Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Có một chiếc xe không biển đang đậu trên lối vào ga-ra khi tôi tấp vào sau khi tan làm ở trường, và Kyle đang ngồi chờ trên bậc cao nhất ở hiên trước. Tôi đỗ xe bên cạnh xe anh ta - sự khác biệt giữa lối vào ga-ra và sân gần như không thể phân biệt được - và anh ta đứng dậy khi tôi ra khỏi xe.

Tim tôi như vọt lên tận cổ họng và tôi nghĩ, Emmy. Tôi gần như không giải mã được những điều anh ta đang cố gắng nói. “Xin lỗi,” anh ta nói khi tôi tiến lại gần. “Đáng ra tôi nên gọi trước. Tôi không biết cô về nhà lúc nào, và cũng không muốn làm gián đoạn khi cô đang lên lớp.” Anh ta bắt đầu bước xuống các bậc thang. “Tôi không muốn làm cô hy vọng quá sớm.”

“Vẫn không có gì ư?” Tôi hỏi, dừng bước giữa chừng.

“Rất tiếc là không, vẫn đang chờ phản hồi từ một vài nơi, nhưng việc điều tra sơ bộ không đem lại gì nhiều.” Anh ta gõ tập tài liệu bằng bìa cứng lên một bên chân của mình.

Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên hiên trước, đứng cao hơn anh ta một bậc. “Thực sự phải có một dạng mật mã nào đó để cảnh sát báo cho người dân biết rằng họ đang chờ ta trên hiên nhà. Điều gì đó sẽ nói cho chúng tôi biết các anh ở đây để báo tin xấu. Hoặc tin tốt. Hoặc không có tin gì.”

Kyle khép nép. “Xin lỗi, Leah. Lần sau tôi sẽ gọi điện trước.”

Tôi gật đầu. “Muốn vào trong không?” Tôi hỏi, mở khóa cửa và trượt mở.

Tôi nhận thấy Kyle đang nhìn xung quanh, vì anh ta đã không làm vậy vào tối thứ Sáu. Có lẽ là bởi bây giờ đang tắt đèn. Có lẽ là bởi anh ta có những câu hỏi. Nhưng anh ta dường như đang ngắm nghía mọi thứ. “Nơi này,” anh ta nói, “chỉ được thuê dưới tên cô thôi, đúng không?”

“Đúng vậy,” tôi đáp. Bởi vì Emmy đã dành nhiều năm ở nước ngoài và sau đó nhảy qua nhảy lại hết nơi này đến nơi khác. Cô ấy không có lịch sử tín dụng. Một vài căn hộ cuối cùng của cô ấy là do vị hôn phu đứng tên. Tôi là người có thể đứng ra bảo đảm thanh toán. Tôi đã trả tiền thuê nhà tháng đầu tiên và tháng trước, cộng với tiền đặt cọc, và Emmy đã trả tôi một nửa bằng tiền mặt.

“Vừa hiện đại vừa hoài cổ,” anh ta nhận xét.

“Không phải công của tôi,” tôi nói. “Nó đã có sẵn nội thất.”

Trên thực tế, phong cách của tôi mang hơi hướng đơn giản tinh tế kiểu Crate & Barrel* hơn. Nhưng chúng tôi đã giữ nguyên nội thất sẵn có của căn nhà, và Emmy đã trang trí thêm. Tôi chọn cách coi việc mình thiếu đóng góp vào công cuộc thiết kế là do một cú sốc tâm lý khi vừa chuyển môi hường. “Anh muốn uống gì không?” Tôi hỏi.

“Chắc chắn rồi,” anh ta đáp, kéo một chiếc ghế ra khỏi bàn bếp.

Tủ lạnh khá hống rỗng. Tôi đã quên mua đồ vào cuối tuần vừa rồi, mọi công việc đặc thù thường nhật đều trôi tuột khỏi tâm trí tôi. Tất cả những gì chúng tôi có là nước cam của Emmy, những lon soda của tôi và một vài chai bia.

“Nước là được rồi,” anh ta nói.

Tôi rót cho anh ta một ly từ bình chứa nước lọc mà tôi cất trong tủ lạnh. Một trong những món đồ lớn đã chuyển đến đây cùng tôi.

Khi tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, anh ta mở tập hồ sơ của mình, lôi ra những bản sao giấy phép lái xe có đề tên bên dưới. Mỗi tờ lại là một biến thể của cái tên Emmy: Emily, Emmaline, Emery, Emmanuelle; và họ Grey/Gray. “Chỉ là muốn kiểm tra lại thôi. Có ai trong số này là Emmy của cô không?”

Tôi lướt qua tất cả, tìm kiếm Emmy. Tìm kiếm xương gò má, đôi mắt to, tóc mái. Những địa chỉ này đều ở D.C., Virginia và Massachusetts. “Không, trong số này không có ai là cô ấy cả.”

Anh ta ngả người vào ghế, gật đầu như thể đã đoán trước được điều đó. “Không có chút may mắn nào với Đoàn Hoà Bình à?” Tôi hỏi.

“Tôi thề, họ hẳn phải lưu giữ hồ sơ của mình trong những chiếc hộp màu nâu vứt dưới tầng hầm. Họ đã, trích nguyên văn, tìm hiểu vụ này được vài ngày rồi. Mặc dù tôi không chắc có ai thực sự làm việc ở đó vào cuối tuần.”

“Còn căn hộ cũ của chúng tôi ở Boston thì sao?” Tôi hỏi. Bạn cần điền số An sinh xã hội trên đơn đăng ký thuê nhà. Chỉ cần nó thôi là đã đủ để tìm được một cái tên và ảnh nhận diện rồi. Căn hộ ở Boston là của cô ấy, không phải tôi.

Kyle xếp những tờ giấy đó thành một chồng, lấy ra một tờ từ mặt sau của tập tài liệu, “ừ, chuyện đó.” Anh ta đẩy một tấm ảnh qua mặt bàn. “Trông quen không?”

Người phụ nữ có mái tóc dài màu vàng, khuôn mặt hình kim cương, đôi mắt nhỏ, gần nhau. “Không,” tôi đáp.

Anh ta thở hắt ra một hơi dài. “Tôi đã tìm được thông tin cho thuê của căn hộ ấy và tên trên hợp đồng thuê nhà. Vào thời điểm mà cô đưa cho tôi, nó được thuê bởi một người phụ nữ tên Amelia Kent.” Anh ta chỉ vào tấm ảnh đang nhìn tôi chằm chằm. “Đây chính là cô ấy.”

Tôi nhìn lại lần nữa, cố gắng tạo mối liên hệ, tập trung hơn, như thể Emmy sẽ bất chợt hiện ra từ những góc cạnh trên khuôn mặt người phụ nữ này. “Có lẽ đây là bạn cùng phòng đầu tiên của cô ấy?” Tôi phỏng đoán. “Emmy đã nói với tôi rằng cô gái sống ở đó trước tôi đã tốt nghiệp và chuyển về California. Đó là lý do vì sao cô ấy tìm bạn cùng phòng ngắn hạn.”

Nhưng Kyle đã lắc đầu. “Tôi đã gọi cho cô Kent, và thật kỳ diệu, cô ấy sẵn lòng nói chuyện với tôi. Cô ấy cho biết khi đó mình sống cùng với một người bạn trai tên là Vince. Nhưng cô ấy và Vince đã có một cuộc chia tay tồi tệ, và cô ấy chuyển ra ngoài sống. Cô ấy đã hủy hợp đồng, chấp nhận mất tiền đặt cọc, và cô ấy cho rằng anh ta đã một mình ở lại nốt những tháng cuối.”

Vince. Không cái tên nào trong số này gợi nhắc tôi bất cứ điều gì. “Có lẽ lúc đó Emmy đã thuê lại từ anh ta?” Kyle cau mày. Khẽ gật đầu. “Có khả năng là vậy. Nhưng chúng ta đã quay lại nơi bắt đầu. Cô ấy không xuất hiện trong hồ sơ ở bất cứ đâu.”

“Anh có tìm được gã Vince này không?”

“Cô ấy nói rằng mình không biết. Không nhớ được họ của anh ta.” Anh ta thấy cái nhìn của tôi và đưa tay lên. “Tôi biết, tôi biết. Nhưng cô có thể trách cô ấy không? Nếu họ đã có một cuộc chia tay tồi tệ cách đây tám năm, thì cô ấy có thể không muốn mạo hiểm làm bất cứ điều gì để họ liên lạc lại với nhau lần nữa. Cô ấy ắt hẳn muốn giữ cánh cửa đó đóng kín.”

Có thể là đóng lại với cảnh sát mà thôi, nhưng tôi cũng đang lưu giữ vài thông tin cho chính mình. Amelia Kent. Bằng lái của cô ấy nói rằng hiện giờ cô ấy đang sống ở New Hampshire. Tôi có thể tìm cô ấy.

“Xin lỗi, Leah, tôi không còn gì nữa.” Anh ta nhét lại những tờ giấy vào bên trong tập tài liệu, uống một ngụm nước, không đứng dậy rời đi.

Gót chân tôi gõ nhịp đều đặn trên sàn nhà. “Được rồi, tôi có thể giúp gì cho anh đây, Thanh tra?”

“Kyle,” anh ta nói.

“À, phải. Được rồi, Kyle. Anh muốn gì?”

Anh ta mím môi, cố giấu nụ cười toe toét. “Tôi lộ liễu đến thế sao?”

“Đúng vậy đấy.”

“Hẳn tôi lụt nghề rồi.” Anh ta duỗi tay ra trước mặt, nghiêng cổ từ bên này sang bên kia, như thể đang chuẩn bị ra sân. “Được rồi. Nghe này, tôi cần biết thêm chút gì đó về Cobb. Mọi người quanh đây luôn nói với tôi rằng ông ta là một người chính trực, tình nguyện tham gia các giải đấu bóng đá trẻ. Trên giấy tờ thì cuộc đời ông ta khá chuẩn mực. Ông ta kết hôn với người yêu thời trung học của mình và sống ở đây từ lâu lắm rồi. Theo như tôi biết thì chưa có ai từng phàn nàn về ông ta cả.”

“Vậy, anh không là người ở đây?”

“Không. Tính đến bây giờ thì tôi đã ở đây được hai năm rồi,” anh ta nói. Rồi anh ta nghiêng người về phía trước, rõ ràng là đang chuẩn bị chia sẻ một bí mật. “Tôi vẫn đang thăm dò mọi người.” Tôi cảm giác rằng đó là một bí mật mà anh ta đã ban tặng cho mình, để nhử tôi lại gần hơn, để khiến tôi tin rằng chúng tôi ở cùng một phe. Và nó có tác dụng.

Nhưng chuyện còn hơn cả vậy. Tôi đã quen với cảm giác ấy, khi là lính mới, bạn phải thể hiện sự tự tin kể cả khi bản thân nao núng. Bắt đầu từ con số không, lần nào cũng thế, làm lại mọi thứ. Cố gắng tạo dựng danh tiếng cho bản thân càng nhanh càng tốt. Tôi ngạc nhiên về cách đồng nghiệp anh ta nhìn anh ta khi đó, trong lúc phỏng vấn tôi. Anh ta rõ ràng đã làm rất tốt.

Tôi đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên. “Tôi không thể nói với anh nhiều hơn là bao so với những gì anh biết. Mọi người đều bảo tôi rằng ông ta tử tế. Tôi đã nhận lời mời đi uống cùng ông ta, nghĩ rằng đó là một kiểu chào mừng đến thị trấn. Nhưng ông ta thì nghĩ khác.”

“Ông ta đã nghĩ gì?”

Tôi nghĩ lại nụ cười của Davis Cobb khi chúng tôi ngồi vào bàn. Vầng trán rộng, chiếc mũi to, khuôn miệng dường như quá nhỏ so với quai hàm. Khuôn mặt to bè của ông ta ngả qua bàn. Bên dưới, đầu gối ông ta đụng vào đầu gối tôi. “Một lời mời.”

“Những cuộc gọi bắt đầu bao lâu sau đó?”

Tôi ngả người ra ghế. “Khi chúng tôi quay trở lại làm việc vào mùa thu. Tuần đầu tiên, ông ta ghé qua lớp tôi sau khi tan học, như thể đã chờ sẵn bên ngoài. Ông ta hỏi rằng liệu tôi có muốn đi uống nữa không, và ngay lúc ấy tôi đã cảm nhận được rằng ông ta hiểu sai ý tôi rồi, nên tôi từ chối. Vài tuần sau đó, ông ta xuất hiện tại nhà tôi, say bí tỉ, và tôi đuổi ông ta đi. Sau đó là những cuộc gọi. Những email. Luôn luôn về khuya. Thường vào cuối tuần. Thi thoảng còn nhiều hơn. Tôi chỉ nghĩ rằng đó là vì ông ta uống rượu, ông ta say, và đó là một thói quen.”

“Khoan, ông ta đã tới nhà cô sao?” Một mẩu thông tin tôi đã giữ lại, thứ tôi có thể thấy Kyle đang xem xét trong đầu, cố nhét nó vào bức tranh toàn cảnh.

“Chỉ lần đó thôi,” tôi đáp. “Sau đó, ông ta đã có vài lần ám chỉ rằng ông ta biết tôi đang ở nhà một mình. Nhưng tôi cho rằng đó là bởi ông ta nghĩ tôi sống một mình.” Tôi bắt gặp ánh mắt anh ta phía bên kia bàn. “Anh cũng đã nghĩ tương tự, phải không?”

Kyle cúi đầu thừa nhận. “Ông ta có từng thử làm bất cứ điều gì không? Trở nên hung hăng chẳng hạn?”

“Không, không bao giờ,” tôi kể. “Có lần, tôi còn ở một mình với ông ta trong phòng in ấn, và tôi đã nói thẳng với ông ta rằng hãy lùi lại. Và ông ta đã làm như vậy. Giơ hai tay lên trời và lùi ra khỏi phòng, mỉm cười như thể toàn bộ chuyện này là một trò đùa lớn.” Tôi nhún vai. “Đó là vấn đề - tất cả đều chỉ là lời nói thôi.”

“Những lời như thế nào cơ?” Anh ta hỏi.

Tôi bật cười, rồi dừng lại, nhận ra rằng anh ta đang rất nghiêm túc. “Kiểu thông thường thôi.”

“Tôi e rằng tôi không biết như thế nào là kiểu thông thường.” Anh ta nhìn xuống bàn, tránh cho cả tôi lẫn anh ta cảm thấy bối rối.

Tôi hắng giọng. “Những điều mà ông ta muốn làm với tôi.”

“Cô có thể nói chi tiết hơn được không?”

Tiếng cười của tôi bật ra từ sâu trong cuống họng, và Kyle nhìn lên. Tôi sẽ không lặp lại những lời ấy cho dù tôi muốn. Tôi mừng là mình đã xóa sạch những email đó, vì bằng cách nào đó, những lời lẽ trong thư đọc lên thành tiếng e còn khó nghe hơn: Chiếc áo len màu xanh cô mặc hôm qua là món đồ yêu thích mới của tôi. Tôi nghĩ cô có thể dạy tôi thêm vài điều.

“Tôi chắc rằng anh có thể tưởng tượng được,” tôi nói. Tôi không thể để tên mình gắn liền với một lời khai chính thức. Tôi sẽ không để bản thân bị kéo vào một cuộc điều tra mà sẽ khiến tên tôi bị chú ý, sẽ khiến tôi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu.

Tôi cảm thấy đầu gối Kyle rung lên dưới bàn, biết rằng anh ta muốn ép tôi nói, nhưng rồi anh ta lại thôi. “Và cô không nhận thấy rằng mọi chuyện đang trở nên tồi tệ hơn sao? Có lẽ là vì gần đây cô đã bắt đầu hẹn hò với ai đó?”

Tôi giữ mình bất động. “Không, tôi đang không hẹn hò với ai cả.”

“Dù vậy, ông ta có thể sẽ nghĩ thế. Nếu ai đó đang đặc biệt chú ý đến cô.”

“Không, làm gì có chuyện như vậy,” tôi nói.

Gò má anh ta ửng đỏ. “Ngay cả tôi cũng có thể nhìn ra mà, Leah.”

“Cái gì cơ?”

“Lúc ở trường. Cách Mitch Sheldon cư xử khi chúng tôi nói tên cô cho anh ta để anh ta gọi cô xuống văn phòng. Tôi có thể nhìn ra. Và cách anh ta gọi với theo cô khi cô rời đi. Cách anh ta hỏi chúng tôi chuyện gì đang xảy ra sau đó.”

Không khí trong phòng đã thay đổi, và tôi thấy mình như đang nín thở. Kyle Donovan này là một thứ gì đó nguy hiểm. Anh ta nhìn thấy mọi thứ. Mọi thứ ẩn bên dưới.

Tôi nhún vai một cách cường điệu. Tôi có cảm giác rằng Mitch muốn nhiều hơn thế. Lúc nào cũng thân thiện, sẵn sàng giúp đỡ tôi trong những tuần đầu tiên, khi tôi cảm thấy lạc lõng trong lớp học, nhưng anh ta cũng là sếp của tôi. Không có nhiều phụ nữ độc thân tầm tuổi chúng tôi ở trường. Có tôi, và có Kate, nhưng Kate đang kẹt giữa một cuộc li hôn, vệt rám nắng quanh ngón tay cô ấy vẫn đang mờ dần khi chúng tôi gặp nhau. Đó là bởi tình thế không có nhiều lựa chọn, chứ chẳng vì gì khác. “Chẳng có gì đâu.”

“Nếu Cobb nhìn thấy những điều tương tự như tôi đã thấy, ông ta có thể đã không cho là vậy.”

Tôi gõ ngón tay lên mặt bàn. Cố nghĩ một câu trả lời lịch sự. “Đơn phương thôi,” tôi đáp. “Không được hồi đáp.”

“Có lý do nào không?” Anh ta hỏi.

“Thì, anh ấy là sếp của tôi. Và không phải gu của tôi.”

Anh ta gật đầu. “Vậy là không có tình cảm,” anh ta nói.

Tôi nghiêng đầu, chạm mắt với anh ta. Khá chắc chắn rằng đây không phải một mục tiêu chuẩn trong quy trình phỏng vấn nhân chứng của cảnh sát.

“Không,” tôi thừa nhận, và từ đó lơ lửng trong không khí, lấp đầy căn phòng. Sự thật là, tôi thích cách Kyle nhìn thấy những phần còn ẩn bên dưới, ngay cả khi điều đó làm tôi khó chịu. Tôi thích việc anh ta thông minh, không che giấu cũng như không phô trương điều đó. Tôi thích việc anh ta nhìn thấy gì đó ở tôi khiến anh ta phải nói ra điều gì đó như vậy, cho dù có chủ ý hay không.

Anh ta gập cuốn sổ lại, cắt ngang sự căng thẳng. “Được rồi,” anh ta nói. “Đó là tất cả những gì mà tôi có. Trừ khi cô còn điều gì đó khác?”

Tôi cố ngẫm nghĩ. Tôi muốn anh ta ở lại. “Nhà trọ Break Mountain,” tôi nói. “Tôi nghĩ có thể Emmy đang làm việc ở đó.” Tôi rút điện thoại ra, lướt tới bức ảnh, chìa cho anh ta xem thông tin liên hệ. “Tôi đã đi hỏi quanh một số nhà nghỉ. Anh chàng đang làm việc ở đây nói rằng anh ta là người mới. Rằng có một nhân viên mãi không xuất hiện và anh ta phải thay ca cho người đó. Có thể anh ta là người thay thế cho Emmy chăng?”

Kyle cau mày nhìn tấm ảnh. “Leah, chúng tôi đã lo liệu xong chuyện này rồi.”

“Tôi chỉ đang cố gắng giúp đỡ thôi.”

“Cô có thể giúp bằng cách cung cấp thông tin cho chúng tôi.”

“Đó chính xác là những gì mà tôi đang làm đây,” tôi nói, chỉ tay vào màn hình. Anh ta sao chép lại những chi tiết, mặt đầy quyết tâm, nhưng tôi không chắc liệu có phải anh ta làm vậy chỉ để xoa dịu tôi hay không.

“Nếu cô nghĩ ra được bất cứ điều gì khác, báo cho tôi nhé, Leah.” Anh ta đứng dậy để rời đi và nhìn quanh căn nhà một lần nữa. Loay hoay với ổ khóa, rờ tay lên những mối hàn.

“Một cánh cửa tốt hơn cũng chẳng thay đổi được gì,” tôi nói. Tất cả những vụ án mà tôi từng tác nghiệp qua đều vậy. Nó chẳng thay đổi được gì. Nếu ai đó muốn vào trong, họ sẽ vào trong. Dù sao đi nữa, phần lớn các tội ác xảy ra khi bên trong đã có sẵn người. Mọi thứ khác đều chỉ nhằm đánh lạc hướng.

“Bethany Jarvitz sống một mình. Không có gia đình. Không phải người ở đây. Không một ai trình báo cô ấy mất tích,” anh ta nói. Như thể anh ta đang chỉ ra những điểm tương đồng trong lối sống giữa tôi và cô ấy. Nhưng rồi tôi nghĩ, Có lẽ anh ta đang nói về Emmy chứ không phải tôi. Về việc tôi đã làm cô ấy thất vọng như thế nào. Mất bao lâu tôi mới nhận ra cô ấy đã mất tích?

“Cô ấy ổn chứ?” Tôi hỏi. “Có khá hơn chút nào không?”

Miệng anh ta mím lại thành một đường mỏng. “Các bác sĩ nói rằng cô ấy có một khối máu tụ lớn dưới lớp màng cứng bao quanh não.” Anh ta lắc đầu. “Nói riêng giữa cô và tôi thôi nhé, họ không chắc rằng liệu cô ấy có thể tỉnh lại hay không.” Tôi cảm thấy không khí bị hút hết ra khỏi căn phòng, hình dung đến cảnh Emmy nằm thế vào chỗ cô ấy trong bệnh viện.

“Tôi chỉ muốn nói,” anh ta tiếp tục. “Là tôi rất mừng vì cô đã gọi tôi tới. Tôi mừng vì cô đã gọi cho tôi.”

Những lời anh ta nói cứ lởn vởn trong tâm trí tôi khi anh ta rời đi, và những ngón tay tôi ngứa ngáy. Tôi cắn phần da cạnh ngón tay cái. Đừng làm điều đó.

Nhưng cô ấy nhìn giống tôi. Tên cô ấy là Bethany Jarvitz, và cô ấy sống một mình; Davis Cobb là nghi phạm, và cô ấy nhìn giống tôi.

Tôi đã trở thành một phần của chuyện này rồi. Điều ít nhất tôi có thể làm là tự bổ sung thông tin cho bản thân.

Tôi mở laptop, gõ tên cô ấy. Một loạt những kết quả trùng khớp hiện ra, nhưng tôi không thể tìm thấy hình ảnh mà Kyle đã cho tôi xem - nụ cười để lộ khe hở giữa hai răng cửa và những đường nét đặc trưng của tôi, nhìn lại tôi chằm chằm. Tôi thử truy cập các trang danh bạ trực tuyến nhưng không tìm thấy gì. Có lẽ cô ấy đã sử dụng di động thay vì máy bàn. Tôi xem qua những số báo địa phương gần đây, nhưng không thấy có đề cập tới tên của cô ấy hay chính tội ác đó. Nếu cô ấy đã chết, họ có thể in tên cô ấy. Nếu họ hàng ruột thịt gần nhất của cô ấy cho phép, cô ấy sẽ xuất hiện ở đây.

Tôi phải tìm kiếm cô ấy. Tôi tra cứu số điện thoại gọi đến bộ phận truyền thông của bệnh viện gần nhất. Gõ ngón tay liên tục xuống mặt bàn, cân nhắc.

Tôi quay số và nhấn nút gọi.

Tôi biết mình phải nói gì, những góc cạnh nào cần được khai thác, và tôi đã làm vậy - cho đến khi tôi nhận được sự xác nhận, trái tim tôi run lên vì kích động, và căn phòng ù đi.

« Lùi
Tiến »