Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1268 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Cảnh sát chuẩn bị rời đi, tất cả bằng chứng đã được đóng gói và chú thích, giấy tờ nằm rải rác trên bàn bếp của tôi. Những con dao đựng trong túi nhựa nằm chất đống, một mớ biên lai được lôi ra từ ngăn kéo tủ bếp. Một tờ giấy nhớ đơn độc, vốn dĩ bị thất lạc bên dưới đi văng, bằng nét chữ của tôi, có nội dung: GỌI JIM.

“Các anh mang theo đống hoá đơn này làm gì vậy?” Tôi hỏi.

Kyle nhẹ nhàng đặt tay lên xấp giấy như thể chúng là những tác phẩm nghệ thuật ở bảo tàng. “Leah, đây là những gì chúng tôi biết. James Finley, hoặc một người nào đó ở nhà nghỉ, đã thực hiện rất nhiều cuộc gọi đến số này trong những ngày được cho là trước thời điểm anh ta tử vong. Và cũng có một vài cuộc gọi từ nơi này đến đó. Ở đây dường như không có bất kỳ con dao nào tương tự hung khí, và có vẻ như cũng không có tội ác nào xảy ra trong căn nhà này. Nhưng đây là những gì chúng tôi không biết: Chúng tôi không biết cô ấy là ai. Chúng tôi không thể tìm thấy ghi chép về việc cô ấy làm việc tại bất kỳ nhà nghỉ nào. Hàng xóm của cô không thể miêu tả cô ấy, mặc dù họ đã từng nhìn thấy xe hơi của cô ấy. Một người đàn ông đã xác nhận rằng trước kia anh ta đã nhìn thấy cô ấy lái xe trên đường.”

Trái tim tôi xốn xang, một mảnh ghép của Emmy, một ai đó khác có thể thổi hồn vào cô ấy.

Kyle tiếp tục, “Nhưng không có bất kì giấy tờ nào thuộc về cô ấy trong căn nhà này.” Anh ấy gõ nhẹ lên chồng giấy bên cạnh. “Dẫu vậy, tôi đã chụp ảnh một vài giấy tờ của cô, đăng kí xe và những thứ tương tự, để loại chúng ra. Vì vậy, hóa đơn là đầu mối duy nhất của chúng tôi lúc này. Nếu bất kì cái nào trong số này là của cô ấy, chúng tôi có thể đến cửa hàng, truy ngược mốc thời gian, xem liệu cô ấy có xuất hiện trong video nào không.”

Tôi nhìn qua đống hoá đơn. Tôi không thích chuyện anh ấy chụp lại thông tin của mình, nhưng lại chẳng thể tìm ra nổi một lý do để phản đối. Những hóa đơn đó hầu hết là của tôi. Tôi ngờ rằng Emmy không để hóa đơn trong ngăn kéo, dù chỉ một tờ. Tôi tưởng tượng cô ấy vo tròn chúng lại và ném đi mỗi khi rời tiệm, đấy là nếu cô ấy có lấy hóa đơn.

“Vậy nên, công việc của cô,” anh ấy nói, “là ngồi xuống với Sĩ quan Dodge và nói cho cậu ấy biết cái nào là của cô và cái nào có thể thuộc về cô ấy. Cô có nghĩ mình làm được điều đó không?”

Tôi gật đầu. “Được.”

Tôi nhìn những con dao trên bàn. Rồi ngước lên nhìn Kyle, thấy mắt anh ấy dịu lại. “Tôi biết cô nghĩ cô ấy là nạn nhân trong vụ này, nhưng thật khó để chứng minh điều đó. Rất khó, Leah.” Nhưng rồi, mắt anh ấy nhìn sang hướng khác, đảo quanh căn phòng. Bụng tôi quặn lên, tự hỏi liệu có phải ngay cả bây giờ anh ấy cũng đang chơi xỏ tôi. Anh ấy đã có tờ giấy đó, và anh ấy đã thực hiện được cuộc lục soát, у như mong muốn. Và giờ đây, tôi tự hỏi anh ấy còn muốn gì ở tôi.

“Anh thật sự nghĩ rằng cô ấy có can hệ đến việc này?”

“Chà, như tôi đã nói, cũng khó để chứng minh được điều đó, phải không?”

Tôi nhận thấy Egan đang chăm chú quan sát Kyle, và lo rằng ai cũng có thể nhìn ra. Rằng có lẽ thông thường anh ấy không thẳng thắn thế này trong vấn đề thông tin, hoặc thân thiện đến vậy với một nhân chứng, hay dịu dàng nhường ấy.

Tôi ngồi vào bàn trước đống hóa đơn, cụp mắt xuống và chờ họ rời đi.

“Chúng ta đều muốn cùng một thứ ở đây,” Kyle nói. “Chúng tôi chỉ muốn tìm thấy cô ấy. Chúng tôi muốn đảm bảo rằng cô ấy ổn. Và chúng tôi muốn tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.”

Thường thì tôi có thể biết khi nào ai đó đang nói dối mình. Nó bắt đầu như thế này, với thiết lập của câu chuyện và một động lực.

Đây cũng là cách những tin bài hoạt động, nhắm vào khao khát chung của cả nhân loại. Chúng ta thích những câu chuyện. Mớm cho chúng ta mở đầu và chúng ta thèm muốn hồi kết.

Đây là điều giữ độc giả quay lại với tờ báo. Tìm kiếm thêm thông tin, để xem liệu có vụ bắt giữ nào không, một phiên tòa, một kết luận. Sự bất công, đến trước công lý tất yếu.

Chúng ta yêu cầu một mạch truyện kín kẽ.

Đôi lúc, chúng ta không có được điều đó. Nhưng chẳng ai muốn nói về chuyện ấy. Đó là điều thúc đẩy chúng ta thao túng câu chuyện, nhồi nhét những mảnh ghép cho đến khi chúng vừa vặn.

Ngồi trước xấp biên lai trên bàn, một đám đông đang lượn lờ bên ngoài cửa sổ nhà tôi ở phía xa, và cảnh sát đứng đối diện với tôi, tôi biết chúng tôi đều thèm khát chung một điều, bằng cách này hay cách khác - và tôi là người duy nhất có thể kết thúc chuyện này.

Calvin Dodge ngồi đối diện tôi, và tôi có thể nhìn thấy đất bẩn bám dưới móng tay cậu ta, ngửi thấy mùi đất lạnh tỏa ra từ người cậu ta, biết rằng cậu ta đã mò xuống dưới căn nhà lần nữa. Tôi mừng vì mình đã di chuyển chiếc thùng, không chắc bản thân có thể nói gì để giải thích. Tôi cố gắng không nhìn chằm chằm vào tay cậu ta, để vờ như tôi không nhận thấy, khi tôi bắt đầu phân loại những tờ hóa đơn. Tôi đẩy chúng sang chỗ cậu ta, từng tờ một, nói với cậu ta, “Của tôi.” Cậu ta sẽ đánh dấu và đặt chúng thành một chồng. Có một vài hóa đơn gas mà tôi không chắc là của ai, và tôi đã nói với cậu ta như vậy. Cậu ta lấy chúng từ tôi, ghi chép các chi tiết vào một cuốn sổ riêng biệt.

Cậu ta duỗi người và cựa quậy, nhưng không cất tiếng. Tôi đoán rằng cậu ta bị bỏ lại phía sau bởi cậu ta là người có ít thâm niên nhất. Và tôi hy vọng điều đó có thể có lợi cho tôi. Cậu ta đủ trẻ để có lẽ chưa trở nên cay độc vì thực tế nghề nghiệp - vẫn đang chạy bằng adrenaline và những ước mơ.

“Của tôi,” tôi nói, đưa cho cậu ta một tờ hóa đơn khác, rồi vặn người từ bên này sang bên kia trên ghế, duỗi lưng. “Tôi có thể nghỉ một chút không?”

“Tất nhiên rồi,” cậu ta đáp.

Tôi đứng dậy và rót cho mình một cốc nước, đưa một cốc cho cậu ta. “Tôi có nước ngọt đấy. Cả bia nữa.”

“Tôi sẽ uống nước ngọt,” cậu ta nói.

Tôi khui nắp lon và lắng nghe tiếng bọt khí xì ra khi rót vào một chiếc cốc.

“Cảm ơn,” cậu ta nói, nhận lấy nó từ tay tôi.

Tôi đứng ở quầy bếp, uống một hơi dài, và hỏi, “Mọi người đều cho rằng chuyện này có liên quan gì đó đến vụ của Cobb à? Tôi chỉ không thể thấy mọi thứ được kết nối với nhau như thế nào.”

Dodge cầm cốc bằng một tay, ngả người vào ghế. “Tôi không biết. Họ đang cân nhắc mọi khả năng.”

“Nghe nói họ nghĩ ông ta đã sử dụng một hòn đá, một trong số những hòn đá nằm ven hồ.”

“Ừ. Nhưng vẫn chưa tìm được nó.”

“Nhưng có ai đó đã gọi đến và nói rằng đó là ông ta, đúng không? Ở ven hồ đêm hôm đó? Ý tôi là, đó là lý do tại sao các anh giải ông ta về, đúng chứ?”

Cậu ta nhấp một ngụm, nhún vai. “Đó là một cuộc gọi ẩn danh. Cô gái ấy nói đó là ông ta. Đủ để bắt giữ, thẩm vấn và giam giữ tạm thời. Tuy nhiên, không đủ để buộc tội ông ta.”

Tôi hít thở chầm chậm, dành chỗ cho thông tin. Một nguồn tin ẩn danh, và để làm gì. Vì lý do gì? Có một lý do cho sự ẩn danh. Lúc nào cũng thế.

“Các anh không biết đó có thể là ai ư?”

Cậu ta mở miệng, rồi ngậm lại, xoay chiếc cốc qua lại trên mặt bàn. “Không,” cậu ta đáp.

Đó là một lời nói dối. Họ có thể truy ngược nguồn gốc cuộc gọi, nơi nó được thực hiện. Họ sẽ lưu trữ lại giọng nói. Họ sẽ có một thứ gì đó.

Tôi nhìn quanh nhà mình, tìm kiếm sự thông hiểu. “Giả thuyết khả dụng ở đây là gì?” Tôi hỏi. Uống thêm một ngụm nước để không bị bắt quả tang là đang nín thở.

Dodge nhìn tôi, cân nhắc. Cậu ta liếm môi. Đứng trên lằn ranh ấy. Theo kinh nghiệm của tôi, họ thường sẽ ngả về phía tôi nếu đã đứng sẵn trên lằn ranh. Họ sẽ trả lời, không phải vì tôi đã lừa họ mà bởi họ muốn điều tương tự ta.

“Giả thuyết khả dụng là những gì cô đã nói cho chúng tôi. Đó là đầu mối vững chắc nhất mà chúng tôi có.”

Nhưng tôi không thật sự tin cậu ta. “Thế ư? Vậy cuộc lục soát này là vì lý do gì?” Tôi dồn ép.

Quai hàm cậu ta di chuyển. “Nếu cô ấy bị bắt đi từ đây giống như cô nghĩ, vậy hung khí cũng có thể đã bị lấy đi từ nơi này. Nó có thể là một hung khí nhất thời. Có lẽ cô ấy và James Finley đã ở đây cùng nhau. Có lẽ đây là nơi mọi chuyện bắt đầu tệ đi. Có lẽ một trong hai người đã dùng nó làm vũ khí tự vệ, và nó đã được sử dụng để chống lại họ.”

Một chuỗi những có lẽ, tất cả đều đặt Emmy vào vị trí nạn nhân.

“Nếu các anh thật sự nghĩ vậy,” tôi nói, “các anh đã lấy bàn chải đánh răng hoặc lược của cô ấy để lấy DNA. Các anh đã phủ bột để lấy dấu vân tay. Các anh đã cử ai đó đến đây, phỏng vấn tôi thêm chút nữa. Các anh đã-”

Những từ đó nghẹn lại trong cổ họng tôi, và tôi nhận ra những gì họ có thể làm. Những gì họ đáng ra phải làm.

Họ có thể đã cử ai đó đến đây, thu thập mô tả nhân dạng từ tôi. Một bản mô tả chi tiết. Một họa sĩ phác thảo, người sẽ thổi hồn vào Emmy.

Đôi khi chính những gì còn thiếu lại là câu trả lời. Đôi khi đó chính là câu chuyện. Con dao mất tích. Hoặc câu “Không ý kiến”, hoặc yêu cầu được nói chuyện với luật sư ủy quyền. Đôi khi những gì mà họ không làm hoặc không nói chính là tất cả bằng chứng mà bạn cần.

Cảnh sát đã không cử người đến đây. Có thể họ đang đợi thêm, có thể họ không có ai trong biên chế. Nhưng còn một cách giải thích khác. Nó khiến Dodge quay đi khi những tờ giấy trên bàn phất phơ dữ dội trong gió.

Tôi thở ra một hơi. “Kết thúc việc này thôi nào,” tôi nói, ngồi xuống đối diện cậu ta lần nữa.

Cuối cùng, có một vài hóa đơn khả thi, được trả bằng tiền mặt, có thể là của Emmy. Trạm xăng, vài đô-la ở đây hoặc ở kia, gần siêu thị. Nhưng cũng có thể chúng là của tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn phải thử.

Bởi lẽ, mặc cho những gì Dodge đã khẳng định, tôi tin rằng có một vài giả thuyết khác nhau mà họ đang xem xét:

Đầu tiên, rằng điều gì đó đã xảy ra với cả Emmy và James Finley.

Thứ hai, rằng Emmy đã làm gì đó với James Finley và rời đi.

Và rồi, giả thuyết thứ ba, điều mà Kyle đã ám chỉ trước đó, trước khi tôi thuyết phục anh ấy bằng cách khác - hoặc tôi đã nghĩ thế. Chưa ai nói nó thành lời, nhưng tôi có thể nhìn thấy nó bị chôn vùi bên dưới, bắt đầu đục đất chui lên bề mặt. Qua cách họ thận trọng tiếp cận một chủ đề. Qua những thứ họ đã lấy hoặc không lấy. Qua những điều họ chưa thực hiện hoặc chưa hỏi tôi.

Giả thuyết thứ ba, tất nhiên, là thế này: rằng Emmy Grey không tồn tại. Không chỉ riêng tên, mà cả chính cô gái ấy.

Và rằng, cô ấy chưa bao giờ tồn tại.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »