Khi tôi về đến nhà, chẳng còn mấy thời gian trước khi Kyle tới theo dự kiến. Tôi nhanh chóng thay từ quần áo đi làm sang quần jean và cột tóc lên.
Kyle xuất hiện vào đúng năm giờ, và điều đó khiến tôi mỉm cười. Tôi thích việc anh ta là kiểu người biết chính xác sẽ mất bao lâu để đi đến một nơi nào đó. Tôi quan sát anh ta bước ra khỏi xe và đi về phía căn nhà qua tấm cửa kính trượt. Nụ cười của tôi chợt dao động trong giây lát khi tự hỏi anh ta đang tìm kiếm những gì. Vào ban ngày, tôi yêu những ô cửa sổ này: Bạn có thể nhìn ra bên ngoài, nhưng không ai có thể nhìn vào bên trong. Nhưng vào ban đêm, chúng hoạt động theo cách ngược lại.
Anh ta mặc một chiếc áo khoác tối màu cùng sơ mi sáng màu, những thứ mà tôi nghĩ đến như đồng phục, sải chân của anh ta có chừng mực, và anh ta bước hai bước một lên hiên trước nhà tôi trước khi gõ cửa. Tôi nhận thấy rằng anh đang nhai kẹo cao su. Lần đầu tiên kể từ khi gặp, tôi nghĩ anh ta nhìn có vẻ hồi hộp. Hoặc lo lắng. Bản thân tôi cũng đã từng đứng ở vị trí đó, bên bờ của một câu chuyện, vô cùng chắc chắn rằng sớm thôi tất cả sẽ là của tôi.
Tôi lật ổ khóa, mở cửa, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên khi anh ta cười trước. Nhưng khi anh ta bước vào bên trong, mọi sự lo lắng của anh ta dường như tan biến hết, và tôi cũng vậy. Tôi thích cách mình phải ngước lên để nhìn anh ta, và cách anh có mùi như kẹo cao su bạc hà, cả cách anh đặt một tay lên eo khi bước qua tôi. Và tôi biết mình đang gặp rắc rối.
Tôi lấy cho Kyle một ly nước khi anh ta ngồi vào bàn, và tôi cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn mình, ngay cả khi tôi quay đi. Đột nhiên, tôi không muốn bắt đầu cuộc trò chuyện, không muốn nghiêm túc. Tôi biết việc này hoạt động ra sao. Cảnh sát cũng giống phóng viên: họ phân ngăn tâm trí.
Tôi cố tình không ngồi xuống, kéo dài thời gian. “Gần đây cô thế nào?” Anh ta hỏi thăm.
“Ổn,” tôi đáp. “Nói chung là vậy.”
Anh ta gật đầu, ngồi thẳng hơn. “Nói đến những điều cần được cân nhắc… Tôi có vài thứ muốn cô xem qua.”
“Được.” Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Anh ta rút ra bức ảnh một người đàn ông, đưa về phía tôi. “Cô đã từng thấy người đàn ông này trước đây bao giờ chưa?” Công tắc đã được bật, và chúng tôi bắt đầu.
Người đàn ông trong bức ảnh có mái tóc màu vàng cát cắt ngang cằm, khuôn mặt hẹp và góc cạnh, đôi mắt màu xám đục. Tôi ngồi thẳng dậy. “Rồi,” tôi đáp. “Đây là anh ta. Bạn trai của Emmy.” Mắt tôi khóa chặt lấy mắt Kyle, anh ta nghiêng đầu sang một bên. “Jim.”
Nhưng biểu cảm của Kyle không khớp với biểu cảm của tôi. Khóe miệng anh ta cụp xuống. “James Finley,” anh ta nói. “Anh ta là người đã làm việc ở nhà nghỉ Break Mountain, như cô đã nói. Anh ta là người đã không xuất hiện ở chỗ làm, người mà họ đã thay thế bằng một nhân viên khác.”
“Ồ,” tôi thốt lên. Vậy là không phải Emmy. Không có dấu hiện nào của Emmy. “Nhưng điều này vẫn là một cái gì đó, đúng không?”
“Cô đã bao giờ nói chuyện với anh ta chưa, Leah?”
“Chỉ trên điện thoại thôi, chuyển lời nhắn cho Emmy.”
“Vậy là không phải trực tiếp?”
“Không. Tôi mới chỉ thấy anh ta vài lần, khi anh ta rời đi. Hoặc là khi anh ta đưa Emmy về nhà.”
“Anh ta đã có tiền án,” anh ta nói, và tôi sững người. Kyle giơ tay lên. “Không có gì nghiêm trọng cả, không phải như thế. Nhưng vẫn là có tiền án.”
“Tiền án loại nào?” Tôi hỏi.
“Đột nhập, làm giả séc, say xỉn và gây rối trật tự công cộng. Một tên hạ lưu thảm hại cơ bản.”
“Anh nghĩ là…” Tôi nuốt một hơi khô khốc. “Anh nghĩ là anh ta đã làm gì đó với cô ấy sao?”
“Tôi không phải biết nghĩ gì nữa, Leah. Nhưng chúng tôi đã cử người điều tra. Họ sẽ áp giải anh ta và đưa anh ta đi thẩm vấn, được chứ?”
Tôi chống khuỷu tay lên bàn, day day hai ngón cái vào thái dương. Gã đã ở trong nhà tôi. Trong hành lang này. Có lẽ ngay cả khi tôi đang ngủ. Có lẽ đang đứng ngay ngoài cửa. Có lẽ gã đã từng một lần nhìn thấy Emmy giấu chìa khóa dưới hiên và biết nơi cô ấy cất giữ nó. Có lẽ gã không thích cách Emmy có thể thay đổi quyết định của cô ấy quá nhanh, bỏ lại người khác phía sau.
Đáng ra tôi phải thấy trước điều đó. Đáng ra cô ấy cũng nên vậy. Tôi nghĩ đến những gì tôi biết về chuyện qua lại giữa hai người họ, cố xác định các dấu hiệu, cố nhận ra những cảnh báo khi mọi sự đã rồi.
Sáng sớm, bị đánh thức bởi những tiếng thì thầm phát ra từ trong phòng cô ấy, tiếng cười của một người đàn ông. “Suỵt, anh cần phải đi,” Emmy đã nói. Kiên quyết và không chút dao động.
“Em có chắc về điều đó không?” Tiếng cười của gã lại vang lên.
Chuông báo thức của tôi đã reo, và tôi ngồi chờ trong phòng mình. Chờ gã ra ngoài. Chờ gã bước qua hành lang. Tôi chỉ thò mặt ra hành lang một khi nghe thấy tiếng cửa trước đóng sập, mùi thuốc lá và mật ong quẩn quanh hồi lâu sau khi gã đã rời đi - hăng và ngọt. Quan sát gã qua tấm kính khi gã mặc áo khoác, vén mớ tóc dài ngang cằm ra sau tai. Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Emmy trong tấm kính phía sau.
“Xe tớ hỏng, anh ta đã cho tớ đi nhờ,” cô ấy giải thích.
Tôi bật cười. “Uyển ngữ à?”
Tôi nhìn thấy gương mặt cười toe toét của cô ấy trong hình ảnh phản chiếu, có thể hình dung ra tiếng cười của cô ấy trong khoảnh khắc trước khi nó vọng đến tai tôi. “Jim,” cô ấy nói, như thể tôi đã ép cô ấy nói ra điều đó.
Tôi xếp nó vào một danh sách những cái tên vô nghĩa: John và Curtis, Levi, Ted và Owen - một cái tên được thốt ra và nhanh chóng bị quên lãng.
Khi gã gọi đến vào cuối ngày hôm đó, hỏi gặp cô ấy và để lại tên mình, tôi đã gần như đã muốn bảo gã rằng: Cô ấy sẽ không gọi lại cho anh đâu. Từ bỏ đi.
Vì vậy, tôi đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy gã một lần nữa, rồi lại một lần nữa. Khi xe gã đỗ lại và cô ấy ngã nhào ra từ phía ghế hành khách. Khi tôi nghe thấy giọng gã vào sáng sớm hay nửa đêm. Khi Emmy không rời khỏi gã sau khi gã chìm vào giấc ngủ, để gõ cửa phòng tôi, tìm kiếm một lối thoát. Khi tôi viết nguệch ngoạc tên gã lên những tờ giấy nhớ, dán chúng lên tường, và tôi nghe thấy tiếng cô ấy nói chuyện điện thoại sau đó, giọng cô ấy trầm thấp một cách khó hiểu.
“Leah?” Kyle ra hiệu về phía tờ giấy trước mặt tôi.
“Gì cơ? Tôi xin lỗi.”
“Cái này.” Kyle chỉ vào một cuộc gọi được đánh dấu trên hóa đơn của tôi. Nó được gắn nhãn Ẩn Danh. Gọi đến vào đêm khuya, cuối tuần trước. Khi tôi đứng trước những cánh cửa kính trượt, lắng nghe chuyển động nhẹ nhàng của bầu không khí bên kia đường dây. “Đây có phải là Davis Cobb không?”
Tôi lắc đầu. “Tôi không biết. Không thấy ai lên tiếng.” Cảnh sát có thả ông ta đi ngay tối đó không? Có phải ông ta có ý làm tôi sợ không? Để đe dọa tôi, như cảnh sát đã tin là vậy? Tôi cần phải bình tĩnh lại.
Kyle ngả người vào ghế, đặt hai tay úp lên mặt bàn. “Họ nghĩ rằng cô ấy bị đánh bằng một hòn đá,” anh ta nói. “Bethany Jarvitz. Một hòn đá có lẽ được nhặt từ ven hồ.”
Một cuộc tấn công không được lên kế hoạch từ trước. Tôi hình dung ra một người đàn ông bám theo cô ấy đi xuyên qua rừng. Một người đàn ông hình dung ra tôi, thay vì cô ấy.
“Cô có vài lựa chọn ở đây,” anh ta tiếp tục. “Cô có thể lưu trữ lại những gì cô có, đặc biệt là các email và cố gắng đệ đơn xin tòa đưa ra một án lệnh cách ly đối với Davis Cobb để ngăn không cho ông ta tiếp xúc với cô. Nhưng tôi nghĩ sẽ khó mà được thông qua. Tuy nhiên, bắt đầu đệ đơn luôn từ bây giờ thì cũng không hại gì.”
Tôi lắc đầu luôn. Chắc chắn là không. Bụng tôi quặn lên. Nếu tôi đệ đơn về bất cứ điều gì, nó sẽ được lưu trữ lại, và cảnh sát sẽ phải rà soát qua lý lịch tư pháp của tôi. Rồi họ sẽ thấy rằng tôi đã dính phải một án lệnh tương tự ở Boston. Họ sẽ thấy những chi tiết: quấy rối, các cuộc gọi không mong muốn, xuất hiện tại tư gia của Paige và Aaron Hampton - toàn bộ chuyện đó thật nực cười. Nếu cảnh sát ở đây phát hiện ra, tất cả những gì tôi nói đều sẽ trở nên bất lợi - cho Kyle, cho Emmy. Thậm chí có thể cho cả công việc của tôi.
Tôi sẽ trở thành một ai đó khác. Họ sẽ không đời nào tin tôi.
Tôi chỉ đang cố cảnh báo cô ấy. Paige, người luôn quá tốt bụng để nhìn thấy được bóng tối bên trong kẻ khác, người quá tự tin, người luôn mỉm cười. Tôi đã trình ra tất cả những bằng chứng trước mặt cô ấy; tôi cầu xin cô ấy hãy thoát ra ngoài. Những điều mà đáng ra tôi nên làm trước khi tôi chuyển đến với Emmy nhiều năm trước, nếu tôi là một người bạn tốt hơn.
Nhưng Paige không muốn nhìn thấy điều đó. Cô ấy đã đệ đơn xin tòa ban án lệnh cách ly lên tôi một tháng trước khi tôi rời thành phố. Tôi bị cấm lại gần nhà hay nơi làm việc của cô ấy. Tôi không thể gọi tới số điện thoại của cô ấy. Tôi không thể chủ động liên lạc. Và bây giờ thì tôi không thể để tên mình xuất hiện trên lưu trữ.
“Còn Emmy thì sao?” Tôi hỏi, đưa dòng nghi vấn quay lại.
“Chúng tôi không có gì để tiếp tục, Leah. Không có dấu hiệu nào của cô ấy ở bất cứ đâu.” Anh ta nhìn quanh căn nhà một lần nữa. Tôi nhớ lại câu hỏi mà anh ta đã hỏi trước đó: Nơi này chỉ được thuê dưới tên cô thôi, đúng không?
Tôi cảm thấy một cơn run rẩy chạy qua những ngón tay mình. Sự lo lắng hay cơn giận dữ, tôi không thể phân biệt nổi. “Anh không tin tôi,” tôi nói.
Không có bằng chứng nào cho thấy cô ấy đã ở đây - đó là điều anh ta ở đây để nói với tôi. Không có bằng chứng nào về một cô gái tên là Emmy Grey ở bất cứ dâu. Như thể tôi đã nhặt cô ấy ra từ trí tưởng tượng của mình và thả cho cô ấy tự do.
“Anh không tin đã có gì đó xảy ra ở đây,” tôi tiếp tục. Tay tôi siết chặt thành nắm đấm.
Kyle chìa tay ra. “Tôi tin, Leah. Tôi tin. Tôi biết có gì đó đang xảy ra. Chỉ là tôi chưa nghiệm ra được nó là gì thôi.”
“Tôi xin lỗi, có gì khó hiểu về một người đang mất tích à?”
Anh ta nhắm chặt mắt lại. “Tôi nghĩ những thông tin này về bạn cùng phòng của cô là cách cô tiếp cận và nói với tôi về điều gì khác. Cô ấy là một ngõ cụt, và nếu nói thật thì, chuyện đang bắt đầu có cảm giác khá là vô vọng. Tôi đã nghĩ… Chà. Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng đây có thể là cách mà cô kéo tôi tới đây để nói chuyện về Cobb.”
Tôi bật ra một tràng cười. “Giống như kiểu yêu cầu một người bạn ấy hả?” Như thể tôi đã sợ hãi và cần một cái cớ. Và có thể bạn cùng phòng của tôi sẽ đột nhiên xuất hiện vài ngày sau đó, trở về từ một kì nghỉ mà tôi đã vờ như quên mất.
“Vậy, đây là thật,” anh ta nói, gõ gõ lên tập giấy. “Tên cô ấy là Emmy Grey, và cô ấy đã ở đây cho đến thứ Hai, và kể từ đó cô không còn thấy cô ấy nữa. Cô không biết cô ấy ở đâu.”
“Đúng, đây là thật. Tôi không thể tin được rằng anh đã nghĩ là tôi nói dối.”
“Không, không phải tôi nghĩ cô nói dối.”
“Đúng là anh nghĩ vậy, nói dối. Tôi đã tìm thấy sợi dây chuyền bị đứt của cô ấy ở hiên sau. Tôi đã đưa nó cho anh xem.”
“Tôi biết, tôi biết. Nhưng tôi không thể tìm thấy bất cứ điều gì về cô ấy, ở đây hay bất kì đâu. Và tôi đã nghĩ rằng cô đang cố giấu tôi một điều gì đó. Tôi chỉ nghĩ rằng… Tôi xin lỗi, tôi sai rồi.”
Ngoại trừ việc anh ta không sai; anh ta đã tới rất gần. Kyle đã đúng về việc tôi đang che giấu một điều gì đó, chỉ là anh ta đã sai về chuyện đó là gì.
“Và bây giờ,” tôi nói, “anh đang nói với tôi rằng người đàn ông đang qua lại với cô bạn cùng phòng mất tích của tôi là một tên tội phạm, và anh ta đã từng ở trong nhà tôi.”
Nếu Jim đã làm hại cô ấy, và gã biết rằng tôi đã nhìn thấy mặt gã, liệu gã có nghĩ đến chuyện xử lý nốt những đầu mối còn đang dang dở không? Một nhân chứng chẳng hạn? Một ai đó, người sẽ cho cảnh sát biết tên gã, nhận dạng gã. “Nếu anh ta có chìa khóa của Emmy thì sao?”
Tôi nghĩ về ánh đèn sáng lên bên trong căn nhà. Tự hỏi liệu gã có cố gắng lấy đi bất kì thứ gì khác, thứ mà sẽ chỉ điểm cho cảnh sát biết rằng gã đã ở đây. Xóa đi dấu vết của mình. Và liệu tôi có được thêm vào danh sách đó hay không.
Kyle quay người lại, thực hiện một cuộc gọi, đưa địa chỉ của tôi cho người ở đầu dây bên kia, dù họ là ai và yêu cầu được cung cấp dịch vụ tức thời. Anh ta ngồi lên đi văng sau khi cúp máy. “Nghe này, rất có thể anh ta và Emmy đã đi đâu đó cùng nhau, và cô ấy ổn.” Tôi mở miệng định chen vào, nhưng anh ta đưa tay lên và tiếp tục. “Nhưng tốt nhất là ta nên thận trọng. Chúng tôi đã cho triệu tập anh ta. Chúng tôi sẽ giải anh ta về đồn. Trong lúc đó, tôi sẽ cảm thấy khá hơn rất nhiều nếu cô thay ổ khoá.”
Tôi không tranh cãi. Tôi biết mình sẽ cần sự cho phép từ chủ nhà, nhưng tôi sẽ làm điều đó sau. Xin phép trước và xin tha thứ sau - tôi luôn bị thu hút bởi cái thứ hai.
“Tôi xin lỗi, Leah. Tôi đã không hiểu cô, và tôi đã sai.” Một lời xin lỗi trơn tru và thành thạo làm sao.
Tôi đã đúng về việc anh ta đã đánh giá tôi ngay từ đầu. Rằng anh ta có thể nhìn thấy những thứ lẩn khuất bên dưới, đáng để tìm hiểu, điều mà thoạt đầu đã vô cùng quyến rũ. Nhưng giờ đây nó khiến tôi chai sạn đi, thu mình lại. Một chiếc công tắc được bật.
“Tôi hứa với cô là tôi đang rất coi trọng chuyện này. Tôi hứa với cô.” Tay anh ta đặt lên tay tôi, như thể tôi cần được trấn an. Nhưng tôi không đáp lại.
“Hãy kể cho tôi mọi thứ,” anh ta nói. “Cho tôi nhận thức cô ấy.”
Giống như đây là một thách thức hoặc một thử thách mà tôi phải chiến thắng để thu phục được anh ta. Chứng minh rằng Emmy Grey tồn tại, rằng cô ấy đã sống, đã yêu và xứng đáng được tìm thấy.
Tôi đã làm việc này trước đây: đấu tranh theo cách của tôi trong các cuộc họp biên tập viên về lý do tại sao những câu chuyện của tôi lại quan trọng và phù hợp. Trình bày những lập luận và bằng chứng của tôi về lý do tại sao họ nên quan tâm và tại sao người đọc sẽ quan tâm. Bạn tìm thấy một góc tiếp cận, và bạn tấn công.
Tôi không biết sự quan tâm của Kyle có trung thực hay không. Nhưng tôi biết cách thổi hồn vào cô ấy. Tôi biết cách làm anh ta tin. Tôi đứng dậy, ra hiệu cho anh ta làm điều tương tự, dẫn anh ta xem phòng ngủ của cô ấy, quần áo của cô ấy, tự hỏi liệu anh ta có thể hữu hình hóa cô ấy, tưởng tượng cô ấy đang đứng tại chính nơi này. Tôi nhìn thấy ánh mắt anh ta liếc qua chiếc đồng hồ trên tủ quần áo, nhưng anh ta không chạm vào nó.
Và tôi thổi hồn vào cô ấy. Tôi đưa cô ấy đến với anh ta.
Emmy mà tôi gặp lần thứ hai gầy hơn nhiều so với cô gái mà tôi đã gặp tám năm về trước. Hồi chúng tôi còn trẻ, cô ấy thường bận quần jean cạp trễ với áo crop top, khoảng da lấp ló ngay trên phần hông của cô tựa như cầu xin đàn ông chạm vào. Và đám đàn ông cũng đã làm vậy. Tôi sẽ quan sát khi bàn tay của họ khẽ lướt qua lưng cô, cạnh sườn, khi họ nói xin thứ lỗi với hai tay đặt lên hông, nhẹ nhàng lướt qua. Cô ấy dường như không nhận ra. Có một lỗ hổng kéo dài tám năm mà tôi không thể lấp đầy cho Kyle, thời gian chúng tôi đã mất, nhưng đây là những điều mà tôi biết, tôi thực sự biết:
Cô ấy há miệng khi ngủ, nằm nghiêng sang phải. Chóp mũi lúc nào cũng lạnh. Cô ấy không ngại dùng dao.
Tôi biết cách cô ấy bật cười khi lo lắng, yên lặng khi giận dữ. Tôi biết cô ấy có một vết sẹo ở một bên lồng ngực, màu trắng và nhô lên, và ở tại phần vai cùng với lưng trên cô ấy, nằm đó như một chòm tinh tú kết từ những đốm tàn nhang.
Căn nhà này có những bức tường gỗ với lớp cách nhiệt mỏng dính chính là lý do tôi biết cô ấy rõ đến vậy. Sàn nhà cũ kĩ và ọp ẹp. Những lỗ thông hơi cắt ngang qua hành lang, nối hai phòng chúng tôi. Phòng tắm dùng chung. Sự thật là một trong số chúng tôi đôi khi sẽ phải sử dụng phòng tắm trong khi người kia đang tắm, hoặc ngược lại. Bởi vì tôi đã phải rút một vòi ong khỏi lưng cô ấy hồi mùa hè này. Và bởi vì tám năm về trước, cô ấy bị sốt, một cơn sốt loạn trí, làm cô ấy phát điên, quá nóng, khát đến mê sảng, và cô ấy không để tôi đưa đến bệnh viện - thỏa hiệp duy nhất là một bồn tắm âm ấm với tôi ngồi bên cạnh, sợ hãi tột cùng rằng cô ấy sẽ ngất xỉu và chết đuối nếu tôi để cô ấy lại một mình. Tôi biết cô ấy rõ đến vậy là bởi, tám năm về trước, cô ấy đã đôi lần gõ lên cánh cửa phòng đang khóa của tôi giữa đêm và nói, Anh ta ngáy, hoặc Hội chứng chân bồn chồn, hoặc Tay anh ta như thể hai gọng kìm, tớ vật lộn mãi mới thoát ra được. Cô ấy sẽ trèo lên nằm cạnh tôi, và tôi sẽ tỉnh giấc với chóp mũi của cô ấy áp vào sau gáy - lúc nào cũng lạnh, kể cả giữa cái nóng mùa hè. Tôi sẽ cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cô ấy khi tôi chìm vào giấc ngủ.
Và sau khi tôi đã nói ra tất cả những điều này, tôi đột nhiên cảm thấy khát khô, không khí quá hanh, cổ họng tôi mở toang như thể tôi vừa lôi gì đó ở sâu bên trong ra vậy. Tôi liếm môi, cảm thấy lưỡi mình như đang dính lên vòm miệng.
Kyle đang đứng giữa phòng ngủ cô ấy, sững sờ. Tôi đã thêu dệt cho anh ta một câu chuyện, bỏ bùa anh ta, lôi cuốn anh ta, và giờ anh ta là của tôi.
“Chuyện không phải như cách anh nghĩ đâu,” tôi nói.
Anh ta hơi nheo mắt, hơi thở chững lại. Đây là một điều khác mà tôi đã học được. Bạn phải tự mình phá vỡ một phần của bản thân để thu phục được họ. Bạn phải từ bỏ một thứ gì đó. Một thứ gì đó chân thật.
“Và cách tôi nghĩ là gì?”
Tôi nuốt nước bọt. “Tôi có thể nhận ra những điều mà anh đang nghĩ từ cách anh nhìn tôi.”
Tôi hiểu cô ấy theo cách mà người ta có thể hiểu một người tình, chứ không phải chỉ là một người bạn cùng phòng. Tôi hiểu cô ấy theo cách mà tôi nhận ra rằng chỉ có ở những kẻ bị ám ảnh với một ai đó. Và có lẽ tôi đúng là vậy thật. Có lẽ tôi đang tìm kiếm một điều gì đó. Có lẽ tôi dính lấy cô ấy vì tôi cần một thứ gì đó để bám vào. Có lẽ tôi giữ chiếc thùng ấy là vì tôi không thể buông bỏ đủ nhiều, và vì tôi không muốn.
Emmy và tôi kết nối với nhau bởi có điều gì đó trong quá khứ của cô ấy được che giấu, cũng như trong quá khứ của tôi. Một sự thấu hiểu không lời.
Việc vặn mở khoá cửa; niềm tin rằng chúng tôi đang bảo vệ nhau khỏi một điều gì đó vừa hiện thực vừa vô cùng xa vời.
Kyle lắc đầu, như thể đang thanh tỉnh lại đầu óc, hoặc rũ bỏ bùa mê thuốc lú. “Tôi nghĩ rằng đây là một cô gái không có chút dấu vết hành chính nào. Người không muốn cô đưa mình tới bệnh viện. Người không có tên trên bất kì hợp đồng thuê nhà nào. Tôi nghĩ rằng cô ấy đang sợ hãi một điều gì đó.”
Phải tới tận khi anh ta thốt lên những lời đó, tôi mới nhận ra chúng là sự thật. Emmy, trong quán bar tối mờ, nhìn qua vai. Emmy, dạo quanh hành lang vào ban đêm, tiếng bước chân cô ấy ru tôi vào giấc ngủ. Emmy, ở bìa rừng, đứng yên tuyệt đối và quan sát gì đó.