Nhật ký dấu yêu,
Hôm nay là lễ Tình nhân. Mình không nhận được tấm thiệp nào, nhưng mình cũng chẳng để tâm. Giờ mình đã có gia đình, một gia đình đúng nghĩa, đó là tất cả những gì mình muốn. Mình thậm chí còn có một cái tên mới. Claire Taylor. Mình nghĩ cái tên này thật hay. Mình gọi mẹ Taylor là “mẹ”, gọi bố Taylor là “bố” và mình nghĩ họ thích thế. Mình cũng vậy. Mọi người đều thích, ngoại trừ Taylor. Suốt cả sáng nay, bạn ấy hờn dỗi, ngồi trong phòng ngủ chơi với con búp bê mình tặng như một em bé. Bạn ấy đặt tên cho búp bê là Emily, ngồi trò chuyện với nó khi nghĩ rằng không có ai nghe thấy.
Sau bữa trưa, mình xin phép lên phòng, mẹ đồng ý. Mình nói mình muốn đọc cuốn sách mới, mẹ liền tin ngay. Bởi vì nay là Chủ nhật, cả nhà sẽ có tiệc nướng buổi tối. Nhà mình luôn tổ chức tiệc nướng vào các ngày Chủ nhật. Ngày hôm nay sẽ có gà, nguyên một con, khoai tây nướng và bánh pudding theo kiểu Yorkshire cùng ê hề nước xốt. Mình ăn hết suất, Taylor gần như bỏ cả đĩa. Mình cũng muốn ăn đĩa đó, nhưng mình đã no đến độ mình nghĩ có lẽ sẽ vỡ bụng mất. Trong khi lên cầu thang, mình nghe mẹ hỏi Taylor có chuyện gì. Họ luôn hỏi bạn ấy có chuyện gì, điều này khiến mình phát bực. Chẳng có chuyện gì cả. Đáng lẽ bạn ấy phải vui vẻ như mình và đừng có làm hư bột hư đường hết cả.
Trên đường về phòng, mình đi ngang qua phòng của Taylor và nhìn thấy Emily ngồi trên giường, đôi mắt thủy tinh của nó chiếu thẳng về phía mình. Mình nhớ đã chọn nó trong một lần tới gặp nhân viên công tác xã hội, thực ra nó là của mình, mình có thể đòi lại nếu muốn. Trước đây mình chưa từng thấy con búp bê nào như thế này, hệt như thật. Nó có mái tóc đen óng, đôi má hồng, bộ đầm màu xanh diêm dúa vô cùng xuyệt tông với đôi giày. Trông có vẻ đắt tiền. Hoàn hảo. Mình không thích nó. Mình không nhớ đã nhặt nó lên hay lôi nó về phòng mình. Mình chỉ nhớ khi nhìn xuống, thấy chiếc compa trong hộp bút giờ lại nằm trong tay mình, còn Emily ở trong lòng mình, mắt nó đã bị chọc tơi tả.
Mình không biết chắc nên làm gì tiếp theo, cho nên mình xách tay Emily ra vườn trước nhà. Mình đã lớn, quá tuổi chơi búp bê, nên mình đặt Emily xuống. Ở giữa đường. Đôi chân nhỏ của nó kẹt vào lề đường. Mình vẫn còn no ứ sau bữa trưa, nên mình ngồi xuống bãi cỏ trước nhà, dùng ngón tay bứt những cọng cỏ. Mặt trời chiếu rọi, bầu trời xanh ngắt nhưng không khí lại lạnh lẽo. Nhưng mình chẳng màng. Mình muốn ra ngoài, mình muốn thăm thú.
Mình có cảm giác mà người ta thường có khi biết có ai đó đang nhìn mình, nên liền ngoái đầu về phía ngôi nhà. Taylor đang ở bên cửa sổ trên lầu trong phòng bạn ấy nhìn xuống. Đôi mắt bạn ấy đảo từ người mình sang con búp bê và ngược lại. Bạn ấy quay đi, mình tự nhủ không biết bạn ấy có khóc không. Dạo gần đây bạn ấy hay khóc.
Chiếc xe đầu tiên hoàn toàn không chạm đến Emily, mình bực quá đi mất, quãng đường này chẳng có mấy xe cộ lại qua. Dù vậy, Taylor xuống vườn đúng lúc thấy chiếc thứ hai ngang qua, thật là hay. Xe tông thẳng. Bánh trước bên trái của nó nghiến ngang mặt con búp bê, tóc nó kẹt vào bánh. Mình nhìn theo trong khi con búp bê xoay vòng rồi xuống dưới, xoay vòng rồi xuống dưới. Chiếc lốp bên trái lại cán lên nó trước khi bỏ lại nó nằm chỏng chơ trên nền nhựa đường phẳng tắp. Taylor đứng cạnh mình, vẫn nhìn con búp bê ở đằng xa. Khuôn mặt bạn ấy chẳng chút biến chuyển, cơ thể bất động, bạn ấy cứ đứng đó. Mình vẫn tiếp tục bứt cỏ, vo vo giữa mấy ngón tay. Mình bắt đầu ngâm nga điệu nhạc dù không cố ý:
Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng, suốt cả ngày.
“Cậu sẽ mách với ai đó chứ?” Mình hỏi.
Bạn ấy không hỏi mách chuyện gì, chỉ lắc đầu, nhìn xuống. “Tốt,” mình bảo cậu ấy. “Chuyện tệ hại sẽ xảy ra nếu cậu kể với mọi người.” Rồi bạn ấy nhìn mình, gương mặt vô hồn, không buồn cũng chẳng vui. Mình vỗ vào mặt cỏ cạnh chỗ mình đang ngồi, cuối cùng bạn ấy tiến lại ngồi xuống cạnh mình. Bạn ấy không mặc áo khoác, mình biết chắc bạn ấy lạnh, bèn vươn ra nắm lấy tay bạn ấy, bạn ấy cứ để yên vậy. Mình bóp ba lần, bạn ấy bóp trả ba lần. Lúc ấy, mình biết bọn mình sẽ ổn thôi, chẳng có gì thay đổi cả, không có gì thực sự thay đổi. Bạn ấy có chút lạc đường, nhưng mình đã tìm lại được rồi. Giờ bọn mình sẽ là chị em, bọn mình sẽ luôn là những hạt đậu trong cùng một vỏ quả.