Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ sáu, ngày 30 tháng mười hai, năm 2016

“Chúng ta sao rồi nhỉ, Amber? Anh thấy em vẫn đang phải vật lộn. Anh thích điều này.”

Căn phòng bệnh viện dường như tối tăm hơn trước. Tôi muốn hét lên khi Edward chạm vào mặt tôi. Tôi muốn biến mất để gã không thấy tôi hoặc không bao giờ tìm thấy tôi nữa.

“Giờ em tự thở được rồi, quả là một tin tốt lành, em làm tốt lắm.”

Những ngón tay của gã lướt trên mắt phải tôi, gã banh mắt tôi ra. Tôi chỉ lờ mờ nhìn ra đường nét một kẻ đang cúi trên người tôi khi gã chiếu đèn pin vào mắt tôi, khiến tôi lòa hoàn toàn. Tất cả những gì tôi nhìn thấy lúc này chỉ là màu trắng cùng những chấm tròn di động. Gã thực hiện tương tự với mắt trái, thế rồi thế giới của tôi lại chỉ toàn màu đen.

“Anh nghĩ em đang tiến triển có phần hơi nhanh chóng quá đấy. Có lẽ chúng ta cần phải kìm lại một chút.”

Tôi nghe được tiếng gã đang làm gì đó nhưng tôi không biết đó là gì. Đúng vào lúc tôi đã chẳng còn mảy may hy vọng và chấp nhận số mệnh của mình, tôi nghe tiếng cửa mở ra.

“Cô ấy thế nào rồi?” Paul hỏi. Mình không hiểu vì sao anh lại bình tĩnh đến vậy khi thấy gã này trong phòng, nhưng rồi mình nhớ ra anh chỉ nhìn thấy một nhân viên y tế.

“Tôi nghĩ tôi không phải là người chịu trách nhiệm trả lời câu hỏi đó,” Edward đáp.

“Xin lỗi, tôi đã gặp rất nhiều người... trước đây chúng ta từng nói chuyện với nhau chưa nhỉ?”

“Tôi không nghĩ vậy. Tôi chỉ là người đẩy xe ca đêm thôi...”

Người đẩy xe? Tôi không hiểu.

“... mà giờ mới bắt đầu ca trực đêm, đáng lẽ anh không nên ở đây lúc này.”

“Thế anh thì sao?” Paul hỏi.

Một khoảng lặng kéo dài, tôi lo sợ điều sẽ xảy ra tiếp theo.

“Tôi vừa đưa vợ anh về sau khi đi chụp não. Tôi đang làm việc của mình.”

Anh không nói với gã rằng anh là chồng em. Hãy suy nghĩ đi Paul, nghĩ đi.

“Xin lỗi, là tôi đường đột. Tôi đang rất mệt mỏi, tôi xin lỗi. Hẳn anh đã chứng kiến đủ chuyện khi làm ca đêm ở đây,” Paul nói.

“Anh sẽ ngạc nhiên trước những chuyện diễn ra ở đây trong đêm đấy,” Edward trả lời. “Tôi không thấy phiền nếu anh muốn ở thêm một lúc, nói vài lời tạm biệt, nhưng anh nên sớm ra về. Đây là quy định của bệnh viện, hy vọng anh thông cảm. Dù sao anh cũng đừng lo lắng, chúng tôi vẫn chăm sóc tốt cho cô ấy khi anh không có ở đây.”

Edward đi ra, còn lại tôi và Paul. Anh kéo một chiếc ghế lại gần giường tôi và ngồi xuống. Tôi phải tìm cách báo cho anh biết gã kia đang giam tôi ở lại đây. Tôi không biết vì sao Edward lại nói rằng gã là người đẩy xe ca đêm, hay tại sao Paul tin lời gã. Claire bước vào phòng, lần đầu tiên tôi lấy làm mừng. Em gái tôi rất tinh tường, nó sẽ phát hiện ra.

“Ai vậy anh?”

“Người đẩy xe bệnh viện, anh ta nói chúng ta phải ra về.”

“Có lẽ anh ta nói đúng, cũng khuya rồi,” cô em nói, ngồi xuống cạnh Paul, có điều không phải đối diện.

“Cô ấy cử động ngón tay, em cũng đã thấy rồi đấy, cô ấy chỉ vào thứ gì đó, anh biết mà,” anh nói.

Giờ thì tôi nhớ rồi. Tôi chỉ vào tấm biển LỐI RA. Tôi nghĩ đó là một giấc mơ nhưng bọn họ đã nhìn thấy!

“Em thấy chị ấy cử động ngón tay, nhưng ban nãy anh cũng nghe bác sĩ nói rồi đấy. Có những bệnh nhân hôn mê cử động cả bàn tay, mở mắt, thậm chí nói được, nhưng bọn họ vẫn đang hôn mê. Cử động của chị ấy giống như trở mình trong giấc ngủ khi mơ thấy ác mộng.”

Chuyện này còn hơn cả một cơn ác mộng.

“Anh nghĩ chúng ta phải lạc quan, hãy xem họ nói gì khi những phản ứng quay lại...”

“Em nghĩ chúng ta cần phải thực tế,” Claire ngắt lời.

Không ai nói thêm gì suốt một một hồi.

“Nhưng suy cho cùng, em cũng không tin bọn họ,” rốt cuộc cô em nói.

“Em nghĩ đám bác sĩ đang nói dối chúng ta?”

“Không phải là nói dối, em chỉ không nghĩ rằng bọn họ chịu lắng nghe. Dường như chị ấy đang cố nói gì đó, bọn họ lại không hiểu chị ấy như chúng ta.”

“Thế thì tại sao cô ấy không làm lại động tác đó?”

“Anh đã bao giờ hỏi chị ấy chưa? Liệu khi nằm đó chị ấy nghe hết mọi lời chúng ta nói thì sao?”

Claire nắm lấy tay tôi; những ngón tay nó lạnh ngắt.

“Amber, nếu chị nghe thấy em nói thì hãy nắm lấy tay em đi.”

“Trò này ngớ ngẩn quá!”

“Có lẽ yêu cầu khó quá.” Cô em thả tay tôi ra, đặt lại trên giường. “Được rồi, Amber, bọn em đang quan sát tay phải của chị. Nếu chị nghe được em nói, hãy cử động ngón tay đi, một chút thôi cũng được.” Tôi muốn lắm, tôi đã cố sức rồi, nhưng gã kia đã làm gì đó, tôi biết chính gã làm. Tôi dồn hết sức lực vào bàn tay phải, tôi có cảm tưởng như mình đang hổn hển sau nỗ lực ấy, nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

“Em xin lỗi,” Claire nói.

“Đừng mà,” Paul nói. “Anh biết em vẫn đang cố gắng. Có lẽ em nói đúng, chúng ta cần nghỉ ngơi đôi chút. Nào ra về thôi!”

Xin đừng đi.

“Năm phút nữa thôi, rồi chúng ta đi.”

Ba chúng tôi lặng yên một lúc. Tôi ước gì họ sẽ nói chuyện. Tôi cảm thấy mình đang trượt đi đâu đó, tôi thực sự cần níu vào thứ gì đó. Claire lên tiếng trước.

“Chúng ta sẽ cần giúp đỡ nếu tình trạng này kéo dài.”

“Sẽ không đâu.”

“Em cũng hy vọng thế, nhưng nếu đúng vậy thì chúng ta không thể tự kham nổi.”

“Được, được mà, chúng ta chỉ cần thay phiên nhau trông nom cô ấy.”

“Thêm vài ngày thì còn được, nhưng sau đó thì sao? David đã nổi điên khi phải trông hai đứa nhỏ, không giống như lúc bố mẹ em còn để đỡ đần. Chị ấy có người bạn nào mà ta có thể nhờ không nhỉ?”

Paul không đáp.

“Chị ấy vẫn có bạn, phải không?” Claire khăng khăng.

“Cô ấy có kể về một đồng nghiệp tên Jo, bọn họ hay đi ăn cùng nhau.”

Cuộc trò chuyện của họ có phần do dự, tôi cảm thấy buồn nôn. Claire lấy lại bình tĩnh trước tôi.

“Một người bạn tên Jo?”

“Phải, một cô bạn ở chỗ làm.”

Tôi gần như có thể mường tượng em gái đang nghĩ ngợi.

“Anh từng gặp chị ta chưa?” Nó hỏi.

“Chưa. Sao chứ?”

“Không sao cả. Có lẽ chị ấy có thể giúp.”

“Anh không có số cô ấy.”

“À, có lẽ trong điện thoại chị có đấy, phải không?

Tôi nghe thấy Paul mở thứ gì đó, và hình dung anh đang tìm trong túi xách, căn phòng bắt đầu xoay theo một hướng, còn chiếc giường của tôi xoay theo hướng ngược lại. Tôi nghe thấy tiếng cô bé hát từ xa, cô bé mặc áo choàng màu hồng, nhưng tôi phải ở lại đây, tôi phải ngăn chuyện này lại. Paul không được lục điện thoại tôi, có những thứ anh không nên xem. Tôi nghĩ tôi đã nhớ được chuyện gì đó tệ lắm. Chuyện mà tôi không nên làm có thể khiến bất cứ ông chồng nào phát điên lên nếu phát hiện ra. Ký ức này rất thật và kết nối với một ký ức khác. Dường như đôi bàn tay cứng cáp lại thít chặt cổ họng tôi, trong khi cố gắng thở, lần đầu tiên tôi nghĩ mình nhớ mồn một. Nỗi sợ dựng nên tường thành trong đầu tôi, ngăn không cho thứ gì khác có thể xâm nhập hay lọt ra ngoài.

“Pin cạn sạch rồi,” anh nói. Căn phòng quay chậm lại nhưng không hoàn toàn ngừng quay. “Tối nay anh sẽ mang về nhà sạc xem sao.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »