Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Vince Mendelson thì khó lần ra hơn một chút. Tôi đã gọi vài cuộc trong bữa trưa, và cuối cùng cũng kiếm được một đầu mối mà tôi cảm giác khá chắc chắn khi tôi thấy Kate đứng trước ngưỡng cửa.

“Chào, tôi không có ý cắt ngang đâu,” cô ấy nói.

Tôi úp điện thoại xuống bàn, tự hỏi cô ấy đã đứng đó bao lâu rồi.

“Cô ổn không?” Cô ấy hỏi.

Đây là một trò chơi mới đối với tôi: Mọi người đã biết được bao nhiêu, Họ đã nghĩ gì và Tại sao họ lại hỏi tôi.

“Ổn,” tôi đáp, và đó là sự thật. Sau cuộc điện thoại với Amelia, tôi thật sự cảm thấy ổn. Cảm giác giống như ngày xưa, cách một đầu mối sẽ khơi nguồn cho đầu mối tiếp theo, và tiếp theo nữa, cho đến khi tôi khám phá ra điều gì đó và củng cố nó bằng những chi tiết mà tôi đã tự khai quật được.

Giờ đây tôi đang ở giữa quá trình, nhưng nó sẽ sớm kết thúc. Chúng tôi đào xới cho đến khi chúng tôi chạm đến được đó.

“Cô đã nghe nói về Cobb, phải không?”

Tôi sững người, cố giữ vẻ thờ ơ. “Nghe gì cơ?”

Cô ấy tiến lại gần hơn. “Ông ta về rồi.” Mắt tôi hẳn đã mở to, bởi cô ấy nói thêm, “Không phải bây giờ, nhưng ông ta sẽ quay lại huấn luyện chiều nay, tôi nghe nói như thế. Ông ta đã được trả tự do.”

Ông ta đã được trả tự do. Nghĩa là giờ đây họ đang làm việc dựa trên một giả định khác.

“Cảm ơn vì đã nói cho tôi biết,” tôi nói. “Chẳng có ai khác thèm làm vậy cả.” Mitch đã không níu tay tôi trên đường, hay dồn tôi vào góc trên hành lang, hay nhắn tin cho tôi qua hệ thống liên lạc nội bộ.

Chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, âm thanh của học sinh trên hàng lang lớn dần - một, rồi hai giọng nói - cho tới khi những giọng nói hòa quyện vào nhau, một tổ ong vo ve, chỉ còn tiếng ồn trắng.

Vào cuối tiết học, khi tôi đang chuẩn bị thực hiện thêm vài cuộc gọi nữa thì phát hiện mình nhận được một lá thư mới trong hòm thư điện tử ở trường. Một lá thư từ tài khoản TeachingLeahStevens, lần đầu tiên kể từ khi David Cobb bị cảnh sát bắt giữ. Không có tiêu đề. Tôi hít vào một hơi, di con trỏ chuột lên lá thư, nhấp mở.

Nội dung chỉ có hai dòng:

Xưa kia một người phụ nữ, trong bộ trang phục đỏ thẫm

Đã lên giường với một gã xa lạ

Những ngón tay tôi run rẩy trên bàn phím, hình bóng phản chiếu của tôi nhìn chằm chằm vào tôi từ màn hình. Gương mặt tái mét của tôi; chiếc áo len dài tay màu đỏ. Tôi cảm thấy nó cọ vào vùng da ở xương quai xanh dằm dặm. Tôi nhìn xuống, tự hỏi liệu có phải trùng hợp không. Hay liệu ông ta đã nhìn thấy tôi trước khi viết lá thư này.

Tôi tưởng tượng có ai đó đang đứng bên ngoài nhà tôi, nheo mắt nhìn vào bên trong qua những cánh cửa trượt, bên trong nhà thắp sáng nhè nhẹ bởi ánh đèn hổ phách từ chiếc đèn bàn trong phòng khách. Đánh mắt dọc theo hành lang đến cánh cửa phòng ngủ để mở, và bóng tối trước mặt. Nhìn thấy hai đôi giày bị đá. Quần jean sẫm màu của Kyle.

Tôi tưởng tượng David Cobb đang ở bên ngoài cửa sổ nhà tôi, quan sát chúng tôi. Táo tợn, tôi nghĩ. Ông ta đang trở nên quá táo tợn. Chuyện đang dần trở nên nghiêm trọng, ngay cả bây giờ.

Tôi chuyển tiếp lá thư cho Kyle, viết thêm ghi chú của tôi lên trên: Anh đã nói rằng anh muốn xem chung, chà, nó đây. Email đầu tiên mà tôi nhận được kể từ khi ấy. Nhân tiện, tôi nghe nói ông ta đã quay trở lại trường học.

Tôi không nói gì về những từ ngữ trong lá thư hay điều mà chúng ám chỉ. Tôi sẽ để Kyle tự mình đi đến kết luận đó.

Cobb theo dõi nhà tôi.

Đó là một suy nghĩ khủng khiếp và rợn người, thế nhưng… Tôi tự hỏi liệu ông ta có thể còn biết điều gì khác không, liệu ông ta có biết Emmy là ai, liệu ông ta đã thấy cô ấy chưa. Tôi chuyển tiếp một bản sao đến tài khoản email cá nhân của mình trước khi rời đi để tiếp tục công việc trong ngày - và lần đầu tiên, tôi cân nhắc chuyện hồi đáp.

Mitch bắt gặp tôi trên đường tôi ra về, ra hiệu cho tôi vào văn phòng của anh ta. “Đóng cửa lại,” anh ta nói, vẻ mặt trầm ngầm.

“Tôi đã nghe tin rồi,” tôi nói, nét mặt anh ta xị xuống một khắc trước khi phong thái điềm tĩnh quay trở lại.

“Được rồi, tốt, tôi rất mừng. Cô có ổn với chuyện đó không? Nếu cô cần bất cứ điều gì, hoặc muốn trò chuyện, hoặc bất cứ điều gì đi chăng nữa”

“Tôi biết phải tìm anh ở đâu,” tôi chen ngang.

Anh ta nhìn tôi rời đi với vẻ thất vọng phảng phất. Như thể một điều sẽ dẫn đến điều tiếp theo, và anh ta có thể quan sát sự thảm bại của Leah Stevens, có mặt ở đó để đón lấy tôi khi tôi đầu hàng.

Điện thoại reo lên sau khi tôi đậu xe trên lối vào ga-ra của mình, và tôi lật nó lại, nhìn thấy tên chị tôi. Tôi cau mày, thoáng lo lắng về mẹ. Tôi đã không nghe tin gì từ bà ấy kể từ khi tôi cúp máy giữa chừng vào hôm Chủ nhật. “Xin chào?” Tôi nói, bước lên những bậc thang trên hiên nhà, chìa khóa cầm sẵn trên tay.

“Em ứng tuyển cho một công việc mới à, Leah?”

“Em làm… Cái gì cơ? Không.” Tôi mở tung cánh cửa trượt, đóng sập và khóa nó lại sau lưng mình.

“Đó là những gì mẹ đã nói. Nhưng chị đã nghĩ tốt hơn hết là mình nên kiểm tra lại với em.”

“Tại sao?” Tôi có thể đoán được câu trả lời.

“Chị đã nhận được một vài mẫu đơn yêu cầu xác nhận lai lịch của em trong hòm thư của chị. Chị không thể hiểu tại sao mình lại là một trong số những người tham chiếu, nhưng nó có vẻ không phải là một mẫu đơn tham chiếu công việc. Nó dường như… mang tính xác nhận thông tin nhiều hơn. Loại mà chúng ta gửi đến những công ty khác khi chúng ta kiểm tra một ứng viên, kiểm chứng sơ yếu lý lịch của họ, em biết đó.” Một thoáng ngập ngừng, và chị ấy tiếp tục, “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nó có hợp pháp không?”

Tôi thả rơi túi xách của mình cạnh cửa. “Hợp pháp,” tôi đáp.

“Vậy thì, Leah, chuyện quái gì thế này?”

Tôi đưa tay vuốt sau gáy, cảm nhận những giọt mồ hôi lạnh toát, và buộc mình ngồi xuống, ổn định lại. “Em không biết. Em nghĩ là cảnh sát.” Hoặc một ai đó được thuê bởi cảnh sát. Một cuộc kiểm tra lý lịch.

“Gì cơ?”

“Chị chỉ cần điền vào thôi. Được chứ?” Tôi gục đầu vào tay, chống khuỷu tay lên bàn bếp, hít vào một hơi thật sâu có mùi vân gỗ và sơn bóng. “Mọi thứ đều ổn. Chỉ cần điền vào nó thôi. Họ đang đảm bảo rằng em là chính mình.”

“Em còn là ai khác được chứ?” Với Rebecca, tôi có lẽ là cô gái mà mọi người chỉ nhìn thoáng qua, một người đã lọt qua những khe nứt.

“Chuyện dài lắm. Chị có nhớ Emmy không? Em đã bao giờ kể cho chị nghe về cô ấy chưa nhỉ?”

“Không. Mẹ nói bây giờ em đang sống với cô ấy? Một người mà em quen sau khi học đại học? Đó là cô ấy, đúng không?”

“Ừ, em đã sống với cô ấy một thời gian ngắn sau khi học đại học, và bây giờ chúng em đang sống cùng nhau. Chỉ là cô ấy đã biến mất, và không có hồ sơ nào về cô ấy ở bất kì đâu.”

Rebecca khựng lại, và tôi tưởng tượng chị ấy đổi điện thoại từ tai này sang tai kia, hất tóc qua vai, giơ ngón tay lên với một bệnh nhân đang cần hỗ trợ. “Chị không hiểu chuyện này thì có can hệ gì đến cảnh sát và em, Leah.”

Tôi rên rỉ. “Vâng, thì… Em đã báo cảnh sát cô ấy mất tích, và bạn trai của cô ấy vừa mới được phát hiện là đã chết. Trong xe của cô ấy. Chà, trong một chiếc xe.” Tôi bật cười, cảm thấy bản thân mình đang nứt ra. “Một chiếc xe mà cô ấy đã sử dụng nhưng không được đăng kí dưới tên bất kì ai.”

Rebecca hạ giọng. “Em đang gặp rắc rối à, Leah?”

“Không.” Và rồi tôi ngập ngừng. “Em không biết. Đừng nói cho mẹ. Chỉ cần chị đừng nói cho mẹ. Làm ơn, Rebecca. Điền vào biểu mẫu cho em nhé, được chứ? Hãy điền vào biểu mẫu, và mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tôi cúp máy trước khi chị ấy có thể phản đối, và rồi khi chị ấy gọi lại, tôi để nó đổ chuông liên tục cho đến khi chuyển sang tin nhắn thư thoại.

*

Tôi không ngạc nhiên khi gặp anh ấy một giờ sau đó. Tôi biết anh ấy đã gọi cho Kassidy ở cảnh cục Boston, rằng anh ấy đã nói chuyện với Noah, rằng họ đã liên hệ với Rebecca. Nhưng tôi bất ngờ khi anh ấy đến một mình. Chắc hẳn là liên quan đến email tôi đã gửi anh ấy. Tôi thấy anh ấy nhìn lướt qua tôi, thu nạp vào mắt chiếc áo len đỏ. Tôi nhìn thấy dòng chữ ấy một lần nữa: Xưa kia một người phụ nữ, trong bộ trang phục đỏ thẫm…

Tôi giật mở cánh cửa, ra hiệu cho anh ấy vào. “Chà,” tôi nói khi anh ấy đứng giữa căn phòng, nhìn lướt qua tôi, “anh đã có được thứ mình cần chưa?”

Anh ấy cau mày.

“Để tôi nói theo cách này nhé. Chị gái và những đồng nghiệp cũ của tôi đã cung cấp cho anh mọi thứ anh cần biết chưa, Thanh tra?”

Anh ấy ngồi xuống đi văng sau khi cởi bỏ áo khoác, nghiêng người về phía trước như đang căng thẳng, cẩn thận lựa chọn từ ngữ. “Cô chưa bao giờ nói với tôi rằng cô từng là một nhà báo,” anh ấy nói. Đôi mắt anh ấy thoáng soi xét tôi, tựa như lần đầu nhìn thấy tôi.

Đến rồi lại đi. Khoảnh khắc anh ấy nhận ra rằng đây không phải là cô gái mà anh ấy nghĩ rằng mình biết.

“Chà, tôi không còn theo nghiệp ấy nữa,” tôi đáp. “Và anh đã làm công việc gì trước khi chuyển đến đây? Tôi không biết chúng ta đã tiến xa tới mức đó rồi đấy.”

Anh ấy lắc đầu. “Cô đã che giấu điều đó.” Anh ấy có thể cảm nhận được nó.

“Tôi muốn có một khởi đầu mới,” tôi nói. Đó cũng không phải là một lời nói dối.

“Cô đã bị buộc thôi việc,” anh ấy nói, sự thật biến thành một vũ khí. Và rồi mắt anh ấy ngước lên nhìn tôi, từ bên kia phòng, thách thức tôi phủ nhận điều đó.

Tôi nghiến chặt răng hàm. Không chối bỏ điều đó. “Ai nói với anh như thế?” Noah sẽ không lật tẩy tôi, bởi làm thế cũng có nghĩa là tự kéo bản thân và toà soạn xuống cùng. Còn Kassidy thì không thực sự biết chuyện này. Anh ta biết có những lời xì xào về tội phỉ báng, nhưng chúng đã tắt ngấm. Trường đại học cũng muốn để mọi chuyện lắng xuống giống như chúng tôi, và không ai bới lông tìm vết về chuyện này nữa.

“Không ai phải nói với tôi cả, tôi có thể đọc được ẩn ý. Một đồng nghiệp nói rằng công việc đã làm cô phát điên, một viên sĩ quan cảnh sát nói rằng đã có rất nhiều tranh cãi xoay quanh một bài báo về những vụ tự sát trong khuôn viên nhà trường. Anh ta nói với tôi rằng đã có một vào lời xì xào về tội phỉ báng hay gì đó - lời của anh ta. Và bây giờ cô đang ở đây, làm một công việc khác xa những gì cô từng theo đuổi, xa nhất có thể. Tôi đọc nó rồi, Leah. Cô thậm chí còn giữ một bản sao của bài báo đó ở đây, phải không? Tôi nhớ đã nhìn thấy một ấn bản cũ của tờ Boston trong quá trình lục soát. Cô đã làm gì vậy, Leah?”

“Tôi chẳng làm gì cả, Kyle.” Tôi hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, cho anh ấy biết sự thật mà tôi đã vật lộn để bỏ lại sau lưng. “Tòa soạn cho rằng tôi đã bịa ra một nguồn tin. Họ nghĩ rằng tuyên bố của tôi là vô căn cứ, nhưng họ đã sai.”

Anh ấy im lặng, xử lí thông tin. “Cô đã dựng lên một người,” anh ấy lên tiếng, lặp lại câu nói để nhấn mạnh. Bỏ qua phần còn lại của nó.

“Không phải một người.” Làm vậy là đi quá xa rồi, nhưng đó là điều mà họ đều đã tin.

“Như nhau cả thôi.”

Trừ việc, chúng không giống nhau. Những điều anh ấy đang nói đến không tương đồng. Anh ấy không hiểu.

“Nguồn tin đó là ai?” Anh ấy từ tốn hỏi khi tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Làm ơn hãy nói với tôi rằng đó không phải là bài báo về những viên thuốc và vị giáo sư.” Và khi tôi không trả lời, khuôn mặt anh ấy trắng bệch, thái độ anh ấy thay đổi hoàn toàn. “Cô biết sếp tôi nghĩ gì không? Rằng cô đang khiến chúng tôi bận rộn đuổi theo những việc đâu đâu. Rằng cô thông minh hơn tất cả chúng tôi gộp lại.” Anh ấy hạ giọng, nhìn lướt qua tôi lần nữa. “Rằng chẳng có ai khác sống ở đây cả.”

Tất cả những điều mà tôi lo lắng, giờ đây đã được phơi bày. “Tôi có phải là một nghi phạm không?” Tôi hỏi, giọng nói khản đặc khi nhắc đến những từ ấy, mọi nỗ lực để giữ bình tĩnh và tự chủ đều tan biến, cuộc đời tôi trượt ra ngoài tầm kiểm soát. Thêm một lần nữa. “Đó có phải là điều anh nghĩ không?” Tôi tiếp tục hỏi.

Anh ấy giơ hai tay lên. “Tôi đã bào chữa cho cô, Leah. Tôi đã bào chữa cho cô, nói với họ rằng họ đã nhầm, rằng có một cách lý giải khác, và rồi tôi phát hiện ra chuyện này? Tôi phải nghĩ gì đây? Cô đã từng làm điều đó một lần rồi.”

Không, tôi đã không làm vậy, tôi đã không làm vậy. Nhưng nhận thức là tất cả. Làm sao tôi có thể biện hộ cho bản thân trước câu chuyện? “Tôi đã mất tất cả. Anh không nghĩ rằng tôi đã học được bài học của mình sao?”

Anh ấy ngả người lên ghế. “Tôi không biết,” anh ấy đáp. “Thành thật mà nói, tôi không chắc. Có lẽ cô đã trở nên rất giỏi trong chuyện này. Có lẽ ngay bây giờ, cô cũng đang chơi xỏ tôi.”

Tôi nghiêng người về phía trước. “Tôi không phải là kẻ đang đùa giỡn ở đây. Anh muốn lục soát căn nhà, anh đã làm. Đáng ra tôi mới là người không nên tin tưởng anh.”

“Cô đã nói nói dối vì một tin bài.”

“Điều tôi đã làm” - không thực sự là một lời nói dối - “là vì sự thật.”

Mặt anh ấy nhăn nhó. Tôi tưởng tượng những gì anh ấy ắt hẳn đã đọc, đã nghe từ những mối giao thiệp trong giới hoặc phát hiện được trong quá trình tự điều tra.

Nguyên nhân và kết quả mà anh ấy phải kết hợp lại với nhau, chuỗi sự kiện đã đưa đẩy tôi đến đây ngay từ đầu. “Đó hoàn toàn không phải là những gì cô đã nhận được. Nếu cô cứ ngồi đây và nghĩ những gì đã xảy ra là ổn-”

“Rồi sao? Tôi không phải là cô gái mà anh tưởng? Thế mà tôi đã cho rằng anh nghĩ tôi là một kẻ dối trá. Chọn khung tham chiếu của mình đi, Kyle.”

Anh ấy thở hắt ra. “Những cuộc thảo luận của cô lúc nào cũng diễn ra như thế này à? Một cuộc đấu trí qua một lượt các cụm từ?”

Tôi giật người lại. “Chẳng phải đây cũng là những gì anh làm cho công việc của mình sao, Kyle? Nói bất cứ điều gì cần thiết để nhận được một lời tự thú?”Anh ấy lắc đầu. “Công việc của tôi là giải quyết các vụ án và giữ đường phố sạch bóng tội phạm, nhờ vậy mới bảo vệ được dân chúng. Và tôi chỉ có thể làm điều đó một khi tìm ra sự thật.”

“Chúng ta không quá khác nhau đâu, anh và tôi.” Tôi nghiêng người về phía trước. “Anh chỉ chưa bị tóm thôi.” Tôi nghĩ đến email mà tôi đã chuyển tiếp cho anh ấy, tự hỏi liệu anh ấy có đang nghĩ như vậy không.

Anh ấy chuyển mình, chống khuỷu tay lên đầu gối. “Điều cô đang nói, là cô sẽ làm lại chuyện đó lần nữa?”

Tôi nhìn anh ấy chăm chú, hạ giọng để anh ấy phải nghiêng người lại gần hơn, gương mặt chúng tôi chỉ cách nhau vài phân. “Nói tôi nghe, khi một cuộc điều tra liên ngành được tiến hành, và có một nguồn tin ẩn danh báo rằng anh đã qua đêm tại nhà của một nghi phạm - bởi bây giờ tôi là một nghi phạm, đúng không? - nói tôi nghe, anh sẽ nói gì?” Cơ thể anh ấy căng cứng, nhưng tôi không dừng lại. “Anh sẽ nói, chà, thưa ngài, đó là một phần trong kế hoạch để khiến cô ta thú nhận. Hay anh sẽ nói, Kết cục biện minh cho phương tiện. Hay anh sẽ nói, Tôi đã phạm sai lầm, và chờ đợi sự trừng phạt, chấp nhận bị giáng chức, nghỉ việc không lương, và ngồi ở nhà và nghĩ rằng: Mình đã hủy hoại sự nghiệp của mình chẳng vì gì cả.” Anh ấy đã bị lôi cuốn, và tôi biết anh ấy cũng đang xử lí những từ ngữ ấy trong đầu mình. “Hay anh sẽ nghĩ, Mình đã báo tử sự nghiệp của mình để theo đuổi sự thật, và mình sẵn sàng hi sinh sự liêm chính nghề nghiệp của mình cho điều đó.”

Anh ấy ngả người về phía sau, cách xa hơn nữa, gương mặt đanh lại, cuộc trò chuyện đến hồi kết thúc.

“Bởi lẽ,” tôi tiếp tục, cao giọng, không thể kiềm chế cơn giận dữ, “câu trả lời của anh thay đổi dựa trên kết quả. Câu trả lời của anh thay đổi dựa trên tất cả mọi thứ anh đã thấy, đã đưa anh đến với thời khắc này. Dựa trên những việc anh sẵn sàng làm và những điều anh sẵng sàng chịu đựng, và liệu con chiên của chủ nghĩa lí tưởng trong anh, người đã đưa đẩy anh đến đây, có còn tồn tại hay không. Cho dù anh ta đã bị sát hại trong giấc ngủ, bởi vụ án đầu tiên hay vụ án cuối cùng mà anh ta đảm nhận. Vậy, câu trả lời sẽ là gì đây, Thanh tra Donovan? Giải thích đi.” Toàn bộ cơ thể tôi run lên, cơn thịnh nộ chi chực trào dâng lên bề mặt.

Anh ấy đứng dậy, cầm áo khoác, tiến về phía cửa. “Đã quá muộn cho lựa chọn ấy rồi, Kyle.”

Anh ấy dừng lại ở ngưỡng cửa, xoay người đối diện với tôi. “Tôi biết những gì tôi sẽ không làm,” anh ấy nói. “Tôi sẽ không cố gắng biện minh cho sự thật rằng một người đàn ông đã tự sát vì lời nói dối của tôi.”

Sau đó anh ấy chờ đợi, nhìn chòng chọc vào tôi nhằm khiến tôi phải lúng túng.

Ngậm miệng lại, Leah. Không có cơn thịnh nộ nào giúp ta chiến thắng được cuộc tranh luận. Không có điểm cộng nào được trao khi ta ném lọ hoa lên chiếc bàn bên cạnh. Không có chút lịch sự nào trong một tiếng hét.

Tôi nhìn anh ấy rời đi. Nhưng bên trong, cơn thịnh nộ nóng rẫy, như thiêu như đốt, giống hệt trước kia.

Tôi không in tên của Aaron Hampton, nhưng sẽ không khó để bất cứ ai đó luận ra nó.

Tôi cho rằng phía trường đại học sẽ lo liệu nốt phần còn lại. Rằng họ sẽ mở một cuộc điều tra và bắt gã vì chuyện này, nếu không phải vì tội gì đó lớn hơn. Rằng nó sẽ đánh động cảnh sát, những người sẽ xem xét kĩ hơn vụ án.

Tôi tưởng tượng Aaron đã nhìn thấy cơ hội. Lợi dụng những vụ tự sát hàng loạt mà mọi người đang bàn tán và đế thêm một vụ nữa. Để một túi đầy những viên thuốc dự phòng bên cạnh thi thể chết đuối của Bridget trong bồn tắm, như thể cô ấy đã mua chúng. Dàn dựng hiện trường. Nụ cười tươi tắn của cô ấy giờ đây vĩnh viễn trở thành bất tử trên một tấm ảnh đen trắng, một chuỗi những gương mặt có thể hoán đổi cho nhau. Ngay cả khi tôi không thể chứng minh rằng gã đã nhúng tay vào cái chết của cô ấy, thì chí ít tôi cũng có thể làm điều này với gã. Tôi muốn sếp của gã nhìn thấy điều đó, hủy hoại sự nghiệp của gã. Tôi muốn Paige nhìn thấy điều đó.

Tôi muốn gã cầm tờ báo lên và đọc nó - như tôi biết gã sẽ làm. Tôi muốn gã thấy nhìn tên tôi ở mục tác giả và biết rằng đó là tôi.

Một cảm giác hồi hộp bắt đầu từ trong xương sống, chạy dọc theo cánh tay và hai chân tôi, khi tôi nhấn đăng bài báo ấy.

Một ngày sau khi tin bài được đưa lên, Aaron đã có một cách tiếp cận tương đối thẳng thắn. Xà nhà bằng gỗ, một sợi dây thừng bện lại, một nút thắt đã được luyện tập thuần thục, cùng một liều an thần để giúp mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, để giữ vững thần kinh.

Trên giấy tờ, vụ tự sát của Giáo sư Aaron Hampton trở thành một cú giáng nữa trong một chuỗi những tai tiếng mà ngôi trường phải hứng chịu suốt học kì ấy. Khởi đầu của một cuộc đại tu các dịch vụ thăm khám sức khỏe tâm thần, khởi đầu cho một cuộc đàm luận lớn hơn. Gã sẽ vĩnh viễn được nhớ đến như một nạn nhân bên cạnh những cô gái ấy, và tôi căm ghét gã vì điều đó.

Và kết quả là, tôi bị trục xuất khỏi mọi vị trí mà tôi từng có trong cuộc sống. Như thể tôi đã thắt chiếc thòng lọng đó và tự mình treo cổ gã.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »