Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Vào lúc bóng tối buông xuống, cả Kyle lẫn người thợ khóa đều đã rời đi. Tôi quyết định giữ lại ổ khóa ban đầu, cho chủ nhà và (tôi vẫn hi vọng) cho cả Emmy, nhưng tôi đã lắp thêm một chốt cửa thứ cấp lên cả hai cánh cửa. Chỉ tới khi ấy Kyle mới rời đi, trở lại chế độ cảnh sát. Anh ta gọi điện ngay khi rời khỏi nhà, tiếng nói bị cuốn đi trong gió. Đầu óc tôi quay cuồng, suy nghĩ về việc người ở đầu dây bên kia là ai, và rằng anh ta có thể đang nói những gì.

Sau khi họ đi khuất, tôi đăng nhập vào máy tính của mình, sục sạo mọi thông tin mà tôi có thể tìm được về James Finley. Tôi muốn biết những gì gã đã làm. Hình dung ra nó và tưởng tượng xem gã là kiểu người nào.

Không có gì nhiều nhặn, sau khi loại bỏ tất cả những người trùng tên với gã. Tôi tập trung vào mục tội phạm trong phần tin tức, cuối cùng cũng tìm ra một bài viết bên lề về một căn B&E ở Ohio. Một bài khác ở đây, tại Pennsylvania này. Cáo buộc không có hiệu lực ở Ohio, nhưng ở Pennsylvania thì có, và tính ra thì, gã vẫn đang trong thời gian quản thúc.

Tại sao Emmy không nhìn thấy điều đó? Tại sao gã không chịu chung kết cục như những tên đàn ông khác, bị trục xuất khi cô ấy khép trái tim mình lại và không cho ai ra vào, trong lúc cô ấy khẳng định sự an toàn của mình nơi tôi? Tôi đã cho rằng sau chuyện với vị hôn phu của cô ấy, kẻ hóa ra không phải người như cô ấy nghĩ, cô ấy đã sáng suốt hơn. Rằng cô ấy có thể nhận ra sự khác biệt và giữ khoảng cách với những mối nguy tiềm tàng. “Lại là Jim,” tôi đã nói vào một sáng khi gã chở cô ấy về.

Cô ấy hẳn đã đọc được sự phản đối trên gương mặt tôi, bởi cô ấy nhoẻn cười với tôi, nói, “Anh ta vô hại mà, Leah. Chỉ được cái ăn to nói lớn thôi, hổ giấy ấy mà. Cậu có thể nhìn thấu mọi thứ về anh ta, rõ như ban ngày.”

Tôi hiểu rằng không nên tranh luận sau những lời đó, sau chuyện hôn phu của cô ấy và những điều cô ấy không bao giờ nói. Chỉ nội việc cô ấy khăng khăng không muốn sử dụng điện thoại hay có tên mình trên bất cứ hợp đồng thuê nhà hay hóa đơn nào cũng đủ làm tôi hiểu. Cô ấy ắt hẳn cảm thấy an toàn hơn với một người đàn ông như Jim, mọi thứ đều lồ lộ ra ngoài, an toàn hơn cách mà người cũ của cô ấy đột ngột thay đổi - cách mà nguy hiểm có thể ngấm ngầm tiếp cận ta từ bên trong một người mà ta những tưởng là ta biết rõ.

Nhưng Emmy là vậy, luôn đùa giỡn với tai ương. Đó là lý do vì sao tôi coi cô ấy như sự khởi đầu cho một tin bài, một thứ gì đó có thể hóa thành bi kịch.

Quá nửa đêm một lúc lâu, tôi mới đi ngủ. Tôi không thể gạt bỏ những hình ảnh về Emmy ra khỏi tâm trí - tất cả những chuyện tôi đã kể cho Kyle, giống như cô ấy đang lấp đầy khoảng trống xung quanh tôi. Hơi thở của cô ấy phả vào gáy tôi, chiếc giường giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống rỗng khi không có cô ấy. Lần ai đó đã nẫng mất ví của tôi từ trong túi xách ở một quán bar đông nghịt và cô ấy đã nói, để xoa dịu nỗi hoảng loạn trong tôi, “Chỉ là mấy thứ đồ thôi mà, Leah. Cậu vẫn ổn.” Những lời mà ngay cả bây giờ tôi vẫn lặp đi lặp lại với bản thân. Và khi tôi bình tĩnh trở lại, cô ấy đặt tay lên vai tôi, mỉm cười, đếm ngược từ ba, sau đó chúng tôi quịt tiền rồi té mất.

Tôi vừa chớm thiếp ngủ thì giật mình thức giấc bởi giọng nói cô ấy, không thể phân biệt nổi là nó phát ra từ gần đó hay trong cõi mơ. Tôi phân vân giữa hai đáp án, và tôi rà soát căn nhà một lượt chỉ để kiểm tra. Gọi tên cô ấy bằng giọng chỉ lớn hơn tiếng thì thầm. Bởi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, từ mà tôi nghe thấy là Leah.

Sau khi kiểm tra xong căn nhà, tôi nhìn thấy một chiếc xe tuần tra của cảnh sát ở phía trước. Tôi bước ra cửa sổ quan sát với một ly nước trên tay, đứng trong căn bếp tối om không có gì ngoài ánh sáng hắt ra từ tủ lạnh đang mở, nhưng tôi không thể nói được rằng đó là ai. Tôi vờ như mình không thấy anh ta và trèo lên giường. Mơ thấy những giấc mơ vất vưởng trên ngưỡng cửa ý thức, nơi mọi thứ đều mang cảm giác quá gần với sự thực, và rồi lại quá xa vời.

Kate Turner gõ lên cánh cửa lớp tôi đang để mở vào sáng thứ Sáu. Trong số tất cả giáo viên, cô ấy có lẽ là người gần gũi với tôi nhất về mặt tuổi tác. Cô ấy cũng là người mới năm nay, chuyển đến đây từ nơi khác, và lẽ ra nếu suy xét mọi thứ, thì chúng tôi phải làm bạn ngay từ đầu mới phải.

Nhưng cô ấy đã làm tốt công tác hòa nhập hơn tôi, và con đường dẫn đến tình bạn giữa chúng tôi chậm chạp, ngắc ngứ hơn. Lần duy nhất chúng tôi ra ngoài ăn trưa cùng nhau, hồi học công tác định hướng, chúng tôi có rất ít thứ để trò chuyện về. “Ly dị,” cô ấy nói việc đó như một sự lý giải cho điều đã đưa cô ấy tới đây.

Trong khi ấy, tôi quá bận rộn với việc bám sát lời thoại của mình, như một biện pháp phòng thủ. “Hy vọng tạo nên một sự khác biệt,” tôi đáp, và điều này kết thúc cuộc trò chuyện khá nhanh chóng. Giờ đây, tôi nhận ra đó là một lời nói dối lộ liễu đến mức nào. Cô ấy đã gật đầu đồng tình, nhưng đó là mẩu thông tin trung thực cuối cùng mà cô ấy muốn chia sẻ.

Giờ đây, cô ấy đang đứng ở ngưỡng cửa, nở một nụ cười cảm thông. Có lẽ ban đầu cô ấy chỉ muốn có người bầu bạn, trong lúc đang tan vỡ. Nhưng giờ đây cô ấy hẳn có thể nhìn ra nỗi khổ sở hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Chúng tôi đều đã vực dậy và chuyển đến nơi khác để bắt đầu lại. Cô ấy hẳn đã nhìn thấy điều đó ở tôi vào bữa trưa đầu tiên ấy, chắc chắn là vậy. Tôi định lừa ai cơ chứ?

“Một tuần khá khó khăn, nhỉ?” Cô ấy nói. Giả vờ, vì lợi ích của tôi, rằng chúng tôi đều hứng chịu sự soi xét giống nhau, đều bị rúng động và đang cố gắng vượt qua chuyện này.

Tôi gật đầu, thu dọn đồ đạc của mình.

Cô ấy tựa người lên khung cửa, những lọn tóc sẫm màu khẽ chạm lên vai. “Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ chỉ nhớ lại lão chồng cũ - một thằng khốn nạn thật sự, nhân tiện đây - khi tôi cần ai đó với tay tới phần pin của máy hút khói. Nhưng tôi cũng không thể nói rằng tôi muốn về nhà một mình thêm một cuối tuần nữa.”

Tôi tự hỏi liệu cô ấy có lo lắng không. Liệu cô ấy có nhớ sự che chở mà ta có khi sống với một người khác không. “Cảnh sát đã tới giám sát nhà Cobb rồi,” tôi nói. “Ông ta sẽ không làm gì đâu.”

Cô ấy lắc đầu. “Có vẻ như ngay từ đầu đã không phải là ông ta.” Cô ấy nhìn thấy ánh mắt tôi dành cho cô ấy, thay đổi cách tiếp cận. “Chà, dù thế nào đi nữa, một người phụ nữ sống một mình, cố gắng giành giật sự sống trong bệnh viện, đã là quá đủ. Tôi không sao ngăn nổi tâm trí mình đi đến những nơi tiêu cực.”

Tôi không biết cô ấy muốn tôi nói gì, hay cô ấy đang chuẩn bị tinh thần để nói với tôi điều gì đó.

“Dù sao thì, tôi hy vọng là cô sẽ đồng ý đi uống với tôi một ly.” Và trước khi tôi có thể phản đối, cô ấy tiếp tục, “Tôi thật sự rất cần một đêm chơi bời mà không bị áp lực tán tỉnh mấy anh chàng ngẫu nhiên ở bar. Chỉ để ra khỏi nhà thôi. Ý cô thế nào?”

Tôi cũng thật sự rất cần một đêm như thế. Ngồi nhà chỉ toàn chờ đợi và những câu hỏi chưa được giải đáp, một nỗi sợ hãi thường trực. Một ngày đã trôi qua, và tôi vẫn chưa nhận được tin tức gì từ Kyle. Tôi vẫn chưa biết liệu họ đã giải James Finley về đồn, hay đã lần ra dấu vết về những nơi gần đây nhất của Emmy hay chưa. “Được,” tôi đáp. “Tôi tham gia.”

Nụ cười của cô ấy rộng ra, vai cô ấy buông xuống vì nhẹ nhõm. “Bảy giờ nhé? Cô biết nhà hàng bên cạnh căn nhà ven hồ không?”

Tôi biết. Đó là nơi Davis Cobb đã đưa tôi đến lần đầu tiên. Một mặt tường là quầy bar, những ô cửa sổ hướng ra hồ, các gian và bàn nằm rải rác khắp nơi. Mức độ tiếng ồn cao, giá bia rẻ, và nó đủ đông đúc đề khiến bạn cảm thấy có thể ẩn mình. Nhà hàng đó cũng nằm không xa nơi tôi sống, một điểm cộng. Tôi chưa quay lại nơi ấy kể từ khi đó.

“Được,” tôi nói. “Bảy giờ nhé.”

Bảy giờ tối, quán rượu LakeSide đã kín chỗ, tôi phải mất một lúc mới tìm ra Kate; cô ấy đứng dậy từ một gian ở bên kia quầy bar và vẫy tay. Tôi chui vào chỗ ngồi đối diện cô ấy, nhận ra nhưng phớt lờ một vài người khác trong trường khi đi ngang qua. Tất cả giáo viên Lịch sử đều đang ở đây, cùng vài người mà tôi đoán là nửa kia của họ. Một giáo viên tiếng Anh, có thể đang đi hẹn hò. Vài học sinh mà tôi lờ mờ nhận ra, làm bồi bàn.

Những tràng cười rộn rã vang lên từ phía quầy bar trên nền nhạc, tôi phải ngả đầu về phía trước để nghe tiếng Kate. “Cô có tới đây thường xuyên không?” Tôi hỏi khi cô ấy cũng nghiêng người qua bàn.

“Một hai lần gì đó.” Cô ấy nhếch mép. “Nơi duy nhất trong thị trấn mà những anh chàng độc thân phù hợp có vẻ ưa tụ tập vào mỗi tối thứ Sáu.”

Tôi mỉm cười. “Vậy cô đã tìm được anh nào như ý chưa?”

Cô ấy nhăn mặt, khiến cô ấy có vẻ trẻ hơn mười tuổi so với những gì tôi đoán, khoảng giữa đầu ba. “Tôi cũng chán dần rồi. Thật sự, lần nào cũng là cùng một nhóm người ấy. Chuyện gặp được ai đó mà bạn chưa từng gặp bao giờ ở đây có vẻ hơi bất khả thi.” Cô ấy nói như thể đây là điều mà cô ấy đã đánh mất - một cảm giác tôi rất quen thuộc.

“Cô đến từ thành phố à?” Tôi hỏi.

Gương mặt cô ấy tươi tỉnh hẳn lên. “Pittsburgh. Còn cô thì sao?”

“Boston,” tôi đáp.

Cô ấy mỉm cười, xòe tay đặt lên mặt bàn. “Cho phép tôi nói thật mọi sự với cô nhé.” Cô ấy nghiêng đầu về phía quầy bar. “Đây là một bài phân tích tình hình tối nay: Ở góc đằng xa, quá trẻ. Ở giữa, đã có bạn hẹn. Đằng kia, đêm trác táng của hội các chàng trai. Nếu bạn tán một anh, bạn phải giải quyết nguyên đám còn lại, cô hiểu ý tôi chứ?”

Đột nhiên, tôi cố gắng tưởng tượng ra cảnh Emmy ở đây. Hoặc Jim. Tôi liếc quanh nhà hàng, tìm kiếm gã. Tìm kiếm chiếc quần jean đã sờn, dáng đứng vòng kiềng.

Mái tóc quá dài.

Giờ đây, khi đã biết nhiều hơn về gã, tôi nghĩ gã có thể sẽ ưa một chỗ tối hơn nơi này một hai bậc. Tự hỏi liệu Emmy có giống như vậy không.

Một gã trong một hội trác táng theo cách Kate gọi rời khỏi chỗ ngồi, để lại cốc bia của mình. Anh ta quay người lại, và mắt anh ta bắt gặp ánh mắt tôi. Kyle. Với một nụ cười chậm rãi, anh ta giơ tay lên. Tôi khẽ vẫy những ngón tay đáp lại lấy lệ, và anh ta tiếp tục tiến đến chỗ biển hiệu phòng vệ sinh.

Mắt Kate lấp lánh, và cô ấy nhướng mày thắc mắc.

“Chuyện dài lắm,” tôi nói.

“Đó là kiểu tuyệt nhất đấy,” cô ấy đáp.

“Lần này thì không. Anh ta đã phỏng vấn tôi về Davis Cobb. Chẳng phải cô cũng đã nói chuyện với anh ta rồi sao?”

“Ôi, Chúa ơi, tôi xin lỗi.” Cô ấy nhìn lại lần nữa, soi xét Kyle kĩ hơn khi anh ta bỏ đi. “Đúng, tôi đoán vậy. Tôi không nhận ra khi anh ta ăn mặc như vậy, vả lại tôi cũng mới nhìn anh ta được vài phút. Xin lỗi, Leah. Tôi không có ý tọc mạch về chuyện đó. Tôi chỉ nghĩ đó là một anh chàng dễ thương ngồi trên ghế bar. Khỉ thật.”

Tôi nhún vai. “Không sao đâu.”

“Thật không?” Cô ấy nhướng mày. “Ở trường, họ đồn là cảnh sát tin rằng ông ta đang theo đuổi cô. Hoặc… đang hẹn hò với cô. Thành thật mà nói, nó phụ thuộc vào nguồn tin.”

Tôi bật ra một tiếng cười gằn. “Không phải đang hẹn hò đâu. Chắc chắn không phải đang hẹn hò.” Tôi mím môi lại. “Thật sự thì, tôi chẳng biết chuyện quái gì đang xảy ra nữa. Trước đây ông ta thường gọi cho tôi vào lúc say rượu, chỉ vậy thôi. Tôi phớt lờ ông ta. Ông ta đã gọi cho tôi vào đêm mà người phụ nữ đó bị tấn công, nhưng tôi đã không nhấc máy. Đó là lý do tại sao cảnh sát cứ quay lại tìm tôi.” Tôi nghĩ về những tin nhắn thư thoại trước đó, về nơi ông ta có thể đã ở trước khi đi bộ về nhà trong đêm. “Cô đã bao giờ nhìn thấy ông ta quanh đây chưa, Davis Cobb ấy?” Cô ấy lắc đầu. “Không, theo tôi nhớ là vậy.” Cô ấy uống một hơi bia dài từ cốc của mình. “Chuyện này khủng khiếp quá. Cô có nghĩ việc đó là do ông ta làm không? Người phụ nữ ven hồ ấy?”

“Không thể nói trước được gì cả. Nhưng đó có vẻ là những gì mà cảnh sát nghĩ.”

Tôi cũng biết cách cảnh sát làm việc. Nó tương tự như những khóa học cơ bản mà tôi phải hoàn thành để tốt nghiệp: Bạn hình thành một giả thuyết và làm việc với giả thuyết đó trong đầu, để chứng minh nó, hoặc quan sát nó sụp đổ trong tay mình. Là phóng viên chuyên mảng hình sự, chúng tôi thường xuyên làm việc cùng cảnh sát. Củng cố những đầu mối họ có, đào bới những thông tin mà họ không thể tiếp cận. Hoặc ngược lại - lợi dụng thông tin rò rỉ từ một nguồn trong sở để thúc đẩy mọi chuyện tiến triển. Dẫu vậy, sau cùng, chúng tôi đều có được những gì chúng tôi cần. Sự thật khao khát được sáng tỏ, và chúng tôi là những người tạo điều kiện thuận lợi cho nó.

Kyle đã trở lại chỗ ngồi, Kate hướng nụ cười toe toét của mình về phía anh ta. “Chà,” cô ấy nói, “dù thế nào đi chăng nữa, anh chàng dễ thương đằng kia cứ nhìn sang bên này hoài, và tôi không nghĩ anh ta đang tìm Davis Cobb đâu.”

Bồi bàn tiến đến cùng một đĩa khoai tây chiên, và Kate mỉm cười, chờ đợi hồi đáp của tôi.

“Phần thứ hai của câu chuyện dài: Bạn cùng phòng của tôi đang mất tích,” tôi kể.

“Cái gì cơ?” Miếng khoai tây chiên trong tay cô ấy khựng lại cách đĩa vài phần.

“Bạn cùng phòng của tôi. Đó là lý do tại sao anh chàng dễ thương đó cứ nhìn sang bên này. Tôi đã đệ đơn trình báo chuyện cô ấy mất tích.”

“Ôi Chúa ơi,” cô ấy thốt lên, nghiêng người lại gần, đặt một tay lên tay tôi.

“Cô ổn không? Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Sau đó, đôi mắt cô ấy chuyển động quá nhanh, như thể đang cố ghép những mảnh ghép lại với nhau, tạo nên một thứ gì đó lớn hơn: hai nạn nhân tiềm năng thay vì một. Miệng cô ấy mím lại thành một đường mỏng.

Tôi lắc đầu. “Tôi không biết. Cô ấy hơi lập dị, nên phải mấy ngày sau tôi mới bắt đầu lo lắng. Cho đến tất cả sự việc với Davis Cobb.”

“Vậy, vẫn có khả năng là chẳng có chuyện gì xảy ra với cô ấy cả?”

Tôi nghĩ đến sợi dây chuyền mà tôi đã tìm thấy, những thứ cô ấy để lại, cảm giác tôi không thể rũ bỏ, những điều mà giờ đây tôi biết về James Finley. Nhưng tôi cũng biết rằng đây là điều mà tôi đã được đào tạo: nhìn thấy nguy hiểm ở khắp mọi nơi. “Có thể,” tôi đáp. “Chuyện đó dường như không liên quan.”

Vai Kate thả lỏng rõ rệt. Cô ấy giơ tay lên, gọi thêm cho chúng tôi một chầu bia, và đẩy đĩa khoai chiên về phía tôi. “Đây, cô cần những thứ này hơn tôi.”

Tôi rất biết ơn vì cơ hội được im lặng. Tôi cần dẹp chuyện này sang một bên, đóng thùng nó lại, tận hưởng đêm nay. Tôi cảm thấy hơi men trong bia bắt đầu xộc lên, chạy khắp cơ thể, xoa dịu suy nghĩ và nụ cười của tôi.

Tôi lắng nghe Kate kể về chồng cũ của cô ấy, tất cả những điều tệ hại anh ta đã làm, và tôi biết những lời cần nói, những ánh mắt cần thể hiện. Tôi vui mừng chuyển nhiệm vụ nói chuyện sang cho cô ấy. Chúng tôi thanh toán sau khi gọi thêm một chầu nữa, tôi nốc ly bia cuối cùng nhanh đến nỗi cảm thấy nó xộc thẳng lên đầu khi đứng dậy, tôi cân nhắc đến chuyện nhờ Kate đưa mình về.

Qua khóe mắt, tôi thấy Kyle đứng dậy cùng lúc, và thấy anh ta dừng lại. Tự hỏi liệu anh ta có đang nghĩ giống tôi: Nếu chúng tôi gặp nhau trong những hoàn cảnh khác, với tư cách là những người khác, liệu đến giờ chuyện này có biến thành thứ gì đó khác không?

“Tôi sẽ ghé qua nhà vệ sinh trên đường ra ngoài,” tôi nói.

Kate ôm chặt lấy tôi bằng một tay. Cô ấy có mùi như keo xịt tóc và chất cồn.

“Lái xe cẩn thận đấy,” cô ấy dặn. “Lần sau lại đi uống với nhau tiếp nhé!”

Tôi đợi cho đến khi cô ấy bước ra khỏi cửa trước rồi mới chậm rãi tiến về phía nhà vệ sinh. Tôi vừa bước xuống hành lang được ba bước thì nghe thấy tiếng anh ta.

“Này,” anh ta gọi, bước về phía tôi. Tôi đợi anh ta ở lưng chừng hành lang lát gỗ, hai chúng tôi đều là những con người khác. Tay anh ta đặt lên khuỷu tay tôi, xoay tôi lại.

Và khi tôi quay lại, người tôi đã ngả về phía anh ta rồi, kéo đầu anh ta xuống gần tôi hơn. Miệng anh ta lành lạnh vì bia, và anh ta dồn chúng tôi vào góc, tựa mình lên người tôi, phá tan ấn tượng trước đó của tôi về anh ta, về cách Kyle sẽ như thế nào. Tay anh ta ở khắp mọi nơi - trên làn da trần của tôi, ngay cả ở đây, trong một hành lang thiếu sáng - và anh ta không lùi lại cho đến tận khi cánh cửa nhà vệ sinh cót két mở ra đằng sau chúng tôi.

Ánh sáng từ cánh cửa đang mở rọi qua chúng tôi, và anh ta cúi đầu, chạm vào tôi. “Tôi phải thanh toán hóa đơn của mình,” anh ta nói, vẫn tựa người vào tôi, lưng tôi dính lấy tường. “Chờ tôi ở ngoài nhé.”

Tôi đứng chờ cạnh thềm trước, gần ngọn đèn đường chính trong bãi đậu xe tối mù. Lúc Kyle đến, cả hai chúng tôi đều đã tỉnh rượu kha khá. Không khí ban đêm trong lành có tác động như vậy đến ta, hoặc sự nhận thức muộn màng, hoặc sự nhìn xa trông rộng. Tôi có thể thấy những lời bào chữa đã được viết sẵn trên gương mặt khi anh ta đứng đợi ở bậc thang thứ hai. Tôi xua tay vào khoảng không giữa hai chúng tôi.

“Không sao đâu,” tôi nói.

Anh ta bước xuống nốt những bậc thang còn lại, hai tay nhét túi quần. “Ít nhất hãy để tôi đưa cô về nhà.”

Cảnh sát Kyle đang nói. Anh ta có thể ngửi được mùi rượu trên người tôi, sẽ biết giới hạn của tôi từ vệt ửng hồng trên má. Tôi không muốn tranh luận thêm nữa.

“Anh sẽ về bằng cách nào?” Tôi hỏi.

“Không xa lắm. Tôi có thể đi bộ. Khí trời sẽ khiến tôi thoải mái hơn.”

Tôi đưa chìa khóa cho anh ta khi chúng tôi đến chỗ xe của tôi. Tôi quan sát anh ta điều chỉnh ghế lái, chống một bên đầu gối lên, mò mẫm bật đèn pha. Tôi mỉm cười khi anh ta giật nảy mình trước tiếng nhạc phát ra từ loa, to hơn anh ta dự đoán, và tôi với tay vặn nhỏ nó xuống. Tôi có thể cảm thấy anh ta đang nín thở khi tôi nghiêng người lại gần, đủ gần để cân nhắc chuyện xoay người về phía anh ta, lờ đi những lời anh ta nói. Nhưng rồi tôi thu người về, Kyle cho xe vào số, và khoảnh khắc đó trôi tuột mất.

“Vậy,” anh ta mở lời, khi chúng tôi đã đi được nửa quãng đường đến nhà tôi. “Cô gái đó là ai?”

“Kate Turner,” tôi đáp. “Chúng tôi làm việc cùng nhau. Cô ấy nghĩ tôi cần một đêm chơi bời.” Tôi vươn vai, cảm thấy đầu nhẹ bẫng, mê mẩn cách những vì sao lấp lánh khi tôi nheo mắt. “Cô ấy đã đúng. Còn anh? Những người đó là bạn anh à?”

Anh ta gật đầu. “Ừ, vài người.”

“Đều là cảnh sát?”

Anh ta lại mỉm cười. “Vài người.”

Ánh đèn pha hắt lại cánh cửa kính trượt của nhà tôi trong bóng tối. Kyle tắt máy, những âm thanh duy nhất còn lại đều đến từ màn đêm: tiếng kêu của lũ dế mèn và tiếng gió lùa qua thung lũng.

Anh ta đứng trên lối vào ga-ra, đi lòng vòng. “Tôi đoán là tôi đã hình dung ra nhiều đèn đường hơn,” anh ta nói, cười toe toét. Anh ta ngước nhìn những vì sao, chỉ vào một đốm sáng có chút nhỉnh hơn về độ rực rỡ. “Vậy, đó là sao Bắc Đẩu…”

Tôi bật cười, khao khát được chạm đến anh ta. “Thật ra, tôi nghĩ đó là sao Kim.”

“Thật tốt khi tôi đã từng tham gia Hướng đạo sinh.” Nhưng anh ta đang nhìn tôi, chứ không phải con đường hay những vì sao, và không khí đang nổ lách tách xung quanh chúng tôi.

“Anh không cần phải rời đi,” tôi nói.

Anh ta mím môi. Không giơ tay về phía tôi, cũng không tiến lại gần hơn.

“Trừ khi anh muốn,” tôi tiếp tục.

Anh ta lắc đầu, khóe môi nhếch lên. “Tôi không muốn.” Nhưng anh ta vẫn không thu hẹp khoảng cách.

Tôi nghĩ đến Emmy, và thay vào đó, tiến tới chỗ anh ta. “Nó không phải là một tội ác,” tôi nói.

Tôi kéo tay anh ta, dắt anh lên thềm trước, dùng hai chìa khóa riêng rẽ để mở cửa cho chúng tôi vào trong khi anh ta tựa người lên tấm kính. Có cả nghìn cơ hội để quay lại, để ngăn chặn việc này, và tôi tạm đừng, chờ đợi một trong hai chúng tôi đổi ý. Tôi mở cửa cho anh ta, chờ anh ta theo tôi vào trong, và khóa cửa lại. Tôi không bật đèn, bởi điều đó có thể khiến mọi chuyện có chút quá thực. Tôi bước từ tốn dọc hành lang và cảm nhận anh ta sau lưng mình, kéo lê những ngón tay trên tường khi anh ta rảo bước theo tôi.

« Lùi
Tiến »