Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ sáu, ngày 23 tháng mười hai năm 2016 - đầu buổi tối

Tôi tỉnh giấc bởi một cơn đau đầu như búa bổ và không thể hiểu nỗi mình đang ở đâu hay chuyện gì đang xảy ra với mình. Điều cuối cùng tôi còn nhớ được là lúc trò chuyện với Edward trong quán rượu. Tôi ngồi dậy. Cử động đột ngột này khiến cho căn phòng chao đảo như thể tôi đang ngồi trên một con thuyền giữa lúc biển động, nhưng tôi không phải đang ở trên thuyền mà là trên giường. Căn phòng tôi đang ở đây tối om, rèm kéo kín. Khung cảnh và thứ mùi ở nơi thiếu ánh sáng này thật xa lạ đối với tôi, một sự hòa trộn giữa các món đồ đạc cũ kĩ và mồ hôi. Tôi vẫn không minh định rõ nơi mình đang lưu lại nhưng tôi sớm nhận ra tình trạng khỏa thân của mình.

Thời gian ngưng lại một lúc khi tôi nhìn xuống thân thể trắng nhợt của mình. Từng bộ phận trên cơ thể vẫn bị che phủ, đậy điệm, giờ phô ra. Mọi thứ trở nên bát loạn, quay cuồng trong đầu tôi. Căn phòng ngủ mà tôi đang ngồi đây chẳng phải phòng của tôi. Tôi nhìn chằm chằm tấm ga trải giường màu xanh navy xa lạ; chợt nghe tiếng vòi sen ở xa xa, tôi cố giải đoán vị là lạ trong miệng. Tôi đảo mắt tìm quần áo và thấy chúng trên sàn. Tôi thậm chí còn không uống gì ngoài nước chanh. Tôi chẳng làm gì cả, tôi sẽ chẳng thể làm việc này.

Tôi không nhớ nổi điều gì cả.

Tôi cố cử động, gắng gượng trên giường. Cảm giác mình đang ở chế độ quay chậm khi cố đứng dậy. Căn phòng lại bắt đầu nghiêng ngả và quay mòng mòng. Tôi chẳng khác thứ chất lỏng thủy ngân bị mắc kẹt trong một mê cung. Cho dù nỗ lực thế nào thì dường như tôi vẫn chẳng thể chảy theo đúng hướng. Tôi cúi người xuống phía trước, mong cái cơ thể này sẽ vâng lời mình, càng cúi tôi càng sợ mình ngã sụp xuống. Tôi nghe tiếng một người đàn ông huýt sáo từ đâu đó đằng xa, âm thành ấy hòa trong tiếng nước bắn tung tóe của vòi sen xả mạnh. Tôi thấy buồn nôn. Chuyện này không thể là thật được. Tôi không phải loại người trải qua việc này.

Tôi ép bản thân mình đứng dậy và cảm nhận cơn đau giữa hai chân. Tôi không biết nó có thật không hay chỉ do tôi tưởng tượng ra mà thôi. Tôi cố buông ý nghĩ, cảm giác ấy và tiến gần hơn một bước về phía đống áo quần mà tôi nhận ra là của mình. Căn phòng lại xoay mòng, cố làm tôi mất thăng bằng. Tôi nhìn xuống đôi chân trần của mình, thấy vết bầm tím trên cả hai đầu gối. Chuyện gì đó tệ hại lắm đã xảy ra.

Tôi phải cố nhớ mới được.

Tâm trí tôi lướt qua một loạt những chuyện mới xảy ra nhưng dường như mọi thứ đều trống rỗng cho tới khi tôi nhớ trở lại quán rượu. Tôi chỉ uống nước chanh, chắc chắn là vậy. Tôi đi vệ sinh, rồi trở ra và tôi định ra về sớm. Nhưng rồi... không còn gì nữa cả.

Đôi mắt tôi nhìn quanh căn phòng lần nữa. Tôi thấy một khung ảnh đặt cạnh giường, cơ thể tôi hầu như đã quên cách thở. Phiên bản trẻ hơn của chính tôi đang ngước nhìn tôi, cười cợt tôi sao ngốc nghếch đến thế. Chàng Edward trẻ trung đang choàng tay trên vai cô ta, kéo cô ta sát người mình, dù trông có vẻ như cô chẳng để tâm. Tôi nhớ thời điểm chụp tấm ảnh này. Đó là lễ tốt nghiệp của tôi. Một vài ngày trước khi tôi chia tay anh chàng. Tôi không muốn chụp, nhưng vẫn phải thu mình vào máy ảnh. Suốt ngần ấy thời gian, anh ta đã giữ nó. Chàng trai trong bức hình đã trở thành người đàn ông mà tôi không còn liên lạc. Kẻ bây giờ đang gieo cho tôi nỗi sờ sợ. Vì lý do nào đó tôi đang ở trong căn hộ của gã, quần áo của tôi vương vãi trên sàn nhà.

Tôi không muốn nhớ nữa.

Thế này chẳng đúng đắn chút nào. Tôi phải ra khỏi đây nhưng tôi thậm chí còn không biết đích xác đây là chỗ nào. Tôi quả là một con ngốc. Tôi tạm thôi tự trào trong giây lát để quan sát xung quanh. Mọi thứ đều toát ra vẻ rác rưởi. Những tờ báo trên sàn nhà, bưu phẩm chưa mở, một vỏ chai rỗng, quần áo chưa giặt, chồng đĩa bẩn, một hộp bánh pizza mở trên thảm với một số mẩu vỏ bánh đã nhai. Không khí ẩm mốc ngột ngạt và tôi có thể thấy một lớp bụi dày trên mọi bề mặt. Có một cái máy trong góc. Lúc đầu, tôi không biết nó là gì, nhưng sau đó tôi nhận ra đường viền của nó giống như một chiếc ghế nằm phơi nắng kiểu cũ. Chẳng thứ gì trong số này gợi lên ý nghĩa cả.

Đôi mắt tôi lại nhìn về chỗ quần áo của tôi, bị vứt chỏng chơ trên tấm thảm lấm bẩn. Cơ thể tôi cảm thấy nhức nhối và liên tục phản kháng khi tôi che đậy bản thân bằng mớ quần áo tôi có thể tìm thấy, bỏ qua những món đồ tôi không thể tìm ra. Tôi thấy chiếc túi xách của mình, lần tìm điện thoại nhưng không có. Thay vào đó, tôi tìm thấy hộp thử thai chưa mở và cảm nhận cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Tôi nhìn xung quanh một lần nữa, quét mắt qua những mảnh vụn của cuộc sống mà tôi không quen thuộc và phát hiện ra điện thoại của mình ở trên bàn. Tôi kiểm tra ngày và giờ, vẫn là thứ Sáu. Tiếng vòi hoa sen dừng lại và tôi chết trân. Đôi chân bắt đâu di chuyển, buộc tôi loạng choạng chạy về phía cánh cửa duy nhất trong phòng.

Tôi xoay tay nắm cửa và kéo ra, bày ra một dãy hành lang dài và hẹp. Tôi có thể nghe thấy anh ta huýt sáo sau cánh cửa ở đằng kia. Tấm thảm nâu bẩn gần như bị che khuất hoàn toàn bởi những chồng báo cũ và thoảng mùi ẩm ướt nồng nặc. Tôi nhìn thấy hai tấm bảng gỗ lớn trên tường và nhận ra chúng ngay lập tức, anh ta đã treo chúng trong phòng thời học đại học. Chúng đã được bao phủ bởi những bức ảnh của hai đứa hồi đó và cả những bức ảnh gần đây cũng được thêm vào, chỉ toàn là ảnh của tôi. Tôi ở bên ngoài công sở, tôi đọc báo trên mạng, tôi nhâm nhi cà phê ở quán cà phê ven đường cách nhà tôi chưa đầy một tuần trước - tôi nhận ra chiếc áo khoác mới của mình. Hẳn phải có hơn một trăm bức ảnh và mắt tôi chú mục vào từng bức. Tôi buộc mình phải nhìn đi chỗ khác. Tôi phải ra ngoài. Ngay bây giờ.

Tôi thấy thứ trông giống như một cánh cửa trước nằm giữa căn phòng tôi đang đứng và căn phòng của anh ta. Tôi biết mình sắp hết thời gian khi di loạng choạng giữa bức tường và mớ đá vụn chất thành đống. Tôi phải nỗ lực để giữ vững đôi tay, đủ để tháo dây xích và thả mình vào bóng tối vây kín hơn. Tôi đang ở bên ngoài nhưng vị trí cao hơn, một lối đi bộ trong một dãy nhà lớn. Tôi quay lại nhìn con số trên cánh cửa màu xanh navy mà tôi vừa bước qua, rồi bắt đầu lùi lại. Thậm chí tôi còn chẳng dừng lại để đóng cánh cửa sau lưng. Tôi cảm nhận cảm giác choáng váng và đau đớn của không khí lạnh, tôi cảm thấy nó len lỏi vào trong tay áo, xuống gấu áo, len vào váy. Tôi chớp chớp gạt đi nước mắt. Tôi không xứng đáng với sự thương hại của bất kỳ ai, kể cả của chính tôi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »