Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ tư, ngày 14 tháng mười năm 1992

Nhật ký dấu yêu,

Hôm nay là sinh nhật của mình. Giờ mình đã mười một tuổi rồi đấy. Nay cũng là sinh nhật Taylor nhưng bọn mình lại không tổ chức cùng nhau. Hôm nay quả thực là sinh nhật đáng chán nhất mà mình từng trải qua. Mọi thứ cứ diễn ra nhạt nhẽo, chóng vánh, và cứ thế càng lúc càng tệ hại hơn. Đó không phải lỗi của mình, thực sự không phải.

Mình đã đeo lắc tay của Taylor đi ngủ đêm qua, chiếc lắc vàng có khắc ngày sinh của bọn mình. Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng đeo nó mang lại cảm giác như thể bạn ấy đang ở cùng mình, và điều đó khiến mình vui vẻ. Sáng nay, mình đã quá hào hứng nên quên cởi ra trước khi xuống dưới nhà. Làm thế đúng là ngu ngốc!

Mẹ bảo mình phải ăn sáng trước khi mở bất cứ món quà nào. Mẹ lúc nào cũng nghĩ tới ăn uống, đận này mẹ đã béo đến nỗi phải dùng kéo bếp cắt chun quần legging vì nó đã quá chật. Mẹ thấy chiếc lắc khi mình với tay lấy ngũ cốc, ban đầu cũng chẳng sao, mẹ chỉ hỏi đó là gì và từ đâu mà mình có. Mẹ nhìn vào dòng chữ và đọc to các từ. Cô gái yêu quý của tôi. Mình không muốn gặp rắc rồi vào sinh nhật của mình, vì thế mình đã nói với mẹ rằng đó là món quà của mẹ Taylor.

Đó chỉ là lời nói dối vô hại, mình thề với Chúa rằng nếu ngài tồn tại và làm mẹ quên đi chiếc lắc, chắc chắn ngày hôm sau mình sẽ trả lại nó. Nhưng Chúa không tồn tại hoặc không nghe thấy mình. Mẹ không chịu hiểu cho và phát điên lên. Ngay cả bố, lúc này lại trở bệnh, cũng cho rằng mẹ đã phản ứng thái quá, nhưng điều đó dường như chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Mẹ bảo mình cởi nó ra, thế là mình bắt đầu giả vờ nghịch cái móc khóa. Sau đó, mẹ bước đi, mình cứ nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng mẹ đã nhấc điện thoại trên bức tường ở đầu bên kia của căn bếp.

Bố dốc ngũ cốc ra bát cho mình nhưng mình không nuốt trôi, mình biết mẹ đang gọi cho mẹ Taylor, việc này đang dần tệ hơn. Món ngũ cốc của mình cứ trệu trạo đầu lưỡi trong khi mình nhìn mẹ nói thao thao. Đôi khi thật khó để hiểu một cuộc hội thoại khi bạn chỉ có thể nghe được một chiều, nhưng lắm lúc bạn có thể đoán ra như thể bạn đang nghe được toàn bộ. Bà nói với mẹ của Taylor rằng nhà mình sẽ trả lại món quà của cô ấy. Bà không đánh giá cao việc mẹ của Taylor chi nhiều tiền hơn cho con gái mình so với khả năng chi trả của mẹ và việc cho trẻ đeo đồ trang sức là quyết định của bố mẹ đứa trẻ.

Mình không phải là đứa trẻ.

Rồi mẹ yên lặng. Dường như cuộc trò chuyện đã kết thúc, nhưng mẹ vẫn đang giữ ống nghe bên tai, phần dây nối màu đỏ xoắn tít quanh những ngón tay. Rồi mẹ ngước nhìn mình, mình hiểu rằng mẹ đã biết mình nói dối, bất kể lời nói dối vô hại hay nghiêm trọng. Miệng mẹ há hốc, như thể mẹ đang lặng lẽ nói chữ “O” một lúc lâu. Rồi mẹ nói, “Tạm biệt” và “Xin lỗi”, mình biết mình sắp gặp phiền phức to. Mẹ đặt ống nghe xuống và rất bình tĩnh bảo mình đừng có nói dối. Rồi mẹ hỏi có phải mình đã lấy trộm chiếc lắc tay hay không.

Mình bảo là không.

Đôi khi mình nói dối. Đôi khi mọi người ai cũng nói dối.

Mẹ lại bảo mình cởi nó ra. Mình lắc đầu, mẹ bắt đầu tiến về phía mình, thế là mình bỏ chạy. Mẹ khá là nhanh nhẹn khi không uống rượu, kể cả khi mẹ đã buông thả bản thân. Mẹ đã hai lần đánh bại các phụ huynh khác vào lễ hội thể thao, nhưng mẹ không bắt kịp mình cho tới khi hai mẹ con lên đến đỉnh cầu thang. Mẹ giữ mặt ngang với mặt mình và quát lên rằng đừng có nói dối nữa, nước bọt văng lên mình, rồi mẹ lại hỏi có phải mình đã lấy trộm chiếc lắc hay không. Ngay khi mình vừa mở miệng nói không, mẹ đã vả mạnh vào mặt mình. Mẹ đang hét vào mặt mình, trong khi bố đứng dưới lầu quát mẹ, thế rồi mẹ tóm lấy cổ tay mình, giật mạnh chiếc lắc.

Chiếc lắc được làm từ vàng dát mỏng, nó gãy đôi và rớt xuống sàn.

Một món đồ thật dễ hỏng.

Mình không định làm những việc tiếp theo, mình chỉ muốn mẹ tránh xa khỏi mình và đừng hủy hoại mọi thứ nữa, thế nên mình đẩy mẹ.

Mình không cố ý làm mẹ ngã cầu thang, đó chỉ là một tai nạn.

Mọi thứ dường như chậm lại, hai mắt mẹ to dần khi mẹ ngã ngửa. Mẹ đáp xuống ở chân cầu thanh, không động đậy gì, không gian trở nên yên tĩnh. Ban đầu mình thực sự nghĩ có khi mẹ đã chết. Mình không biết phải làm gì, mình không nghĩ là bố biết vì bố chỉ biết đứng đó sững người ra một lúc khá lâu. Thế rồi mẹ rên rỉ, thật là khủng khiếp. Nghe giọng mẹ không còn giống mẹ nữa nhưng rõ ràng âm thanh đó phát ra từ cửa miệng mẹ. Trông bố rất lo lắng, bố nói sẽ gọi cứu thương, nhưng mẹ thều thào bảo bố lái xe chở mẹ tới bệnh viện sẽ nhanh hơn. Mình tự nhủ liệu có phải mẹ sẽ bắt đầu rầy la tiếp không. Bố giúp mẹ đứng dậy, mẹ cứ ca cẩm về đứa con bé dại.

Mình không còn bé dại, mình đã mười một tuổi rồi.

Họ không nói gì với mình, kể cả lời chào tạm biệt. Họ chỉ bước ra cửa trước, lái xe đi mà không hề ngoái lại.

Mình nhặt chiếc lắc đã gãy lên rồi bước xuống lầu.

Có một mảng máu tươi trên mặt thảm, chắc mẹ đã bị thương nặng. Mình đi vào bếp, cầm điện thoại lên. Mình nhấn nút quay số lần cuối cùng, hy vọng sẽ được nói lời chúc mừng sinh nhật Taylor, nhưng không ai trả lời. Bánh sinh nhật bỏ vào trong chiếc đĩa được đặt trên bếp lò. Bà thường tự tay nướng bánh, còn mẹ thì chỉ mua từ siêu thị về. Chiếc bánh có màu hồng, có một vũ công được làm bằng kem, nó gợi cho mình nhớ tới hộp đựng trang sức của Taylor, việc này khiến mình muốn khóc. Mình vô tình chạm vào một cái nút trên bếp và giật mình quay lại khi nhìn thấy tia lửa. Thật ngớ ngẩn, vì nếu không có diêm thì lò sẽ không bắt lửa, mình đã xem bà làm hàng trăm lần rồi. Mình nhấn nút đánh lửa một lần nữa, lại một lần nữa, chỉ vì không có ai ở đó để bảo mình không được làm vậy.

Đến giờ ăn trưa, mình vẫn chưa được ăn sáng, Món ngũ cốc của mình lúc ấy đã ướt sũng không ăn được nữa cho nên mình rất đói, thế là mình tới chỗ ngăn kéo trên, lấy chiếc dao bự nhất mình tìm được. Rồi mình tự cắt một lát bánh thật to và dùng tay bốc ăn ngay tại bàn bếp. Trước tiên, mình thổi lên miếng bánh, nhắm chặt mắt lại và ước, dù rằng chẳng có ngọn nến nào. Mình phải giữ bí mật về điều ước của mình, nếu không nó sẽ không trở thành hiện thực.

Sau khi ăn bánh xong, mình nhìn đống quà nhỏ và nghĩ mẹ sẽ điên lên nữa nếu mình mở quà khi bố mẹ đi vắng. Mình mở một tấm thiệp, vì trên phong bì có chữ viết của Taylor. Nội dung chỉ như vầy:

Chúc mừng sinh nhật!!

Yêu cậu,

Taylor

Bên dưới tên mình, Taylor vẽ hai hình tròn màu xanh với những gương mặt cười. Lúc ấy mình bật khóc, những giọt nước mắt lăn xuống má không ngừng. Mình không nghĩ bọn mình được làm hai hạt đậu trong cùng vỏ quả nữa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »