Tôi là sợi dây liên kết. Không phải Emmy. Không phải Bethany. Mà là tôi.
Tôi với Davis Cobb. Tôi với Emmy. Tên tôi trong căn hộ của Bethany, nơi mà cô ta dường như đang âm mưu từ từ trở thành tôi.
Tôi với Theo. Tôi với tờ báo được giao đến trước cửa nhà tôi. Tôi với Aaron và Paige.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi cảnh sát lùi về phía sau để có một cái nhìn rõ nét hơn. Không có gì đáng ngạc nhiên khi Kyle nghi ngờ. Nhìn xem tôi đã để lại cho anh ấy những gì. Những tài khoản email không thể truy vết, gửi cho tôi bằng chứng rằng chúng đang theo dõi; một người đàn ông gọi điện cho tôi vào ban đêm; một người phụ nữ với khuôn mặt của tôi; một cô gái mà tôi không thể chứng minh là tồn tại. Một xác chết mà tôi đã nhận diện trước đó. Một tiền sử bịa đặt danh tính - như thể tôi đang thiết lập một phòng thủ tiền trạm. Tôi là mục tiêu hoàn hảo.
Khi đó và bây giờ vẫn vậy. Trung thành đến mù quáng. Tìm kiếm những câu chuyện. Một đôi tai được huấn luyện để thu nhận nhũng âm mưu. Nhìn xem con đã biến những khuyết điểm của mình thành điểm mạnh như thế nào, mẹ tôi đã nói như thế. Cách tôi bị lôi cuốn bởi sự bệnh hoạn, những chiếc xe cảnh sát tụ tập bên lề đường, một vệt máu trên cỏ. Cách tôi lao mình vào một việc gì đó, toàn lực, cho tới khi tôi đạt được kết quả mong muốn. Ta cần cấu trúc của một câu chuyện - một mở đầu, một khúc giữa, một kết thúc - để có thể hiểu được mọi thứ.
Đáng lẽ ra tôi nên biết, đáng lẽ ra tôi nên hiểu - rằng những ưu điểm này có thể chính là điểm yếu. Tìm kiếm những câu chuyện. Bước đến quá gần, chẳng bao giờ thiết lập rào chắn. Một đôi tai được huấn luyện để thu nhận những mưu mô mà bạn có thể mớm cho tôi. Một vở kịch lợi dụng cảm xúc của tôi, một sự lôi cuốn đối với điều gì đó nguyên sơ hơn ở bên trong. Tôi chào đón Emmy vào cuộc đời tôi, vào đầu tôi, mà không có ranh giới nào. Tôi đã nghĩ chúng tôi đang bảo vệ nhau. Tôi đã cho rằng chúng tôi ở cùng một phe ngay từ lúc bắt đầu.
Buổi sáng hôm sau, khi tôi bước vào trường, tôi thấy ông ta trong văn phòng trường qua lớp cửa kính. Davis Cobb, cúi đầu, mỉm cười với thư kí. Trong tay ông ta là một số giấy tờ, có lẽ cho phép ông ta chính thức quay trở lại làm việc. Tôi hình dung ông ta ở phía bên kia bức tường, trong một căn phòng khác; ở phía bên kia màn hình, khuôn mặt bừng bừng khi những ngón tay béo múp của ông ta gõ một bài thơ về tôi và một người đàn ông mà tôi đã dẫn về nhà.
Ông ta còn biết gì nữa?
Tôi đợi bên ngoài lối vào cửa sau của văn phòng trường, gần cánh tòa nhà phòng học, đợi ông ta bước ra từ cánh cửa đã khóa, để tôi có thể làm ông ta mất cảnh giác. Cánh cửa bật mở, và ông ta đây rồi, sừng sững trước mặt tôi, nhìn về một nơi xa xăm nào đó.
“Tôi cần nói chuyện với ông,” tôi nói, chặn đường ông ta. Đôi mắt Davis mở to. Tôi đã quên rằng chúng có màu xanh lam. Tôi đã quên tất cả những mảnh ghép khiến ông ta trở nên chân thực - một con người thật, một mối đe dọa thực sự. Ông ta lùi lại, đưa tay ở thế phòng thủ, như thể vai trò của chúng tôi đã được đảo ngược. Đôi mắt ông ta đảo qua đảo lại dọc hành lang vắng tanh.
“Không,” ông ta đáp.
Tôi bước lại gần. “Ông đã nhìn thấy cô ấy. Bạn cùng phòng của tôi. Ông đã nhìn thấy cô ấy. Tôi chỉ cần biết điều đó thôi.” Tôi nghe thấy chính mình, cảm thấy sự khẩn nài, tuyệt vọng, chẳng thể làm gì để ngăn nó lại. “Ông đã theo dõi tôi.” Nếu không ai có thể chứng minh cô ấy tồn tại, tất cả sẽ quay lại nơi tôi.
“Tôi không theo dõi cô,” ông ta nói, lùi lại một bước cho đến khi lưng ông ta gần như dán chặt lấy cánh cửa văn phòng trường. Ông ta đặt tay lên nắm cửa, nhưng nó đã khóa trái phía sau, và giờ ông ta mắc kẹt với tôi. “Không hề. Tôi chưa bao giờ làm thế. Tôi đã nói điều đó với họ.”
Trong đầu mình, tôi nghe thấy giọng ông ta trầm xuống thì thầm, hơi thở ông ta trong điện thoại từ đâu đó bên ngoài. Những điều ông ta đã nói và biết. “Nhưng trong những email…”
Ông ta lắc đầu. “Tôi không thể nói chuyện với cô. Luật sư của tôi đã nói như thế.”
Ai đó xoay tay nắm cửa từ phía bên kia, và cánh cửa bật mở. Ông ta quay đi, trở lại văn phòng, ngay lúc Kate vừa bước ra ngoài.
Cô ấy đảo mắt qua lại giữa tôi và ông ta, nhìn tôi một cách khó hiểu khi đi ngang qua. Tôi rũ bỏ khoảnh khắc ấy, cùng cô ấy đi dọc theo hành lang.
“Hình như hôm nay cô cũng vội vã như tôi,” cô ấy bắt chuyện, vờ như không để ý tới những gì mình vừa chứng kiến.
“Ừm,” tôi đáp.
“Chà. Vì thứ Sáu.” Cô ấy tiếp tục. “Tình cờ, cô có muốn đi đâu đó chơi với tôi không?”
“Muốn chứ,” tôi trả lời, “nhưng tối nay thì không được.” Còn quá nhiều chuyện vẫn chưa chắc chắn, quá nhiều điều tôi vẫn chưa thể nắm bắt.
Cô ấy bước chậm lại. “Tôi có cảm giác như cô đang né tránh tôi. Có phải tình bạn giữa chúng ta đổ vỡ rồi hay không? Bởi nếu đúng là như thế thì tôi có thể chịu được điều đó. Tôi trưởng thành rồi. Chỉ là, tôi không muốn cứ tiếp tục hỏi cô nếu cô không muốn đi chơi.”
“Tôi muốn mà.” Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy, dừng lại trên hành lang. “Tuần qua là một thảm họa,” tôi nói, và rồi, để kêu gọi một điều gì đó ở sâu sắc hơn, “Tôi đã để cảnh sát khám nhà vài hôm trước.”
“Ồ,” cô ấy thốt lên. “Ồ. Mọi chuyện thế nào?”
“Họ vẫn chưa tìm thấy cô ấy,” tôi đáp.
“Tôi xin lỗi, Leah,” cô ấy nói, đặt một bàn tay lên cánh tay tôi. Chúng tôi chia tay nhau ở giữa hành lang khi hồi chuông cảnh báo vang lên và học sinh bắt đầu lấp đầy hành lang phía sau chúng tôi.
Izzy đã ngồi sẵn ở chỗ ngồi của mình, và tôi cảm thấy chùng xuống, nghĩ rằng có lẽ con bé đã ở đây chờ tôi. Chờ đợi để nói với tôi điều gì đó, và tôi đã bỏ lỡ nó. Molly và Theo bước vào ngay sau tôi, và tôi không thể có được vài phút riêng tư với con bé.
Tôi cố gắng không nhìn thẳng vào Izzy, để con bé không cảm thấy sức nặng của việc bị theo dõi. Tôi ao ước một lớp học vắng lặng, một buổi diễn tập cứu hỏa, một lý do để kéo con bé sang một bên và nói với con bé: Cô đang lắng nghe.
Nhưng thời khắc không tự mình hình thành; số phận không tự mình sắp đặt theo ý thích nhất thời của ai. Chẳng có vodka, hoặc phi tiêu, hay bản đồ được ghim trên tường. Chỉ có một cô gái mà tôi không biết, người mà tôi theo đến một nơi tôi không thuộc về, vì những lý do mà tôi không hiểu.
Vào cuối giờ học, tôi đã suýt đề nghị Izzy ở lại, nhưng con bé đã hòa vào dòng học sinh ùa ra đầu tiên. Con bé không nhìn vào mắt tôi khi bước ra khỏi cửa.
Tôi tra cứu lịch học con bé trên hệ thống máy tính dành cho giáo viên ở trường, thấy rằng con bé sẽ học lịch sử mĩ thuật vào tiết thứ tư, tiết trống của tôi. Tôi phải cố gắng - phải cho con bé thấy tôi đang thỏa hiệp. Rằng tôi đã nhận thấy con bé ngồi đây từ sớm, đợi tôi. Rằng tôi đang lắng nghe.
Mitch bắt gặp tôi tại sảnh giếng trời, khi đang trên đường đến khu vực giảng dạy bộ môn Lịch sử sau tiếng chuông báo hiệu tiết học cuối cùng. “Này,” anh ta gọi. “Không phải cô đang trốn về sớm đấy chứ?” Dẫu vậy, anh ta đang mỉm cười, cố gắng pha trò.
“Không, thưa ngài,” tôi đáp, nhấn mạnh vào chữ ngài, cợt nhả hùa theo. “Tôi đang sắp xếp một ngày trải nghiệm nghiên cứu trong trung tâm truyền thông cho học sinh của tôi.” Cái có nhanh nhất mà tôi có thể nghĩ ra, bởi chúng tôi đang đứng ngay bên ngoài cửa thư viện.
Mitch tiến lại gần hơn, nhìn qua vai mình để chắc chắn rằng không có ai ở gần. Giọng nói của chúng tôi truyền đi khắp sảnh giếng trời vắng tanh. “Huấn luyện viên Cobb đã ở đây sáng nay với giấy tờ của ông ta.”
“Tôi biết, tôi thấy rồi.”
“Ông ta sẽ quay lại bất cứ lúc nào. Tôi đang trên đường đến gặp cô. Tôi không muốn cô một mình đụng phải ông ta trên hành lang.” Anh ta hạ giọng lần nữa. “Ông ta sẽ không làm phiền cô đâu.”
Những lời của Mitch mang cảm giác quá đỗi ngạt thở, một sự ngọt ngào giả tạo, và tôi muốn tự giải thoát cho chính bản thân mình. “Cảm ơn, Mitch. Tôi sẽ ổn thôi.”
“Tôi sẽ cảm thấy tốt hơn nếu tháp tùng cô đến thư viện. Bất cứ khi nào cô cần, cô có thể gọi cho tôi, và tôi sẽ tới. Tôi sẽ đi cùng cô, chỉ cho đến khi toàn bộ mọi chuyện được giải quyết. Cho đến khi mọi thứ trở lại bình thường.”
“Tôi không sợ ông ta,” tôi nói. “Vả lại, trên hàng lang có máy quay.”
Mitch nghiêng đầu. “Không có máy quay nào trên hành lang đâu. Đó chỉ là những cảm biến chuyển động của hệ thống ánh sáng mà thôi. Chuyện máy quay chỉ là chuyện chúng tôi nói với học sinh thôi, Leah.”
“Ồ,” tôi thốt lên. Ồ. “Nghe này, cảm ơn vì lời đề nghị nhé, nhưng tôi không muốn ai đó làm lớn chuyện này. Làm lớn chuyện này hơn nữa, ít nhất là vậy. Tôi không muốn mọi người nghĩ rằng tôi cần người hộ tống. Phải vất vả lắm tôi mới khiến học sinh tôn trọng tôi như bây giờ.”
Anh ta mỉm cười khi lắng nghe điều đó. “Đừng tự ái nhé. Tất cả đều nằm ở thanh danh, và cô thì chưa tạo dựng được nó. Rồi nó sẽ tới.” Hệt như công việc trước kia của tôi. Thanh danh là tất cả, ở đâu cũng thế.
Tôi đợi bên ngoài thư viện cho đến khi Mitch biến mất ở khúc quanh, và rồi tôi đổi hướng, đi dọc theo khu vực giảng dạy bộ môn Lịch sử, nơi những cánh cửa lớp học để mở, giọng nói của giáo viên vang vọng khắp hành lang. Tôi nhìn vào bên trong cho đến khi thấy Izzy, đang ngồi ở bàn bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Tôi nghiêng mình để những học sinh khác không quay lại nhìn tôi, và sau đó tôi ho một tiếng từ ngoài hành lang. Con bé quay ngoắt lại khi nghe thấy tiếng động, chớp mắt khi nhìn thấy tôi, gương mặt đông cứng như thể tôi đã bắt quả tang con bé làm một việc gì đó mà con bé không nên làm.
Tôi nhìn chằm chằm vào con bé cho đến khi con bé quay lên bảng và giơ tay lên. “Em muốn đi vệ sinh,” con bé nói, và rồi con bé cầm túi xách của mình, vắt nó qua vai. Tôi nghe thấy tiếng bước chân của con bé theo sau khi bước dọc theo hành lang, chuyển hướng vào hốc tường ngay bên trong nhà vệ sinh nữ.
Tôi kiểm tra nhanh các buồng, mở tung những cánh cửa, nhưng tôi chỉ có một mình. Và rồi tôi không một mình nữa. Izzy đứng ngay sau tôi ở lối vào, người con bé cứng đờ, và rốt cuộc tôi không biết phải nói gì, hỏi gì. Nhưng con bé đang ở đây, và đó chính là bằng chứng.
“Bất cứ điều gì em đang cố gắng nói với cô, cô cần được biết,” tôi thì thầm. Vào thẳng vấn để, không quan tâm đến việc mở đầu.
Con bé trông hoảng loạn, bị dồn vào chân tường. “Em không thể nói được.”
“Không thể nói được gì cơ?” Tôi nhắm nghiền mắt. “Làm ơn đi, Izzy.”
Đôi mắt con bé đảo quanh nhà vệ sinh, lướt qua hình ảnh phản chiếu của chúng tôi trong những tấm gương méo mó. “Cô Stevens, làm ơn. Làm ơn, cô không thể nói rằng đó là em. Em biết cô sẽ không làm vậy, đúng không? Cô phải bảo vệ nguồn tin, đúng không? Em đã đọc những bài báo cũ của cô, em đã thấy cách cô sử dụng những nguồn tin vô danh. Cô có thể làm điều đó cho em không?”
Tôi sững người, hình dung lại cảnh tượng ấy. Tờ báo xuất hiện trên hiên nhà. Một câu hỏi. Em có thể là một cô gái giống như vậy không? Em có vài điều muốn nói. Theo dõi tôi, xem tôi có phải là một người đáng tin cậy, bởi lẽ con bé đã đến mức ấy và con bé vẫn chưa biết.
“Được chứ, Izzy. Cô sẽ không bao giờ hé răng nửa lời.” Nhưng con bé trông có vẻ hoài nghi. Bạn phải cho đi để nhận lại. “Em biết tại sao cô ở đây không, Izzy? Tại sao cô không ở lại đó, làm một nhà báo? Bởi vì cô đã bảo vệ nguồn tin. Bởi vì cô đã không tiết lộ tên của em ấy. Một cô gái chẳng lớn hơn em bây giờ là bao. Em đã thấy điều đó trong tờ báo mà em để lại cho cô mà, phải không?”
Con bé đưa những ngón tay lên miệng, đôi mắt nâu long lanh đầy ắp nước mắt.
“Không sao mà,” tôi dịu giọng an ủi.
Và sau đó con bé nói, bằng giọng chẳng lớn hơn tiếng thì thầm là bao. “Thỉnh thoảng chúng em ngồi xe đến trường cùng nhau, vì chúng em là hàng xóm. Có những hôm em phải đến sớm để hoàn thành bài tập. Vậy nên chúng em sẽ tụ tập ở thư viện. Có lần, em nhìn thấy một màn hình email. Em chỉ đọc nó vì cái tên. Vì nó ghi là TeachingLeahStevens, và em đã nghĩ rằng cô, cô biết đấy, đang yêu đương vụng trộm hay gì đó.” Con bé nhìn sang một bên, về phía chiếc gương. “Đó là những gì mà em đã nghĩ.”
Con bé nghĩ rằng tôi đang léng phéng với một học sinh. Khí chất mà lúc nào tôi cũng có thể cảm thấy đang toát ra từ con bé, Em biết việc dơ bẩn mà cô đã làm. Cách con bé chọc tức tôi, như thể muốn nói Em thách cô nạt em đấy - bởi lẽ con bé nghĩ mình trên cơ tôi.
Tất cả email mà tôi những tưởng đến từ Cobb. Giờ đây, tôi đang nhìn chúng dưới một góc nhìn khác. Theo, ngồi bên máy tính trong thư viện, thở hồng hộc trước màn hình máy tính. Gõ phím hùng hổ, chủ tâm, chờ xem phản ứng của tôi.
“Mọi người đều nghĩ huấn luyện viên Cobb đang rình rập cô, đúng không ạ? Đó là lý do vì sao hôm ấy cảnh sát lại gọi cô xuống văn phòng? Vì sao họ bắt giữ thầy ấy? Chỉ có điều, không phải là thầy ấy làm.” KHÔNG PHẢI COBB ĐÂU.
Những email, đề cập đến những gì tôi đang mặc. Những cuộc điện thoại, nhỏ giọng thầm thì. Chiếc điện thoại trả trước có thể đã được mua ẩn danh. Tôi đã tin rằng đó là Davis Cobb - đã tưởng tượng khi tôi lắng nghe tiếng thở của ông ta ở đầu dây bên kia, tưởng tượng những lời thì thầm từ miệng ông ta, hình dung đôi mắt ông ta theo dõi qua cửa sổ. Phải chăng suốt bấy lâu nay, tôi đã huyễn hoặc ra ông ta? Tôi cảm thấy cồn cào ruột gan và choáng váng, không còn là chính mình.
“Em cần phải nói cho ai đó.” Và rồi tôi nhận ra rằng con bé đang làm vậy, đó chính xác là những gì con bé đang làm, bởi tôi chính là người đó. Làm thế nào để giải thích rằng tôi không còn là một nguồn đáng tin cậy nữa? Rằng con bé cần đến văn phòng trường, gặp Mitch Sheldon, gặp Kate Turner, thay vì tôi?
“Em không muốn cậu ấy biết. Làm ơn. Cậu ấy là hàng xóm của em. Nếu cậu ấy có thể làm vậy với người khác…” Con bé để suy nghĩ ấy đi rong, và tôi cố gắng tập trung suy nghĩ của mình. “Cô Stevens?” Con bé hỏi, như thể tò mò về những gì tôi sẽ làm. Liệu tôi có giữ lời hứa với con bé không.
“Cô sẽ xử lí chuyện này, Izzy. Cô hứa.”
Và sau đó, tôi để con bé đi. Để con bé biến mất bên ngoài lối vào nhà vệ sinh trong khi tôi đợi tất cả những mảnh ghép trong tôi thẳng hàng.
Tôi lướt điện thoại của mình, tìm đến dãy số mà tôi thường xuyên bỏ qua, ấn gọi, áp điện thoại lên tai. Sau một hồi chuông, đường dây chuyển sang tin nhắn báo số máy ngoài vùng phủ sóng. Số điện thoại này đã bị vứt bỏ khi cảnh sát bắt giữ Davis Cobb. Những email cũng đã dừng lại sau đó, cho đến email mới nhất này, sau khi Davis Cobb được trả tự do. Tôi đã bị gọi xuống văn phòng, và Theo đã nghe thấy. Cậu ta cũng đã nghe lỏm được những tin đồn. Rằng Davis Cobb đang rình mò tôi. Rằng Davis Cobb đã hãm hại người phụ nữ bên hồ đó. Phải chăng ngay từ đầu, thủ phạm đã là một ai đó khác?
Chuông tan học vang lên, tôi đứng ở sảnh giếng trời, để mặc đám đông di chuyển quanh mình. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình lạc trong họ, nghe thấy mọi giọng nói xung quanh - tôi có thể lẫn vào trong đó, tôi biết là tôi có thể.
Rất nhiều cơ thể ép sát vào nhau, rất nhiều tiếng ồn. Và rồi Charlotte nói-
Cậu có thấy cô ấy đã làm gì trong-
Không đời này, tao không-
Nhiều bài chết mất, nếu ông ta nghĩ-
“Cô Stevens?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai tôi. Tôi mở mắt, quay lại thì thấy Theo đang đứng trước mặt mình. “Cô có ổn không? Cô Stevens?”
Tôi chòng chọc nhìn Theo, thấy cậu ta như một người mới. Một người tồi tệ hơn.
Tất cả những email tôi đã xóa, được gửi từ thư viện cuối hành lang.
Cậu ta là người biết. Cậu ta là người nhìn thấy.
Tôi mở miệng, rồi lại ngậm vào. Nhớ đến đôi mắt của Izzy, gương mặt con bé, nỗi sợ hãi trong ngôn từ của con bé. “Cô ổn, cảm ơn em,” tôi đáp, và sau đó quay trở về lớp học của mình, cố không để lộ cho cậu ta biết những lời nói của cậu ta ảnh hưởng đến tôi như thế nào, cách chúng lượn qua lượn lại trong đầu tôi khi tôi cảm thấy cậu ta đang dõi theo, ngay cả lúc này.