Bức thư vỏn vẹn ba chữ to tướng trên tờ giấy pơluya. Cảm xúc của anh ư? Tiếc. Địa chỉ từ quê nhà thì ít nhất cũng cho anh biết nơi quê ra sao chứ. Thật là…
Chả bù cho bộ đội các anh, thư cái nào cũng kín mít chữ. Bao tình cảm xa xôi dồn nén, nỗi nhớ nếu cân lên không biết nặng đến chừng nào.
Với mẹ Việt Nam, con luôn là bé bỏng… vậy mà có một thời ngàn vạn mẹ tiễn con vào nơi rừng rú bom đạn.
Theo dòng cứu nước các anh vật vã đòi đi, đi rồi mới hiểu lòng mẹ. “Sinh ra thời loạn lạc” là câu trong bài đầu môn học Lịch sử lớp 6 đã động viên, bên anh suốt thời áo lính.
Ngày nhập ngũ chưa tròn mười sáu tuổi. Là con trai duy nhất của mẹ, anh còn là con út. Anh xa quê, xa mẹ năm năm rồi.
Giải phóng với các anh chưa bao giờ là ngơi nghỉ. Bữa ăn cũng chia ra nửa đơn vị ăn trước, nửa đơn vị ăn sau. Cảnh giới, báo động, không hề lơi lỏng.
Nơi căn cứ ven thành phố Sài Gòn, khẩu hiệu “Cải tạo Đồng Dù thành Mùa Xuân vĩnh cửu”, sức lính được huy động tối đa. Không còn bom đạn trên đầu, lính vui, chuyện gì cũng nhỏ. Một căn cứ khang trang hình thành. Riêng anh hơi buồn, đón Xuân Thống nhất đầu tiên anh chưa được về phép thăm nhà.
Cả năm sau nữa cũng chưa được về. Quãng thời gian ấy thú thực người lính trẻ không còn muốn nhắc lại. Kìm nén nỗi lòng trên những cánh thư.
Mỗi tháng tiêu chuẩn bộ đội các anh được hai chiếc tem. Tem Quân đội. Con tem bé xíu, không có giá tiền, và luôn in hình chiến sĩ đủ các binh chủng.
Không thể quên lần đầu các anh được nhận tem thư, những gương mặt sạm đen như có ánh hồng: “Mẹ và quê ơi, con sắp về”! Lá thư đầu tiên chắc chắn là thế.
Hơn bốn năm không tin tức, mẹ đã phải đi cấp cứu khi nhận thư anh.
Con tem thứ hai là gửi người thương, chẳng hồi âm, sau này mới biết nhầm địa chỉ.
Cùng nhiệm vụ bộn bề trước vùng đất vừa Giải phóng. Hai lá thư một tháng, rồi ngóng đợi… Lính đơn giản vậy thôi.
Anh đã quên cô bạn cùng lớp (nhưng kém tuổi), hàng ngày chỉ xưng tên, hôm anh nhập ngũ bạn ấy gọi “anh”, làm anh bâng khuâng xen lẫn tự hào.
Chiếc khăn cô ấy tặng (như cố ý) thấm nước mắt cô, anh nhận rồi để mất lúc nào không biết.
Lá thư ba chữ “em ghét anh”… làm anh lờ mờ nhận ra điều gì. Nhưng con tim đã có lối nó lạnh lùng lắm. Anh không dành một con tem để hỏi. Khi ấy là cuối 1976.
Tết ấy được về phép, anh mới biết. Những ngày anh chiến đấu xa nhà, bạn làm trọn vai trò động viên gia đình người lính nơi hậu phương, cùng mẹ anh bầu bạn.
Sau Giải phóng, thư anh về, bạn là người đầu tiên mẹ chia sẻ. Mẹ không biết chữ, bạn đọc mẹ nghe và thấy anh chẳng nhắc tới mình. Ba chữ “em ghét anh” gửi người vô tâm. Bạn đi lấy chồng.
Anh mừng cho cô, thật lòng mình. Cả khi không tìm lại được tình yêu đầu nơi mặt trận Tây Nguyên, anh vẫn thấy dòng đời đi vậy là đúng hướng. Có những tình cảm hình như sai nhịp, nhưng ân nghĩa để lại làm đẹp cuộc đời.
Anh mang nặng biết ơn. Có những người lòng mình thành tâm mong họ ấm êm như lòng anh cầu mong cho cô bạn ấy.
(Kính tặng CCB NL)
26/10/2022