Claire không đơn thuần lúc nào cũng là em gái tôi, nó từng là bạn thân nhất của tôi. Hồi đó nó luôn gọi tôi là Taylor, hầu như mọi người đều gọi tôi bằng họ của tôi bởi vì tôi thích thế hơn. Đối với tôi, cái tên Amber [1] chỉ xếp thứ hai, giống như một tín hiệu đèn giao thông. Đỏ, Vàng, Xanh. Đỏ thì dừng, xanh thì đi, nhưng vàng thì chẳng có mấy ý nghĩa, nó không đáng kể, giống như con người tôi vậy. Tôi tin rằng tên của tôi là lý do khiến bọn trẻ ở trường không thích tôi, chúng không gọi tôi là Amber, thay vào đó chúng gọi tôi bằng những cái tên khác. Lúc đầu, điều đó khiến bố mẹ tôi phát điên, họ cố thuyết phục tôi rằng hổ phách là một loại đá quý, nhưng tôi biết mình không hề quý giá. Trong nhiều tuần liền, tôi sẽ không đáp lại nếu không được gọi là Taylor, cho nên cuối cùng họ cũng gọi tôi bằng cái tên đó. Mọi thứ chỉ thay đổi khi tôi kết hôn. Taylor bị gạt bỏ, Reynolds được thay thế. Sau đó, họ lại bắt đầu gọi tôi là Amber, nó mang lại cảm giác như thể tôi là một con người mới.
Tôi nhớ mẹ đã đặt điện thoại xuống và bảo với tôi rằng tôi được mời ở lại nhà Claire lần cuối trước khi bạn ấy chuyển đi. Tôi không muốn đến, tôi đã phát cáu vì chuyện bạn ấy phải chuyển đi, nhưng mẹ nói rằng tôi nên đi, rằng đó là việc nên làm. Mẹ đã sai rồi. Đó là sai lầm lớn nhất tôi phạm phải, kể từ đó tôi đã phải trả giá cho sai lầm ấy.
Tối hôm đó, mẹ Claire đã mua pizza cho chúng tôi, bà ấy không phải là người giỏi nấu nướng. Tôi vẫn còn nhớ Claire đã la hét với mẹ bạn rằng bạn ấy không thích dứa, mỗi khi mất kiểm soát như thế trông bạn ấy khá là đáng sợ. Tôi chưa bao giờ nói chuyện với bố mẹ theo cách của bạn ấy và luôn cảm thấy thật kỳ lạ khi họ để bạn ấy vượt quá khuôn khổ như vậy. Bố bạn ấy không thường ở nhà, ông thích đỏ đen số tiền ít ỏi mà họ có và luôn mất việc cũng như thua cược. Mẹ bạn ấy uống rượu nhiều và luôn trong trạng thái u buồn, mệt mỏi như thể cuộc sống đã đánh gục bà. Cuối cùng, bà đã từ bỏ Claire cũng như cuộc sống, điều đó khiến tôi nhận ra rằng những người không làm gì cũng nguy hiểm chẳng kém.
Lúc bấy giờ, Claire vốn không được yêu mến ở trường, bạn ấy hay giận dữ, cáu bẳn với cả thế giới và mọi người xung quanh. Nhà bạn ấy thường xuyên chuyển đi, bạn ấy luôn tự gây phiền nhiễu ở mọi ngôi trường mà bạn ấy theo học. Bạn ấy rất thông minh. Quá thông minh là đằng khác! Dường như bạn ấy đã cảm thấy mệt mỏi với hầu hết mọi người ngay khi vừa gặp họ, như thể bạn ấy ngay lập tức nhìn thấu họ là ai, họ thế nào và đã thất vọng khôn nguôi. Bạn ấy thích chìm đắm trong sách vở hơn cuộc sống thực, cho nên một vài người bạn thân nhất của bạn ấy đều nằm trong những trang sách. Tôi là người bạn duy nhất của bạn ấy ngoài đời thực. Bạn ấy sẽ ghen tị nếu tôi kể về bất kỳ ai khác, vì vậy tôi học cách không làm vậy.
Tôi vẫn nghĩ về những chuyện xảy ra thường ngày. Tôi băn khoăn không biết có phải là lỗi của tôi hoàn toàn không, liệu tôi có thể làm gì để ngăn ngừa chuyện đó. Bạn ấy chỉ là một bé gái, tôi cũng vậy. Những cô bé thường khác những cậu bé, các cô bé được hình thành từ đường, gia vị và vết sẹo trong đời. Tôi cũng có những vết sẹo riêng, chúng nằm ở bên trong.
Tôi nghe thấy bạn ấy thức dậy, rón rén quanh phòng hôm đó. Tôi nằm quay lưng với bạn ấy nhưng mắt vẫn mở thao láo. Tôi nghe tiếng bạn ấy đánh diêm và ngửi thấy mùi diêm. Tôi nghĩ hẳn bạn ấy đang thắp nến, ở nhà bạn ấy thỉnh thoảng bị cúp điện, bố mẹ bạn ấy luôn phải chật vật trả các loại hóa đơn. Thế rồi bạn ấy bước ra hành lang. Tôi đợi một lúc, nhưng khi bạn ấy không quay trở lại, tôi bèn ngồi dậy xem bạn ấy đi đâu. Trong nhà bạn ấy luôn lạnh lẽo nên mẹ bạn đã chuẩn bị chiếc áo choàng ngủ màu hồng mới cho tôi. Tôi khoác vào chặt khít và cột thắt lưng lại.
Tôi rón rén bước ra ngoài, nhón bước qua phòng mẹ của Claire và đứng ở trên cầu thang. Mọi cánh cửa đều đóng kín ngoại trừ cánh cửa ở phòng tắm, tôi thấy phòng đó không có ai. Tôi nghe tiếng động dưới lầu và bước vài bước đầu tiên xuống cầu thang, cố gắng giữ im lặng tối đa. Chính lúc đó, tôi nhìn thấy bạn ấy, quả là một cảnh tượng lạ lùng. Tôi cúi xuống, quan sát qua lan can khi bạn ấy bước quanh gian bếp.
Claire đang đeo ba lô đi học bên ngoài bộ quần áo ngủ và tôi nhìn bạn ấy đứng bất động trước chiếc bếp lò cũ kỹ màu trắng. Bạn ấy xoay một trong những cái núm và chỉ đứng đó, chú mục vào như thể đang chờ đợi một điêu gì đó sẽ xảy ra, sau đó bạn ấy quay một cái núm khác. Tôi đứng yên đó một lúc, như thể đã bị đóng băng. Sau đó, bạn ấy quay đầu thật chậm về phía tôi. Tôi nghĩ rằng bạn ấy nhìn thấy tôi ở trên cầu thang. Dường như bạn ấy đang nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt lóe lên trong bóng tối, giống như một chú mèo. Tôi nhớ lúc đó tôi đã muốn hét lên. Giá như tôi đã hét. Bạn ấy quay đi, nhìn vào bếp lò và vặn một núm khác.
Tôi đứng dậy thật khẽ khàng rồi rón rén lên tầng. Tôi không thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi biết việc đó thật sai lệch. Tôi thử xoay nắm cửa phòng mẹ bạn ấy, nhưng cửa đã khóa. Đáng lẽ tôi phải gõ cửa hoặc làm gì đó, gì cũng được, nhưng tôi chỉ trở lại phòng của Claire, trèo lên giường, vẫn mặc chiếc áo choàng ngủ màu hồng. Tôi nghĩ tôi đã hy vọng tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Chẳng mấy chốc mùi gas bốc lên đến tận phòng ngủ, giống như một đám mây vô hình phủ quanh căn nhà, len lỏi vào từng ngóc ngách, từng góc tối. Tôi kéo chiếc chăn lông vũ trùm kín đầu, mong sao như thế đã đủ bảo vệ tôi, rồi có người giật chăn ra. Tôi mở mắt và thấy Claire, vẫn đang mang ba lô, đứng phía trên người tôi. Bạn ấy lay tôi như thể tôi đang ngủ, cho dù tôi đang mở trừng mắt, rồi bạn ấy mỉm cười với tôi. Tôi vẫn luôn nhớ những gì bạn ấy nói.
Tớ sẽ luôn bảo vệ cậu, Amber Taylor, nắm lấy tay tớ đi.
Tôi luôn làm theo những gì Claire bảo, đến giờ vẫn vậy. Bạn ấy dừng ở bậc cửa phòng ngủ như thể vừa nhìn thấy một bóng ma. Phòng tối om, ban đầu tôi không thể nhìn thấy bạn ấy đang nhìn gì. Rồi bạn ấy cúi xuống cầm cái chặn cửa bằng sắt của bà và nhét vào ba lô. Nó có hình một con chim cổ đỏ, một con chim nhỏ không bao giờ bay đi được. Bạn ấy dẫn tôi ra hành lang, rồi dừng lại, quay sang phía tôi và đặt ngón trỏ lên môi.
Suỵt.
Tay bạn ấy giữ chặt tay tôi và kéo tôi xuống cầu thang, mùi gas càng lúc càng nồng theo từng bước chân. Ở chân cầu thang, bạn ấy rẽ phải, tránh xa bếp và hướng ra cửa chính. Bạn ấy bảo tôi ngồi xuống một chiếc ghế bành rồi cúi xuống cạnh lò sưởi. Mẹ bạn ấy có một lò sưởi nhỏ còn hoạt động nhưng họ chỉ nhóm lò vào Chủ nhật. Nó gồm một đống giấy báo và que củi, đôi khi có một ngọn nến đã dùng được ném lên trên. Claire châm một que diêm nhóm lửa. Sau đó, bạn ấy ném cả hộp diêm lên đống lửa, nắm lấy tay tôi và dẫn tôi ra cửa chính mà bạn ấy đóng sập lại sau lưng chúng tôi. Tôi không mang dép, tôi nhớ sỏi lạnh buốt cào cấu chân tôi khi bạn ấy kéo tôi chạy theo đường dẫn vào nhà. Bạn ấy nắm chặt tay tôi như thể tôi sẽ bỏ chạy nếu bạn ấy để tôi đi. Rồi bạn ấy bảo tôi đừng khóc. Tôi đã không nhận ra rằng tôi đã rỏ nước mắt.
Chúng tôi tới ngồi trên bờ tường một ngôi nhà ở phía đối điện của con phố, tôi cảm nhận được hơi đá lạnh ngắt dù đã mặc áo choàng ngủ. Chúng tôi ngồi trên bức tường nhỏ đó trong một khoảng thời gian dường như rất lâu. Bạn ấy không nói một lời, chỉ nắm chặt tay tôi và mỉm cười nhìn ngôi nhà đó. Tôi sợ hãi khi nhìn bạn ấy lâu như thế, cho nên tôi chỉ nhìn đôi chân trần của mình đang xanh tím lại giữa tiết trời lạnh giá. Kể cả khi bạn ấy hát, tôi cũng không ngước lên.
Này ngôi sao nhỏ lấp la lấp lánh...
Mình băn khoăn không biết bạn là ai.
Tít trên cao, phía trên thế giới này,
Như một ngọn lửa thắp lên nền trời.
Claire rất thích những bài hát mẫu giáo. Bạn ấy nói chúng khiến bạn ấy nhớ đến bà, nhưng bạn ấy luôn hát sai lời. Claire thuộc tuýp người thấy những gì mình muốn thấy thay vì những gì đang tồn tại thực sự.
Ngôi nhà đó không nổ tung. Dường như nó chỉ bị nổ ở phần sau. Có một tiếng bùm, không ầm ĩ như trong phim, nhưng giống như nỗi lặng im trào ra từ gạch đá. Lúc đầu, mặt tiền ngôi nhà trông vẫn nguyên vẹn, nhưng tôi thấy những ngọn lửa nhảy múa đằng sau cửa sổ. Chúng tôi nghe còi hú trước khi nhìn thấy xe cứu hỏa lao đến. Rồi bạn ấy yên lặng, nụ cười biến mất trên gương mặt, nước mắt chảy xuống má. Sau đó, bạn ấy than bố khóc mẹ hàng giờ liền, giống như một vòi nước không thể khóa được. Lúc đó, tôi cũng than khóc cho bọn họ.
Đêm đó, khói đã trở thành một phần cơ thể tôi, cho dù tôi đã gội đầu hay chà xát làn da bao nhiêu lần, tôi vẫn ngửi thấy. Nó hòa lẫn vào DNA của tôi, nó làm biến đổi con người tôi. Bạn ấy nói bạn ấy giết họ vì tôi. Bạn ấy nói bạn ấy nghĩ đó là điều tôi muốn, như thế chúng tôi sẽ được ở bên nhau, như thế bạn ấy có thể bảo vệ tôi an toàn. Kể từ đó tôi dành phần đời còn lại của mình tự hỏi điều gì khiến một người hành động như thế. Bạn ấy nói họ không yêu bạn ấy; tôi không biết điều này có đúng không. Có rất nhiều cách thể hiện tình cảm, một lời không thể diễn đạt toàn vẹn được. Một số tình cảm dễ dàng cảm nhận được, một số khác bí hiểm hơn nhiều. Mọi người thường cho rằng không có gì lớn lao hơn tình yêu của người mẹ, trừ đi phần đó thì ta sẽ thấy chẳng có gì lớn lao hơn nỗi căm ghét của một cô con gái.
Tiếng xe cấp cứu bên ngoài làm tôi giật mình và xua đi những ký ức trong đầu. Tôi nhìn chằm chằm vào một viên gạch trên trần bệnh viện không khớp với phần còn lại và phải mất vài giây sau tôi mới nhận ra rằng mắt mình đang mở. Cảm giác không giống như một giấc mơ, mà như thật vậy. Mí mắt của tôi dường như vừa quyết định tự mở ra. Căn phòng tối om và tôi không thể cử động đầu mình, nhưng tôi có thể thấy, tôi chắc chắn về điều đó. Tôi chớp mắt, rồi tôi lại chớp lần nữa. Mỗi lần nhắm mắt lại, tôi sợ rằng mắt sẽ không mở ra nữa, nhưng đôi mắt tôi đã làm được. Từ từ, mắt tôi bắt đầu thích nghi với bóng tối và tôi có thể nhìn thấy căn phòng của mình. Cửa sổ ở ngay nơi tôi đoán, nhưng nhỏ hơn so với tưởng tượng. Tôi có thể nhìn thấy một cái bàn bên cạnh giường, mớ thiệp chúc sức khỏe, không nhiều lắm. Chỉ cần vươn mình khỏi cơ thể vô dụng, tàn tạ của tôi hướng ra phía trước mặt, tôi có thể nhìn thấy cánh cửa. Tôi nghe thấy ai đó bên ngoài và thấy tay nắm cửa bắt đầu xoay. Bản năng mách bảo tôi hãy nhắm mắt lại và tôi lại lao mình vào bóng tối, trở lại thế giới được nhìn thấy nhưng không được nghe thấy.
Tên của nữ nhân vật chính Amber nghĩa là “Hổ phách”, cũng dùng để chỉ màu vàng.