Càng lúc tôi càng thấy khó tách bạch giữa những giấc mơ với thực tại, và nhập nhằng giữa hai thứ đó. Kể cả khi nhớ mình đang ở đâu, tôi cũng không biết giờ là thời điểm nào. Buổi sáng biến mất, cũng không còn có buổi chiều hay buổi tối nữa. Tôi đã vụt thoát khỏi thời gian, chỉ ao ước sẽ tìm lại được. Thời gian có cái mùi rất riêng. Giống như một căn phòng thân thuộc. Khi không còn nắm quyền sở hữu nó, ta thèm muốn và khao khát, chợt nhận ra rằng mình sẽ làm bất cứ điều gì để nó trở lại. Cho đến khi nó thuộc về ta một lần nữa, ta mới vồ lấy những giây phút bị đánh cắp và giấu nhẹm, gắn tất cả lại với nhau để tạo thành một chuỗi thời gian vay mượn mỏng manh, hy vọng nó sẽ kéo dài. Hy vọng nó sẽ đủ dài để đến được trang tiếp theo. Giả dụ như có một trang tiếp theo.
Tôi có thể ngửi được thời gian đã mất của mình. Và mùi gì đó nữa. Giờ tôi đang được ở một mình. Paul chưa quay trở lại, không ai ở trong phòng từ khi tôi bắt đầu nhẩm đếm từng giây. Tôi ngừng ở giây thứ bảy nghìn, điều này có nghĩa tôi đã nằm trên chất thải của mình suốt hơn hai giờ đông hồ.
Những giọng nói vọng tới đều đặn, đánh thức tôi từ giấc mơ lồng trong giấc mơ, bất tận. Những giọng nói ấy trở nên quen thuộc với tôi. Vẫn là những cô y tá vào phòng bệnh, kiểm tra xem tôi có còn đang thở và thiếp ngủ, sau đó lại để tôi lại với những ý nghĩ và nỗi sợ riêng mình. Thực ra, họ còn làm nhiều hơn thế. Họ trở người cho tôi nữa mà tôi không rõ lý do. Lúc đó, tôi nằm quay sang bên trái, đó là tư thế tôi thích nằm ngủ. Mảng phân dính ở bên trong đùi trái. Tôi có thể cảm nhận và ngửi thấy. Vì miệng bị buộc phải há ra, tôi gần như có thể nếm vị của nó. Tôi muốn bịt miệng lại nhưng chẳng thể. Chiếc ống dẫn xuống cổ họng đã trở thành một phần cơ thể mà tôi hầu như không để tâm đến nữa. Tôi hình dung mình như một quái vật mới được sáng tạo ra trong Bác sĩ quái dị : một phần là phụ nữ, phần kia là máy móc; da và xương quấn vào nhau bằng các ống và dây nhợ. Tôi muốn họ lau sạch sẽ cho tôi trước khi Paul trở lại. Nếu như anh ta quay lại. Cánh cửa mở ra, tôi nghĩ đó là anh ta, nhưng mùi xạ hương trắng cho tôi biết không phải như vậy.
“Chào buổi sáng, Amber, hôm nay chúng ta cảm thấy sao rồi?”
Để xem nào, tôi thấy như cứt, tôi bị bọc trong cứt, tôi bốc mùi cứt.
Sao mấy người này cứ thích nói chuyện với tôi thế? Họ biết tôi không thể trả lời, họ không thực sự tin tôi có thể nghe được họ nói.
“Ôi trời, đừng lo, bọn này sẽ nhanh chóng lau rửa sạch sẽ cho em.”
Xin cảm ơn.
Hai người trong bọn họ lau rửa cho tôi. Họ không bao giờ tự giới thiệu về mình, cho nên tôi không biết tên thật của họ, nhưng tôi tự bịa ra. “Y tá Phương Bắc” có chất giọng nghe như từ vùng Yorkshire. Chị ta thường hay lẩm bẩm trong khi làm việc, ngay cả như thế thì những nguyên âm chị phát ra vẫn oang oang bên tai tôi. Tay chị thô ráp, gấp gáp làm phần việc của mình. Chị chà xát làn da tôi như thể tôi là một chiếc chảo lấm đầy vết bẩn cứng đầu, chà đến phát nản. Ngày hôm nay, cùng ca trực với chị là “Y tá Bốn-Mươi-Lần-Một-Ngày”, manh mối từ tên gọi ấy. Giọng khàn và trầm, chất giọng nghe như giao thoa với cả thế giới. Khi y tá này đứng gân, tôi có thể ngửi thấy mùi nicotine trên ngón tay chị, thoảng trong hơi thở của chị ta, trong lá phổi của chị ta. Tôi lắng nghe âm thanh những chiếc tạp dề bằng nhựa của họ khi họ lau rửa cho tôi, nước chảy trong bát, mùi xà phòng, cảm nhận đôi tay đeo găng lướt trên da tôi.
Khi đã xong, họ trở người tôi sang phải. Tôi không thích nằm nghiêng sang phải, vì cảm thấy thiếu tự nhiên. Một trong hai người chải tóc cho tôi, người đó giữ phần chân tóc, cho nên chiếc lược không giật. Chị ta cố không làm đau tôi, còn hơn khi tôi tự chải. Động tác đó khiến tôi nhớ cảnh bà chải tóc cho tôi khi tôi còn nhỏ. Y tá Phương Bắc lau sạch bên trong miệng tôi bằng món đồ giống như một miếng bọt biển nhỏ, rồi chị thoa ít vaseline lên môi tôi, đôi môi khô rang và đau nhức. Mùi vaseline kích thích não khiến tôi nảy ra ý nghĩ nếm nó. Đôi khi chị ta kể cho tôi nghe việc chị đang làm, đôi khi lại quên béng đi. Thứ tôi thực sự cần là một ít nước, nhưng chị ta chẳng đáp ứng. Tôi không biết đã bao lâu trôi qua, nhưng tôi đã quen với lịch sinh hoạt mới. Thật buồn khi chúng ta có thể thích ứng nhanh như vậy. Một tia ký ức lóe lên, tôi nghĩ tới bà lúc hấp hối. Tôi tự hỏi liệu bà có khát không. Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng.
Có lẽ đã muộn, tôi cũng không biết muộn ngần nào, anh ta mới tới. Giọng anh ta dội vào bức tường mà tôi đã dựng lên xung quanh mình.
“Giờ họ mới thả cho anh về, nhưng anh biết họ cho rằng anh khiến em bị thương, Amber ạ. Em phải tỉnh lại,” anh ta nói.
Tôi băn khoăn vì sao anh ta không chào tôi tiếng nào trước khi bắt đầu to nhỏ. Nhưng rồi tôi nhận ra mình không nghe thấy tiếng anh ta bước vào, hẳn anh ta đã ở đây một lúc, có lẽ anh ta nói nhiều điều, có lẽ tôi đã không lắng nghe. Tiếng nói của anh ta nghe như đang ở một âm vực dở tệ. Tôi hầu như không thể diễn dịch tông giọng đó, nghe cứ khác lạ, dù rằng tôi là vợ anh ta. Chắc chắn tôi phải biết sự khác biệt giữa tức giận và sợ hãi. Có lẽ đó chính là trọng tâm vấn đề, có lẽ chúng giống như nhau.
Tôi nhớ anh ta đã đi với cảnh sát. Anh ta không kể lể chuyện đó, cho dù tôi mong được nghe. Thay vào đó, anh ta đọc báo cho tôi nghe, vì bác sĩ nghĩ cách này có lẽ sẽ có tác dụng. Mọi mẩu chuyện đều man mác buồn, tôi tự hỏi liệu có phải anh ta bỏ qua những chuyện tiếu lâm hay vì không còn câu chuyện vui nào trên đời. Sau đó, anh ngừng nói hẳn, và tôi bực bội với những lời anh không nói ra. Tôi muốn anh ta kể cho tôi mọi chuyện đã xảy ra với anh ta khi chúng tôi không ở bên nhau. Tôi cần được biết. Thời gian vụt trôi bỏ tôi lại phía sau và tôi không thể bắt kịp. Tôi nghe thấy Paul đứng dậy và tôi cố gắng tự mình lấp đầy những khoảng trống. Cảnh sát không bắt giữ anh ta, bởi vì anh ta đã quay lại đây, nhưng có điều gì đó không ổn. Anh ta vẫn ở trong phòng nhưng đã bị tước đoạt giọng nói. Tôi hình dung anh ta đang nhìn tôi chằm chằm và tôi cảm thấy tự ý thức về việc lúc này tôi có bộ dạng như thế nào trong mắt anh ta. Tất cả những gì tôi từng làm là khiến anh ta thất vọng.
Tôi bắt đầu trôi dạt khi không còn thứ gì để bấu víu. Những giọng nói trong đầu tôi vang lên náo động trong khi sự im lặng chế ngự cả căn phòng. Giọng to nhất là của chính tôi, liên tục nhắc nhở tôi về những điều tôi đã nói, những việc tôi đã làm, những việc tôi chưa làm, mọi thứ đáng ra tôi phải làm. Tôi có thể cảm nhận nó đang đến. Mặt nước vẫn luôn gợn lên trước cơn sóng dữ. Tôi đã nghiệm ra rằng hãy cứ để nó cuốn lấy tôi; sẽ dễ dàng hơn nhiều khi đầu hàng và để nó gột rửa. Tôi sợ một ngày nào đó, dòng nước đen ngòm sẽ nuốt chửng lấy tôi, không phải lúc nào tôi cũng có thể trỗi dậy được. Mọi công tắc đều phải ở chế độ bật hoặc tắt. Mọi người đều phải đứng dậy hoặc ngã xuống. Khi tôi bị ngã, rất khó để đứng dậy và đây là cú ngã chí mạng của tôi. Ngay cả khi tôi có thể nhớ lại con đường dẫn tôi trở lại cuộc sống bình thường, tôi nghĩ mình sẽ không nhận ra chính mình khi đến đó.
“Anh ước gì mình biết được em có nghe thấy anh nói không,” Paul nói.
Tôi cảm thấy chóng mặt và khi cố cắt nghĩa lời nói vừa rồi, chúng cứ kêu rắc rắc và biến dạng. Giọng điệu của anh ta nom giống như thứ gì đó mang vẻ hung hăng và tôi nghe thấy chân ghế của anh ta nghiến ken két trên sàn khi anh ta đứng dậy, hệt như một lời cảnh báo. Anh ta nghiêng người về phía tôi, khuôn mặt cúi rất gần, dò xét mặt tôi, như thể anh ta nghĩ rằng tôi đang giả vờ.
Thế rồi tôi cảm thấy đôi tay to lớn áp sát họng của mình.
Cảm giác đó kéo dài hơn một giây và tôi lập tức biết được điều mình cảm nhận không có thật, không thể nào là thật. Một ký ức đen tối mà tôi có lẽ muốn quên đi, nhưng ngay cả khi điều đó không có ý nghĩa, Paul cũng sẽ không làm thế. Tôi cố gắng hiểu những gì tôi vừa cảm nhận nhưng tôi không thể nhớ được đâu là sự thực nữa. Paul đi tới đi lui, tôi chỉ ước anh ta đứng yên. Phải gồng mình lắng nghe anh ta đi lại trong phòng thật là mệt mỏi. Tôi không sợ chồng mình, nhưng anh ta không còn là chính mình và tôi không hề biết phiên bản này.
Claire đến và cảm giác nhẹ nhõm ngắn ngủi bị một làn sóng bối rối đánh tan. Tôi nghĩ họ sẽ lại tranh cãi, nhưng không. Tôi nghĩ anh sẽ bỏ đi ngay bây giờ, nhưng anh không đi.
Và khi vui vẻ, cô ấy đã hưng phấn.
Giữa họ hẳn đã có sự biến chuyển nào đó.
Và khi tụt hứng, cô ấy đã tuyệt vọng.
Nghe như thể họ đang ôm nhau. Tôi ngăn bản thân hy vọng rằng cô em sẽ hỏi chuyện gì đã xảy ra ở đồn cảnh sát, rõ ràng là từ cuộc trò chuyện của họ, nó đã biết rồi.
Và khi cô ấy mới đi được nửa đường...
Cốt truyện cứ đầy lên và tiếp tục mà không có tôi ở bên ngoài căn phòng này.
Cô ấy không vui cũng chẳng buồn.
Tôi cảm thấy ghen tị với những gì Claire biết. Tôi cảm thấy ghen tị với tất cả mọi thứ.
Lúc bố mẹ lần đầu đưa Claire về nhà, nó chỉ lè nhè khóc. Nó muốn họ phải chú ý đến nó thật nhiều và đòi hỏi cuộc sống của chúng tôi phải xoay quanh nó. Mẹ và bố không nghe thấy tiếng tôi khóc hằng đêm, sau đó họ cũng chẳng nhìn thấy tôi nữa. Tôi trở thành đứa con gái vô hình. Những tiếng thét của nó vào ban đêm đánh thức tất cả chúng tôi, mẹ luôn dậy dỗ dành nó. Cũng chính mẹ khao khát mong chờ Claire; đối với mẹ chỉ mình tôi là không đủ, giờ thì tôi đã hiểu rõ.