Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1261 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Vừa qua nửa đêm thì điện thoại tôi đổ chuông, và thoạt đầu căn phòng quay cuồng, mất phương hướng. Tôi mất đôi chút thời gian để định vị lại bản thân, giống như tôi đã từng, gần một tháng sau khi chuyển đến đây.

Đầu tiên là màn hình tivi, những tấm rèm dày cộp, dải ánh sáng bên dưới cánh cửa hắt vào từ ánh đèn bên ngoài. Sau đó đến những con số hiển thị trên đồng hồ, điện thoại đổ chuông phía bên phải tôi. Tôi bật dậy và lần mò tìm di động của mình.

“Leah?” Là Kyle, anh ấy nghe có vẻ lo lắng, sợ hãi, hoặc bồn chồn. Đã quá nửa đêm, và anh ấy gọi điện thoại. Tôi giật mình tỉnh giấc với nỗi sợ hãi về những gì anh ấy sắp nói với tôi. Hình dung Emmy vào lần cuối cô ấy nhìn tôi, tiếng cười của cô ấy, lọn tóc bị gió thổi bay ra trước mặt. “Vâng?”

Anh ấy ngập ngừng, và tôi nghe thấy tiếng cửa xe đóng sập. “Tôi đã ở nhà cô. Tôi đang ở nhà cô. Cô không có ở đây, và tôi lo lắng. Nhưng… Xin lỗi, tôi chỉ muốn kiểm tra.” Anh ấy dừng lại lần nữa. “Chỉ là tôi lo.”

Tôi nhìn chằm chằm vào đồng hồ lần nữa. Hình dung ra anh ấy trên lối vào ga-ra nhà tôi, đèn tắt, và xe tôi đã biến mất. Tưởng tượng đến những điều mà ắt hẳn anh ấy đang nghĩ. Tôi chỉ có từng ấy nơi có thể ở vào giờ này lúc đêm khuya. “Tôi đang không ở cùng ai khác, nếu đó là điều mà anh đang thắc mắc.”

“Không,” anh ấy đáp. Vậy là anh ấy có tự hỏi như vậy. “Được rồi, đúng. Được rồi, vậy đó không phải chuyện của tôi. Chỉ là, tôi ở trong khu vực này, và ngày hôm nay, chà, là một ngày, và tôi nghĩ rằng mình sẽ tạt qua để kiểm tra xem cô đang thế nào, chỉ là để kiểm tra thôi, và xe của cô biến mất…”

“Tôi đã hoảng sợ,” tôi nói, rồi sau đó bật cười, nhận ra chuyện này nực cười làm sao. Tôi đang ở một nhà nghỉ cách nhà tôi mười dặm. Không một ai biết tôi đang ở đây. “Anh đã kể cho tôi nghe về James Finley, và tôi không muốn ở lại trong căn nhà đó nữa. Tôi đã tới một nhà nghỉ ven đường. Và bây giờ tôi cảm thấy thật ngớ ngẩn.”

“Ồ. Ồ. Vậy là cô ổn.”

“Đúng thế, tôi ổn,” tôi đáp.

Tôi nghe thấy tiếng chuyển động qua điện thoại, âm thanh ồn ào của thế giới bên ngoài. “Rất xin lỗi vì đã đánh thức cô,” anh ta nói.

“Không sao đâu. Đằng nào thì tôi cũng không thật sự đang ngủ.” Đó là một lời nói dối. Tôi đã mê man bất tỉnh, trôi dạt đến một nơi nào đó khác, não bộ cuối cùng cũng tắt nguồn.

“Cô đang ở đâu?” Anh ấy hỏi. Miệng kề gần hơn với ống nghe.

“Để làm gì? Anh sẽ ghé qua à?” Tôi nói như thể đó là một trò đùa, rồi nhận ra rằng không phải. Tôi hình dung ra cảnh anh ấy trên giường tôi vào sáng hôm sau, vết sẹo trên ngực anh ấy, nhịp thở lên xuống chậm rãi và đều đặn. Tôi nín thở, chờ đợi câu trả lời từ anh ấy.

“Ừ, tôi sẽ ghé qua.”

Tôi cảm thấy nụ cười của mình lớn dần. “Nhà nghỉ Break Mountain. Tôi ở phòng số bảy.”

Tôi nhìn thấy ánh sáng từ đèn pha của xe anh ấy qua khe hở giữa những tấm rèm, nghe thấy tiếng động cơ rù rì, tiếng mô tơ làm mát kêu lách cách đanh tai sau khi tắt máy. Và tiếng bước chân anh ấy dọc vỉa hè, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng từ những đốt ngón tay khi bóng anh ấy xuất hiện bên dưới cánh cửa.

Tôi mở cửa trong trạng thái gần tương tự như lúc tôi trả lời cuộc gọi từ anh ấy: mặc quần nỉ và áo phông quá khổ, tóc tết lại thành bím.

“Xin chào,” anh ấy nói khi lướt qua tôi vào phòng, như thể đang tránh không bị phát hiện.

“Ừ, xin chào.” Tôi khóa cánh cửa sau lưng anh ấy.

“Trang nhã đấy,” Kyle nói, nhìn một lượt quanh căn phòng, nhếch mép cười toe toét.

Tôi chống một tay lên hông. “Toàn bộ chuyện này đều rất thiếu hợp pháp,” tôi nói. Cảm thấy câu nói của mình giống như một phần của trò đùa. Những lời thoại mà chúng tôi đang diễn theo vì lợi ích của một ai đó khác. Hai người, một kịch bản, cố gắng tuyệt vọng để nhớ lời thoại tiếp theo. Nếu không, chúng tôi sẽ phải cắt cảnh, suy nghĩ xem chính xác thì chúng tôi đang làm cái quái gì ở đây - giờ đã tỉnh táo, không còn là một cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán bar, mà đã được tính toán trước và có chủ tâm.

Anh ấy ngã ngửa xuống giường tôi, nằm đè lên chăn, chân vẫn mang giày, tay gối ra sau đầu. “Tôi chợt nhận ra rằng, việc tôi tới đây khi đã quá nửa đêm và mọi thứ ắt hẳn có vẻ giống như tôi gọi cho cô vì một lý do cụ thể. Và tôi chỉ muốn nói, nhằm mục đích bào chữa cho bản thân, rằng bây giờ chỉ như sáu giờ tối đối với tôi thôi. Tôi vừa mới tan làm.”

“Vậy… anh có muốn đi ăn tối không?” Tôi hỏi, mỉm cười. Anh ấy úp mặt vào gối, lắc đầu, và cũng mỉm cười.

“Vậy thì anh biện hộ quá tệ,” tôi nói, rồi phá lên cười khi anh ấy túm lấy eo tôi và kéo tôi xuống giường, bên cạnh anh ấy.

Tôi vẫn đang cười nắc nẻ khi anh ấy nguyền rủa chiếc giường tồi tàn, căn phòng tồi tàn, khi anh ấy nói đùa rằng chúng tôi không nên lãng phí thời gian nếu không sẽ bị tính thêm giờ. Nhưng tôi đã nhìn thấy chính mình trong một khoảnh khắc - vừa là chủ thể vừa là khách thổ, một lần nữa - và tôi tự hỏi liệu đây có phải là một phần của điểm đáy hay không.

Cô ấy đây rồi, Leah Stevens, một cô gái trong một nhà nghỉ hạng bét. Một cuộc gọi lúc nửa đêm. Phân nửa quần áo vẫn còn trên người. Bám víu lấy ý nghĩ về một người khác, không muốn anh ta rời đi.

Nghĩ rằng, Hãy nhìn lại bản thân mày đi, Leah, hãy nhìn lại chính mình, mày cứ mắc lừa hoài, lần nữa rồi lại lần nữa, rồi suy nghĩ ấy lùi lại trong một khoảnh khắc, để toàn cảnh hiện lên rõ nét hơn. Nhưng rồi Kyle thì thầm tên tôi, và thay vì tiếp tục suy nghĩ thì tôi ngước lên nhìn anh, rồi lại chìm đắm dưới cơn mê tình. Tìm ra điều mà tôi đã hằng tìm kiếm. Cách anh ấy không thể ngừng nhìn tôi, dưới quầng sáng tệ hại đó, như thể anh ấy không thể tin nổi rằng tôi đang ở đây, và có thật.

Tôi vẫn đang ngây ngất thỏa mãn vào sáng thứ Hai. Đống túi của tôi nằm trong cốp xe hơi đỗ ngoài bãi đậu dành riêng cho khoa trong lúc tôi đứng lớp. Tôi đã rời khỏi nhà nghỉ, quyết tâm trở về nhà. Quyết tâm tìm ra người đã gửi tờ báo đó cho tôi. Tìm hiểu xem liệu có điều gì thực sự đáng sợ hay không, hay chuyện này chỉ là do trí tưởng tượng của tôi đã đi quá xa.

Và vì vậy, tôi đã phớt lờ tiếng rung đầu tiên từ điện thoại ai đó. Tiếp tục giảng bài để át nó đi trong khi đứng quay mặt về phía bảng. Bỏ qua tiếng thì thầm đầu tiên, lờ đi dấu vết của thứ gì đó trong không khí, khi nó lướt qua gáy tôi.

Qua nửa tiết đầu, tôi nghe thấy tiếng tin nhắn rung lên trong sự hài hòa đồng bộ. Những ánh mắt liếc nhìn lén lút vào trong túi xách của chúng, dưới bàn của chúng. Những cái đầu quay ngoắt sang nhau và về phía tôi.

Nhớ lại lần cuối cùng chuyện này xảy ra và nó có ý nghĩa gì. Suốt thời gian qua, chỉ trực chờ sự kiện không tài nào tránh khỏi này.

“Chuyện gì thế?” Tôi hỏi, giọng quá cao. “Ai đó nói cho cô xem nào.”

Chính Izzy Marone là người đã kể tôi nghe. Giọng con bé bình tĩnh, không chút run rẩy. “Họ đang cẩu một chiếc xe hơi ra khỏi hồ phía sau quán rượu. Ngay lúc này.” Hai tay tôi buông thõng xuống bàn, và tôi nghiêng người về phía trước, mất cảnh giác. “Loại xe nào cơ?” Tôi hỏi, và giờ đây mọi ánh mắt đều đổ dồn vào phía tôi. Tôi cao giọng. “Cô hỏi lại, loại xe nào?”

Izzy gõ một tin nhắn, chờ phản hồi. “Màu nâu,” con bé nói. “Một chiếc Wagon. Cũ.”

Tôi bỏ đi. Bỏ lại lớp học, bài giảng, bỏ lại mọi thứ. Túm lấy túi xách của mình và đi thẳng ra cửa hông để tiến về phía bãi đỗ xe. Sau đó, khi bị thẩm vấn, tôi sẽ không nhớ cuốc xe này. Tôi sẽ không tài nào nhớ nổi ra nó. Tôi đang trong lớp học của mình, và sau đó đỗ xe trên làn dừng khẩn cấp bên cạnh bãi đỗ của quán rượu Lakeside, giờ đây đã chật kín những phương tiện cứu hộ khẩn cấp. Tôi phóng ra sau nhà hàng, chạy xuống bờ kè, dùng những thân cây rải rác để giữ thăng bằng.

Hiện trường mở ra: Ánh sáng xiên ngang mặt hồ phẳng lặng. Những con nhặng vo ve trên đám cỏ cao. Những chiếc lá rụng dính sát lấy mặt đất ẩm ướt. Đám đông người xem rải rác xung quanh, điện thoại cầm trên tay. Cảnh sát giữ họ đứng lùi lại. Một chiếc xe kéo cứu hộ quay lưng về phía hồ, móc lấy thứ gì đó đang nhô lên khỏi mặt nước.

Những bánh răng rung lên ồn ã khi chiếc xe từ từ trồi lên. Nước bẩn trào ra từ phía trên những ô cửa sổ, và tôi tiến lại gần hơn. Ai đó đã cất lời. Ai đó chỉ tay sang tôi. Tôi nhìn thấy Kyle trong tầm nhìn ngoại vi của mình. Anh ấy đang bước về phía tôi, và anh ấy đang nói gì đó, lòng bàn tay chìa ra khi miệng anh ấy cử động, nhưng tôi không thể nghe thấy anh ấy.

“Đó là xe của cô ấy,” tôi nói, và tôi nói điều đó một cách bình tĩnh và lí trí đến độ tôi gần như lừa phỉnh được chính mình. Rằng tôi sẽ không mất kiểm soát. Nhưng chân tôi đang di chuyển theo ý chí của riêng chúng, và mọi người mờ dần, phần còn lại của cảnh vật trở nên mờ ảo. Kyle cố gắng giữ tôi lại. Cánh tay anh ấy siết chặt quanh eo tôi. Tôi có thể cảm thấy mọi người đang nhìn. Anh ấy đang thì thầm, quá thân mật, miệng anh ấy ghé sát vào tai tôi, và mọi người đang quan sát.

Chiếc xe là của cô ấy, không còn nghi ngờ gì nữa. Tất cả những chi tiết nhỏ mà tôi đã quên. Cản trước crôm đã mất đi độ sáng bóng ở phía bên phải, vết lõm trên đèn hậu, chiếc đinh mất tích trên biển đăng ký.

Nước trào ra từ những ô cửa sổ để mở. Cửa xe bết bùn.

Có một bóng đen đang ngồi ở ghế trước. Và đột nhiên, tôi chính là người đó.

Tôi chính là người giằng mình ra khỏi vòng tay giam giữ của cảnh sát, lao xuyên qua hàng người đứng xem, yêu cầu được nhìn. Tôi là người bị thúc đẩy bởi nỗi đau buồn và sự khiếp sợ, khiến những người khác phải quay mặt đi vì xấu hổ.

Phải mất một lúc lâu sau, Kyle mới bắt được tôi lần nữa. Anh ấy ôm chặt eo tôi bằng cả hai tay, và anh ấy nói gì đó vào tai tôi.

Nhưng tôi rướn cổ nhìn qua vai viên cảnh sát khác đang đứng trước mặt mình - và tôi có thể thấy.

Bóng dáng ở ghế trước dần thành hình khi chiếc xe tiếp tục trồi lên khỏi mặt nước. Nó được giữ cố định bởi đai an toàn. Chiếc xe ngả về phía trước, ánh nắng chạm đến cái xác, và tôi nhìn thấy: nước và bùn, nhỏ giọt từ dáng hình bất động; mái tóc nhạt hơn vài sắc độ và quá ngắn; bờ vai quá rộng.

Một người đàn ông ngồi ở ghế trước.

James Finley.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »