Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1247 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Lúc Kyle Donovan đến và bước vào qua lối cửa kính trượt, cậu cảnh sát trẻ - người xuất hiện đầu tiên, Sĩ quan Calvin Dodge (như cậu ta tự giới thiệu khi nhận ra không có mối đe dọa cấp bách nào) đã hoàn thành xong những thủ tục cơ bản. Cậu ta ngồi trên một chiếc ghế nhựa, đối diện với tôi qua bàn bếp, bức tượng thần lùn giữ vườn được đặt giữa chúng tôi, tay tôi vẫn nắm chặt dây chuyền của Emmy.

Sĩ quan Dodge hỏi tôi những câu điển hình sau khi tôi đưa cho cậu ta xem chiếc vòng cổ: Có dấu hiệu đột nhập nào không? Có thứ gì trông giống như bị động vào không?

Tôi siết chặt nắm đấm khi trả lời từng câu hỏi không liên quan, Không, không, nhưng cậu ta không hiểu. Tôi nghĩ đến những mối nguy hiểm của các căn nhà cho thuê - chìa khóa bản sao và ổ khóa cũ, một lịch sử mà tôi không thể nào biết. Những người có khả năng đến và đi mà không làm xáo trộn bất cứ thứ gì, di chuyển mà không bị phát hiện. Những mối nguy mà bạn thậm chí còn không biết đến đang náu mình chờ đợi.

Tôi nói, “Đèn ngoài phòng khách đã sáng ba đêm trước.”

Tôi nói, “Có ai đó đã gọi đến số máy bàn và gác máy.”

Tôi nói, “Có chuyện gì đó đã xảy ra với bạn cùng phòng của tôi.”

Khi Kyle tới, Sĩ quan Dodge đứng dậy, đội mũ lên đầu và quay người rời đi. Cậu ta dừng lại ở lối vào để chia sẻ tất cả những thông tin mà mình đã thu thập được cho tới giờ. “Cô ấy lo lắng về Emmy Grey. Bạn cùng phòng của cô ấy,” Dodge nói, và Kyle gật đầu cảm ơn.

Kyle Donovan lại trông như cảnh sát một lần nữa. Tôi quyết định rằng tất cả là bởi biểu cảm của anh ta, rằng anh ta có thể bật nó lên bất cứ lúc nào tùy ý. Anh ta tỏa ra một uy quyền đầy tự tin lúc ở văn phòng trường, nhưng lại mang phong thái thoải mái khi đứng trong lớp tôi. Hôm nay, anh ta uy quyền trở lại. Tôi tự hỏi liệu anh ta có chủ động bật tắt công tắc không, hay với anh ta đó là một chuyện vô thức, tương tự như tôi khi tiếp cận một hiện trường vụ án.

“Chào cô,” anh ta nói, ngồi xuống chiếc ghế vừa được bỏ trống.

“Cảm ơn anh vì đã đến,” tôi đáp.

Anh ta nghiêng đầu sang một bên. “Tôi đã nói với cô là tôi sẽ đến mà. Tôi rất mừng vì cô đã gọi. Thật ra, tôi còn không biết là cô có bạn cùng phòng.”

“Emmy Grey,” tôi nói. “Chúng tôi chuyển tới đây cùng nhau mùa hè này.”

“Và cô muốn đệ đơn trình báo mất tích?”

“Không, tôi muốn làm một thứ gì đó hơn thế. Cô ấy không chỉ đang mất tích. Có chuyện gì đó đã xảy ra với cô ấy.” Tôi mở tay ra, cho anh ta xem sợi dây chuyền. “Tôi tìm thấy thứ này trên hiên sau. Cô ấy không bao giờ cởi nó ra.”

Anh ta nheo mắt nhìn những mẩu xích. “Nhìn như nó bị đứt và rơi ra vậy. Có thể cô ấy còn không biết là mình đã đánh mất nó.” Anh ta ngả người về chỗ cũ, chậm rãi thở dài. “Nghe này, chúng tôi vẫn đang theo dõi ở nhà của Cobb. Hôm nay ông ta chưa ra ngoài. Tôi sợ rằng đây là lỗi của tôi - rằng tôi đã làm cô lo lắng không vì gì cả.”

Chưa gì tôi đã lắc đầu. “Không, không, không phải hôm nay. Từ trước đấy cơ.”

Anh ta cau mày, vết sẹo trên trán hiện rõ dưới ánh đèn trần. “Lần cuối cùng cô thấy cô ấy là khi nào?”

“Năm ngày trước,” tôi đáp. Năm ngày tôi sống như bình thường, hầu như không bận tâm đến cô ấy.

Anh ta chớp mắt hồi lâu, cố giấu những suy nghĩ thực. “Nhưng cô không hề lo lắng, chí ít là từ đầu?”

“Không, cô ấy là người lớn. Hơn nữa, thời gian làm việc của chúng tôi trái ngược nhau. Nhưng cô ấy đang chậm tiền nhà, và với những cuộc gọi, những câu hỏi của anh, người phụ nữ được phát hiện bên hồ… Tôi bắt đầu lo lắng.”

Anh ta gật đầu. “Cô đã gọi điện kiểm tra chỗ làm của cô ấy chưa?”

Tôi ngập ngừng, hổ thẹn. Một thiếu sót, những lỗ hổng trong mối quan hệ của chúng tôi. “Tôi không rõ chính xác cô ấy làm việc ở đâu. Bộ phận sảnh của một nhà nghỉ nào đó, làm ca đêm.” Tôi cảm giác công việc dọn dẹp của cô ấy không chính thống. Tôi tự hỏi liệu có phải vụ nhà nghỉ cũng vậy không. Một cách chi trả hóa đơn tạm thời cho tới khi cô ấy tìm được một công việc gì đó cố định và phù hợp hơn.

“Được rồi, tại sao chúng ta không bắt đầu từ những điều cơ bản nhỉ?” Anh ta lấy ra một chiếc bút chì và một tập giấy, viết tên cô ấy lên đầu. “G-r-e-y hay a-у?” Anh ta hỏi.

“G-r-e-y,” tôi đáp. “Tôi nghĩ vậy.” Tôi biết tên cô ấy mà, phải không? Tôi đã nhìn thấy nó được viết ở đâu đó? Cảm giác vậy, nên tôi chọn nó. Cố gắng thể hiện sự chắc chắn và quả quyết. “Đúng, là nó đấy,” tôi nói.

Ngòi chì cọ xát trên giấy, vang vọng khắp căn bếp. “Ngày sinh? Cô ấy đến từ đâu?”

Làm thế nào để giải thích rằng tôi không biết những điều này đây? Tôi suýt nữa đã trả lời, sinh nhật cô ấy không rơi vào từ tháng Sáu đến tháng Mười, vì nếu đúng là vậy thì hẳn cô ấy đã kể cho tôi? Nhưng rồi tôi nghĩ, Có thể là không. Có thể Emmy nghĩ sinh nhật là một việc tầm thường và vô nghĩa. Như cách cô ấy đặt phần đời còn lại của mình sang một bên và bay tới châu Phi với hai bàn tay trắng.

Thanh tra Donovan muốn biết những thông tin chi tiết, loại mà chúng tôi thường đưa lên báo. Nhưng đây không phải những câu hỏi phù hợp cho tôi và Emmy. Tôi không biết cô ấy đến từ đâu hay tên của cha mẹ cô ấy là gì, cũng như không biết nhóm máu hay nơi thường trú cuối cùng của cô ấy.

Thế nhưng: những âm thanh cô ấy tạo ra, những lời dối trá cô ấy nói với đám đàn ông lên giường cùng cô ấy, những giờ cô ấy thức và ngủ. Những cơn ác mộng, cách cô ấy lảng vảng trên hành lang trước khi gõ cửa, và cả những lời cô ấy nói khi nghĩ rằng không ai đang lắng nghe. Tôi biết tiếng cọt kẹt của tấm đệm cô ấy nằm, cả khi bồn chồn lẫn khi không. Tôi biết đường cong nơi xương sống của cô ấy và vùng da trũng xuống dưới lồng ngực, nơi trước kia từng căng tròn và quyến rũ.

Tôi biết mẹ cô ấy đã mất. Tôi biết, giống như tôi, cô ấy không thể quay về.

“Số điện thoại? Di động của cô ấy thì sao?” Anh ta hỏi, ánh mắt anh ta xuyên thấu ánh mắt tôi.

“Cô ấy để điện thoại cũ lại Boston,” tôi đáp. “Khi chia tay vị hôn phu. Còn mọi chuyện về sau như thế nào thì tôi không rõ.”

“Được rồi, vậy email và tài khoản mạng xã hội của cô ấy thì thế nào?”

Tôi lắc đầu. “Theo như tôi biết thì không có. Cô ấy không có máy tính. Hay, như tôi đã nói, một chiếc di động. Tôi nghĩ là cô ấy không muốn người cũ tìm thấy mình.” Emmy đã dành bốn năm ở hải ngoại, bặt tăm không tin tức. Có thể cô ấy đã quen với điều đó, ưa nó hơn cách mà phần lớn chúng ta ghi lại và đóng khung mọi khía cạnh đời sống của chúng ta lên mạng.

Anh ta nhướng mày khi nghe vậy, dường như không tin nổi.

“Tôi cũng không có bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào,” tôi nói thêm, khoanh tay lại. “Và tôi cá là anh cũng không.” Bởi có quá nhiều sự nguy hiểm cho một người như anh ta, và một người như tôi, ở ngoài đó. Quá công khai.

“Vì cô là một giáo viên?” Anh ta hỏi.

“Đúng,” tôi đáp, câu trả lời dễ dàng nhất.

“Được rồi, vậy cô có tấm ảnh nào của người bạn cùng phòng này không?”

Tôi không có. Khi Emmy và tôi gặp nhau, tám năm trước, sự phụ thuộc vào điện thoại di động chỉ mới vừa bắt đầu. Chúng tôi chụp ảnh bằng những chiếc máy ảnh dùng một lần hoặc với những cuộn phim khi khoảnh khắc đủ quan trọng - sau đó in chúng ở hiệu thuốc, đặt chúng vào thùng, và lạc mất chúng qua những lần chuyển nhà.

Và giờ, số những tấm ảnh ít ỏi đó tôi đã gửi cho mẹ và chị gái - có chút nhạy cảm quá đáng, dù là với tôi. Không gì hơn ngoài một cách thuyết phục tất cả chúng tôi rằng: Nhìn thấy ánh trăng rọi qua cây cối ở sân trước của con không? Ở đây, con rất hạnh phúc. Tôi không gửi bất cứ thứ gì thật sự quan trọng.

“Cô biết cô ấy bao lâu rồi?”

Câu trả lời có thể là tám năm hoặc, nếu cộng gộp thời gian thực sự chúng tôi ở bên nhau, chín tháng. “Chúng tôi là bạn cùng phòng với nhau một thời gian sau khi học xong đại học. Chúng tôi liên lạc lại vào mùa hè này.”

“Cô ấy có để lại túi xách nào không? Hay một chiếc xe chẳng hạn?”

“Cô ấy lái một chiếc Wagon màu nâu, nhưng tôi không biết liệu nó có phải là của cô ấy không.” Nói dễ nghe thì là vậy. Tôi biết câu trả lời là không. Tôi cũng chẳng sở hữu chiếc xe nào khi chuyển đến. Emmy đã tới đón tôi ở sân bay, và tôi đã gửi bất kì thứ gì không vừa hành lí cho bên vận chuyển. Tôi mua chiếc xe đầu tiên của tôi vài ngày sau đó, gạt tất cả những chức năng phụ được đề cập đến sang một bên, chọn một chiếc với mức giá cơ bản, và rồi ngồi chờ nó tới.

Emmy đã để tôi lái chiếc Station Wagon của cô ấy cho đến khi giấy tờ được thông qua. Nó có mùi thuốc lá nhè nhẹ, dù Emmy không hút thuốc. Bạn có thể cảm nhận được tiếng động cơ khục khặc dưới ghế. Lớp nhựa bọc tay lái đã bắt đầu mòn đi. Nhưng không có gì trong số những điều này là quan trọng hay hữu ích.

“Biển số thì sao?” Anh ta hỏi.

“Không rõ.”

“Cô có giữ đăng ký hộ tịch hay bảo hiểm hoặc bất kì giấy tờ tùy thân nào khác của cô ấy không?

Tôi bật cười. Cái ý niệm rằng Emmy làm bất cứ việc gì với một kế hoạch dài hạn. “Cô ấy không phải là kiểu người đó.”

“Không ư?”

Nét mặt tôi xịu xuống trong giây lát. Chẳng phải đó chính xác là điều mà tôi đã lo lắng sao? Lý do tôi gọi cho anh ta? Rằng cô ấy đã ra đi. “Trong suốt thời gian tôi biết cô ấy thì không,” tôi nói.

“Vậy thì, túi xách của cô ấy?”

“Tôi chưa thấy nó.”

“Lần cuối cùng cô thấy cô ấy, cô ấy đang làm gì?”

Tôi suýt nữa đã kể cho anh ta về những con cú, nhưng rồi dừng lại. “Hôm ấy là thứ Hai, tôi đang chuẩn bị đến chỗ làm,” tôi nói. “Cô ấy về nhà, tôi rời đi.”

“Địa chỉ thường trú cuối cùng của cô ấy?”

“Không rõ. Cô ấy sống với hôn phu của mình tại Boston,” tôi đáp.

“Tên của anh ấy?” Anh ta hỏi, và tôi lắc đầu. Hắn là một gã khốn, hắn nguy hiểm, cô ấy đang chạy trốn.

“Anh ta làm tài chính,” tôi nói. Những điều ít ỏi mà Emmy đã kể cho tôi, những điều ít ỏi mà tôi đã thực sự hỏi lại.

Thanh tra Donovan gõ đầu tẩy bút chì lên mặt bàn, liếc mắt quanh căn phòng. Tôi đang cung cấp cho anh ta những mẩu vụn, những chi tiết cần sàng lọc, và tôi biết điều mà anh ta đang nghĩ:

Những thông tin này không giúp ích được gì.

“Cô cần phải cho tôi thứ gì đó hữu ích ở đây, Leah ạ.”

Tôi có gì cho anh ta đây? “Cô ấy đã phục vụ hai lần trong Đoàn Hòa Bình. Ở Botswana, tôi nghĩ vậy. Sau đó quay về D.C.,” tôi nói. Đây rồi. Cô ấy đây rồi, đó là nơi anh ta có thể tìm thấy những dấu vết hành chính của cô ấy, truy lại cuộc đời cô ấy từ ngược về xuôi. “Cô ấy làm việc trong lĩnh vực phi lợi nhuận, rồi chuyển tới Boston cùng với vị hôn phu của mình.” Tôi cố nhớ lại những gì Emmy đã nói vào đêm chúng tôi tình cờ gặp lại, xuyên qua màn sương mịt mùng của kí ức và chất cồn. “Cô ấy đã đính hôn, nhưng rồi mọi chuyện tệ đi, và đó là lúc chúng tôi liên lạc lại với nhau.” Tôi không kể cho anh ta nghe về những quầng thâm dưới mắt cô ấy, những điều không nói ra mà chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy, và cách cô ấy rõ ràng cần một lối thoát.

“Được rồi,” anh ta nói. “Tôi sẽ gọi vài cuộc đến D.C., xem liệu chúng ta có thể kiếm được bức ảnh nào không. Và bắt đầu từ đó.”

“Hiện tại cô ấy có bạn trai rồi,” tôi thêm vào. “Sống ở gần đây. Jim gì đó. Tóc vàng, dài tới đây.” Tôi đưa tay lên cằm. “Chân vòng kiềng. Mặt hẹp. Lái một con Hatchback màu be, cần thay ống giảm thanh.” Một kẻ dường như trái ngược hoàn toàn với người đàn ông mà cô ấy vừa rời bỏ.

Anh ta chạm mắt với tôi, dường như đang cười với chính mình. “Cô sẽ là một nhân chứng rất tuyệt vời đấy, Leah Stevens.”

Tôi toét miệng cười, nhưng vẫn cảm thấy lo lắng. Emmy đang mất tích, và Jim là người duy nhất tôi có thể liên hệ với cô ấy. “Anh ta thỉnh thoảng có gọi tới đây. Có lẽ các anh có thể lần ra anh ta bằng cách đó?”

Ánh mắt Kyle trượt sang chiếc điện thoại trên tường. “Cô cần phải cho chúng tôi quyền truy cập lịch sử điện thoại.”

“Được rồi, các anh toàn quyền,” tôi đáp. Đường dây cố định phần lớn là dành cho Emmy. Tôi dùng di động của mình cho công việc và gần như mọi thứ khác. Tôi chỉ đăng kí máy bàn vì Emmy cần nó.

“Thành thật mà nói, sẽ dễ dàng hơn nếu cô tự mình xin chúng. Gọi cho nhà cung cấp dịch vụ điện thoại và yêu cầu họ gửi cho cô hóa đơn gần nhất, ít nhất chúng tôi có thể kiểm tra những số điện thoại công cộng. Chúng tôi cần phải có trát của toà cho bất cứ thứ gì thuộc về riêng tư.”

“Nhưng nếu tôi lấy hóa đơn cho các anh, các anh sẽ điều tra chứ?”

Anh ta luồn tay qua mái tóc ngắn của mình. “Chắc chắn rồi,” anh ta đáp. “Tôi sẽ điều tra.”

“Được rồi,” tôi nói, thở ra chậm rãi. “Cảm ơn anh.”

Anh ta ngả người tựa vào ghế, tay khoanh lại đặt lên bàn. “Còn điều gì cô muốn chia sẻ về Davis Cobb không?”

Một đổi một, đây cũng là cách mọi thứ diễn ra trong nghề của tôi trước đây. Bạn không thể nhận mà không cho.

Tôi giật lấy chiếc bút chì từ tay anh ta. Xoay tờ giấy lại phía mình. Tôi viết xuống một địa chỉ email bắt đầu với tên người gửi là TeachingLeahStevens. “Thỉnh thoảng ông ta gửi email cho tôi từ tài khoản này,” tôi nói. “Ở trường. Nhưng tôi đã xóa chúng.” Tôi nhún vai. “Thật tình thì, chúng không tệ đến vậy.”

Anh ta giữ mặt mình bình thản, đợi một nhịp trước khi đáp lại, xử lí thông tin. “Cảm ơn cô. Chúng tôi sẽ xem xét xem có thể tìm được gì. Lần sau, sẽ rất hữu ích nếu cô không xóa chúng.”

Tôi gật đầu.

Anh ta nhìn tờ giấy lần nữa trước khi nhét nó vào một chiếc kẹp tài liệu, rồi đặt tay lên bàn. “Leah, ông ta lập địa chỉ email này để đặc biệt nhắm vào cô. Cô đã bao giờ báo cáo chuyện này chưa? Hay chính những email đó?”

“Không. Thật tình mà nói, chúng có vẻ vô hại.”

Nhìn lại thì điều đó không hoàn toàn đúng. Chỉ là những email kia dường như giống với mọi email khác. Vị sếp đầu tiên của tôi từng bảo rằng đừng gắn kèm ảnh mặt mình lên bài báo mình viết, và tôi cảm thấy như đã bị xúc phạm. Tôi những tưởng đó là vì cô ấy nghĩ nó sẽ làm giảm giá trị câu chuyện - rằng tôi trông quá trẻ, quá hạnh phúc để viết những gì tôi đã viết. Rằng mọi người sẽ không coi trọng tôi.

Nhưng giờ đây tôi cảm ơn cô ấy mỗi ngày. Thật sự, cô ấy đã cứu tôi khỏi một thế giới ẩn sau màn hình máy tính kết nối tên tôi với một khuôn mặt. Những lời họ nói, thay vào đó, đều biến vào hư không. Những điều mà bè lũ ẩn danh sẽ tuôn ra nếu không đồng tình, những thứ mà họ ám chỉ chỉ vì riêng cái tên tôi. Chúng đều phần nào trôi tuột đi theo thời gian, trở thành những thanh âm nhạt nhòa.

Những email mà tôi nhận được ở nơi đây chẳng tệ hơn đâu, thật sự là vậy.

Không, tôi nghĩ. Vấn đề là ở tôi. Tôi đã thành công trở nên vô cảm trước sự nguy hiểm của ngôn từ.

« Lùi
Tiến »