Nếu tôi đang viết một bài báo về một người phụ nữ mất tích, nếu tôi đang phỏng vấn bạn cùng phòng của cô ấy, tôi sẽ nói: Hãy kể cho tôi nghe một câu chuyện về cô ấy, một câu chuyện có thể giúp người đọc biết cô ấy là ai.
Vậy nên, khi đi được nửa đường ra xe, Kyle dường như thay đổi suy nghĩ của mình vì một lý do nào đó, quay lại vào trong và yêu cầu tôi cho anh ta biết thêm một vài điều về việc Emmy là ai, cô ấy như thế nào. Tôi đã dành chút thời gian suy nghĩ về nó. Tôi không nói ra thứ đầu tiên mà tôi nghĩ đến.
Tôi muốn kể cho anh ta nghe về chuyện với con dao - hai tuần sau khi tôi chuyển đến với cô ấy ở Boston, khi Paige gọi điện tới nói rằng cô ấy và Aaron đang ở đây, và liệu họ có thể qua thăm nơi ở mới của tôi được không. Về việc tôi đã đông cứng lại như thế nào giữa phòng khách, ống nghe điện thoại thả rơi ngang hông, đầu tôi đột nhiên nặng trĩu và mọi sự đều mang cảm giác quá xa vời. Về cách mà Emmy đã hỏi tôi, vô cùng bình tĩnh, “Đó là ai vậy?”
Tôi muốn kể cho Kyle nghe lúc Emmy đang gọt táo trong bếp và tôi giới thiệu họ với nhau, cách cô ấy xoay người lại và cắm thẳng con dao vào Aaron, ngay trên mặt sau cánh tay gã, cách miệng gã há hốc ra vì ngạc nhiên và giận dữ. Cách cô ấy đã khiến nó nhìn như một tai nạn, nhưng lại mím chặt môi tựa như cô ấy biết rằng không phải vậy. Cách cô ấy nhìn chằm chằm vào gã, rồi nói, Ối, tôi không biết anh ở đó, và quay trở lại với quả táo. Cách cô ấy chẳng nói chẳng rằng với tôi khi Paige hét lên và nhìn tôi như thể Cậu có thấy điều đó không? Và cách tôi đã vờ như không thấy. Cách Emmy còn chẳng thèm liếc nhìn Aaron khi gã nhắc đi nhắc lại, Ổn mà, không có gì to tát cả, với hàm răng nghiến chặt, như thể cô ấy đã xin lỗi rồi. Cách cô ấy đã không quay lưng lại cho đến khi Paige kéo gã ra khỏi đó. Cách tôi đã yêu cô ấy như thế nào trong khoảnh khắc đó. Và cách chúng tôi không bao giờ nhắc về nó nữa.
Tôi muốn nói điều này với Kyle: Cô ấy thịt đám đàn ông như anh cho bữa sáng. Tôi muốn anh ta biết rằng cô ấy mạnh mẽ, rằng cô ấy sẽ không để ai chà đạp mình. Cô ấy không phải một cô gái vô thức trước hiểm nguy sắp xảy ra. Nhưng đó không phải câu chuyện tôi nên kể. Tôi biết mục đích của câu chuyện là để khiến người ta quan tâm, để lôi kéo công luận về phía mình, để họ nhìn thấy tất cả những người họ từng yêu thương trong gương mặt của cô gái mất tích này.
Kyle nhìn tôi chăm chú, giống như anh ta có thể thấy hết tất cả những câu chuyện đang lướt qua trong đầu tôi - của cô ấy và của tôi.
Tôi vờ rằng anh ta là một phóng viên. Rằng những gì anh ta thực sự đang nói là, Được rồi, Leah, hãy cho tôi thấy cô ấy.
Và vì vậy, tôi quyết định chọn lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ.
“Cô ấy đã cưu mang tôi,” tôi kể. “Tôi không thể chi trả nổi một chỗ ở, không có nơi nào để đi, và cô ấy đã cưu mang tôi.”
Đó là một buổi sáng thứ Hai, và đột nhiên, không thể lý giải nổi, tôi cần một nơi nào đó để ở. Đấy là sau khi tôi không nhận được công việc mà tôi mong chờ và thay vào đó, đi thực tập không lương. Đấy là sau khi tôi đã sống một tháng trên đi-văng của Paige và Aaron. Đấy là chuyện xảy ra sau đó. Tôi tới thẳng khuôn viên trường cũ của chúng tôi - đến bảng thông báo ở sảnh giếng trời mà tôi đã lướt qua hàng trăm lần trước đó, những số điện thoại bị xé xuống khỏi những tờ giấy được ghim lên. Động vật đi lạc, thông báo việc làm, tìm bạn cùng phòng. Tôi vớ bừa lấy những số điện thoại, nhét chúng vào túi, mọi chi tiết xoay mòng mòng, giá quá cao, bụng tôi quặn lên.
Lúc đầu, tôi không nghe thấy cô ấy. “Mình bảo là, bạn đang kiếm chỗ ở hả?”
Có một cô gái ngồi vắt vẻo trên bức tường dọc theo thềm trước bên cạnh tôi. Cô ấy ngồi bắt chéo chân, đang ăn một chiếc bánh rán vòng, gạt một lọn tóc nâu dài khỏi miệng, vén ra sau tai. Cô ấy nhảy xuống khỏi bức tường.
“Chào bạn. Mình là Emmy,” cô ấy nói, chìa bàn tay còn rảnh ra. “Mình hỏi vậy chỉ bởi cái đó là của mình.” Cô ấy chĩa chiếc bánh rán về phía một tờ giấy ở góc trên bên phải: cho thuê ngắn hạn. 500 đô/tháng. Lối đi lên từ dưới hầm. Chỉ phụ nữ.
“Leah,” tôi nói, bắt tay cô ấy.
Cô ấy dường như là sinh viên. Quần jean cạp trễ, áo phông cắt thành crop-top, mắt viền phấn côn, đôi môi màu hạt dẻ. “Mình nghĩ mình đã sai khi ghi thêm câu chỉ phụ nữ,” cô ấy nói. “Bởi chín mươi chín phần trăm những cuộc gọi đến đều là từ mấy kẻ dị hợm.” Cô ấy nhăn mặt, vờ nôn ọe, như thể chúng tôi đã là đồng bọn của nhau. “Và mình ngộ ra rằng mình cần phải tới và làm sàng lọc trước.” Cô ấy nheo mắt lại, nhìn tôi kĩ càng. “Và bạn có vẻ như không phải một kẻ dị hợm.”
Tôi đang trên đường tới nơi thực tập, cố gắng tỏ ra hôm nay là một ngày bình thường. Quần kaki, giày đế bằng, sơ mi không tay, tóc búi cao đơn giản. Nhưng tôi có thể cảm nhận được cách tôi đang đứng, quá cảnh giác, quá cứng nhắc. Tôi vẫn chưa là chính mình. Đầu tôi giật từng cơn một cách lạ lùng, xa cách. Tai tôi ù đi. Chiếc bánh vòng của cô ấy khiến tôi buồn nôn.
Tôi nhìn lại tấm bảng thông báo. “Mình không chi trả nổi từng ấy,” tôi nói.
Cô ấy nhướng mày, nhìn tôi một lượt. “Thế thì bạn tìm kiếm nhầm khu vực rồi. Bạn nghĩ mình sẽ nhận được gì với giá dưới năm trăm chứ?”
Tôi không biết. Từ trước tới giờ, tôi chưa từng phải tự lực cánh sinh. Tôi đã rất nỗ lực để đạt được học bổng, làm những công việc có thời hạn ở trường để thu hẹp sự khác biệt và gửi tất cả chỗ tiền còn lại vào ngân hàng, dùng nó để chi tiêu cho quần áo và những đêm chơi bời. Tiền ăn ở được học bổng chi trả. Tôi đã rất chắn chắn rằng tôi sẽ có được công việc mà mình mong muốn. Tôi từng là biên tập viên cho tờ báo đại học, chưa kể đến bảng điểm ấn tượng và cuộc phỏng vấn đầy tự tin của tôi. Công việc đó sẽ đi kèm với một khoản tiền thưởng cho việc ký hợp đồng, và tôi chỉ chờ thư xác nhận trước khi đặt cọc tiền đảm bảo cho một căn studio gần đó.
Và rồi, tôi không nhận được công việc đó. Tôi đã không chuẩn bị tâm lí cho cú sốc của sự thất bại - việc chưa từng xảy ra trước đây. Vị trí khác duy nhất mà tôi đã phỏng vấn bắt đầu bằng việc thực tập không lương.
Paige, ngồi xếp bằng trên giường mình ở phía bên kia phòng khi tôi phát hiện ra chuyện này, nói, “Vậy hãy nhận nó đi.”
Thật khó để giải thích mọi chuyện cho cô ấy. Cô ấy sẽ chẳng mảy may suy nghĩ về vị trí thực tập sinh không lương. Cô ấy có tiền của gia đình để dựa vào. Tôi thậm chí còn không thể nói chuyện này với mẹ. Cảm giác thất bại thật hụt hẫng; tôi có thể nghe thấy nó trong sự yên lặng của đầu dây bên kia. “Tớ không đủ khả năng làm vậy,” tôi đáp, giọng ấp úng.
“Cậu có thể ở với chúng tớ,” Paige đã đề nghị với tôi như vậy. Cô ấy đã kiếm được một công việc tuyệt vời ngay sau khi học xong đại học, nhưng cha mẹ cô ấy dự định cho cô ấy ở lại tại căn hộ một phòng ngủ tử tế cho tới khi cô ấy có thể tự lập - và cô ấy luôn rất sẵn lòng chia sẻ sự may mắn của mình.
“Chẳng phải cậu cần hỏi ý kiến của Aaron sao?”
Cô ấy phủi tay như thể nói rằng tôi thông minh hơn thế, và đúng là vậy. Bốn năm đại học gắn kết con người ta lại với nhau. Cô ây là bạn cùng phòng của tôi từ tuần lễ định hướng cho sinh viên năm nhất, nhưng lại dành phần lớn thời gian năm ngoái tại phòng kí túc của Aaron. Việc sau đó anh ta sẽ ở chung trong căn hộ của cô ấy dường như là điều hiển nhiên. Và việc tôi được chào đón ở lại dường như cũng thế. Chúng tôi gần như đã trưởng thành cùng nhau.
“Chỉ vài tháng thôi,” tôi nói.
Tôi đã dọn đến sau khi tốt nghiệp, xếp quần áo vào ngăn kéo bên dưới kệ tivi, kéo chiếc đi-văng ra vào ban đêm sau khi họ đóng cửa phòng ngủ, gấp nó lại vào buổi sáng khi máy pha cà phê khởi động theo giờ đã được hẹn sẵn. Dầu gội đầu của tôi nằm trong một góc phòng tắm của họ, dao cạo của tôi nằm kế bên dao cạo của họ, một bức tường mỏng chắn giữa đầu tôi và giường họ, và những âm thanh mà họ tạo ra giữ tôi tỉnh táo hoặc đánh thức tôi.
Và giờ đây, khi thực tế đã ngấm, lạnh lùng và phũ phàng - tôi không thể ở lại nơi đó. Tôi nghĩ mình là ai mà lại đi chọn thực tập không lương? Ai có thể làm những việc này cơ chứ? Ai lại đi tin rằng thế giới sẽ cứ thế giúp đỡ họ trong lúc ấy, với không gì khác ngoài sự lạc quan và ngây thơ? Tôi đã thất bại thảm hại, và người tên Emmy này đang ở đây để chứng kiến cái kết của tôi.
Cô ấy đặt một tay lên cùi chỏ tôi, đỡ tôi đứng vững. “Bạn có thể xoay xở được bao nhiêu?”
Tôi nghĩ đến số tiền mình có trong tài khoản ngân hàng. Trừ tiền ăn uống và tiền vé T-pass*, chia số dư còn lại cho ba tháng. Tôi nhăn mặt. Tôi hối hận về chuyến nghỉ xuân năm trước, về số quần áo tôi vừa mua để phục vụ cho công việc này. “Ba trăm năm mươi, có lẽ vậy,” tôi thì thầm.
Cô ấy nhăn mũi. “Bạn sẽ không thích những gì bạn có thể nhận được với giá ba trăm năm mươi đô đâu. Nghe này, mình đang phung phí quá nhiều vào chỗ kia rồi, chờ đợi một người nào đó không bị điên xuất hiện, và mình thật sự không đủ khả năng trả gấp đôi. Có còn hơn không. Tại sao bạn không thử ghé qua xem mình có thích không nhỉ? Xem liệu chúng ta có thể sắp xếp được gì không.”
“Ngay bây giờ thì không được. Mình phải tới chỗ làm.”
Cô ấy nghiêng đầu sang một bên.
“Không lương,” tôi thêm vào.
“Không bao giờ hiểu nổi mục đích của những việc đó.”
“Là để kiếm được một công việc có trả lương. Mỉa mai làm sao!”
Cô ấy cho tôi địa chỉ, và tôi đồng ý sẽ ghé qua trên đường về nhà. Trừ việc tôi tới chỗ làm và đổi ý về chuyện chờ đợi. Tôi làm nửa ngày, gọi cho cô ấy vào bữa trưa, nói đồng ý với cô ấy ngay lúc đó, thu dọn đồ đạc và chuyển chúng đến căn hộ tầng hầm hai phòng ngủ trước khi Paige hay Aaron kịp trở về. Tôi nhắn tin cho Paige để không phải nói trực tiếp với cô ấy. Tin tốt! Mình tìm được phòng ở Allston rồi. Bạn của một người bạn. Trả lại căn hộ cho các cậu.
Căn hộ của Emmy là một tầng hầm - chuyện này là điều không thể tránh khỏi. Cửa sổ hình chữ nhật dài nằm ngang trên cao, nơi bạn có thể nhìn thấy chân của những người đi bộ qua. Những bức tường gạch bê tông được bịt kín bằng một lớp sơn mịn. Cô ấy không có tivi. Chúng tôi sống cạnh một hàng rượu, mở cửa tới tận đêm muộn. Đôi khi, vào đêm khuya, bạn có thể nghe thấy tiếng người ta đánh nhau. Nhưng sự thật là, tôi chưa bao giờ cảm thấy an toàn hơn những tháng sống cùng cô ấy.
Căn hộ của cô ấy vốn đã trống trải, và tôi cũng không có đồ đạc gì nhiều để thêm vào. “Tớ sẽ rời đi trong vài tháng nữa,” cô ấy giải thích. “Được bố trí một chỗ trong Đoàn Hòa Bình, và tớ sẽ đi hai năm. Tớ đã bắt đầu tống khứ bớt đồ đạc của mình rồi. Tớ không mang theo được, cậu hiểu không? Còn cô gái sống ở đây trước đó, đã tốt nghiệp vào tháng Năm. Cô ấy mang hết đồ đạc của mình về nhà ở California rồi.”
Giờ tôi tự hỏi liệu có phải khi xưa cô ấy đã coi tôi như môt trong số những con mèo hoang không. Nếu cô ấy thích hình ảnh của chúng bây giờ thì chẳng khác gì cách cô ấy thích tôi của ngày xưa.
Kyle tựa người vào quầy bếp nhưng không ghi chép gì cả - anh ta chỉ đang lắng nghe, để tôi kể chuyện trước; tôi biết ơn anh ta về điều đó.
“Đã lâu lắm rồi,” tôi nói. “Nhưng cô ấy lúc nào cũng hào phóng. Cô ấy đã giúp đỡ tôi, và cả những người khác nữa thông qua Đoàn Hòa Bình. Cô ấy luôn đặt người khác lên trên bản thân. Một kiểu người chứng minh lời nói bằng hành động ấy, anh hiểu không?”
Cô ấy đi nhận nhiệm vụ vào cuối tháng Chín. Tôi cuối cùng cũng được đề nghị một vị trí toàn thơi gian, tiết kiệm tiền từ hai tháng lương đầu tiên của mình và đặt cọc cho một căn hộ studio ở một khu vực không-tuyệt-vời-cho-lắm. Tôi không nghe điện từ Paige nữa. Ngạc nhiên vì chỉ cần không làm gì là có thể cắt đứt một tình bạn kéo dài bốn năm dường như không gì có thể phá vỡ dễ dàng đến thế. Nghe nói cô ấy và Aaron làm đám cưới ba năm sau đó. “Ồ,” tôi tiếp tục, nhận ra vẫn còn một mẩu thông tin nữa mà tôi có thể đưa cho Kyle.
Tôi lấy một tờ giấy nhớ khỏi chỗ chúng tôi chuyên dán chúng trên tường, đưa cho anh ta. “Đó là nơi chúng tôi đã sống,” tôi nói. “Mùa hè, tám năm trước.” Anh ta ghi lại thông tin, đặt một tay lên vai tôi và rời đi. Tôi tự hỏi liệu anh ta có ngay lập tức bắt tay vào việc tìm kiếm cô ấy hay không. Khi xe anh ta nổ máy, tôi chợt nhận ra anh ta không lấy đi bất cứ thứ gì từ căn nhà này. Bàn chải đánh răng hay quần áo của cô ấy đều không. Anh ta cũng không yêu cầu tôi cho xem phòng cô ấy.
Người phụ nữ này, người đã từng một lần cưu mang tôi khi tôi không còn nơi nào khác để đi - người đã cho tôi thấy sự hào phóng của những kẻ xa lạ, người đã uống vodka với tôi trên sàn giữa đêm hôm khuya khoắt. Người có đủ can đảm đề sử dụng một con dao, và sự kiềm chế để thu nó lại.
Tôi chờ xe anh ta đi xa dần, ánh sáng của những chiếc đèn ngày một mờ ảo.
Và rồi, tôi lập nên một kế hoạch.
*
TÔI CÓ MỘT DANH SÁCH những nhà nghỉ, khách sạn, nhà trọ, B&B* trong phạm vi thị trấn này và những thị trấn lân cận. Đây là khoảng thời gian Emmy luôn ở bên ngoài. Chạng vạng. Đây là khi ca làm việc của cô ấy bắt đầu. Sẽ có ai đó biết rằng cô ấy đang mất tích, hoặc cô ấy là ai. Ai đó sẽ phải tới thế chỗ cô ấy.Tôi biết, giống như tôi đã biết khi ở phía bên kia cuộc phỏng vấn, rằng sẽ chẳng có ai quan tâm đến nạn nhân nhiều bằng người có liên hệ cá nhân từ trước. Không ai ở đây biết rõ cô ấy hơn tôi.
Tôi bắt đầu ghé thăm những nơi gần nhà nhất, rồi dần dần di chuyển xa ra, dù ở điểm dừng nào cũng không thu thập được bất cứ điều gì. Không ai thấy tên cô ấy quen thuộc. Không ai nhận ra cô ấy qua mô tả của tôi. Tóc dài đến đây, gầy, cao ngang tôi.
Sau một loạt các điểm dừng, tôi tìm được một người đàn ông lần đầu tiên nhận ca làm việc mới tại nhà trọ Break Mountain. Anh ta không biết gì, và tôi đã lập ghi nhớ trong đầu để nhắc mình quay lại. Đây có vẻ là trường hợp hứa hẹn nhất: rằng có lẽ họ cần ai đó thế chỗ một nhân viên liên tục vắng mặt. Tôi chụp lại thông tin liên hệ của họ bằng điện thoại.
Trời đã tối khi tôi bước ra khỏi nhà trọ Break Mountain. Tôi vẫn đang tập quen dần với bóng đêm ở nơi đây. Ở thành phố, trời tối có ý chỉ thời gian hơn là cảnh thực. Bóng đêm không bao trùm và rộng lớn như ở đây.
Địa chỉ cuối cùng của danh sách nằm sâu trong một con đường, bãi đậu xe lấn thẳng lên đất rừng. Tôi cân nhắc liệu có nên dẹp bỏ ý nghĩ ra khỏi xe không. Tôi đã có sẵn một đầu mối, và nơi này trông thật sự đáng nghi, những chiếc đèn trên tấm biển hiệu và trong bãi đỗ xe đều bị cháy. Nhưng tôi lại nghĩ đến cách Emmy đã cưu mang tôi vào ngày đầu tiên, và chuyện cô ấy nói rằng mình làm việc ở một nhà nghỉ nằm cuối con đường nơi người ta đến chỉ để làm tình - nơi này khớp chính xác với mô tả ấy. Tôi mở hộc đựng găng tay ra, lần tìm chiếc đèn pin cỡ lớn mà tôi để dành cho những trường hợp khẩn cấp.
Tôi lôi nó ra, có vật gì đó kêu lách cách và rơi xuống sàn. Tôi bật đèn pin lên và rọi nó xuống sàn xe phía bên dưới ghế hành khách. Ánh sáng chiếu vào một vật gì đó làm bằng kim loại, và tôi nhắm mắt lại theo phản xạ - trong khoảnh khắc, thứ ánh sáng phản chiếu lại bỗng nhiên quá chói. Nhưng rồi tôi đưa tay xuống với lấy nó, cảm nhận được những mắt nối lành lạnh, mối khóa quen thuộc. Tôi thiếu chút nữa đã mỉm cười trong cơn bốc đồng, dù mọi sự đều dường như báo hiệu điều gì đó không ổn.
Tôi đang cầm, tôi biết, chiếc đồng hồ của John Hickelman, lại xuất hiện, trở về từ cõi chết. Những mắt nối trượt qua các ngón tay run rẩy của tôi. Những chiếc kim đồng hồ đông cứng, không cử động. Lớp phủ bạc ở các góc đã mòn đi, để lộ phần bên dưới sẫm màu và cáu bẩn. Nó đã nằm đây bao lâu rồi? Trò chơi giấu đồ được hồi sinh - hay một thứ gì khác còn hơn thế?
Và khi ngồi trong xe, trong bóng tối, không có gì khác ngoài một chiếc đèn pin, cảm giác ấy lại trườn lên sau gáy tôi. Đó là bởi bóng tối ngoài kia đang tiến lại gần từ mọi phía, và chiếc đồng hồ được đặt lại tại đây, chỉ chờ tôi tìm ra nó.
Cảnh sát ở nhà và nơi làm việc của tôi; người phụ nữ bên hồ với gương mặt của tôi; những lời tôi đã lờ đi - nghĩ rằng mình an toàn, một mình, ở phía bên kia những cánh cửa kính trượt và một dãy núi.
Cho dù tôi đã cảm nhận được rằng có thứ gì đó đang lại gần đi chăng nữa - thì nó đã ở đây rồi.