Davis Cobb là lý do tôi bắt đầu để điện thoại ở chế độ im lặng vào ban đêm. Lần nào tôi cũng phớt lờ những cuộc gọi từ ông ta - những cuộc gọi luôn luôn sau mười một giờ đêm, luôn luôn sau khi tôi cho rằng ông ta đã tới quán bar và đang đi bộ trở về nhà. Thật tình là, lúc nào cũng vậy.
Davis Cobb sở hữu một cửa tiệm giặt là tiện lợi trong thị trấn và có nghề tay trái là huấn luyện viên bóng rổ của trường, nhưng tôi đã không biết cả hai điều này khi lần đầu gặp ông ta trong lúc đang điền giấy tờ ở văn phòng hạt.
Tôi đã nghĩ ông ta là một giáo viên. Dường như ai cũng biết ông ta. Dường như ai cũng mến ông ta. Họ nói, Này, Davis, ông đã gặp Leah chưa? Mùa thu này hai người sẽ làm việc cùng nhau đấy, và ông ta mỉm cười.
Ông ta đã mời tôi một chầu tại quán bar gần nhất - ông ta đeo nhẫn trên tay, và khi đó là buổi trưa, Cô có thể tự lái, nhớ bám sát theo tôi nhé. Đó dường như là một lời chào-đón-đến-thị-trấn thân thiện. Ông ta dường như rất tử tế - cho đến khi ông ta xuất hiện trước cửa nhà tôi một đêm nọ.
Tôi đi ngang qua Kate (cô Turner) trên hàng lang khi cô ấy đang đi về hướng ngược lại. Lông mày cô ấy nhíu lại, và ban đầu cô ấy không để ý đến tôi. Nhưng rồi cô ấy dừng lại, túm lấy cánh tay tôi khi chúng tôi chạm phải nhau, kể vội cho tôi nghe một bí mật: “Họ muốn biết liệu Davis Cobb đã bao giờ làm gì khiếm nhã với chúng ta chưa. Họ hỏi nhanh thôi. Rất nhanh.”
Dạ dày tôi xoắn lại khi nghĩ đến những bằng chứng họ có thể đã có, không chừng sẽ kéo tôi vào vụ này. Những cuộc gọi gần đây. Lịch sử điện thoại của ông ta. Liệu đó có phải lý do chiếc loa trong lớp lè rè tên tôi? “Cô ổn không?” Cô ấy hỏi, như thể cô ấy có thể đọc được điều gì đó trong sự im lặng của tôi. Sau vài tháng làm việc đối diện với tôi trên hành lang, cô ấy đã trở thành một gương mặt thân thiện xuyên suốt thời gian hỗn loạn trong ngày. Giờ thì tôi lo lắng cô ấy có thể nhìn thấy nhiều hơn nữa.
“Toàn bộ chuyện này thật là kỳ lạ,” tôi đáp, cố gắng lồng ghép biểu cảm bối rối tương tự cô ấy. “Cảm ơn cô vì đã báo trước cho tôi.”
Bên trong khu vực văn phòng trường, Mitch Sheldon - dù đóng bộ quần kaki và giày lười nam - đang đứng gác ngoài cửa phòng họp, khoanh tay như một nhân viên bảo an, chân dạng ra cắm xuống sàn chắc nịch. Anh ấy buông thõng tay khi thấy tôi tiến tới. Mitch là người gần gũi nhất mà tôi có được ở đây với tư cách một người cố vấn và một người bạn, nhưng tôi vẫn chưa hiểu biểu cảm của anh ấy là có ý gì.
Cánh cửa mở ra đằng sau lưng anh, và tôi đếm được có ít nhất hai người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu ở chiếc bàn bầu dục, đang uống cà phê đựng trong những chiếc cốc nhựa dùng một lần. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Tôi hỏi.
“Chúa ơi,” Mitch nói, hạ giọng và nghiêng người lại gần. “Họ tới áp giải Davis Cobb vì tội hành hung sáng nay. Đây cũng là lần đầu tôi nghe nói đến chuyện này. Tôi vừa đến nơi là lúc những cuộc gọi từ giới truyền thông và phụ huynh học sinh bắt đầu dồn tới.”
Cảnh sát đứng tập trung đầy ở khu vực lễ tân có cửa sổ bằng kính đối diện với cổng trường, đúng như lời Theo đã nói. Nhưng không có giáo viên nào loanh quanh ngoài tiền sảnh, hay trong hành lang nơi an tọa những văn phòng nằm đằng sau quầy lễ tân, nơi hiện tại chúng tôi đang đứng. Chỉ có Mitch và tôi.
Mitch gật đầu về phía cửa. “Họ muốn gặp cô.” Anh nuốt nước bọt. “Họ đang phỏng vấn tất cả phụ nữ, nhưng họ yêu cầu được gặp đích danh cô.”
Một câu nói thôi. “Cảm ơn anh, Mitch.”
Tôi đóng cửa lại sau khi bước vào phòng. Hóa ra tôi đã sai - có tới ba người bên trong. Hai người đàn ông trong trang phục giống nhau đến mức hẳn phải là cảnh phục tiêu chuẩn, và một người phụ nữ mặc thường phục.
Người đàn ông ngồi gần tôi nhất đứng dậy, giật mình nhìn tôi một lượt. “Leah Stevens?” Anh ta hỏi, có thể thấy rõ phù hiệu được giắt trên thắt lưng.
Nghe thấy câu hỏi, vai tôi cứng lại. “Vâng,” tôi đáp, tay vẫn thả bên hông, phô ra và chờ đợi, cảm giác như thể tôi đang trần trụi.
Anh ta đưa tay ra. “Thanh tra Kyle Donovan,”anh ta nói. Trong hai người, anh ta trẻ hơn nhưng chải chuốt hơn, trưởng thành hơn về tầm vóc. Điều này khiến tôi nghĩ anh ta mới là người chịu trách nhiệm chính cho vụ này, mặc cho thâm niên. Có lẽ chỉ là do anh ta gọn người và biết giao tiếp bằng mắt, còn tôi thì đang thiên vị. Như vậy thì đã sao chứ, tôi có gu của riêng mình. Tôi đưa tay ra bắt tay anh ta, rồi nghiêng người qua mặt bàn, lặp lại động tác tương tự với người đàn ông lớn tuổi hơn. “Thanh tra Clark Egan,” ông ta giới thiệu. Tóc mai ông ta đã ngả xám, tạng người đầy đặn hơn, đôi mắt mờ đục hơn. Ông ta nghiêng đầu sang một bên, rồi chạm mắt với Thanh tra Donovan.
“Allison Conway.” Người phụ nữ với vai trò vẫn chưa được xác định, diện đồ công sở, mái tóc vàng xoã dài ngang vai.
“Cảm ơn cô vì đã đồng ý gặp chúng tôi,” Donovan nói, như thể tôi có quyền lựa chọn. Anh ta ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện mình.
“Tất nhiên rồi,” tôi nói, ngồi xuống và cố gắng tìm hiểu tình hình. “Chuyện này là sao?”
“Chúng tôi chỉ có một vài câu hỏi dành cho cô thôi. Davis Cobb. Cô biết ông ta chứ?”
“Chắc chắn rồi,” tôi trả lời, bắt chéo chân, cố tỏ ra thoải mái hơn.
“Cô biết ông ta bao lâu rồi?” Anh ta tiếp tục.
“Tôi gặp ông ta vào tháng Bảy, tại văn phòng hạt, khi đăng ký hộ tịch với quận.”
Lấy dấu vân tay, xét nghiệm chất kích thích, kiểm tra lý lịch - những thủ tục cần làm nếu muốn có công việc giáo viên và cảnh sát, những ngành nghề trong sạch cuối cùng. Họ kiểm tra lý lịch tư pháp nhưng không động tới những tố tụng dân sự. Mấy trường hợp “suýt phạm tội” thì không tính. Có rất nhiều kẽ hở để bạn lách qua. Có quá nhiều thứ nằm ẩn bên trong mà một lịch sử phạm tội và say xỉn được ghi nhận trước đó không thể nào tiết lộ.
Davis Cobb đã che đậy thành công.
“Hai người đã trở thành bạn bè ư?” Thanh tra Donovan hỏi.
“Không hẳn.” Tôi cố gắng không bồn chồn vặn vẹo, cũng tương đối thành công. “Ông ta đã bao giờ liên lạc trực tiếp với cô chưa? Gọi cho cô chẳng hạn?”
Tôi hắng giọng. Nó đây rồi. Bằng chứng mà họ có, lý do họ kéo tôi ra khỏi lớp. Cẩn trọng nào, Leah.
“Có.”
Thanh tra Donovan ngẩng nhìn lên, câu trả lời của tôi như một tia lửa mồi. “Những cuộc gọi có được chào đón không? Cô đã cho ông ta số của mình?”
“Trường học có một danh bạ điện thoại. Tất cả chúng tôi đều có quyền truy cập thông tin.” Thông tin và cả địa chỉ của chúng tôi, theo như tôi được biết.
“Lần cuối cùng ông ta gọi cho cô là khi nào?” Thanh tra Egan đột ngột xen ngang, vào thẳng trọng tâm.
Tôi cho rằng nếu họ đã hỏi thì hẳn họ đã biết rồi, và chỉ đang chờ tôi xác nhận, kiểm tra xem liệu tôi có đáng tin cậy. “Đêm qua,” tôi đáp.
Thanh tra Donovan vẫn không rời mắt khỏi tôi, chiếc bút của anh ta lửng lơ trong không khí, lắng nghe tôi nhưng không ghi chép gì. “Hai người nói với nhau chuyện gì?” Anh ta hỏi.
“Không nói gì cả,” tôi trả lời. Môi tôi mím lại. “Thư thoại.”
“Ông ta đã nói gì?”
“Tôi xóa rồi.” Đây là ý tưởng của Emmy. Vài tuần trước, cô ấy cau mày nhìn chiếc điện thoại trên tay tôi và hỏi rằng có phải lại là tên khốn Cobb đó nữa không. Sau khi tôi gật đầu, cô ấy nói tiếp, Cậu biết đấy, cậu đâu cần nghe. Cậu cứ xóa chúng đi là được mà. Thoạt tiên đó chừng như một ý tưởng lạ lẫm, cái kiểu thản nhiên coi nhẹ thông tin, nhưng đồng thời nó cũng mang một sức hấp dẫn không thể lý giải - vờ như ngay từ đầu rằng nó không tồn tại.
Thanh tra Egan mở lời, nhưng đúng lúc đó, người phụ nữ - Allison Conway, vai trò chưa xác định - ngắt lời ông ta. “Chuyện này có xảy ra thường xuyên không?” Cô ấy hỏi. Từ lịch sử cuộc gọi của chiếc điện thoại di động, họ đã biết là có.
“Có,” tôi đáp. Tôi chắp tay lên bàn. Đổi ý. Hạ chúng xuống dưới.
Thanh tra Donovan cúi người về phía trước, tay chắp lại, hạ giọng. “Vì sao Davis Cobb lại gọi cho cô hết đêm này tới đêm khác, hả cô Stevens?”
“Tôi không biết. Tôi không nghe máy.” Đúng, để tay dưới bàn là một ý hay. Tôi cảm thấy các khớp ngón tay của mình trắng bệch lại, co thành hình nắm đấm.
“Vì sao cô không nghe máy?” Donovan hỏi.
“Vì ông ta say, và gọi cho tôi hết đêm này đến đêm khác. Là anh thì anh có nghe máy không?”
Việc gọi cho cô dường như là một thói quen mà Cobb đã dần trở nên yêu thích. Những tiếng thở dốc, âm thanh của màn đêm, của gió - hồi tôi vẫn còn nghe những tin nhắn thư thoại, cố gắng giải mã các chi tiết, như thể chỉ có hiểu biết mới là một cách chống trả. Nhưng nó luôn khiến tôi mơ hồ bất an. Cứ như ông ta muốn tôi biết rằng ông ta đang tới. Rằng ông ta đang quan sát.
Mitch Sheldon đứng ngay ngoài cửa, và tôi biết anh ta chắc chắn đang nghe.
“Bản chất mối quan hệ giữa hai người là gì?” Egan lại xen ngang.
“Ông ta say rượu và gọi cho tôi lúc đêm muộn, thưa Thanh tra. Đây là bản chất mối quan hệ giữa chúng tôi.”
“Ông ta đã bao giờ đe dọa cô chưa?” Egan hỏi.
“Chưa.” Cô có ở nhà một mình không, Leah? Đã bao giờ cô tự hỏi rằng liệu có ai khác nhìn thấy mình chưa? Giọng ông ta nhẹ đến nỗi tôi phải áp sát điện thoại vào tai mới nghe được, tự hỏi liệu ông ta có đang tiến tới gần hơn không, ở phía bên kia bức tường.
“Vợ ông ta có biết không?” Ông ta hỏi, ám chỉ thêm một điều gì đó.
Tôi dừng lại. “Không, an toàn mà nói thì tôi nghĩ rằng vợ ông ta không biết.”
*
MỘT THỜI GIAN DÀI TRƯỚC KHI NHỮNG CUỘC GỌI XUẤT HIỆN, đã từng có một đêm thứ Bảy, bên ngoài có tiếng động cơ, mượt mà và yên tĩnh hơn tiếng xe của Jim. Emmy đang ngủ, còn tôi đang đọc sách trong phòng khách. Những tiếng bước chân trên hiên trước, và Davis Cobb hiện ra từ trong không khí, như một bóng ma. Ông ta gõ lên cửa kính, nhìn thẳng vào tôi.“Leah,” ông ta nói khi tôi he hé trượt mở cánh cửa, như thể tôi đã mời ông ta đến. Hơi thở ông ta nồng nặc mùi rượu, và ông ta nghiêng người lại quá gần, khiến cái mùi đó xộc vào cùng làn gió đêm. Tôi phải đưa tay lên chặn không cho ông ta mở tung cánh cửa.
“Nào,” ông ta nói, “Tôi tưởng chúng ta là bạn.” Chỉ có điều đó hoàn toàn không phải thứ ông ta đang ám chỉ.
“Nửa đêm rồi đấy. Ông hiểu nhầm ý tôi rồi,” tôi nói, nín thở trong một khoảnh khắc, chờ đến lúc mà mọi chuyện sẽ rối tung lên bằng cách nào đó.
“Cô nghĩ là cô cao giá quá nhỉ, Leah?”
Tôi lắc đầu. Tôi đâu nghĩ vậy. “Ông cần phải rời khỏi đây.”
Tiếng sàn nhà kêu cót két vang lên từ đâu đó sau lưng tôi, sâu trong bóng tối của hành lang, và cuối cùng Davis cũng rút lui vào màn đêm. Tôi quan sát khoảng đen mịt mùng ấy cho tới khi tiếng rì rầm động cơ xe ông ta nhỏ dần.
Tôi quay người lại, và Emmy thò đầu ra từ trong bóng tối của phòng cô ấy, giờ đây mới lộ mình khi ông ta đã đi mất. “Mọi chuyện ổn chứ?” Cô ấy hỏi.
“Một gã từ chỗ làm thôi ấy mà. Davis Cobb. Ông ta rời đi rồi.”
“Ông ta không nên lái xe,” cô ấy đáp.
“Không,” tôi cũng nói, “ông ta không nên.”
Trong phòng họp khá ấm. Egan xoay người trên ghế, thì thầm điều gì đó với Conway, nhưng Donovan vẫn đang quan sát tôi chăm chú.
“Ông ta làm người phụ nữ ấy bị thương ư? Người mà tất cả bọn họ đểu đang nói đến - Bethany Jarvitz ấy?” Tôi hỏi, nhìn thẳng vào Donovan.
“Chuyện này có làm cô ngạc nhiên không?” Anh ta hỏi, và giờ sự chú ý của mọi người lại đổ dồn lên tôi.
Tôi ngập ngừng. Từng có một lần trong đời, từ trước khi tôi gặp Emmy, khi tôi sẽ nói có. “Không.”
Có điều gì đó gần như thương hại trong ánh mắt anh ta, và tôi không chắc rằng mình thích ánh nhìn ấy. “Có lý do gì khiến cô nói vậy không?” Anh ta tiếp tục.
Davis Cobb, đã kết hôn, một thành viên đáng kính của xã hội, chủ một doanh nghiệp nhỏ, huấn luyện viên bóng rổ trường trung học. Tôi đã học được cách đây rất lâu, trong một cú va chạm tàn khốc với hiện thực, rằng những thứ đó đều vô nghĩa. Không có gì làm tôi ngạc nhiên được nữa.
“Không đặc biệt lắm,” tôi nói.
Anh ta cúi người gần hơn chút nữa, đôi mắt soi xét nét mặt tôi, thoáng qua mà hiệu quả. “Cô có biết Bethany Jarvitz không, cô Stevens?”
“Không,” tôi đáp.
Thanh tra Donovan rút từ tập hồ sơ ra một tấm ảnh, gõ nhẹ mép ảnh lên mặt bàn, như thể đang đấu tranh gì đó. Cuối cùng, quyết định của anh ta ngả về một phía, và anh ta thả cho tấm ảnh rơi, mặt ngửa lên.
“Ồ.” Từ này thoát ra với một hơi thở nhẹ - lý do cho cái giật mình nhìn lại của Donovan, và cả những cái nhìn nhòm ngó của người khác. Dường như Davis Cobb cũng có gu cho riêng mình, và đó là đây: tóc nâu và mắt xanh, nụ cười rộng và mũi gọn. Làn da cô ấy rám màu, hoặc có thể chỉ là do đang là thời điểm nắng trong năm, tóc cô ấy cũng dài hơn, với một khe hở nhỏ giữa hai răng cửa, nhưng giữa chúng tôi tồn tại nhiều điểm tương đồng hơn là khác biệt. Giả như lớp tôi có hai học sinh này, hẳn tôi đã phải lập một cái ghi nhớ trong đầu - Bethany cần niềng răng.
“Cô ấy được tìm thấy cách nhà cô chưa đầy một dặm, trong bóng tối.”
Trong bóng tối, khi thoạt nhìn, chúng tôi có thể bị nhầm thành cùng một người. Ai đó bẻ khớp ngón tay dưới mặt bàn. “Chúng tôi muốn cô đưa ra lời khai,” Egan nói với tôi, đưa tay ra hiệu cho người phụ nữ đang đứng bên cạnh mình, và lúc này thì vai trò của Allison Conway đã trở nên rõ ràng. Cô ấy là người lấy lời khai. Cô ấy là phụ nữ, một luật sư bào chữa cho nạn nhân, người sẽ nhẹ nhàng với những chủ đề nhạy cảm.
“Không,” tôi đáp. Hơn bất cứ điều gì khác, tôi cần tránh xa khỏi mọi chuyện. Để giữ được khởi đầu mới này, với tên tuổi như một tờ giấy trắng. Tôi phải cẩn thận hơn trong việc tâm sự với ai, và đảm bảo rằng ai tôi có thể tin tưởng.
Trước khi rời Boston, trước khi tình hình vượt ra ngoài tầm kiểm soát, tôi đã hẹn hò với Noah gần sáu tháng trời, và làm bạn với anh ta còn lâu hơn thế. Chúng tôi làm chung ở cùng một tờ báo, được tiếp lửa bởi sự ganh đua. Nhưng đó là một sai lầm, khi nghĩ rằng bản chất của chúng tôi giống nhau. Chính Noah là người đã từ chối tôi. Chính Noah là người đã hủy họa sự nghiệp của tôi. Dù tôi đoán là anh ấy sẽ nói rằng tôi đã tự làm thế với chính mình.
Dây dưa vào vụ này thì chỉ tổ phá vỡ thế cân bằng mong manh mà tôi đã để lại ở Boston. Sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người nếu tôi biến mất, giữ cho tên mình không xuất hiện trên các mặt báo, tránh xa khỏi bất cứ thứ gì có khả năng truyền đến tai các cơ quan thực thi pháp luật.
“Việc này sẽ giúp ích cho vụ án,” Donovan nói, và Conway bắn cho anh ta một ánh nhìn.
“Không,” tôi lặp lại.
“Nếu Davis Cobb đang đeo bám cô,” cô ấy bắt đầu. Giọng cô ấy mềm mại và ân cần, và tôi có thể hình dung rằng cô ấy sẽ cố nắm lấy tay tôi nếu ở gần hơn. “Lời khai của cô sẽ giúp ích cho vụ án của chúng tôi. Nó có thể giúp đỡ Bethany và cả cô nữa. Nó có thể giữ những người khác an toàn.”
“Không ý kiến,” tôi đáp, và cô ấy nhìn tôi lạ lùng.
Đó là ám hiệu cho Lùi lại ngay lập tức. Cho Các người không được phép in tên tôi. Cho Tìm góc tiếp cận khác đi. Nhưng có vẻ như ở đây người ta không hiểu.
Tôi ngả ghế ra sau, và hành động ấy dường như đã giúp truyền tải thông điệp một cách hoàn hảo.
“Cảm ơn cô, cô Stevens, vì đã dành thời gian cho chúng tôi.” Kyle Donovan đứng dậy và đưa cho tôi danh thiếp của anh ta. Nếu là ngày xưa, từ cách anh ta nhìn tôi, hẳn tôi sẽ nghĩ chúng tôi có thể hợp tác suôn sẻ. Và hẳn tôi cũng sẽ cảm thấy thích thú với điều đó.
Tôi quay người bước đi, tới cửa thì dừng lại. “Tôi hy vọng cô ấy ổn.”
*
TÔI ĐÃ ĐÚNG. Mitch đứng đợi ngay bên ngoài cửa. “Leah,” anh ta nói khi tôi bước qua. Gọi tên riêng của tôi khi ở trường, hẳn là muốn nói chuyện nghiêm túc.“Tôi cần quay về lớp, Mitch,” tôi nói. Tôi tiếp tục bước đi, rời khỏi đó qua lối sau bên ngoài văn phòng dẫn thẳng đến các tòa lớp học.
Ngôi trường tựa như khác hẳn khi tới giờ của các tiết học. Một chiếc bút chì rơi đâu đó dọc hành lang, chậm rãi lăn trên mặt sàn. Tiếng bồn cầu nhà vệ sinh dội nước. Tiếng bước chân tôi vang vọng.
Tôi quay về lớp, nghĩ rằng bằng cách nào đó mình đã né được viên đạn trong đường tơ kẽ tóc. Cho đến khi tôi nhận lại lớp từ Kate Turner, người đã nhảy qua nhảy lại giữa lớp tôi và lớp cô ấy, giám sát những công việc bận rộn mà cô ấy giao cho học sinh lớp tôi. Ổn không? Cô ấy dùng khẩu hình hỏi tôi. Hẳn cô ấy đã thay tôi quản lớp khi nhận ra quá trình lấy lời khai của tôi lâu hơn đáng kể so với mình.
Tôi gật đầu cảm ơn, tỏ vẻ thờ ơ. Không vấn đề gì.
Izzy Marone giơ tay sau khi Kate rời đi. Phần còn lại của căn phòng vẫn yên lặng và chăm chú.
“Ừ, Izzy?” Tôi nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc sau lưng mình. Tiếng động cơ xe nổ máy ngoài cửa sổ. Một con ong gõ nhẹ lên mặt kính.
“Chúng em đều đang thắc mắc, cô Stevens ạ, rằng tại sao họ lại muốn nói chuyện với cô về huấn luyện viên Cobb.”
Và tôi nhận ra mình chẳng hề thoát được gì.
“Học đi,” tôi nói. Tôi cảm thấy mọi con mắt đều đổ dồn vào mình. Lần đầu tiên, tôi trở nên thú vị đối với đám học sinh đúng như tôi hằng hy vọng. Lần đầu tiên xứng đáng với sự tập trung hoàn toàn xen lẫn kính nể của chúng.
Tôi ngồi vào bàn làm việc, mở email của trường ra, xóa hết mọi thứ chỉ bằng một cú nhấp chuột. Dễ dàng hơn so với việc lọc thư của ông ta, dù sao cũng giống nhau. Tôi chắc chắn rằng chúng vẫn đang trôi nổi ở đâu đó trong hư vô, nhưng tốt hơn hết là hãy xóa sạch tất cả khỏi bề mặt.
Thị trấn đang thay đổi, như tôi đã từng, và tôi cảm thấy một tình bằng hữu vô hình với nơi này khi Emmy và tôi lần đầu tới đây. Ngôi trường mới tinh tươm, một lớp sơn mới phủ lên vạn vật, tất cả các lớp học đều được trang bị những thiết bị công nghệ tiên tiến nhất. Ngày đầu tiên của chúng tôi, trong buổi định hướng, Kate đã nhận xét rằng so với trường cũ của cô ấy thì nơi đây như một giấc mơ. Ở đây, chúng tôi không phải chia sẻ máy in hay đăng ký tivi trước một tuần. Đó là một khởi đầu mới cho tất cả mọi người.
Dân số trong trường bao gồm cả cũ lẫn mới: những người đã sống ở đây từ lâu, với gia phả dài đằng đẵng - những gia đình nguyên là thợ mỏ, những người đã chọn ở lại qua thời kỳ suy thoái kinh tế; và cả những nhà giàu mới nổi chuyển về đây theo chân trung tâm dữ liệu công nghệ, với lời hứa hẹn về một cuộc sống kinh tế mới tốt đẹp hơn. Tôi đã mường tượng tới việc trở thành một phần của cuộc sống mới này, cùng với ngôi trường vừa được mở ra để đáp ứng sự gia tăng dân số. Tất cả chúng tôi ở đây cùng nhau. Xây dựng lại cuộc đời, trở thành một cái gì đó.
Nhưng chuyện đã không xảy ra như vậy. Công việc không dành cho những người đang sinh sống trong khu vực. Nhà máy mới chuyển đến mang theo những nhân công mới. Trường học tăng gấp đôi diện tích, chia nhỏ và phân chia lại, những lằn ranh được vạch ra, và cần thêm giáo viên. Với tấm bằng báo chí, kinh nghiệm thực tế và khao khát được chuyển đến một nơi đồng không mông quạnh, tôi rõ ràng là một người phù hợp.
Izzy Marone chem chép nhai kẹo cao su, chủ yếu là vì con bé không được phép làm vậy, và cũng chủ yếu là vì con bé biết sẽ không có ai ngăn cản mình. Con bé xoay xoay cây bút chì, quan sát tôi kĩ lưỡng.
Izzy thuộc nhóm thứ hai, nhà giàu mới nổi. Như thể căn nhà quái dị nằm trong khu phố tẻ nhạt và địa vị của con bé ở một nơi khỉ ho cò gáy là thứ gì đó đáng để phô trương.
Đôi khi, tôi phải vận gần hết sức kiềm chế của mình để không nghiêng người về phía trước, nắm lấy vai con bé, và thì thầm vào tai nó rằng: Em học trường công ở một chốn đồng không mông quạnh. Em sẽ biến mất nếu cố gắng vượt ra khỏi ranh giới của thị trấn này. Em sẽ chẳng chịu đựng nổi ở bất kì nơi nào khác đâu.
Chà. Tôi không nên nói gì cả.