Ban đầu tôi đã nghĩ chúng tôi ở cùng một phe trên hành trình tìm kiếm Emmy. Nhưng đây không còn là Kyle, người đứng trong phòng ngủ của tôi và lắng nghe tôi thổi hồn vào Emmy nữa. Họ đã quyết định rằng Emmy không phải là một bức tranh toàn cảnh, không phải bức tranh thực sự. Nếu họ muốn bàn chải cọ sàn hay bàn chải đánh răng của cô ấy, hoặc quần áo của cô ấy để lấy DNA, họ có thể yêu cầu. Tôi sẽ cung cấp cho họ những thứ ấy.
Nhưng thay vào đó, họ muốn đào bới cuộc đời cô ấy, như thể cô ấy có điều gì đó cần che giấu. Tôi nghĩ đến chiếc đồng hồ của John Hickelman, với dấu vân tay của tôi. Mọi thứ trong căn nhà này đều có dấu vân tay của tôi. Tất cả những món đồ bị đánh cắp mà cô ấy chất xung quanh chúng tôi, những thứ tôi chưa từng thắc mắc. Chiếc thùng bên dưới căn nhà, với những bức ảnh.
Tôi đã lục tung những ngăn kéo đựng đồ của cô ấy, phòng của cô ấy, tủ quần áo của cô ấy. Tôi nên biết rằng Emmy sẽ giữ kín bí mật cho riêng mình, như cô ấy đã nắm giữ những bí mật của tôi. Bản thân cô ấy đã là một bí mật. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi cảm thấy an toàn khi chia sẻ bí mật của mình với cô ấy, bởi trong những ngày sau khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, tôi không phải là chính mình, và cô ấy cũng chưa hoàn toàn là thực đối với tôi. Hoặc bởi cô ấy là một người xa lạ, có đôi mắt nâu và sẽ gia nhập Đoàn Hòa bình sau ba tháng nữa, và sẽ rời đi mà không có cách nào tiếp cận với phần còn lại của thế giới, giống như một căn hầm nơi tôi có thể chốn giấu những bí mật vào bên trong. Và tôi đã làm như vậy. Tôi đã bị cô ấy bỏ bùa và nói cho cô ấy mọi thứ.
Khi tôi đến chỗ cô ấy vào ngày đầu tiên, cô ấy đã nhìn vào đống túi và đồ đạc của tôi, tất cả được gom lại thành đống ở giữa mặt sàn bê tông trong phòng khách, và cô ấy dường như đã nhìn thấy tất cả: rằng tôi rời đi vội vã bởi tôi phải làm như thế.
“Phòng này là của cậu,” cô ấy nói, dẫn tôi đến căn phòng bên phải khu vực sinh hoạt chính. “Xin lỗi, tớ biết nó chẳng nhiều nhặn gì.” Có một tấm đệm cỡ lớn trên sàn nhà, lột hết ga gối. Trần nhà thấp và không có cửa sổ. Không có nhiều không gian cho những món đồ nội thất khác. “Tớ đã bán đi nhiều thứ thay vì mua thêm - tớ sẽ rời đi vào cuối hè, và tớ không thể mang theo bất cứ thứ gì.”
Chẳng nhiều nhặn gì, nhưng nó là của tôi - nó có cửa, có khóa, và nó hoàn hảo. Tôi đã mỉm cười và trả lời, “Cảm ơn cậu,” rồi kéo đồ đạc vào bên trong. Cô ấy để tôi lại một mình, và tôi treo ít quần áo lên những chiếc móc kim loại trong tủ. Phần còn lại, tôi để trong vali. Nó chẳng khác gì một tủ đồ thật sự.
Tôi có quần áo, bàn chải đánh răng, vài thùng đồ đạc từ hồi đại học mà tôi chưa từng mở ra ở chỗ Paige. Tôi sẽ phải mua ga trải giường mới, nhưng tôi có thể sống thiếu những thứ còn lại.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, Emmy đang đóng mở những tủ đồ trong bếp, tìm kiếm thứ gì đó. Cô ấy lôi vài chai vodka ra khỏi tủ đông, tìm vài chiếc cốc nhựa đóng bụi, rửa sạch chúng trong bồn rửa trước khi rót cho cả hai chúng tôi một phần lớn, dù khi ấy đã là ban trưa. Nhưng dưới lòng đất, khi ấy có thể là ban đêm. Khi ấy có thể là bất cứ lúc nào.
Mặc dù có một chiếc sô pha màu cam, bám bụi và ố bẩn đôi chỗ, nhưng Emmy vẫn chọn ngồi trên sàn nhà. Cô ấy kể với tôi rằng cô ấy làm việc ở một quán bar và sẽ rời đi trong vài tháng nữa. Tôi nói với cô ấy rằng tôi có bằng đại học chuyên ngành báo chí, vừa mới bắt đầu thực tập. Cô ấy nói rằng mình đang độc thân, rằng chuyện hẹn hò sau đại học thật sự tệ hại, rằng cô ấy bị giới hạn ở những người cô ấy làm việc cùng hoặc những người đến quán bar, ngồi lẻ loi ở quầy, tìm kiếm thứ gì đó.
Tôi nói với cô ấy chuyện tôi không nhận được công việc mong muốn, phải chuyển đến sống với bạn thân của mình, Paige, và bạn trai cô ấy. Chuyện tôi đã không nói cho mẹ tôi biết khi bà ấy tới dự lễ tốt nghiệp. Chuyện tôi đã để bà ấy nghĩ rằng tôi nhận được công việc kia suốt thời gian qua, làm cho nó có vẻ như Paige và tôi cùng nhau thuê một căn hộ hai phòng ngủ, chứ không phải tôi ở với cô ấy vì tôi không còn sự lựa chọn nào khác.
Emmy và tôi đã uống hết nửa chai. Tôi không thể nhớ chuyện này bắt đầu như thế nào, cô ấy đã hỏi những gì, điều gì đã khơi mào, nhưng bằng một cách nào đó, tôi đang ở giữa chừng câu chuyện, chỉ là đã ở giữa chừng rồi, và tôi cứ thế tiếp tục. Tôi kể cô ấy nghe chuyện ở phòng tắm. Cách mà, tuần đầu tiên ở chỗ Paige, trong lúc đang tắm thì tôi nghe thấy tiếng lách cách của ổ khóa, tiếng xoay của tay nắm cửa, hơi lạnh thốc vào. Cách mà tôi đã hét lớn, “Xin chào?” và ngó qua rèm phòng tắm nhưng không thấy gì ngoài hơi nước mù mịt và cánh cửa mở hé.
Paige đã bắt đầu làm việc ở Quận Tài chính. Aaron đã nhận được một khoản tài trợ cho tấm bằng tiến sĩ của mình và dành một số buổi sáng làm việc tại nhà. Đó là chúng tôi, hình mẫu của sự thành đạt ở tuổi chập chững đôi mươi. Thế đấy.
Tôi kể cho Emmy về việc tôi đã đóng cửa lại, khóa nó và kiểm tra bằng cách kéo thử - và nó không nhúc nhích. Cách mà tôi đã mặc quần áo rồi đứng đó với mái tóc ướt sũng, ngay bên ngoài cánh cửa phòng ngủ đã đóng kín của Paige và Aaron.
Tôi gõ cửa, và Aaron hét vọng ra, “Vào đi!”
Thấy tôi đứng ở ngưỡng cửa phòng, gã kéo một bên tai nghe ra. “Là anh mở cửa à?” Tôi hỏi.
“Tôi đã làm gì cơ?” Gã đang ngồi trước máy tính ở bàn làm việc, liếc nhìn tôi, bối rối.
“Phòng tắm?” Tôi hắng giọng. “Anh cần gì à?”
“Không,” gã trả lời, giọng đầy thắc mắc. “Cô có cần gì không?”
Tôi lắc đầu, bối rối, đóng cửa phòng lại.
Cách mà đồ đạc của tôi bắt đầu mất tích chỉ để xuất hiện ở một nơi nào đó khác. Cách mà tôi sẽ phải đặt câu hỏi, Cậu có nhìn thấy bàn chải của tớ không; gói thuốc tránh thai của tớ; áo ngực quây màu đen của tớ, chỉ để chúng lộn xộn trong tủ phòng tắm; tủ treo áo khoác; ngăn kéo của Paige. Cách cô ấy chun mũi khi giơ áo ngực của tôi lên, tự hỏi con đường nào đã dẫn nó đến đó, bàn tay nào đã đặt nó ở đây. Cậu đang tìm gì à, Leah ?
Tôi kể cho Emmy nghe việc tôi đã tỉnh giấc vào giữa đêm như thế nào, vẫn nằm nghiêng về bên phải như cách tôi luôn ngủ, và phát hiện tấm chăn đã bị kéo lại, rớt xuống sàn nhà, chính cái lạnh đã đánh thức tôi giữa đêm khuya vắng lặng - và không có ai ở đó.
Cách mà tôi không thể nói với Paige, “Bạn trai cậu đang làm tớ sợ.” Không thể được, khi tôi đã biết gã gần một năm. Không thể được, khi tôi đang phụ thuộc vào sự hào phóng của cô ấy. Không thể được, khi tôi không có bằng chứng. Đó chỉ là một linh cảm, không gì hơn.
Cách mà, vào hôm trước ngày tôi gặp Emmy, Aaron và Paige đã ra ngoài tham dự một số sự kiện cho công việc của cô ấy, đến một nhà hàng thời thượng hoặc một bữa tiệc trao giải nào đó, và gã đã pha đồ uống cho tất cả chúng tôi trước khi họ rời đi. Và có chuyện gì đó đã xảy ra với tôi. Tôi đang ngồi xem tivi trên chiếc đi văng gấp thì đầu óc chợt quay cuồng, dạ dày nhộn nhạo, và tôi đặt cốc xuống, nhìn thấy lớp cặn màu xanh dưới đáy, được trộn lẫn trong đồ uống. Giống bột nhão nhưng sàn sạn. Cách tôi chạy vào phòng tắm, cảm thấy có điều gì đó hoàn toàn không ổn nhưng tôi không chắc chắn nó là gì. Cách mà tôi đã mở tủ thuốc, tìm kiếm thứ gì đó cho dạ dày hoặc đầu mình, không biết chắc mình đau ở đâu - khi tôi nhìn thấy lọ thuốc có đề tên gã. Dành cho lưng, một loại thuốc giãn cơ nào đó. Màu của những viên nén. Ly nước của tôi. Tôi bám chặt lấy kệ phòng tắm khi chân ngã quỵ, khi đầu óc gần như, gần như thanh tỉnh…
“Ối, này, cô ổn chứ?” Tôi như mất đi tiêu cự, lúng túng bởi mùi hương của gã khi gã xốc nách đỡ lấy tôi, giọng nói gã gần sát bên tai tôi. “Cô đang làm gì ở đây vậy, Leah?” Tôi nhìn thấy gương mặt gã trong gương, và đó là lúc tôi biết - có điều gì đó không ổn. Tôi muốn xoay người lại, bởi lẽ ra giờ này gã phải đang ở ngoài, chẳng phải sao? Nhưng vòng tay của gã siết chặt lấy tôi, và tôi không thể nghĩ được bất cứ điều gì để đáp lại, tâm trí tôi cuống quýt đuổi theo.
Gã đặt một tay lên miệng tôi, cơ thể tôi căng cứng.
“Suỵt,” gã nói, “cô đang không được khỏe.” Bàn tay gã đặt lên miệng tôi mang cảm giác thô ráp và lạ lẫm. Một ranh giới mà gã đã vi phạm, nơi mà từ đó sẽ không thể quay trở lại.
Hai tay tôi cào cấu lấy cẳng tay gã, quá chậm, quá kém hiệu quả, và tôi cảm thấy mình trượt đi xa hơn, căn phòng như vỡ vụn thành nhiều mảnh, những góc cạnh xoay tròn.
Gã phá lên cười và siết chặt vòng tay mình. “Tôi đang giúp cô. Cô say rồi. Cô đang làm tổn thương chính mình. Thôi chống cự đi.”
Tôi nhớ lúc đó tôi đã nghĩ rằng việc hét lên có vẻ rất cổ lỗ. Thật đầy sức tàn phá, đáng hổ thẹn và thay đổi cuộc đời. Tôi vẫn nhớ như in những lời cuối cùng gã nói với tôi, vượt lên trên tiếng nước chảy trong bồn tắm, điều sau cùng: “Im lặng nào, Leah.”
Và rồi, không gì cả.
Sáng hôm sau, tôi vẫn tỉnh giấc trên giường của mình như mọi khi, bật dậy trong cơn hoảng loạn, thở hổn hển. Phổi tôi bỏng rát, xương sườn đau nhức, đuôi tóc hơi ẩm, và đầu tôi đau như búa bổ, đập thình thịch theo một cách kỳ lạ và tách biệt. Căn hộ tối đen và yên tĩnh. Tôi lăn ra khỏi giường, dạ dày co rút, và tôi thấy mình trở lại phòng tắm, cúi xuống bồn cầu, ho và ho. Tôi ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo trước khi đứng thẳng người, lục tung tủ thuốc - và không tìm thấy gì.
Tôi săm soi làn da của mình - một vết bầm ở đây, một vết xước mờ ở kia - và rồi, thông qua những hình ảnh trong tâm trí, đấu tranh cho điều mà tôi không thể nhớ - một lỗ hổng thời gian, một thứ mà tôi đã vĩnh viễn đánh mất.
Đôi khi, trong những tháng sau đó, tôi thức dậy với cảm giác nước tràn vào phổi, phủ kín cổ họng, xương sườn đau nhức khi chúng co giật vì áp suất. Đôi khi, tôi mơ về những điều mà tôi không thể chắc chắn - và rồi bàn tay của Emmy đặt lên vai tôi, lay tôi dậy.
Tôi nhớ mình đã nghĩ: chuyện này không xảy ra với những người như tôi.
Không phải với những cô gái ở nhà, mặc đồ ngủ, ngủ trên đi văng gấp trong căn hộ của người bạn thân nhất của họ.
“Gã đã đánh thuốc mê tớ,” tôi nói với Emmy. “Gã đã đánh thuốc tớ, và tớ rời đi.” Điều duy nhất mà tôi chắc chắn, điều duy nhất tôi đã làm.
Cô ấy rót thêm vodka cho tôi. Nâng cốc chúc mừng việc tôi đã thoát được một cục nợ, có lẽ là vậy, hoặc vì những khởi đầu mới, hoặc bất kì điều gì trong hàng ngàn những điều vô nghĩa mà người ta có thể đã nói. Nhưng cô ấy không nói năng gì cả, vodka chảy một đường bỏng rát thẳng xuống cổ họng, và cô ấy bò ngang qua sàn để rót cho tôi thêm một ly nữa, lần này ngồi bên cạnh tôi, lưng dựa vào tường. Buổi tối đầu tiên trong số rất nhiều những buổi tối ngập trong vodka, khi tôi và cô ấy nói chuyện trong trạng thái mơ màng bởi chúng tôi không có tivi. Tôi cảm thấy cánh tay cô ấy chạm vào cánh tay tôi khi chúng tôi ngửa đầu ra sau, và trong khoảnh khắc đó - hơi ấm của vodka trong dạ dày, trong hai cánh tay, trong đôi chân tôi - tôi là của cô ấy.
Nhưng đây là điều tôi đã nghĩ sau này, sau khi chúng tôi chia hai ngả riêng biệt, khi tôi thấy mình ngồi đối diện với một nguồn tin không thể nói ra điều mà họ muốn nói - điều tôi có thể thấy qua nét mặt của họ, họ nghiến chặt răng, bờ vai khẽ khàng siết chặt. Để Emmy có thể nhìn thấy điều đó trong tôi, có thể nhận ra những điều mà tôi không nói - cô ấy hẳn đã trải qua chuyện gì đó tương tự. Miệng cô ấy mím lại thành một đường thẳng, rồi cô ấy gật đầu, và chẳng còn gì để nói nữa.
Khi Paige xuất hiện ở chỗ chúng tôi ba tuần sau đó và nói rằng mình đang ở trong khu vực này, việc Aaron đi cùng cô ấy không phải là điều đã phá hủy tôi. Thậm chí cũng chẳng phải thực tế rằng gã đã làm gì, mà thực tế là gã đã mỉm cười với tôi, không hề tỏ ra ăn năn hay hổ thẹn, hay bất cứ điều gì. Như thể gã biết tôi sẽ chẳng bao giờ hé răng, rằng tôi chẳng có manh mối nào, rằng tôi thậm chí còn không biết - gã mỉm cười bởi gã biết rằng mình đã thắng.
Tôi không chắc mình mê mẩn điều gì nhất ở Emmy. Thực tế là cô ấy đã cầm dao trong tay và sử dụng nó? Rằng tôi ước mình có thể làm điều tương tự? Hay sự thật rằng cô ấy đã không cắt sâu hơn? Tôi bị thu hút bởi cả nỗi bốc đồng và sự kiềm chế.
Đây là điều mà tôi không bao giờ có thể giải thích với họ, rằng tôi hiểu cô ấy sâu đậm, nếu không phải là cặn kẽ, như thế nào: rằng cô ấy mới chỉ cứa xước bề mặt.
Và tôi không biết liệu mình có thể có được sự kiềm chế tương tự hay không.
Cuối cùng, việc đồng ý với công cuộc tìm kiếm ban đầu của cảnh sát cũng chẳng cứu vãn tôi được khỏi điều gì. Tôi không có thời gian để chuyển tờ báo Boston, thứ đang nằm bên trong một ngăn kéo tủ bếp trống rỗng. Tôi thấy Kyle nhìn lướt qua nó trước khi đặt nó sang một bên. Tôi tự hỏi liệu anh ấy có nhận ra nó từ cái đêm anh ấy ở đây không, liệu kí ức có ập đến đánh úp anh ấy từ phía mạn sườn, một hồi tưởng từ một nơi không ngờ tới. Tôi cũng không có thời gian giấu đi những món đồ mà tôi chắc chắn Emmy đã lấy trộm; tôi phải tin rằng chúng đủ nhỏ nhặt để không trở thành vấn đề cho tôi hay cho cô ấy.
Nhưng sự hợp tác của tôi dẫn đến thông tin, và dù sao thì đó cũng là tất cả những gì tôi có để làm. Đó là điều tôi quen thuộc nhất khi giao dịch, và lần này cũng không khác gì.
Từ cuộc trò chuyện giữa các sĩ quan, tôi biết họ đang tìm kiếm một loại dao cụ thể: lưỡi dao áng chừng dài hơn chục phân, có răng cưa. Họ lấy và niêm phong mọi con dao trong nhà bếp, kể cả những con quá nhỏ, quá to, quá cùn, lưỡi đôi hay của bộ dụng cụ nướng thịt bít tết. Những gì đã mất cũng đáng nguyền rủa như những gì còn lại.
Và rồi, họ tỏa ra từ nhà bếp, nhấc đệm ghế sô pha, mở tủ quần áo, ngó xuống bên dưới nội thất trong nhà, và một tràng cười bất ngờ bật ra từ tôi.
“Có gì mà hài hước vậy?” Kyle hỏi.
“Người ta có thật sự làm như vậy không? Nhét hung khí giết người vào giữa những tấm đệm trên đi văng?”
“Cô sẽ bị ngạc nhiên đấy,” anh ấy đáp.
“Vậy thì tôi sẽ diễn đạt lại. Ai mà lại đem hung khí về nhà để vứt bỏ khi có một nơi nào đó thuận tiện hơn chứ - như một cái hồ chẳng hạn?”
Anh ấy dừng việc kiểm kê căn bếp, quay mặt về phía tôi. “Cô nghĩ rằng nó ở đó ư?” Nếu là tôi, tôi sẽ ném nó đi sau khi sử dụng. Vứt xuống hồ hoặc xuống cống. Để mọi thứ diễn ra tự nhiên và xóa đi dấu tích của tôi trên đó. “Có vẻ như ván cược này chắc ăn hơn.”
Anh ấy gật đầu, rồi tiếp tục cho những con dao vào trong túi.
“Các anh có định rà soát lòng hồ không?” Tôi hỏi. Tôi không nghĩ là họ sẽ làm. Không có đủ nguồn lực ở một nơi như thế này, không có đủ bằng chứng để khẳng định nó có thể ở đó.
“Anh ta không bị giết trong xe,” Dodge nói với ra từ phòng khách. Các viên sĩ quan còn lại sững người, nhìn chòng chọc cậu ta, vẻ không tán thành.
“Sao?” Dodge hỏi.
“Vậy anh ta bị giết ở đâu?” Tôi hỏi, nắm lấy thời cơ.
Clark Egan ngồi bên cạnh đi văng, thở dài. “Không biết. Nhưng không phải trong xe, không phải trong phòng hay nơi làm việc của anh ta. Và dường như cũng không phải ở đây, có vẻ là vậy.” Ông ta ra hiệu về phía căn bếp và phòng khách của tôi.
“Có vẻ là vậy?” Tôi hỏi, giọng vống lên.
“Sàn nhà đầy bụi,” Kyle trả lời, tập trung vào những con dao trên kệ. “Để loại bỏ máu, cô cần phải làm sạch sâu. Với thuốc tẩy.”
Tôi nhìn chằm chặp vào sau đầu anh ấy. Hôm đầu tiên họ ở đây, lục soát nhà tôi - họ đang tìm kiếm bằng chứng cho thấy James Finley đã bị giết ở nơi này, và tôi đã không biết gì cả. Họ phát hiện chiếc thùng chứa bên dưới hàng hiên và tìm thấy thuốc tẩy bên trong, tự hỏi liệu tôi có che giấu điều gì hay không. Câu chuyện xoay quanh tôi, và tôi đã quá chậm trễ. Tôi muốn họ dừng lại. Tôi muốn xé nát tờ giấy mà tôi đã kí. Nhưng tôi không muốn làm loạn, không muốn họ nghĩ rằng có thứ gì đó đáng để che giấu ở đây.
Thay vào đó, tôi tập trung vào những dữ kiện đang có. James Finley không chết trong chiếc xe đó. Gã đã được di chuyển. Gã được đặt trong xe của Emmy và lái xuống hồ, nơi gã đã yên vị không biết bao lâu.
Họ có tưởng tượng đến cảnh máu gã đã đổ xuống sàn bếp của tôi cùng với Emmy đứng bên cạnh không nhỉ? Họ có tưởng tượng ra một cơn ái tình nồng nhiệt không? Tự vệ? Tôi phải thấy được mạch truyện mà họ đang hình dung trong đầu để có thể chứng minh nó sai.
“Anh đã tìm thấy xe của anh ta chưa?” Tôi hỏi. Tôi nhớ mình đã nhìn thấy gã ở bên trong xe, lớp sơn màu be rỉ sét, một mùi hương mà tôi hẳn đã tưởng tượng ra khi nhìn thấy gã châm thuốc.
“Biến mất rồi,” Kyle đáp. “Có vẻ như anh ta đã sống ở nhà nghỉ đó từ hồi tháng Năm. Làm việc tại văn phòng để đổi lấy một thỏa thuận khá hời về giá trọ. Thành thật mà nói, chẳng có ai thực sự ngạc nhiên khi một ngày nào đó anh ta cứ thế đứng dậy và rời đi,” anh ấy thêm vào. “Cũng không một ai nhìn thấy xe của anh ta. Họ cho rằng anh ta đã lái nó đi mất.” Một vị khách trọ ngắn ngày, không những làm việc tại nhà nghỉ mà còn sống luôn ở đó. Kiểu người không ở yên một chỗ quá lâu.
Và bây giờ, xe của James Finley đã mất tích. Biến mất. Nếu Emmy đã làm điều này, cũng như giả thuyết mà có vẻ họ đang tuân theo, cô ấy có lợi thế thời gian hơn họ ít nhất một tuần. Họ muốn biết cô ấy là ai để biết cô ấy có thể đi đến nơi đâu.
“Emmy có thuận tay phải không?” Egan hỏi, và tôi ngẫm nghĩ. Nghĩ về cách cô ấy cầm chai vodka hoặc chiếc cốc thủy tinh bám đầy bụi. Nghĩ về cách cô ấy ngắm phóng một chiếc phi tiêu trúng vào hồng tâm, với một mắt nhắm nghiền.
“Tôi nghĩ vậy. Đúng thế. Và chuyện này quan trọng vì?”
“Vì James Finley bị tấn công từ đằng sau, bởi một hung thủ thuận tay phải, và anh ta không có vết thương phòng vệ nào.”
Một cuộc tấn công bất ngờ. Ai đó đã lén lút tiếp cận James Finley từ phía sau với một lưỡi dao có răng cưa thủ sẵn trong tay, và kề nó vào cổ anh ta ngay tức khắc, trước khi anh ta có cơ hội phản kháng. Hoàn toàn không phải là để tự vệ.
Họ tiếp tục tìm kiếm bằng chứng, đi dọc hành lang đến phòng ngủ, ngó cả vào phòng tôi. “Chờ đã,” tôi nói.
“Tôi đã nói với cô rồi, Leah,” Kyle nói, hạ thấp giọng. Gương mặt anh ấy bất động. Anh ấy nhìn tôi như thể muốn nói, Làm ơn. Làm ơn đừng, Leah. Làm ơn coi như ta hòa nhau đi. Như thể có lẽ tôi sẽ không nhận thấy rằng một nửa những thứ ở đây thuộc về tôi, và họ không phân biệt chúng. Tôi cảm thấy móng tay mình đang cắm sâu vào lòng bàn tay, và tôi cảm thấy cần phải hét lên, để tiếng hét bật ra từ phổi xé nát cổ họng. Hình dung một phiên bản khác của chính tôi đang đứng cạnh mình trong hành lang, há miệng và trút hết tất cả ra ngoài. Thoáng chốc cảm thấy có gì đó dịu đi trong tôi.
Tôi cùng Dodge và Egan di chuyển ra mặt trước căn nhà. Dodge nhấc bức tượng thần lùn giữ vườn lên, ngó xuống bên dưới, và đặt nó hơi mạnh xuống bàn, lệch tâm một chút. Những ngón tay tôi ngứa ngáy muốn di chuyển nó, xoay nó về đúng hướng, giữ mọi thứ như bình thường.
Tôi kìm sự thôi thúc của mình lại và bước ra hiên trước để hít thở không khí trong lành, thanh tỉnh đầu óc. Nhưng tôi nhìn thấy một nhúm người đang đứng rải rác ven đường.
Họ đang nhìn vào những chiếc xe cảnh sát và quan sát cuộc lục soát. Có thể họ là những người đã đến đây bằng đường tắt qua khu rừng. Những người đậu xe gần đó.
Ai đó đã nghe về chuyện này và lan truyền thông tin, để nó len lỏi trong lòng dư luận - một lời kêu gọi hành động.
Những lời thì thầm mỗi lúc một xôn xao.