Tôi đã quyết định ngay chính lúc ấy, rằng một khi tôi có thứ gì đó quan trọng trong tay - không phải những mẩu vụn được tung ra để biện hộ hay một loạt những khả năng thay thế nửa vời sặc mùi tuyệt vọng - tôi sẽ dâng nó cho Kyle, với câu chuyện đã được soạn sẵn cho anh ấy. Một khi tôi biết chuyện gì đang xảy ra, để tôi có thể được xá tội. Để Kyle có thể nhìn thấy tất cả những chi tiết, ai và cái gì, logic của toàn bộ sự việc. Để anh ấy có thể chuyển nó cho sếp của mình và nhận được sự tin tưởng.
Nhưng để đạt được điều đó, để thấy sợi dây liên kết từ Emmy tới Bethany rồi tới tôi, tôi sẽ phải nhìn vào bên trong cuộc sống của Bethany. Tôi có được địa chỉ từ lễ tân tòa nhà, và tôi lái vào bãi đậu xe trước khi những công nhân viên chức bình thường về nhà.
Khu phức hợp căn hộ này giống hệt những gì tôi tưởng tượng: những căn hộ thấp tầng, không có thang máy mà chi có cầu thang ngoài trời, ban đầu được thiết kế theo phong cách nhà phố, mặc dù các yếu tố này đã bị bỏ dở.
Hệ thống dây điện cho ánh sáng bên ngoài đã được lắp đặt, nhưng đèn chưa bao giờ được thêm vào.
Khoảng nửa bãi đậu xe đã kín chỗ, mặc dù chưa hẳn là cuối ngày làm việc. Không có gì bên ngoài mỗi cánh cửa để phân biệt chúng với nhau. Tôi nghe thấy tiếng tivi vọng ra từ bên trong một vài căn hộ khi tiến đến căn hộ của Bethany trên tầng ba.
Tôi kiểm tra tất cả những chỗ giấu thông thường để tìm kiếm một chiếc chìa khóa dự phòng: bên trên khung cửa, chậu cây (không có), hoặc những tấm thảm chào mừng (cũng không có). Tôi kiểm tra hàng lang dẫn đến những chỗ giấu nhưng vẫn không thấy gì.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang leo lên cầu thang, và tôi lùi lại, dựa người lên lan can, lấy điện thoại ra và cố gắng tỏ ra bận rộn - giống như tôi đang chờ đợi ai đó.
Những tiếng bước chân thuộc về một người nào đó đi giày cao gót đang di chuyển nhanh, và họ chậm lại khi đi ngang qua - rồi dừng lại.
Đôi giày đế thấp, màu đen, bó sát vào đôi chân trần, quần soóc đen, một chiếc áo sơ mi trắng sơ vin - đồng phục bồi bàn, tôi nghĩ. Người phụ nữ trạc tuổi tôi, có lẽ trẻ hơn, với màu son môi đậm bật lên trên nền da nhợt nhạt và mái tóc điểm xuyết những sợi đã tẩy.
“Cô là chị em của Bethany à?” Cô ấy hỏi.
Lần đầu tiên, tôi mừng vì những đường nét giống nhau trên gương mặt chúng tôi. Theo cách mà, nếu bạn đang tìm kiếm nó, bạn có thể sẽ tìm thấy tôi trong cô ấy hoặc cô ấy trong tôi. “Cô có biết cô ấy không?” Tôi hỏi, đẩy người khỏi lan can.
“Tất nhiên, có chứ, tôi là hàng xóm của cô ấy.” Cô ấy đưa tay lên ngực. “Tôi là Zoe.” Và khi tôi không đáp lại, cô ấy hỏi, “Cô có chìa khóa không?” Tôi lắc đầu, và nụ cười của cô ấy nở rộng. “Đừng đi đâu cả.”
Cô ấy đẩy cửa căn hộ của mình và bước vào, quay lại vài giây sau đó với một chiếc túi nhựa vắt trên cánh tay và một xâu chìa khóa lớn, kim loại va vào nhau leng keng khi cô ấy lật giở từng chìa. “Chìa này,” cô ấy nói. Nó dán một miếng băng dính ở phía trên, với chữ В được viết bằng bút xanh. “Tôi là người giữ chìa khóa dự phòng quanh đây.”
Kiểu người mà mọi người đều tin tưởng, người mà ai cũng sẵn lòng chia sẻ những bí mật của mình với họ. Tôi cũng từng là kiểu người như vậy.
Cô ấy tra chìa khóa vào ổ, vặn nó cho tôi. “Cảnh sát đã đến một ngày sau khi họ phát hiện ra cô ấy, nhưng họ không lấy đi gì cả. Tôi đã để họ vào, đảm bảo họ không lục lọi những thứ mà họ không nên, nhưng tôi nghĩ rằng họ đang đợi cô - thân nhân gần nhất, đó là những gì họ nói, để điều tra kĩ hơn. Chẳng có ai đến đây kể từ khi ấy. Cô có thông tin gì không? Cô ấy có khá hơn chút nào không?” Cô ấy đưa tay lên ngực lần nữa và lắc đầu. Xấu hổ, thật là một sự xấu hổ. “Tôi định đến bệnh viện, nhưng tôi đi chung xe với Rick, sống ở tầng hai… Lịch trình của chúng tôi kín đặc.” Cô ấy nói điều này với vẻ hối lỗi.
“Mọi thứ vẫn như thế,” tôi nói, dù tôi không biết điều đó có đúng không. Tôi lập ghi chú trong đầu để nhắc mình kiểm tra lại với bệnh viện và người phụ nữ tên Martha đó.
“Chà, đây rồi,” cô ấy nói, đẩy mở cánh cửa. “Cô có định ở lại không?”
“Không,” tôi đáp. “Tôi chỉ muốn lấy vài thứ của cô ấy thôi.” Tôi đứng ở ngay lối cửa ra vào, nhìn chằm chằm vào cô ấy cho đến khi cô ấy nhận ra rằng tôi không mời cô ấy vào trong.
“Được rồi. Sau khi cô xong việc, tôi sẽ ở căn hộ bên cạnh.” Cô ấy trao cho tôi chiếc túi nhựa. “Thư của cô ấy. Tôi đã thu thập chúng. Thực sự không biết phải làm gì với chúng. Ý tôi là, tôi chắc chắn sẽ có hóa đơn và nhiều thứ khác…”
“Cảm ơn cô,” tôi nói, treo nó lên trên nắm cửa bên trong.
“Hãy cho tôi biết khi nào cô xong việc, và tôi sẽ qua khóa cửa lại,” cô ấy nói.
Căn hộ của Bethany bắt đầu bằng một hành lang hẹp với một tủ treo áo khoác. Những đồ vật bên trong: một áo mưa; một áo khoác len dài, lớp len có vết giãn; một chiếc ô ở góc tủ đằng sau, mạng nhện bám lên tay nắm cửa bên trong. Hành lang mở ra một phòng khách trải thảm, đột ngột cắt sang sàn gỗ công nghiệp nơi phòng bếp bắt đầu, mặt tường phía sau được bao phủ bởi một dãy tủ, một tủ lạnh, một bếp nấu và một bồn rửa. Có bát đĩa trong bồn rửa của cô ấy, hai chiếc cốc, hai chiếc đĩa. Thời gian như ngừng trôi trong căn hộ này.
Phòng khách có một chiếc tivi đặt trên một đế đỡ giả gỗ, bên trong có một đầu thu truyền hình cáp. Cạnh đó là một cánh cửa để mở, dẫn đến một phòng tắm đối diện với một cánh cửa đóng chặt - tôi đoán đó là phòng ngủ của cô ấy.
Ở bề nổi, chẳng có gì khiến tôi nghĩ tới Emmy. Nhưng có một điều gì đó tương tự về cách bài trí, hay sự thiếu vắng của yếu tố ấy. Đó là những thứ bị thiếu. Không có bức ảnh nào trên tường hay được dựng trên mặt kệ. Khi tôi di chuyển đến phòng ngủ của cô ấy, cảm giác này chỉ ngày một thêm rõ rệt. Tủ đồ của cô ấy rất đơn giản. Một hộp nữ trang nhỏ màu nâu ở giữa một tủ đồ nhiều ngăn rỗng không. Các bề mặt đều được lau sạch.
Phòng tắm có rèm màu trắng. Một chiếc bàn chải đánh răng lẻ loi, các bề mặt đều gọn gàng. Tôi hình dung ra người phụ nữ này trong phòng giam, đột nhiên được thả tự do. Tôi có thể hiểu sự thiếu thốn tài sản và những món đồ lưu niệm. Cô ấy đã làm lại cuộc đời từ con số không.
Phòng bếp cũng sạch sẽ như vậy, ngoại trừ bát đĩa trong bồn rửa. Khi đang đứng trên sàn nhà gỗ công nghiệp, tôi phát hiện một mùi nước tẩy thoang thoảng, như thể Bethany đã quen với việc giữ mọi thứ ngăn nắp và có thói quen lau mặt bếp sau mỗi bữa ăn.
Tôi mở tủ lạnh của cô ấy và nghĩ rằng tôi có lẽ nên đổ bỏ những chai sữa. Ngoại trừ sữa thì trong tủ lạnh khá trống rỗng, và chạn đựng thức ăn của cô ấy cũng chẳng khác gì. Tôi nghĩ ít nhất mình cũng nên đi đổ rác. Tôi mở các ngăn tủ dưới bổn rửa, tìm thấy ít dụng cụ lau dọn được cất giấu ở đó, và đằng sau là một túi giấy màu nâu. Chiếc túi không chứa đầy rác như tôi tưởng, mà là những chiếc bao thư đã mở, được buộc bằng một sợi dây chun dày.
Mỗi lá thư đều được gửi đến Bethany Jarvitz, thông qua cơ sở cải huấn của bang. Địa chỉ người gửi thay đổi theo tiểu bang và tên, tần suất nhiều ít phụ thuộc vào thời gian. Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà phủ lino, sàng lọc bao thư. Đây là lần tiếp cận gần nhất của tôi với Bethany Jarvitz tính đến hiện tại.
Những lá thư lùi lại ngược dòng thời gian, từ vài tháng trước khi cô ấy được thả cho đến khi bắt đầu bị giam giữ.
Phương thức liên lạc duy nhất của cô ấy với thế giới bên ngoài. Những cuộc đối thoại đơn phương đánh dấu tám năm ròng đã trôi qua. Thứ duy nhất thực sự thuộc về cô ấy.
Xen lẫn với những bức thư đã mở là những bức thư cô ấy gửi đi nhưng không được giao. Chuyển Hoàn Cho Người Gửi. Tất cả đều chưa được mở, nét mực ở mặt trước loang lổ, lem luốc, những bao thư phai màu, bị bạc đãi. Chúng được gửi đến nhiều địa chỉ khác nhau nhưng tất cả đều không đề tên, giống như cô ấy đã nỗ lực trong vô vọng để tìm kiếm một ai đó. Tất cả lá thư đều được gửi vào năm đầu tiên cô ấy bị giam giữ.
Tôi rạch mở một lá và đọc thông điệp bên trong. Tôi có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ sục sôi từ đó, những nét chữ viết tay ngả nghiêng đầy giận dữ.
Mày đã bỏ tao lại đây. Mày sẽ phải trả giá. Đó là ý tưởng của mày. ĐÓ LÀ Ý TƯỞNG CỦA MÀY. Mày không thể cứ thế rời bỏ tao được đâu.
Tôi mở lá thư tiếp theo, và lá thư tiếp theo nữa - tất cả đều giống nhau. Những lời buộc tội gửi đến một kẻ vô danh. Tao có thể khai ra bất cứ lúc nào. Tao có thể. Nhớ lấy điều đó, dù mày đang ở đâu.
Tôi tự hỏi liệu có lá thư nào trong số này đến được tay người nhận hay chưa. Liệu họ có biết đến sự tồn tại của chúng không.
Ở cuối xấp thư, đầu quãng thời gian cải tạo của cô ấy, có một lá thư không đề địa chỉ người gửi. Dấu bưu điện được đóng vào tháng Bảy, tám năm về trước, từ Boston. Bên trong, lá thư ngắn gọn và không có chữ kí. Em sẽ ở đó khi chị được trả tự do. Em sẽ giúp. Em hứa.
Tôi tự hỏi liệu đó có phải Emmy không. Hẳn là vậy rồi. Ngày tháng và địa điểm trùng khớp. Cô ấy đã giữ lời hứa. Đầu ngón tay tôi siết chặt lá thư. Cô ấy đến nơi này, không phải theo ý muốn của số phận, mà là vì Bethany. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có nhận ra điều đó không, trong khi đó, những lá thư này đã trôi dạt vô định, được chuyển hoàn, bị trả lại lần nữa. Không có gì đến được tay cô ấy, ít nhất là với tư cách Ammi, trong căn hộ dưới tầng hầm đó. Cô ấy có biết về cơn thịnh nộ, về những gì đã nợ không? Có phải cô ấy đã hoàn toàn không nhìn thấy mối nguy nào cả? Chúa ơi, Emmy, cậu đã vướng vào chuyện gì vậy?
Tôi đứng dậy, lấy chiếc túi nhựa mà Zoe đã đưa cho từ ngoài lối vào. Sau đó, tôi đổ nghiêng nó lên quầy bếp, những lá thư của Bethany rơi ra ngoài. Zoe đã đúng, có nhiều thứ hơn một vài tờ hóa đơn. Một thông báo tiền nhà, một hóa đơn tiền điện. Giống như Emmy, dường như không có hóa đơn điện thoại, cũng như không có chiếc điện thoại nào được nối với bất cứ giắc cắm nào trong căn hộ mà tôi có thể nhìn thấy. Khi lọc qua xấp thư, tôi cảm thấy có một vài thẻ tín dụng mới. Tôi lật qua chúng, lơ đãng xử lí thông tin người gửi - và tôi sững người.
Tôi lật ngược nó lại, nhìn mặt trước lần nữa, tên và địa chỉ hiện lên phía sau lớp bóng kính trên bao thư. Nó được gửi đến địa chỉ này, và tôi có thể cảm thấy một thẻ tín dụng bên trong. Nhưng cái tên ở mặt trước lại là: Leah Stevens.
Tôi thả bao thư lên quầy bếp.
Tôi nghe thấy tim mình đập từng nhịp trong đầu, dồn dập tăng tốc. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa căn hộ đang đóng kín, cảm thấy một cơn buồn nôn trào lên bỏng rát, cảm thấy bóng ma của Bethany trong căn hộ này, trở nên khác với những gì tôi nghĩ. Sau đó, tôi bắt đầu lục tung đồ đạc của cô ấy, tuyệt vọng và giận dữ. Không phải chỉ với Bethany mà còn với Emmy, vì đã đưa tôi đến đây. Vì đã làm chuyện này với tôi. Với chính tôi. Tôi giật mở và đóng sập ngăn kéo tủ đựng quần áo, tủ bếp, tìm kiếm thứ gì đó mà tôi không thể xác định. Dưới gầm giường, giữa tấm đệm và bục kê, trong tủ phòng tắm - tôi bắt gặp hình ảnh mình trong gương, điên cuồng, hoang dại, và tôi phải quay đi chỗ khác.
Tôi đứng giữa phòng ngủ cô ấy, thở hồng hộc. Hộp nữ trang trên nóc tủ quần áo, thứ duy nhất lọt vào tầm mắt. Tôi luồn ngón tay vào tay nắm, kéo mở chiếc hộp. Một vài món đồ trang sức mĩ kí, phía dưới là hai hàng xốp lót để đựng nhẫn. Nhưng tất cả nhẫn của cô ấy đều được tập trung ở hàng bên phải.
Tôi cạy mép lớp xốp ở hàng trống bên trái, và nó dễ dàng bung ra.
Ở bên dưới: hai mảnh giấy, được ép xuống lớp gỗ. Thẻ An Sinh Xã Hội của tôi. Và một bản sao bằng lái xe. Mực thấm qua từ mặt sau, một danh sách thông tin: tên thời con gái của mẹ tôi; một chữ kí thuần thục - rất, rất gần với chữ kí của tôi, thế nhưng vẫn có nét khác.
Không, tôi nghĩ. Không không không.
Tôi vò nát mấy bản sao, nhét chúng vào túi quần sau, tay run rẩy. Tôi chộp lấy tất cả phong thư đề tên mình, nhét chúng vào túi xách, và tìm kiếm mọi ngóc ngách trong nhà cô ấy một lần nữa.
Khi đã thoả mãn chắc chắn không còn sót lại gì, tôi gõ cửa căn hộ của Zoe, đợi cô ấy hồi đáp. “Cô có biết bạn bè của cô ấy không?” Tôi hỏi khi cô ấy mở cửa. “Bất cứ ai xung quanh đây mà tôi có thể nói chuyện?”
“Chà, có Liam ở phòng 1C, mặc dù tôi sẽ không gọi bọn họ là bạn nữa. Nhưng hồi đầu năm nay, họ có hẹn hò một thời gian. Tôi nghĩ bạn bè cô ấy chủ yếu là đồng nghiệp. Hầu hết thời gian, cô ấy sống khá kín tiếng, ngoại trừ chuyện với Liam. Tôi ở đây lâu hơn bất kì ai trong số họ. Những người còn lại, đến rồi lại đi. À, có một cô gái thi thoảng ghé qua. Không phải tôi theo dõi hay gì đâu, chỉ là khó mà không để ý đến những điều này khi sống ngay bên cạnh.” Cô ấy mỉm cười, một lần nữa có chút hối lỗi. Tôi biết kiểu người như cô ấy, tự đặt nhiệm vụ cho mình là phải biết mọi thứ về mọi người, tất cả những ngóc ngách về một nơi chốn. Cô ấy là người mà bạn liên lạc để lấy thông tin. Cô ấy sẽ là một nguồn tin tuyệt vời. “Liam có thể sẽ biết nhiều hơn,” cô ấy thêm vào.
“Cảm ơn cô. Hiện tại thì tôi xong việc trong kia rồi,” tôi nói. Tôi nhận thấy cô ấy đang soi xét tôi, nhận ra tôi không mang theo túi quần áo hay bất cứ thứ gì. Tôi không quan tâm.
Tôi bước nhanh xuống tầng một, lần theo những chữ cái trên cửa cho tới khi đụng mặt chữ C, và gõ. Có tiếng nhạc bên trong, và tôi phải gõ hai lần mới có người mở cửa.
Một người đàn ông với mái tóc bù xù - có vẻ như chưa được gội - mở cửa, mắt anh ta đỏ ngầu. Tôi có thể nhìn thấy một người đàn ông khác đang ngồi trên đi văng bên trong và nhận ra tiếng nhạc thuộc về một trò chơi điện tử. Người đàn ông trước mặt tôi lên tiếng, “Vâng?”
“Anh có phải Liam không?”
Anh ta nhìn tôi lần nữa, nheo mắt - tôi tự hỏi liệu anh ta có nhận thấy sự giống nhau giữa chúng tôi không. Hay liệu nó chỉ ở đó khi bạn tìm kiếm nó. “Đúng thế.”
“Zoe nói rằng tôi nên nói chuyện với anh, rằng anh có thể cho tôi biết thêm một số điều về Bethany.”
Anh ta lắc đầu, đóng cửa lại, nhưng tôi đã kịp thò một chân vào khe hở.
“Tôi đã nói cho cảnh sát rồi,” anh ta nói. “Đã mấy tháng trời tôi chưa nhìn thấy cô ta. Khoảng từ, hừm, bốn tháng trước. Tôi không thể là người cuối cùng nhìn thấy cô ta. Người cuối cùng biết cô ta.”
“Anh có biết bạn cô ấy không? Một cô gái thỉnh thoảng sẽ ở lại với cô ấy?”
Anh ta phá lên cười. “Không, tôi không quen bạn bè cô ta. Tôi không biết bất cứ điều gì về cô ta. Cô ta thậm chí còn không bao giờ cho tôi bước vào căn hộ của mình. Lúc nào cũng nói nó cần dọn dẹp hay gì đó. Tôi thậm chí còn chẳng biết cô ta làm việc ở đâu, chỉ biết cô ta làm gì, rằng cô ta không bao giờ ở lại qua đêm và không thích ra ngoài.” Anh ta nhìn vào bên trong căn hộ của mình, rồi quay lại nhìn tôi. “Tôi không thể nào là tất cả những gì các người có để tiếp tục điều tra được,” anh ta nói, như thể trọng trách ấy quá lớn, nằm ngoài hệ quy chiếu của anh ta.
“Tao đã bảo mày rồi,” anh chàng còn lại kêu lên, không nhìn lên khỏi màn hình. Rồi anh ta quay sang đối mặt với tôi, tạm dừng trò chơi, dán mắt vào tôi. “Tôi đã bảo thằng đó rồi, nhưng nó có chịu nghe đâu. Có điều gì đó rất lạ. Có điều gì đó không ổn về cô gái ấy.”
Tôi lái xe về nhà, nhớ lại lần cuối cùng ai đó nói những lời ấy với tôi, về tôi.
Paige nói, Có điều gì đó không đúng về cô. Bởi đó là lời giải thích dễ dàng nhất. Là kim bài ân xá để cô ấy không phải nhìn vào sự thật, và thừa nhận rằng mình đã bị chơi xỏ.
Tin bài sắp được đăng. Tôi đã cảnh báo Paige. Suốt nhiều tuần trời. Đầu tiên là gọi cho cô ấy, nói cho cô ấy biết sự thật. Nhiều năm sau khi tôi chuyển ra khỏi căn hộ của họ.
“Mình đang điều tra một cái chết đáng ngờ,” tôi nói. “Và tên anh ta xuất hiện. Mình chỉ thông báo trước cho cậu vậy thôi.”
“Mình đã không nghe được bất cứ tin tức gì từ cậu trong nhiều năm,” cô ấy đáp, “và bây giờ cậu muốn nói chuyện với mình sao? Cậu cứ thế rời đi, hoàn toàn cắt đứt liên lạc, và bây giờ cậu đang điều tra chồng mình?”
“Đáng lẽ mình nên nói với cậu,” tôi nói. “Mình nên nói cho cậu nhiều năm trước mới phải, đêm trước khi mình rời đi-”
“Anh ấy đã kể cho mình rồi,” cô ấy chen vào. “Anh ấy đã kể cho mình rằng cậu đã say, và khi anh ấy quay lại để lấy thuốc, cậu đã ve vãn anh ấy. Mình đã biết chuyện đó rồi.”
“Không hề,” tôi hổn hển. “Anh ta…” Anh ta làm sao? Anh ta di chuyển đồ đạc của tôi, mở cửa, làm tôi phát điên… Thậm chí sau ngần ấy thời gian, tôi vẫn không chắc. Tôi nghĩ, nhưng tôi không có chứng cứ. Anh ta đã cố giết tôi. Đó là điều mà tôi tin, sâu thẳm bên trong. Tỉnh dậy với cảm giác nước tràn trong phổi. Mùi ẩm ướt mốc meo trên gối. Sau khi nhìn thấy những chi tiết về cô gái đã chết ở trường đại học, Bridget LaCosta, dùng thuốc quá liều và chết đuối - tôi càng tin vào điều đó. Rằng có thể tôi đã là cố gắng đầu tiên của gã, nhưng nó đã không diễn ra như gã mong đợi.
Rằng gã đã có được một cốt truyện hoàn hảo và đã cố gắng dàn dựng sao cho phù hợp, câu chuyện đã khởi động sẵn: Chúng tôi ra ngoài, cô ấy uống rượu, cô ấy không nhận được công việc như mình mong đợi, cô ấy phải ngủ nhờ trên sô pha của chúng tôi. Cô ấy không quen với thất bại. Chúng tôi đã để lỡ những dấu hiệu cảnh báo. Tôi, tìm thấy những viên thuốc của gã, lỡ uống quá nhiều, ngồi trong bồn tắm, mất đi ý thức.
Gã đã thất bại. Gã không chuốc tôi đủ liều. Hoặc tôi đã chống trả, phá hỏng hiện trường. Chuyện đã tệ đi, theo cách này hay cách khác. Dù sao đi nữa, tôi đã tỉnh giấc trên giường của mình, an toàn và bình yên vô sự - nhưng một cô gái khác thì không. Và từ đó đến nay, có bao nhiêu nạn nhân rồi? Thật quá ngây thơ khi nghĩ rằng gã sẽ không ra tay trong thời gian đó. Rằng gã sẽ không thử.
“Anh ta đã chuốc thuốc mình, Paige,” tôi nói, van nài cô ấy thấy phần còn lại. “Đừng gọi cho mình nữa,” cô ấy đáp.
Tôi đã không làm vậy. Tôi không thể.
“Tin bài sẽ được đăng,” tôi nói. “Nó sẽ được lên báo. Mình không nhắc đến tên của anh ta, nhưng sẽ có ai đó truy tìm nó.”
Khi tôi nhận được thông báo về án lệnh cách ly, tôi suýt chút nữa đã cười phá lên. Và sau đó, bài báo ra mắt. Đêm tiếp theo, tôi thấy mình ở sau nhà họ, thật quá tò mò - mùi máu, sự thảm bại không thể tránh khỏi của tôi. Tự hỏi liệu gã đã biết chưa. Liệu gã có biết đó là tôi.
Tôi kiễng chân, chỉ có thể nhìn thấy giữa những khe hở của tấm rèm, ánh đèn màu hổ phách. Tôi nghe thấy tiếng nhạc cổ điển ngân nga yếu ớt trong nền, từ một căn phòng nào đó khuất tầm mắt. Dừng lại. Bắt đầu lại từ đầu. Như một bản ghi bị mắc kẹt trong một vòng lặp.
Tôi nhìn thấy một chiếc ly trên bàn. Vang đỏ. Chỉ là một dấu vết để lại. Và tôi thấy ai đó di chuyển trong nền, nhẹ nhàng đung đưa. Xoay vòng. Tôi áp mặt lại gần cửa sổ, hơi thở phả ra phủ mờ lớp kính. Tôi nhìn thấy đôi giày của gã đầu tiên. Màu đen. Sáng bóng. Cách mặt đất nửa mét đến một mét. Khẽ khàng di chuyển qua lại, đung đưa từ trên cao.
Tôi thở hắt ra. Một tiếng động lớn hơn thế. Nhưng tôi đã lùi lại, bỏ chạy, tiếp đất bằng cả bàn chân và liều lĩnh xuyên qua những người đi làm về ban tối. Tôi không dừng lại cho đến khi tới trạm tàu điện ngầm, nơi tôi ngồi xuống một băng ghế và để ba chuyến tàu chạy qua trước khi tôi bình tĩnh lại, và về nhà.
Paige là người đã phát hiện ra gã, theo lời cảnh sát. Cắt sợi dây thừng và đỡ gã xuống bằng một con dao làm bếp, đứa bé vẫn được đặt trong xe đẩy ngoài phòng khách. Cô ấy vừa trở về nhà cùng con sau khi ra ngoài làm mấy việc lặt vặt. Cô ấy luôn ra ngoài vào khoảng thời gian này, tôi biết từ việc theo dõi cô ấy. Sau khi tan làm, cô ấy sẽ đón con trai năm tháng tuổi của họ từ nhà trẻ, và họ sẽ đi tạp hóa mua đồ, hoặc ghé trung tâm thương mại, hoặc đi bộ ngang qua công viên Commons quanh hồ, hoặc dọc theo Đại Lộ Storrow nằm bên bờ sông Charles.
Đó là lý do tại sao tôi đã chọn ngay lúc đó để nhìn. Đó có lẽ là lý do tại sao gã đã chọn ngay lúc ấy để làm điều đó.
Tôi đã nghĩ gã thật tàn nhẫn khi làm vậy, ngay cả lúc đó. Để Paige phát hiện ra mình.