Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Giờ đây tôi đang ngồi trên nền đất lạnh lẽo, ẩm ướt, đầu gối khuỵu xuống, quay lưng lại với hiện trường.

Tứ chi tôi run rẩy.

“Suỵt, đừng nhìn,” một người phụ nữ mặc cảnh phục nói. Ngụ ý rằng tôi sẽ không chịu nổi điều đó. Tôi tự nhắc bản thân nhớ rằng họ không biết tôi. Kyle đã để tôi lại ở đây, tin tưởng giao phó tôi cho người khác canh giữ. Với họ, tôi là một giáo viên, một phụ nữ sống một mình, một cô gái có người bạn cùng phòng đang mất tích. “Hít thở chậm thôi,” cô ấy nói, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Tôi lắng nghe cô ấy chuyện hít thở, nhung cũng nheo mắt nhìn qua vai - thấy Kyle đang ra chỉ thị cho những cảnh sát khác, tất cả bọn họ tản ra để yêu cầu mọi người lùi lại. Mắt anh ấy bắt gặp ánh mắt tôi từ đằng xa, rồi anh ấy xoay người và quay lại xử lý hiện trường.

Xe của Emmy lúc này đang nằm trên một chiếc xe tải sàn phẳng, và một đội mới đã đến. Phần lớn khán giả đều đã rời khu vực, nhưng không phải tất cả. Đây là phần căng thẳng, phần ghê rợn. Đây là phần bạn sẽ không đưa lên mặt báo - vì độc giả sẽ sợ mà chạy đi mất. Sự thật. Sự thật đau thấu ruột gan mà chỉ có chúng tôi chứng kiến.

Người phụ nữ đứng trước mặt đưa cho tôi một thanh kẹo, như thể phản ứng của tôi chỉ là do lượng đường trong máu giảm mạnh. Tuy nhiên, tôi vẫn bóc lớp giấy bọc và cắn một miếng, cảm thấy vị ngọt xộc lên não. Sự rõ ràng của hiện trường cũng xộc lên.

Tôi tựa đầu lên những cánh tay khoanh lại của mình như thể đang nghỉ ngơi, và tôi quan sát: Nhiếp ảnh gia đang chụp hiện trường từ mọi góc độ. Những mảnh chứng cứ, chiếc xe, vị trí, tất cả đều được gắn mác và đánh dấu rồi lại được chụp lần nữa - trước khi chuẩn bị di dời thi thể. Găng tay dày, khẩu trang, lớp bảo vệ bên ngoài quần áo của những người đàn ông sẽ làm phần việc với tử thi, và Kyle đứng lùi lại một chút, hai tay duỗi thẳng bên hông, quan sát mọi chuyện. Thi thể tự căng cứng và trương phồng lên khi họ kéo nó ra khỏi xe. Thêm nhiều nước nữa trào ra từ đó. Những cái đầu nhăn nhó quay đi chỗ khác. Gió mang theo mùi nào đó, dày đặc và nhức mũi.

Sau đó, thêm nhiều bức ảnh gã nằm trên tấm bạt được chụp lại. Tìm kiếm bằng chứng khắp người gã. Kyle chỉ đạo thợ ảnh chụp thêm tấm nữa, cận cảnh khuôn mặt hoặc phần cổ gã. Cuối cùng, họ che gã lại và đặt vào một túi xác, rồi nâng lên cáng. Hai người đàn ông đẩy chiếc cáng lên đồi trên những bánh xe ọp ẹp. Họ đang tiến thẳng về phía tôi, ngay trên đồi, và người phụ nữ nói, “Nào, chúng ta phải tránh đường thôi.”

Một hàng dài những sĩ quan nối đuôi theo sau, nhìn xuống mặt đất. Kyle nán lại gần chiếc xe, chỉ ra những nơi cần kiểm tra hoặc đánh dấu. Sau đó, anh ấy trèo lên phần gờ của chiếc xe tải sàn phẳng, nhìn lại tôi một giây. Anh ấy gật đầu với người đàn ông bên cạnh, anh ta cạy mở cốp xe. Kyle nhìn vào bên trong, và tôi nín thở. Tôi có thể hình dung ra cảnh tượng đó như thể tôi là người đang đứng cạnh anh ấy - gương mặt anh ấy đanh lại trước những gì anh ấy có thể thấy.

Nhưng không có gì xảy ra, ngoại trừ một cái lắc đầu và những lời tôi không thể giải mã, ánh mắt anh ấy lại chậm rãi hướng về phía tôi.

“Này cưng, tên cháu là gì vậy?” Người phụ nữ hỏi tôi. Nhưng tôi phớt lờ bà ấy khi Kyle nhảy xuống từ phía sau xe tải và tiến đến chỗ tôi.

“Leah,” anh ấy nói khi đã tới đủ gần để có thể trò chuyện với âm lượng bình thường. “Cô cần trở về nhà. Cô có cần đi nhờ không?” Không một lời nào về cảnh tượng vừa diễn ra mà cả hai đã chứng kiến. Không một lời nào về thi thể mà anh ấy đã nhìn thấy, đã chạm vào. Không một lời nào về người mà cả hai chúng tôi đều biết rằng anh ấy đã tìm kiếm trong cốp xe, lo sợ điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra.

“Không cần đâu, tôi lái xe đến,” tôi đáp, nhưng chất giọng cứ dằm dặm trong cổ họng, quá đỗi khô khốc, hoặc quá đỗi mỏi mệt.

“Cô đang làm gì ở đây?” Anh ấy hỏi.

“Học sinh của tôi,” tôi nói. “Học sinh của tôi nói rằng có một chiếc ô tô đang được cẩu lên khỏi hồ. Màu nâu. Một chiếc Wagon cũ. Nghe giống xe cô ấy.”

Anh ấy nhìn quanh vài khán giả ít ỏi còn lại vẫn cầm điện thoại trên tay. Thông tin lọt ra trước cả khi cảnh sát và cánh nhà báo có thể giải mã được sự thật từ những lời đồn đại.

“Đó có phải xe của cô ấy không?” Anh ấy hỏi. “Theo phán đoán chuẩn xác nhất của cô?”

Mặt tôi đầy quyết tâm. Tôi biết việc mình đang làm và ý nghĩa của nó. Sẽ không đời nào tôi thoát được một cuộc điều tra và tất cả những chuyện sẽ xảy ra sau đó. Ngay bây giờ, khi tôi mở miệng và nói ra sự thật, tôi sẽ tự nối kết mình với số phận của cô ấy, tới vụ án của cô ấy. Tôi cảm thấy một nỗi buồn với sức nặng không gì chống đỡ nổi và nỗi mất mát thứ gì đó mà tôi không thể xác định. “Phải,” tôi đáp. “Đó là xe của cô ấy. Vậy chỉ có mình anh ta ở trong thôi sao?” Tôi hạ giọng. “James Finley?”

Kyle nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh tôi, dường như đang lựa chọn những lời tiếp theo của mình một cách cẩn thận. “Chỉ có một người đàn ông thôi. Tôi cần cô trở về nhà. Lát nữa tôi sẽ ghé qua, được chứ? Chúng ta sẽ xem xét lại mọi thứ. Ngay sau khi chúng tôi xong việc ở đây.”

Tôi lắc đầu, tìm lại chính mình, quay về với thực tại. “Tôi phải quay lại chỗ làm.”

Kyle gật đầu, và người phụ nữ đặt tay lên lưng tôi, dẫn tôi về phía bãi đậu xe. Tôi ngó qua vai nhìn ô tô của Emmy và tất cả những thứ bị bỏ lại đằng sau khi rời đi.

Ở phía xa, cảnh sát đang dò xét trong xe, quanh cả các gờ. Họ không biết chính xác thứ mình đang tìm kiếm là gì hay làm thế nào để biết liệu mình đã tìm thấy nó hay chưa.

Cuối cùng thì tôi cũng quay trở lại trường, ngồi trong bãi đậu xe của khoa. Đang là giữa tiết hai - việc trở lại giữa giờ học cũng lộ liễu у như sự rời đi của tôi. Vì vậy, tôi ngả đầu lên ghế và nhắm mắt lại. Tôi tiếp tục nhìn thấy khuôn mặt của James Finley, lần chúng tôi chạm mắt với nhau. Cách gã hóp má lại, châm một điếu thuốc, ánh mắt gã liếc xéo sang tôi. Một biển tiếng ồn làm kí ức ấy bị gián đoạn. Tiếng bước chân, tiếng cười đùa, tiếng một cậu bé í ới gọi bạn mình, tất cả đều báo hiệu đã đến giờ nghỉ trưa. Học sinh lớp mười hai được phép rời trường trong ba mươi phút. Một sự ân xá ngắn ngủi khỏi những phòng giam tạm thời và tất cả những kì vọng, chuyện gì có thể xảy ra trong ba mươi phút cơ chứ? Đội ngũ giám hiệu hẳn đã nghĩ vậy. Mọi thứ có thể diễn ra trong một tích tắc. Mọi thứ có thể thay đổi trong một khoảnh khắc.

Tôi ra khỏi xe, tiến tới lối vào phía trước. Học sinh đang lũ lượt đổ ra theo một hướng, và tôi đi theo hướng còn lại, hy vọng sẽ hòa lẫn vào đám đông. Nhưng dù thế nào thì Mitch vẫn nhìn thấy tôi. Anh ta đứng ngay sau tấm kính trong văn phòng trường, và anh ta giơ tay lên, yêu cầu tôi dừng lại.

Tôi đợi ở tiền sảnh, tiếng bước chân của anh ta vang vọng khắp giếng trời.

“Cô đã rời đi vào tiết đầu à?” Anh ta hỏi. Anh ta nhìn thoáng qua tôi một lượt, nhăn mũi, như thể anh ta ngửi thấy mùi gì đó trên người tôi. Khuôn mặt anh ta nhăn nhó rồi dịu đi. “Izzy Marone đã đến văn phòng và báo rằng cô cứ thế đứng dậy và rời đi.”

Tôi gật đầu, đặt tay lên trước cổ, quan sát đôi mắt anh ta dõi theo. “Chúng bảo tôi rằng có một chiếc xe đang được cẩu lên khỏi hồ. Nghe mô tả thì nó giống như chiếc xe của bạn cùng phòng của tôi.” Tôi hít vào một hơi. “Tuy nhiên, đó không phải là cô ấy.”

“Ồ,” anh ta nói, nhìn tôi lần nữa. “Tốt, được rồi. Tôi rất mừng khi nghe điều đó.” Anh ta đặt một tay lên khuỷu tay tôi. “Cô cần phải nói với ai đó trước khi cô làm một việc như thế, được chứ? Về mặt trách nhiệm, chúng ta không thể cứ thế bỏ lớp học lại như vậy được.”

Tôi gật đầu, nhìn vào mắt anh ta, cảm thấy anh ta dịu đi. “Đó là một trường hợp khẩn cấp. Tôi đã không suy nghĩ được gì. Tôi xin lỗi.”

“Tôi biết, tôi biết. Chỉ là đề phòng cho tương lai thôi. Vậy, mọi thứ vẫn ổn chứ?”

Tôi lắc đầu. Không chắc chắn. “Thì, không phải cô ấy, nhưng là xe của cô ấy.”

Anh ta nhíu mày. “Tôi nghe nói họ cũng đã phát hiện ra một thi thể.”

Tôi gật đầu. “Đúng vậy.”

Ánh mắt anh ta dán chặt vào tôi. “Cô đã nhìn thấy à?”

Và lần đầu tiên kể từ khi đến đây, tôi nhận ra rằng mình biết một điều gì đó mà họ không biết về thị trấn này. Đó là một cảm giác lúc nào cũng mang tới chút rùng mình nho nhỏ, người nắm giữ và lan truyền thông tin. Là người quyết định những gì sẽ được trao đi, và bao nhiêu. “Một người đàn ông,” tôi đáp.

Anh ta mím môi. “Tính ra là đã có hai người tử vong dưới hồ trong vài tuần qua. Tôi lo cho cô.”

“Chỉ là trùng hợp thôi mà,” tôi nói. Thế nhưng anh ta đúng. Một thi thể ở quán rượu trên rìa phía đông, ở phía bên kia hồ nhà tôi; một thi thể khác dọc theo bờ phía nam, gần nhà tôi hơn về hướng tây. Sự trùng hợp luôn dẫn đến một tin bài - tôi có thể cảm nhận được điều đó. Những tội ác kết chùm, những ổ ung thư, những vụ tự sát hàng loạt, mà không có sự lý giải nào kèm theo nào - thế nhưng chúng ta lại không thể nhìn đi chỗ khác; những bí ẩn đã mê hoặc ý thức tập thể của chúng ta.

Anh ta lắc đầu. “Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với nơi này nữa. Đây là một nơi an toàn. Nó đã luôn an toàn.”

“Tội ác có mặt ở bất kì đâu và bất cứ khi nào, Mitch.”

“Ở đây thì không như thế.”

“Quy mô dân số vừa tăng gấp đôi.”

“Không quan trọng. Nơi này không phải một thành phố. Đây là một cộng đồng dễ chịu. Mọi người ở đây đều chăm sóc lẫn nhau. Hoặc đã từng như vậy. Nhưng bây giờ nó tràn ngập những người đến từ nơi khác.”

“Đâu phải chỉ do họ. Đó là sự va chạm giữa các thế giới. Người thất nghiệp vẫn thất nghiệp. Họ chỉ bị chôn vùi dưới một tầng những công việc mới tinh tươm mà thôi. Đó là một vườn ươm tội ác chết tiệt. Nền kinh tế mới chẳng được tích sự gì ngoài việc đẩy cuộc sống của tất cả mọi người ra ngoài khả năng chi trả của họ.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như thể nhận ra tôi cũng là một trong số những người mới này. “Nhân tiện, cô Turner đã tiếp quản lớp cô giùm cô rồi. Cô nợ cô ấy một lần đấy.”

“Được rồi, Mitch, được rồi,” tôi nói.

“Leah,” anh ta gọi với theo tôi. “Giữ an toàn nhé.”

Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa để mở của Kate Turner; cô ấy đang ăn trưa một mình tại bàn làm việc. Cô ấy ra hiệu cho tôi đi vào, rồi đứng dậy, dùng khăn ăn lau khóe miệng. “Chúa ơi!” Cô ấy hạ giọng thì thầm. “Leah, tôi đã nghe rồi. Họ nói với tôi rằng đó là một chiếc xe hơi màu nâu, và cô lao đi ngay lập tức. Bạn cùng phòng của cô à?”

Tôi lắc đầu. “Không phải cô ấy.”

Kate thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi xin lỗi vì đã cứ thế mà rời đi. Nghe nói cô đã dạy thay cho tôi. Cảm ơn nhé.”

“Không có gì đâu, ổn mà. Chỉ là lần sau hãy nói trước với tôi một tiếng, để không tái diễn chuyện một nhóc con khó tính khó nết lên văn phòng mách lẻo việc liên quan đến giáo viên của nó.” Cô ấy đảo mắt, và tôi mỉm cười.

“Nghiêm túc đấy,” tôi nói, đặt tay lên khuỷu tay cô ấy. “Cảm ơn cô.”

“Này, sao cô không ghé qua chỗ tôi sau giờ làm nhỉ? Hoặc chúng ta có thế ra ngoài chơi bời đâu đó. Tất cả chuyện này đang làm tôi lo lắng.” Toàn bộ cơ thể cô ấy đều mang vẻ cảnh giác. Toàn bộ nơi này đều sẽ sớm trở nên cảnh giác.

Nhưng tối nay Kyle sẽ ghé qua lúc nào đó, và anh ấy sẽ có những câu trả lời.

“Hôm nay thì không được rồi,” tôi đáp. “Tôi xin lỗi.”

Chuông reo lên, và cô ấy rên rỉ - tiết học thứ ba sắp bắt đầu. Một học sinh vội vã gần như bổ nhào vào trong lớp cô ấy, tai nghe nhét trong tai, tiếng nhạc đủ lớn để có thể nghe thấy từ phía bên kia phòng. “Và nó bắt đầu,” cô ấy nói.

Tôi bước ra ngoài ngưỡng cửa. Cảm ơn nhé, tôi mấp máy môi. Tôi gói ghém mọi thứ, đặt chúng vào một ngăn trong tâm trí mình để xử lí sau.

Tập trung nào, Leah. Bắt tay vào việc thôi.

Izzy Marone đứng sững ở cửa lớp vào tiết học thứ tư, tiết cuối cùng trong ngày - không mong đợi sẽ gặp lại tôi ở đây. Mái tóc đen của con bé được chải lên, tạo kiểu đuôi ngựa mượt mà, đôi mắt hạt dẻ to tròn và ngây thơ, được chuốt mascara cẩn thận. Làn da con bé lúc nào cũng rám nắng, và nó khoe khoang điều này qua những bộ trang phục nhạt màu, khoét sâu và ôm lấy dáng người gầy gò của con bé.

“Em đang tìm áo khoác của mình,” con bé nói. Nó đứng ở ngưỡng cửa, không nhúc nhích.

Tôi nghiêng đầu sang một bên. “Em vào xem đi,” tôi nói, ra hiệu về phía chỗ ngồi.

Con bé di chuyển qua các hàng, cúi người kiểm tra dưới gầm ghế. Một sự cam kết triệt để dành cho một lời nói dối. Sau cùng, con bé duỗi thẳng người, hai tay chống hông. “Có lẽ Theo đã cầm nó hộ em rồi. Bạn ấy là hàng xóm của em. Em sẽ hỏi bạn ấy sau.” Như thể con bé muốn tôi biết con bé đứng về phe ai. Tại sao tôi lại không ngạc nhiên về chuyện chúng đến từ cùng một nơi nhỉ? Rằng cả hai đều sống trong những căn nhà khổng lồ, ở những khu vực quy hoạch phát triển mới, hiện thân của sự bóng bẩy và an toàn?

Tôi chạm mắt với con bé. “Hy vọng là em tìm được nó,” tôi nói.

Con bé hắng giọng. “Mọi thứ đều ổn chứ ạ? Cô có ổn không? Liệu nó… Cô có biết họ không ạ?”

Tôi lắc đầu. “Cô ổn, Izzy. Em cần thứ gì khác không?” Tôi cho rằng con bé ở đây vì những lời ngồi lê đôi mách. Vì kì sau. Vì câu chuyện.

Con bé lại liếm môi, bước về phía ngưỡng cửa, và lắc đầu. “Không, không, chỉ thế thôi ạ.”

“Hẹn gặp lại em vào ngày mai nhé,” tôi nói, để con bé biết rằng: Tôi đang ở đây, tôi đã quay lại, tôi sẽ không đi đâu cả.

Phải đến khi con bé quay đi, tôi mới nhận ra rằng con bé đang cầm trên tay một mẩu giấy kẻ ngang, gập lại thành một hình vuông nhỏ. Con bé nhét nó vào túi sau quần jean của mình khi rời đi.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »