Chị ấy đến mà không báo trước, giống như lúc người ta biến mất. Chị gái của tôi. Nhưng trước khi tôi biết đó là chị mình, khi lần đầu tiên tôi đứng ở ngưỡng cửa trượt và nhìn thấy chiếc ô tô màu xanh đang tiến tới trên vệ đường, tôi đã nghĩ: Emmy. Cô ấy quay lại để xin lỗi, để làm rõ mọi chuyện, để đảm bảo rằng tôi không ở đây để lãnh chịu mọi trách nhiệm.
Hy vọng tồi tệ vụt tắt khi chiếc xe dừng lại ở lối vào ga-ra, như thể không chắc chắn lắm. Và rồi, chiếc xe xa lạ chầm chậm nhích trên lối vào, đỗ sau xe của Kyle.
Tôi biết đó là Rebecca từ cách chị ấy mở cánh cửa xe bên phía người lái, một động tác quen thuộc đã được luyện tập. “Là chị gái tôi,” tôi nói.
Kyle chửi thề sau lưng tôi, gương mặt nghiêm nghị, không nhìn thẳng vào tôi. Anh ấy vội mặc áo vào, vuốt lại mái tóc. Sẽ không có chuyện lẻn ra qua cửa sổ hay cửa sau, bởi chiếc xe được đỗ ngay sau xe anh ấy, và chị ấy đã bắt đầu nheo mắt nhìn nó.
“Chị ấy là bác sĩ, không phải phóng viên, bình tĩnh lại nào,” tôi nói. Nhưng Kyle dường như không thể nào bình tĩnh lại nổi. Giống như anh ấy có thể vạch ra điểm khởi đầu của kết thúc, và đây chính là điểm bắt đầu của nó. “Chị ấy có lẽ chỉ ở đây vì mẹ tôi đã bảo chị ấy đến thôi. Chúng tôi không thân đến thế.”
“Dù có là vậy thì tôi cũng cần phải đi,” anh ấy đáp.
Tôi quan sát thấy chị ấy đang nhấc giày lên khỏi mặt đất nhão nhoét khi bước dọc con đường. Chị ấy vuốt lại mái tóc và nhìn về phía ngôi nhà. Rebecca không sinh ra với mái tóc vàng, nhưng nó đã như vậy kể từ khi chứng tôi còn là thanh thiếu niên. Nó lúc nào cũng được cắt chính xác đến ngang vai chị ấy, và đôi lúc tôi tưởng tượng chị ấy cầm kéo cắt nó hàng sáng, mỗi lần nó lấn xuống quá vai. Luôn luôn được vuốt gọn gàng và vén ra sau tai. Chị ấy dừng lại dưới chân cầu thang, hít vào một hơi sâu.
Tôi mở cánh cửa trượt, gặp chị ấy ngoài hiên trước. Chị ấy thả rơi túi xách của mình trên bậc thang bằng gỗ đầu tiên. “Ngạc nhiên chưa!” Chị ấy hồ hỏi và nhoẻn nửa miệng cười.
“Chào chị,” tôi đáp, sau đó bước xuống bậc thềm và nhặt túi xách của chị ấy lên. “Tại sao chị không nói trước cho em là chị đang đến?”
Chị ấy nhìn tôi một lượt, ép bản thân mỉm cười. “Chị đánh thức em à?”
Tôi thoáng nhìn qua vai mình, hạ giọng. “Không, chỉ là em đang có khách.”
Chị ấy nhướng mày, cũng thử ngó qua vai tôi. “Sớm thế này ư, vào một ngày thứ Bảy?”
Ngay lúc đó, Kyle bước ra ngoài hiên nhà, và đưa tay lên chào chị ấy.
Tôi không giới thiệu anh ấy. Để đôi mắt chị ấy lướt từ anh ấy sang tôi. Tôi hắng giọng. “Chị di chuyển xe mình được không?”
Chị ấy tạo ra một âm thanh có thể là tiếng cười, nhưng cũng có thể là sự ghê tởm. Đôi khi với Rebecca, ta khó mà nhận ra sự khác biệt.
“Không vấn đề gì.”
Trong lúc chị ấy dời xe ra đậu sau xe tôi, Kyle đứng bên cạnh tôi, chờ đợi. Và khi Rebecca ra khỏi xe, anh ấy dường như không chắc mình nên làm gì, hay làm sao để lủi đi trước mặt chị ấy.
Anh ấy nghiêng người qua tôi, không nói lời nào mà lặng lẽ đặt môi lên gò má tôi trước khi sải bước về phía xe của mình. Anh ấy chào chị tôi khi lướt ngang qua, nói gì đó nghe như chào buổi sáng hay Chúc chị có một chuyến thăm vui vẻ, và Rebecca đã thực hiện một trong những động thái mơ hồ của chị ấy: khẽ nghiêng đầu, vừa đồng tình vừa bác bỏ.
Chúng tôi cùng nhau đứng trên hàng hiên, quan sát anh ấy rời đi. “Mới nhất đấy hả?” Chị ấy hỏi khi xe anh ấy đi khuất tầm mắt.
Tôi nhún vai. Chị bật cười.
“Có chuyện gì với anh ta vậy?” Tôi hỏi, lời nói buột ra nghe vẻ phòng thủ trong khi tôi có ý công kích.
Rebecca vĩnh viễn độc thân, không ngừng tham vọng, tập trung toàn tâm toàn ý cho một vấn đề. “Không có gì, chỉ là chị không nhận ra em có thời gian cho việc này giữa chừng một cuộc điều tra của cảnh sát và cô bạn cùng phòng mất tích của em đấy.” Chị ấy lớn tuổi hơn tôi, khôn ngoan hơn tôi, đang khuyên nhủ tôi, như thể chị ấy ý thức được rằng mọi thứ xung quanh tôi đang chuẩn bị đổ sụp.
“Chị vào được chứ?” Chị ấy hỏi.
“Tất nhiên rồi,” tôi đáp. “Em ước mình biết chị sẽ đến.” Tôi sẽ dọn dẹp, sẽ cố gắng chịu khó, sẽ dọn phòng Emmy cho chị ấy.
Chị ấy theo tôi vào trong, dừng lại ở lối vào nhà bếp. Tôi cố gắng nhìn căn bếp theo cách mà chị ấy có lẽ đang nhìn: nội thất tồi tàn, sàn nhà bằng gỗ dội lại tiếng bước chân của chị ấy.
“Chị đoán đây là ý của họ khi nói về nét duyên dáng mộc mạc,” chị ấy nói. Mọi thứ trong cuộc sống của Rebecca đều vô trùng. Chiếc áo bờ lu trắng, đôi găng tay cao su у tế, xà phòng khử trùng mà chị ấy dùng khi ra vào phòng bệnh. Giờ đây, tôi có thể nhìn thấy những đầu ngón tay trắng nhợt và móng tay giòn, yếu của chị ấy. Lớp sơn bóng là một sự gia cố cần thiết, chứ không phải là một lựa chọn làm đẹp.
“Mẹ bảo chị đến à?” Tôi hỏi.
“Chị không thể tự mình đến được sao?” Chị ấy thoáng mỉm cười trước khi đưa mắt nhìn xung quanh. Dẫu vậy, chị ấy ở đây chắc chắn là vì lý do gì đó.
Tôi có thể hình dung ra cuộc hội thoại giữa họ. Mẹ tôi gợi ý, Gần đây con có nói chuyện với Leah không?
Không ạ, lần gần nhất chúng con nói chuyện, con bé đã cắt lời con.
Con bé không nghe điện thoại của mẹ. Có lẽ con nên đến đó xem nó sống thế nào. Thuyết phục con bé quay về. Nếu có ai làm được, thì chỉ có thể là con.
Rebecca đứng ra giữa phòng rồi xoay người lại. “Chuyện gì đang xảy ra vậy, Leah?” Sau đó, không thấy tôi trả lời, chị ấy tọc mạch sâu hơn. “Em đang làm gì ở đây vậy?”
“Chị đã bao giờ tự hỏi liệu những gì chúng ta đang làm có phải là con đường duy nhất không? Liệu chúng ta có được định sẵn cho một hướng đi khác không?” Tôi hỏi vặn lại, cảm giác quá sát với một lời thú tội.
Chị ấy dừng lại bên đi văng, nhưng thay vào đó lại chọn ngồi xuống một chiếc ghế trong bếp. “Em biết không, em thật may mắn vì không học lên cao học. Em thật may mắn vì không nợ nần ngập đầu. Em thật may mắn vì em còn có quyền lựa chọn.”
Chị ấy cũng đứng đầu lớp khi còn học ở trường y. Và chị ấy quá gầy, theo nhận định của tôi. Ở bên ngoài bệnh viện hay thành phố, bạn có thể thấy chị ấy mệt mỏi đến nhường nào. Tuổi tác đã bắt đầu hiện lên quanh đôi mắt chị.
“Dù sao thì,” chị ấy tiếp tục, ngồi trên mép ghế nhựa, “Mẹ nói rằng em đang gục ngã.” Những vết nứt có ở khắp mọi nơi, trên tường, giữa các món đồ nội thất; và có Emmy, một vết nứt nơi tôi. “Chị cũng đã từng ngã quỵ một lần, vào năm nội trú đầu tiên. Đến lúc em tỉnh giấc và nhìn lại đời mình thì đã quá muộn rồi, em biết đấy. Đã quá muộn. Em đã ở đó rồi.”
Chị ấy nói điều đó với một cảm xúc không rõ, như thể những câu từ ấy không chỉ về cuộc đời tôi, mà còn về cuộc đời chị ấy. Nhưng sự thật ấy vẫn giữ chân tôi lại; tôi sẽ không bao giờ được tự do. Chị ấy sẽ chẳng bao giờ có thể đoán được rằng mình đã đúng đến mức nào.
“Dường như chị đã vượt qua chuyện đó rất tốt,” tôi nói.
“Chà, dù sao thì chị cũng ở đây rồi,” chị ấy đáp.
Tôi lo lắng rằng bất cứ điều gì tôi thổ lộ đều sẽ đến thẳng tai mẹ tôi. Tôi nhớ Emmy. “Rebecca. Em không thể quay lại.”
Hy vọng chị ấy sẽ nghe thấy ẩn ý đằng sau, giống như Emmy. Nhìn thấy nó trên gương mặt tôi, rõ như ban ngày. Nhận ra nó vì đó là điều mà bản thân chị ấy hiểu, một biểu cảm mà chị ấy đã nhìn thấy trong gương. Tôi đợi trong lúc Rebecca nhìn chăm chú; tôi đợi xem chị ấy sẽ nhìn thấy gì bên dưới những lời nói ấy.
Chị ấy thở dài và lấy một lon soda ra khỏi tủ lạnh. Đó là của Emmy. “Chị ước em nói chuyện với chị,” chị ấy nói.
Bắt đầu từ đâu? Bắt đầu như thế nào? Qua thời gian, có quá nhiều điều chị ấy không biết về tôi. Nhưng tôi muốn trao cho chị ấy một thứ. Chị ấy đã đến tận đây vì tôi. “Tên anh ấy là Kyle,” tôi nói, cười toe toét, và điều đó khiến chị ấy bật cười.
“Vậy em gặp cậu Kyle này như thế nào?”
“Anh ấy là viên cảnh sát đang tìm kiếm Emmy.”
Chị ấy quay ngoắt người lại, mắt mở to. “Em có đang đùa không đấy?”
“Sao cơ?”
“Em không biết tôn trọng giới hạn gì cả, Leah. Và giờ chị ở đây, nghĩ rằng mình có thể giúp. Ôi Chúa tôi, chuyện này sẽ kết thúc rất, rất tệ.”
Một tuyên bố thật đơn giản, nhưng rất chính xác. Thứ mang bọn họ đến đủ gần để luồn con dao vào giữa xương sườn tôi, mặt đối mặt, trong lúc tôi ngủ mà không phòng bị.
“Em cho đi quá nhiều, Leah ạ. Chắc chắn người ta sẽ tiếp tục lợi dụng em,” Rebecca nói, và tôi nghe thấy âm hưởng của mẹ dội đến qua lời chị. Câu thoại ấy tôi từng nghe ở đâu đó trước đây. Trong khi Rebecca và mẹ tôi là những người khắc kỉ, thực tế và tự lập, thì tôi dường như không bao giờ có thể đứng vững trên mặt đất.
Từ góc nhìn của họ, có một sai lầm rất rõ ràng khi muốn cho đi từng mảnh của bản thân nhưng lại không có lợi ích nào chắc chắn. Mục đích của công việc, trong suy nghĩ của họ, là để phát triển bản thân. Đây chính là cách mẹ tôi tự vực bản thân đứng dậy, là phương pháp tăng khả năng chịu đựng mà bà đã thành công nhồi sọ Rebecca. Và giờ đây, Rebecca không thể thoát khỏi nó. Vậy nên, tôi để những lời chỉ trích nằm đó, để chúng châm chích mình, tôi để chị ấy cảm thấy chị ấy trên tôi một bậc. Bởi sự thật là, tôi sẽ không đánh đổi cuộc đời tôi lấy cuộc đời chị ấy - ngay cả bây giờ cũng không.
“Được rồi,” chị ấy nói, đưa mắt nhìn xung quanh. “Hãy bắt đầu nào.”
“Bắt đầu cái gì cơ?” Tôi thắc mắc.
“Phần em nói cho chị biết chuyện gì đang diễn ra để chị có thể giúp em sửa nó.”
Nghe như một lời nói đùa, cho đến khi tôi nhận ra rằng chị ấy đang nghiêm túc. Rằng chị ấy nghĩ mọi thứ có thể được sửa chữa.
“Nghe này, nếu chị muốn ở lại, thì cứ ở lại. Nhưng chúng ta không thể thực hiện phần này.”
“Tại sao không, Leah?”
“Bởi vì chị không còn biết bất cứ điều gì về cuộc đời em!”
“Chà, có lẽ những gì chị đang cố gắng nói ở đây là chị muốn được biết!” Hai má chị ấy hóp lại, và tôi tự hỏi không biết có ai hỏi thăm chị ấy khi mọi thứ sụp đổ hay không. Tôi tự hỏi liệu mình có làm được điều này - nhảy lên một chiếc máy bay, thuê một chiếc xe, lái đến chỗ chị ấy sống - để hỏi thăm chị ấy hay không.
Tôi hít một hơi thật sâu. Nhìn vào hành lí của chị ấy. Tập trung vào một nhiệm vụ mà tôi có thể hoàn thành. “Chị ở lại bao lâu?” Tôi hỏi.
Dường như chị ấy cảm nhận được rằng đây là một cành oliu*, và chị ấy nắm lấy nó. Chị ấy hạ giọng, dựa người vào quầy bếp. “Chỉ đến tối mai thôi.”
“Nghe này, em rất mừng khi chị ở đây. Thật sự là vậy. Nhưng em còn rất nhiều việc phải xử lí nốt. Vậy nên, chúng ta cứ thư giãn nhé, được không?”
“Thư giãn,” chị ấy nhắc lại.
“Gọi cho mẹ đi. Nói với bà ấy rằng chị đang ở đây. Nói với bà ấy rằng mọi chuyện đều ổn. Chị muốn giúp đỡ em ư? Đây là điều chị có thể làm.”
Trong lúc ấy, tôi dọn phòng của Emmy. Dù sao thì tôi cũng rất mừng khi chị Rebecca ở đây, ngay cả khi tôi không thích lý do của chuyến viếng thăm này cho lắm. Chị ấy là chị gái của tôi, và chị ấy luôn tập trung. Chị ấy là người bạn muốn trong cơn khủng hoảng, đó là sự thật. Chị ấy là người sẽ nghe thấy mối hiểm nguy đang đến gần, người sẽ biết đâu là thật và đâu là giả.
Sau đó, tôi ngồi vào máy tính để làm một số công việc trong khi Rebecca bắt đầu dọn dẹp. Tôi không phản đối; tôi để mặc chị ấy. Nếu chị ấy nghĩ rằng điều này có thể giúp ích, thì nó cũng sẽ là món quà mà tôi dành cho chị ấy.
Rebecca mở radio trong lúc tôi làm việc ở bàn bếp và thỉnh thoảng, chị ấy sẽ kêu lên, “Thùng rác hay giữ lại,” và tôi sẽ đáp, “Thùng rác.”
Hòm thư của tôi kêu “ting” một tiếng, và tôi ngồi thẳng dậy. Tôi có một lá thư mới từ TeachingLeahStevens. Từ Theo. Tôi mở nó ra. Một dòng duy nhất. Cô gái đã quên mất người đàn ông trong chiếc xe.
Toàn bộ tóc gáy tôi dựng đứng. Cậu ta không lùi bước hay sợ hãi. Ban đầu, một phần trong tôi lo lắng rằng mình đã thúc ép cậu ta quá đà, giống như tôi đã làm với Aaron. Một phần trong tôi đã mong đợi Theo sẽ xuất hiện trước cửa nhà tôi, van xin tôi không tiết lộ. Năn nỉ tôi, Đó chỉ là một trò đùa. Chỉ là một trò đùa thôi.
Nhưng cậu ta không đùa. Cậu ta đang nỗ lực gấp đôi, như thể cậu ta không tin tôi có bất cứ bằng chứng nào chứng minh ngay từ đầu đã là cậu ta. Hoặc, nếu tôi có, thì tôi cũng sẽ không đứng ra tố cáo. Và vì lý do gì? Bởi cậu ta biết bí mật nào đó của tôi - tôi đã lãng quên người đàn ông trong chiếc xe. Ắt hẳn cậu ta đang nói về James Finley, và tôi không hiểu-
“Leah?” Rebecca đứng cạnh quấy bếp, chăm chú quan sát tôi.
“Em xin lỗi, có gì vậy ạ?”
Chị ấy giơ tờ báo lên. Tờ báo từ Boston, được lôi ra khỏi một ngăn kéo trong lúc chị ấy dọn dẹp. “Thùng rác hay giữ lại?” Chị ấy hỏi.
Tôi nhắm mắt. “Giữ lại,” tôi đáp.
Tôi lại nhìn thấy những cô gái ấy. Những gương mặt có thể hoán đổi cho nhau ở hiện trường vụ án, tất cả đều nhòa vào nhau. Những cô gái trong bài báo, khuôn mặt thay đổi. Tôi đã gần như trở thành một trong số các cô gái ấy.
Những gì tôi đã tưởng tượng: Aaron đặt cơ thể tôi vào bồn tắm. Thiết lập: Cô ấy không có việc làm sau khi tốt nghiệp, phải ở tạm với chúng tôi, không có tiền, ngủ trên ghế dài ở nhà chúng tôi. Cô ấy quá xấu hổ, thậm chí không dám kể cho mẹ mình. Cô ấy uống rượu, cô ấy giận dữ. Chúng tôi không biết-
Gần đến mức nào rồi? Một viên? Hai? Hay tôi đã tấn công Aaron, phá vỡ hiện trường hoàn hảo của gã? Rốt cuộc có phải tôi đã la hét, để một nhân chứng có thể ra mặt, và gã không thể mạo hiểm?
Tôi gần như trở thành một bức ảnh trên báo. Một cái lắc đầu nhanh chóng trước khi độc giả lật giở sang trang tiếp theo. Câu chuyện của người khác, được xây dựng xung quanh sự thật bị che giấu. Một giọng nói mà không một ai có thể nghe thấy.