cùng nỗi lòng thương em, giờ cũng cô đơn héo hắt như các cô gái nơi đây, chắc em nhớ tôi lắm. Tôi đau như có vết thương trong lòng.
Thật khuya, tiếng kẹt cửa. Trong lờ mờ trăng tàn là chị Duyên. Lúng túng, rồi gấp gáp: “Cho em xin đứa con”… chị khóc. Ngay cả trong bóng tối tôi vẫn thấy gương mặt chị xấu xí, võ vàng.
Mà lạ lắm, tôi muốn với tìm gương mặt tình yêu của tôi, cũng xấu xí võ vàng như vậy thì không với tới. Tôi nhớ em… tôi không giúp chị được. Cả hai chị em cùng khóc.
Vòng tay ôm vai chị rung lên, tôi vỗ vỗ… Chị ơi, trở về trong chiến thắng mà đời con gái, quyền được yêu, chị để lại trong rừng rồi.
(Kính tặng CCB NL)
10/12/2022