Nhật ký dấu yêu,
Giờ cả gia đình đều đang ở nhà: mẹ, bố và mình. Mình vẫn đang bị đình chỉ học, có điều là không ai để tâm đến chuyện đó cả. Bố không đi làm nữa. Bố nói như thế thì bố có thể chăm sóc mẹ vì mẹ không khỏe, nhưng bố lại ngồi dưới lầu cả ngày xem ti vi trong khi mẹ nằm trên phòng ngủ. Bố nói mình đã đủ lớn để biết sự thật, rằng mẹ đang mang thai khi ngã cầu thang, và em bé đã mất. Chính vì thế mà mẹ uống nhiều rượu, mẹ bị ốm và mẹ quát thét mẹ Taylor vào chiều hôm ấy. Mình nghĩ mọi người chỉ nói những điều lỗ mãng khi giận dữ, nhưng bố nói một số người làm thế khi quá đau buồn.
Mình không hề biết mẹ có em bé, nhưng mình mừng vì giờ không phải có em nữa. Mình hỏi bố liệu mẹ có mang thai lại không, bố bảo không vì bác sĩ ở bệnh viện đã lấy thứ gì đó trong bụng mẹ ra. Họ thậm chí còn chẳng biết đường chăm sóc mình, thế nên nếu họ sinh ra một đứa trẻ nữa thì không biết sẽ thế nào đây. Mình chỉ lo là họ sẽ nhận nuôi một bé trai hay bé gái nào đó để khiến mẹ vui lên. Mình chẳng thích em chút nào.
Bố vẫn hay ra ngoài kiếm món này món nọ, nhưng có đôi lúc bổ đi tay không về nhà. Mình nghĩ bố nên tập lập danh sách để khỏi quên việc, bà mình vẫn thường làm thế. Bố bảo mình trông chừng mẹ khi bố đi mua bánh mì, sữa và thẻ cào xổ số. Quả là phiền, vì mình không muốn trông mẹ. Cửa phòng ngủ khép hờ nên mình quyết định sẽ nheo mắt nhìn hé từ đó như lời bố bảo. Mình nghĩ có lẽ mẹ thích nghe mình hát, coi như vì mẹ nhỡ mất buổi hòa nhạc Giáng sinh năm nay. Thế là mình bịa ra một bài hát nhí nhố, mình ở tầng dưới hát cho mẹ nghe.
Chúng ta nên làm gì với bà mẹ say xỉn?
Chúng ta nên làm gì với bà mẹ say xỉn?
Chúng ta nên làm gì với bà mẹ say xỉn?
Ngay từ sáng sớm?
Thậm chí mình còn nghĩ ra một điệu nhảy kèm theo, vờ như đang nốc cả mớ chai. Mẹ không cười, nên có lẽ mẹ vẫn đang ngủ. Mẹ ngủ rất nhiều. Bố nói nỗi buồn đã vắt kiệt sức mẹ.
Khi bố trở về, bố nói hai bố con mình cần nói chuyện một chút. Bố lại quên mua sữa nhưng mình không nhắc vì trông bố đang rất lo âu chuyện gì đó. Hai bố con mình ngồi ở bàn bếp, lúc đầu mình cho rằng bố đã quên mất điều bố muốn nói, nhưng rồi bố nghiêm mặt và bảo rằng nhà mình sẽ lại phải chuyển nhà. Mình nói với bố mình không muốn chuyển nữa, nhưng bố nói đó là việc bắt buộc. Mình hỏi có phải do lỗi của mình bị đình chỉ học không, bố đáp rằng không. Bố bắt đầu giải thích nhưng những lời của bố cứ lộn tùng phèo hết cả trên đường đến tai mình vì mình khóc tu tu dù không muốn.
Việc này liên quan đến một người tên là Will. Đáng lẽ bà phải báo với ông ấy trước khi bà qua đời, nhưng bà đã quên và giờ nhà mình phải chuyển đi vì mọi người cứ quên trước quên sau. Bố nói rằng chị gái của mẹ đã điên tiết vì bà không nói chuyện với ông Will. Mình còn không biết rằng mẹ có chị gái. Bố nói lúc mình còn bé tí, mình có gặp dì ấy vài lần nhưng mình chẳng nhớ gì đến bà dì nào cả. Bố kể dì ấy đã không nói chuyện với mẹ hay bà nhiều năm nay rồi, nhưng khi bà qua đời, dì lại cho rằng dì sẽ hưởng nửa căn nhà của bà. Mình hỏi liệu nhà mình có thể tiếp tục sống trong nửa kia của căn nhà không nhưng bố nói không thể, vì mọi việc không đơn giản như thế. Mình hỏi liệu nhà mình có thể ở lại nếu bố cào trúng ba con số trên vé số không, bố nói bố đã cào rồi và tạch.
Toàn bộ chuyện này khiến mình cảm thấy buồn thối ruột, nên mình hỏi bố liệu mình có thể lên lầu và đọc sách trong phòng một lúc được không, bố bảo được, miễn là mình giữ im lặng, đừng quấy rầy mẹ. Bố nói cả hai bố con cần phải chăm sóc mẹ hơn nữa vì mẹ còn thất vọng về chuyện này hơn hai bố con. Mình vẫn không hiểu vì sao mình lại phải chăm sóc mẹ. Mẹ có nghĩa vụ chăm sóc bà, mẹ đã chẳng làm tốt công việc ấy vì bệnh ung thư đã mang bà đi. Dạo gần đây mình không thể không nghĩ ngợi rằng nếu có ai đó tốt hơn, như mẹ Taylor chẳng hạn, chăm sóc bà khi bà bị ốm, hẳn bà đã hồi phục và còn sống đến tận bây giờ. Mọi thứ sẽ vẫn tốt đẹp, nhà mình sẽ không phải tiếp tục chuyển đi. Chuyện này là lỗi của mẹ, bất kể việc bố quá thiển cận nên không nhìn ra. Mẹ đã hủy hoại hết mọi thứ, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ.