Nhật ký dấu yêu,
Taylor đi nghỉ cùng bố mẹ bạn ấy trong suốt dịp Phục sinh, mình cảm thấy thật bực bội. Mình không được gặp bạn ấy từ hôm nghỉ lễ, và mình sẽ tiếp tục không được gặp bạn ấy cho tới thứ Ba khi bọn mình quay lại trường. Bạn ấy đã gửi cho mình một tấm bưu thiếp. Mẹ xông vào phòng ngủ của mình với nụ cười toe toét trên mặt để đưa nó cho mình vài ngày trước. Mẹ nghĩ rằng tấm bưu thiếp sẽ khiến mình vui lắm. Nhưng không phải. Có vẻ như Taylor vẫn rất thỏa chí khi không có mình và mình nghĩ bạn ấy chẳng nhớ tới mình.
Năm nay mình sẽ không được đi nghỉ, thậm chí đi đâu đó ở Anh cũng không, mẹ nói nhà mình không có tiền. Khi mình nói thẳng thừng rằng bố đầu tắt mặt tối thì đáng lẽ nhà mình phải có nhiều tiền lắm, mẹ chỉ đáp lại bằng nước mắt. Dạo gần đây mẹ vẫn hay khóc lóc, mẹ đã không còn béo nữa; mình tự hỏi liệu có phải mẹ buồn quá nên chán ăn không. Tuần trước, hôm nọ mẹ đã rầu đến nỗi chẳng muốn làm bữa trưa hay bữa tối. Mình không được phép mó tay vào bếp, thế nên mình chỉ ăn bim bim và bánh quy. Mình hỏi có phải mẹ buồn vì bà mất hay không, mẹ bảo mẹ buồn vì mọi thứ.
Mẹ nói nếu mình ngoan thì tuần tới mẹ sẽ đưa mình tới Brighton một hôm. Mình hỏi mẹ sẽ đưa mình đi đâu nếu mình hư, thế nhưng mẹ chẳng buồn đáp lại. Mình nhắc mẹ rằng giờ mình đã mười tuổi rưỡi rồi, cho nên mình đã quá tuổi chơi những trò con nít, nhưng mình sẽ không ngại đi dạo dọc bến tàu, mình thích âm thanh của biển. Giờ khi mình lớn hơn, mẹ bắt đầu tìm một công việc bán thời gian, giống như mẹ của Taylor. Đến giờ mẹ vẫn chưa tìm được việc dù đã rải hồ sơ khắp nơi. Mỗi khi đi phỏng vấn, mẹ sẽ mặc bộ vest cả trăm năm tuổi, trang điểm thật đậm, rồi về nhà và nốc rượu suốt cả buổi chiều. Mình cũng sẽ không thuê mẹ, mẹ thường hay buồn phiền và lười biếng. Trước kỳ nghỉ, suốt ba ngày liền, mình đã phải mặc cùng một chiếc áo đi học. Mẹ nói cũng chẳng sao, không ai để ý cả, rồi mẹ xịt lên người mình thứ mùi khủng khiếp khiến mình giận mẹ suốt cả ngày.
Hộp đồ ăn trưa của mình cũng đã có sự biến chuyển thú vị. Một phần công việc của bố là lấp đầy những cái máy làm bánh kẹo ở chỗ làm. Một trong những đặc quyền trong công việc của bố là có thể mang về nhà những hộp sô cô la và khoai tây chiên miễn phí. Tuần trước, bố đã mang về một hộp 40 thanh KitKat. Nhà mình đã hết bánh mì trước ngày cuối cùng của kỳ học, vì vậy mẹ cho mình hai thanh KitKat bỏ vào hộp ăn trưa thay vì bánh mì kẹp bơ giòn, với mình thế là ổn. Nhưng sau đó cô phụ trách theo dõi bữa trưa nhận thấy thứ mình đang ăn và nghĩ rằng mình đã quên mang theo đồ ăn, mặc dù mình đã nói với cô ấy là mình không quên. Cô bảo mình nhập hội cùng những bạn ăn bữa trưa nóng hổi, điều này thật tuyệt, vì Taylor vẫn hay làm vậy.
Bạn ấy đang ngồi một mình, như mọi khi, cho nên mình ngồi xuống cùng. Nhưng sau đó đã xảy ra một chút rắc rối bởi vì có vẻ như sau vài bữa ăn trưa nóng hổi như thế, mẹ đã không đóng tiền cho nhà trường nữa. Cuối cùng, mình nghĩ cô MacDonald cảm thấy thương mình hay sao đó, vì cô đã trả tiền và bảo mình đừng lo lắng. Vào thời điểm mình lấy được món cá và khoai tây chiên, những bạn khác đã được phép ra ngoài chơi. Trong khi ăn, mình có thể quan sát gần như toàn bộ học sinh của trường nô đùa trên sân. Mình thấy nhóm con gái lớp mình, Taylor đang đứng giữa các bạn ấy. Mấy đứa đó dồn Taylor vào giữa như thể bạn ấy là một con búp bê rách rưới, có vẻ như bạn ấy không vui vẻ lắm. Khi bạn ấy cố bỏ đi, bọn chúng nắm tay nhau, bít mọi khoảng trống, đẩy bạn ấy trở lại chính giữa vòng tròn. Mình bỏ thừa món khoai tây chiên, nói rằng mình cũng không muốn ăn tráng miệng dù rằng mình vẫn còn đói. Mình chạy ra sân nhưng không thể tìm thấy Taylor hay bất kỳ đứa con gái nào trong nhóm đó. Mình chạy vào sân trong, nơi bạn ấy thỉnh thoảng vẫn ngồi một mình trên bậc thang, nhưng cũng không có.
Mình quay trở vào lớp, dù vẫn đang giờ giải lao, nhưng lớp vắng tanh. Thế rồi bất thình lình có một thứ khang khác đập vào mắt mình. Mình bước đến bể cá của lớp, nhìn chú cá vàng chết nổi trên mặt nước nhuốm màu xanh. Taylor và mình đã cùng cọ sạch bể cách đây vài tuần. Cô MacDonald dạy bọn mình rằng: các em có thể rút chất lỏng bằng cách đặt một đoạn vòi vào nước và hút ở đầu còn lại. Nước sẽ tự chảy ra nếu các em làm đúng, và các em có thể xả nước vào xô. Tất cả đều liên quan đến lực hấp dẫn. Như mặt trăng và các vì sao ấy. Trong lần thử đầu tiên, mình đã nuốt phải một ngụm nước bể cá và Taylor đã cười nhạo mình. Mình không nghĩ có ai đã làm sạch nó kể từ đó.
Mình biết con cá đã chết và lúc ấy mình có cảm giác thật khó tả. Hồi còn nhỏ, mình từng có một con cá vàng bị chết. Bà đã giật nước cho nó trôi xuống bồn cầu, mình đã rất buồn. Nhưng đó là cá của mình, nó thuộc về mình. Con cá này lại không phải của mình, trong khi cố gắng tìm ra cảm xúc phù hợp, đôi tay mình đã tự ý hành động, mở nắp bể. Mình không biết vì sao mình lại muốn giữ lại. Nó ướt, trơn và lạnh. Lúc ấy, Taylor bước vào lớp. Bạn ấy nhìn con cá chết, rồi bạn ấy nhìn mình. Bạn ấy lấy con cá ra khỏi tay mình, cho vào bể rồi đóng nắp lại. Bạn ấy lấy khăn giấy từ ống tay áo, như một nhà ảo thuật rút con thỏ ra từ chiếc mũ, rồi bạn ấy lau khô tay mình trước khi lau khô cho bản thân. Mình thấy vui vì bạn ấy vẫn ổn.
Năm ngoái, mình đã có hai quả trứng Phục sinh. Một quả từ bố mẹ, một quả từ bà. Quả của bà tuyệt hơn vì có kẹo bên trong quả trứng sô cô la. Mình đã đếm, có cả thảy mười ba chiếc kẹo, mình nhớ con số này vì lúc nào nó cũng mang lại may mắn lẫn bất hạnh. Năm nay, mình chỉ có một quả trứng Phục sinh, nhưng cũng rất tuyệt vì đó là quà của Taylor. Mình chẳng có gì tặng bạn ấy cả, nhưng mình sẽ tặng. Có lẽ mình sẽ tặng bạn ấy vài thanh KitKat, nhà mình có cả đống cơ mà.