Ngày 15 tháng Hai năm 2017
Tôi đứng ở cuối giường, ngắm khuôn mặt anh trong khi anh đang say ngủ. Đôi mắt Paul hơi động đậy dưới mí mắt khép chặt, miệng anh hơi hé mở. Vài tháng qua, anh đã già sọm đi, những nếp nhăn đã hằn sâu hơn, những quầng thâm dưới mắt sẫm hơn trước. Tôi ngắm một người đàn ông đã trưởng thành, nhưng tất cả những gì tôi nhìn thấy là hình ảnh của sự thương tổn. Tôi đứng giữa sự im lặng huy hoàng mà chỉ bóng đêm mới có thể mang lại và cẩn thận đánh giá liệu tôi đã lựa chọn đúng hay chưa. Tôi cho rằng mình đã đúng. Tôi sẽ không để quá khứ quyết định tương lai của chúng tôi.
Đến giờ, tôi đã về nhà được hơn một tháng. Sau quãng thời gian dài dằng dặc chìm trong bóng tối im lặng, dường như các giác quan bị quá tải khi tôi mới rời khỏi bệnh viện. Thế giới dường như lăn trôi quá nhanh, quá ồn, quá thực. Có lẽ vẫn luôn như thế, chỉ là trước đây tôi chưa từng thực sự để tâm. Phải mất một lúc để điều chỉnh, để tương thích với tất cả. Tôi tới khu vực xảy ra vụ tai nạn, một nhân viên tư vấn chấn thương tại bệnh viện nghĩ rằng đó là một ý kiến hay. Có một bó hoa đã tàn bên dưới gốc cây. Chắc hẳn ai đó nghĩ rằng tôi đã chết vào đêm đó. Tôi nghĩ rằng một phiên bản của tôi đã qua đời.
Tôi đang cố để tiếp tục sống. Giờ tôi cũng đã tha thứ cho Claire, cho nên chúng tôi đã đề nghị trông chừng cặp sinh đôi cho David và Claire hấp hôn dịp lễ Tình nhân ngày hôm qua. Tôi nghĩ họ xứng đáng có thời gian chất lượng bên nhau, thậm chí tôi còn nấu sẵn cho họ một bữa ăn đặc biệt.
Có hai đứa sinh đôi ở đây cũng rất tuyệt. Chúng đã ngủ trưa ở căn phòng ngủ còn lại, đây là lần đầu tiên chúng ngủ lại, tôi cứ đều đặn vào trông để đảm bảo chúng được an toàn. Tôi đứng ở ngưỡng cửa, nhìn cặp má hồng hào của chúng, mớ tóc rối xù, cả hai cùng say ngủ như hai hạt đậu trong cùng vỏ quả. Tôi đã đính những ngôi sao phát sáng lên trần, có vẻ chúng rất thích thú. Tôi bật rồi tắt đèn liên hồi để chúng thấy những ngôi sao không thể sáng lên nếu thiếu bóng tối. Hôm nay chúng ít khóc hơn thường lệ, Paul rất giỏi bày những trò mua vui cho chúng. Chuyện trò theo kiểu của chúng lúc nào cũng khiến cho mọi việc tốt đẹp hơn. Giờ thì cả ngôi nhà đã lại lặng yên. Tôi xem đồng hồ: 3 giờ 2 phút.
Ngay cả một vài tuần sau đó, tình trạng hôn mê vẫn để lại một vài tác dụng phụ. Tôi trải qua những cơn ác mộng kinh hoàng và khó ngủ lại sau khi tỉnh giấc. Tôi đi xuống cầu thang và Digby chạy đến chỗ tôi. Bây giờ chúng tôi nuôi một chú chó con, một chú chó Labrador màu mực. Đây là ý tưởng của Paul. Tôi đi vào bếp, nhìn lướt qua đồng hồ trước khi bắt đầu công việc của mình: 3 giờ 7 phút.
Tôi bắt đầu kiểm tra cửa sau nhà, xoay xoay nắm cửa liên hồi cho tới khi biết chắc nó đã được khóa.
Lên, xuống. Lên, xuống. Lên, xuống.
Tiếp đó, tôi đứng trước chiếc bếp lò lớn, cánh tay gập ở khuỷu. Những ngón tay của tôi tạo thành hình dạng quen thuộc: ngón trỏ và ngón giữa trên mỗi bàn tay chụm vào ngón cái. Tôi lặng lẽ lẩm nhẩm một mình trong khi mắt quét xem mọi thứ đều đã được tắt, những chiếc móng tay của tôi bấm vào nhau. Tôi thực hiện một lần nữa. Tôi làm tiếp lần thứ ba.
Digby đang quan sát tôi từ ngưỡng cửa bếp, đầu nó ngoẹo sang một bên. Tôi chuẩn bị đi, nán lại trong thoáng chốc trong khi tự hỏi liệu mình có nên kiểm tra lại mọi thứ một lần cuối trước khi đi hay không. Tôi nhìn đồng hồ: 3 giờ 15 phút. Không còn thời gian. Tôi mặc áo khoác, lấy túi xách và kiểm tra bên trong: Điện thoại. Ví. Chìa khóa. Cùng vài món đồ linh tinh khác. Tôi kiểm tra thêm hai lần nữa trước khi gắn dây dẫn vào vòng cổ của Digby, sau đó rời khỏi nhà, ba lần kiểm tra xem cửa trước đã khóa chưa trước khi sải bước ra con đường trong khu vườn đầy ánh trăng.
Tôi tìm chiếc gậy chống, dù ban ngày hay ban đêm, chú chó nhỏ cũng vẫn thích chiếc gậy này. Chỉ cần dạo qua vài khu nhà, hít thở không khí trong lành, tôi có thể về ngủ lại bình thường. Dường như không còn biện pháp nào khác. Tôi bước dọc trục phố chính, không còn một ngọn đèn từ bất cứ ngôi nhà nào, dường như mọi người đã biến mất, tôi là người duy nhất còn sót lại trên thế giới này.
Tôi tiếp tục dạo bước qua những con phố say ngủ dưới chiếc chăn đen của bầu trời đêm điểm xuyết những ngôi sao, giống như những đồng xu lấp lánh. Chúng vẫn là những ngôi sao tôi từng ngắm nhìn hơn hai mươi năm trước, nhưng tôi đã thay đổi mãi mãi. Không có trăng, nên tôi hoàn toàn ẩn vào bóng tối khi rẽ vào lối dẫn vào nhà Claire. Tôi ngước nhìn ngôi nhà, mắt nhìn chăm chú như thể nhìn lần đầu tiên vậy. Đáng lẽ đây là nhà của tôi, tôi đã sinh ra ở đây. Tôi cột Digby vào một cột đèn, lấy chìa khóa rồi tiến vào.
Tôi đi xem Claire và David trước. Trông họ hết sức bình thản, nằm yên, mặt hướng vào nhau.
Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng.
Tôi nghĩ họ nằm như thế hẳn cũng mang ý nghĩa nào đó. Hẳn là có thứ liên quan đến mối quan hệ của bọn họ, nhưng tôi không thể nhớ nổi, mà giờ nó cũng không quan trọng nữa.
Quay vòng quay vòng.
Tôi bắt mạch của David. Không có mạch, người cậu ta đã lạnh ngắt rồi. Tôi chuyển sang phía kia chiếc giường để kiểm tra Claire. Mạch của nó yếu nhưng vẫn còn đập. Tôi đoán cậu ta đã ăn phần lớn bữa ăn mà tôi chuẩn bị. Túi thuốc từ bệnh viện dường như có tác dụng. Tôi từng nghi ngại, nhưng nếu một gã đẩy xe ở bệnh viện có thể tận dụng nó thì với sự giúp đỡ của Internet, việc này hoàn toàn không nằm ngoài khả năng của một người như tôi.
Quay vòng quay vòng.
Tôi bước sang phòng ngủ của lũ trẻ trước khi quay trở lại chỗ Claire.
Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng.
Tiếng hai đứa nhóc sinh đôi khóc xé rách khoảng lặng im. Tôi cúi sát giường, sợ nó nghe thấy chúng.
Suốt cả ngày.
Tôi thì thầm vào tai nó, “Hai hạt đậu trong cùng vỏ quả.”
Đôi mắt nó mở ra, tôi nhảy dựng khỏi giường. Nó nhìn về phía phát ra tiếng của lũ trẻ ở hành lang. Tôi nhẹ cả người khi nhận ra nó không thể cử động được gì ngoài đôi mắt. Chúng mở to, trừng trợn khi nhìn về phía tôi với dáng vẻ tôi chưa bao giờ nhìn thấy trước đây. Sợ hãi. Tôi giơ thùng xăng lên vào đúng tầm mắt của Claire. Nó nhìn chiếc thùng, rồi nhìn tôi. Tôi quan sát gương mặt cô em gái một lần cuối cùng, rồi nắm lấy tay nó, bóp ba lần trước khi thả ra.
“Tôi chưa bao giờ thích mùi ga,” tôi nói, trước khi rời khỏi căn phòng.