Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Tôi ép mình vào bờ gạch phía sau những chiếc thùng rác, hy vọng cô ấy sẽ không nhìn thấy tôi. Nhưng cô ấy cầm một túi rác trong tay, và có thứ gì đó kêu rè rè bên hông cô ấy, nhiễu tần vô tuyến. Một thiết bị giám sát trẻ em. Tôi nín thở, nhưng tôi đã bị dồn vào chân tường. Cô ấy đứng trước thùng rác, rác đã được đổ vào trong, và nói, “Xoay người lại nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.”

Thành thử, tôi còn lựa chọn nào khác đây? Tôi giơ hai tay ra trước mặt và quay lại.

Cô ấy lặng lẽ hít vào một hơi.

Thật sự thì tôi có thể nói gì về việc Paige đã thay đổi như thế nào trong suốt những năm qua?

Nhiều hơn những gì tôi nghĩ khi cô ấy chỉ là một cái bóng - sau tấm rèm cửa, với những đường nét và màu sắc được làm dịu và lọc qua ô cửa sổ hai lớp. Hay khi cô ấy chỉ là một luồng gió thoảng qua, len lỏi qua đám đông trong lúc tôi tập trung vào mái tóc đuôi ngựa màu đỏ ở phía xa, được vuốt ép ra sau, mái tóc xoăn tít mà cô ấy không bao giờ có thể hoàn toàn thuần phục, mà cô ấy cũng ngày càng bớt đi thôi thúc buộc phải thử theo thời gian.

Paige bằng xương bằng thịt già đi mười tuổi trong nháy mắt. Hay có lẽ là do bổn phận làm mẹ, tự động đẩy bạn lên một thế hệ so với bạn bè đồng trang lứa. Hay chuyện mất đi người chồng, phát hiện anh ta đung đưa từ tay vịn lan can. Dù thế nào đi nữa, đây chính là Paige đang đứng trước mặt tôi: Gương mặt xám xịt, những đốm tàn nhang đã mờ đi, biến mất, hoặc có lẽ là do lớp trang điểm. Nhưng tôi không nghĩ vậy, bởi quầng thâm dưới mắt cô ấy hõm vào và lồ lộ, hai gò má hóp lại, khung xương của khuôn mặt rõ rệt hơn. Những nếp nhăn quanh mắt cô ấy tỏa hướng ra ngoài, như thể cô ấy đang nheo mắt nhìn tôi. Nhưng những phần còn lại của cơ thể cô ấy đã đầy lên, ngực, hông và bụng, khi đã mang thai và chăm sóc một đứa trẻ.

Cô ấy mặc một chiếc áo khoác len, nhưng cổ áo lộ ra, và tôi biết cô ấy đang lạnh - cô ấy ắt hẳn đang muốn thu cằm xuống trước cơn gió, nhưng cô ấy sẽ không làm thế. Môi cô ấy hồng hào, khuôn miệng hé mở, tóc vén ra sau nhưng không hoàn toàn thành công. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ của cô ấy thường có vẻ xanh hơn bất cứ thứ gì khác - nhưng giờ đây chúng mờ đục, đờ đẫn. Cho dù tôi định nói gì thứ gì, thì giờ đây dũng khí của tôi cũng tiêu biến hết khi nhìn thấy cô ấy.

Cô ấy thò tay vào trong túi áo khoác, không bao giờ rời mắt khỏi tôi, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất, tôi đã nghĩ cô ấy sẽ rút ra một khẩu súng - và tôi sẽ không trách cô ấy. Rằng tất cả những người đi bộ ngang qua trên các lối giao sẽ không nhận thấy điều gì, chỉ để ý đến việc riêng của họ. Nhưng thay vào đó, cô ấy rút ra một chiếc điện thoại.

“Chờ đã,” tôi ngăn, và cô ấy giữ điện thoại ngang hông, lưỡng lự.

“Chỉ cần một cuộc gọi thôi,” cô ấy nói. Sau ngần ấy năm, giọng nói cô ấy nghe mới thân thuộc, gần gũi làm sao. Nó đã đánh lừa tôi, khiến tôi quay trở lại với ý nghĩ rằng chúng tôi là bạn, rằng tôi có thể hàn gắn điều này. “Chỉ cần một lời từ mình thôi, và cậu sẽ bị tống giam.”

Cô ấy giữ điện thoại trước mặt, và tôi có thể thấy lồng ngực cô ấy đang trồi lên và xẹp xuống, điều mà ban đầu tôi nghĩ là sợ hãi, nhưng giờ đây tôi biết là một thứ gì khác - nó được tẩm một thứ gì đó hơn thế, cảm giác quyền lực. Số phận của tôi nằm trong tay cô ấy, và cô ấy biết điều đó.

“Mình đã rời đi,” tôi nói, chìa hai tay ra, như thể điện thoại là một khẩu súng đang chĩa thẳng vào tim tôi. “Mình không sống ở đây. Mình không ghé qua đây. Mình đã chuyển đi, và mình đã gác lại chuyện cũ.”

“Tốt thật đấy,” cô ấy đáp. “Cậu đã gác lại chuyện cũ ư? Cậu nghĩ điều đó sẽ làm mình cảm thấy tốt hơn hay sao? Nếu vậy thì cậu đang làm cái quái gì ở đây thế, trốn sau nhà mình ư?” Gương mặt cô ấy nhăn lại vì ghê tởm. “Nhìn vào bên trong qua cửa sổ?”

“Mình cần sự giúp đỡ của cậu,” tôi nói.

Cô ấy bắt đầu ho, cúi gập người lại, run rẩy vì một tiếng cười bật ra sai trái. “Mình nghĩ cậu nên đi ngay bây giờ, Leah.”

“Chờ đã. Cậu có nhớ cô gái mình đã sống cùng khi cậu đến thăm mình ở căn hộ tại Allston đó không?”

Đôi mắt cô ấy mở to vì sửng sốt hoặc hoài nghi. “Ý cậu là lần cuối cậu nói chuyện với mình á? Ý cậu là lần con bạn cùng phòng đáng sợ của cậu xiên dao qua tay bạn trai mình á?” Cô ấy bước lại gần hơn, nhưng tất cả những gì tôi cảm nhận được là một sự nhẹ nhõm dâng trào. Đúng, cô ấy biết Emmy. Emmy có thật, và tôi có thể chứng minh điều đó. “Cô ta đã làm gì với cậu, để biến cậu thành người như này?”

Không phải Emmy đã làm gì đó, mà là chính Aaron. Emmy chỉ là một mối quan hệ hồi phục, một thứ hấp dẫn tôi, vì vậy không giống như những gì từng xuất hiện trong cuộc đời tôi. Chắc chắn hiểm nguy nằm bên ngoài bốn bức tường của căn hộ dưới hầm, chứ không phải bên trong.

“Mình cần cậu nói với cảnh sát về cô ấy,” tôi nói. “Mình sẽ gọi cho họ, và mình cần cậu nói điều đó với họ.”

“Ồ, cậu cần mình ấy hả? Còn mình thì cần cậu không in những lời dối trá về chồng mình, mình cần cậu không đẩy anh ấy đến nước-”

“Đó không phải là những lời nói dối!”

“Một lời từ mình thôi, và đó là tất cả những gì cần thiết. Một cuộc gọi cho ủy viên công tố quận…”

Thế nhưng, cô ấy vẫn chưa hành động. Có phải tình bạn xưa kia đã níu kéo cô ấy lại? Đó có phải là niềm tin? Tiếng nhạc bắt đầu phát ra khe khẽ qua chiếc máy giám sát, và Paige nhìn xuống hông mình.

“Đó là gì thế?” Tôi hỏi. Tiếng nhạc cổ điển yếu ớt mà tôi từng nghe thấy một lần khi đứng đây, phát ra từ đâu đó bên trong ngôi nhà. Đột nhiên, tiếng nhạc dừng lại.

Paige cau mày nhìn tôi. “Đồ chơi treo cũi. Mình phải đi đây, em bé dậy rồi.” Tôi như chết đứng. Tiếng ồn của máy giám sát, đứa bé cất tiếng gọi mẹ, âm thanh gã nhấn nút, và âm nhạc vang lên lần nữa. Chúng đưa tôi trở lại ngày sau khi bài báo được ra mắt, khi tôi ngó vào qua chính ô cửa sổ này, vô cùng tò mò.

“Biến khỏi đây đi, Leah. Nếu mình thấy cậu lần nữa, mình sẽ gọi cảnh sát.”

Nhưng tôi bị đóng đinh tại chỗ. Cũng chính thứ nhạc mà tôi đã nghe thấy vào đêm tôi đứng ở đây sáu tháng trước, phát hiện Aaron đang đung đưa từ tay vịn lan can. Đứa bé, ấn đi ấn lại món đồ chơi được gắn vào cũi. Đứa bé đã ở nhà, nằm trong cũi của mình. Paige, hoàn toàn không ra ngoài đi dạo sau giờ làm việc với con của mình như thường lệ…

Cô ấy nhìn tôi rồi quay lại nhìn căn nhà - cô ấy không biết tôi đã ở đây đêm đó. Cô ấy không biết ý nghĩa của âm thanh đó đối với tôi, điều nó biểu thị. “Paige,” tôi nói, bởi lẽ tôi nghĩ cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu vì sao cô ấy lại không theo đuổi một vụ kiện.

Yêu cầu được gặp luật sư. Từ chối nói chuyện.

Nếu cô ấy ghét tôi đến mức đệ đơn lên tòa xin một án lệnh cách ly, nếu tôi đã hủy hoại gia đình và cuộc đời của cô ấy, nếu tôi đã ép Aaron tìm đến cái chết bằng một lời nói dối - nếu cô ấy thật sự tin rằng tôi đã làm tất cả những điều đó, tại sao cô ấy không kiện tôi?

“Nếu mình còn gặp lại cậu thêm lần nào nữa, mình sẽ không ngần ngại mà gọi cho cảnh sát đâu,” cô ấy nói. “Mình thề.”

Cô ấy bước lên những bậc thang, trở về với ngôi nhà của mình, cuộc đời của mình, đứa con của mình thức giấc sau một giấc ngủ ngắn. Tôi dõi theo cô ấy bước lên chính những bậc thang ấy, bàn tay cô ấy bám chắc lên lan can. Tôi dõi theo cô ấy rời đi.

Cảnh sát nói rằng cô ấy đã phát hiện ra thi thể của Aaron vào buổi tối hôm đó, sau khi trở về nhà từ chuyến đi dạo với con của mình. Nhưng đó là một lời nói dối - cô ấy đã ở đây, trong căn nhà này, khi tôi nhìn thấy Aaron treo cổ. Cô ấy đã ở đây ngay từ ban đầu.

Chúa ơi, Paige, cậu đã làm gì vậy?

Có thể cô ấy đã ở một nơi nào đó khác trong căn nhà và không biết chuyện gì đang xảy ra. Có thể cô ấy đã bịa ra một câu chuyện để đạt được một cách giải quyết đơn giản hơn, cho cảnh sát. Hoặc có thể là do một lý do nào đó khác…

Vụ án cũng sẽ hạ gục cô ấy. Cách sống của cô ấy. Tiền là của cô ấy, tất cả đều gắn liền với tên gã. Tên tuổi cả hai người họ bị vấy bẩn.

Hoặc có lẽ cô ấy biết. Có lẽ, trong thâm tâm, cô ấy nghi ngờ. Có lẽ cô ấy cũng phải chịu trách nhiệm cho một khoảng thời gian dài khi gã có thể đã bổ sung thêm nhiều cô gái khác vào trong danh sách của mình. Và giờ đây, cuối cùng, cô ấy đã có thể hành động.

Yêu cầu toà ban một án lệnh cách ly lên tôi để củng cố tuyên bố của mình. Lấy tất cả thông tin tôi đã cung cấp cho cô ấy. Những viên thuốc tôi đã tìm thấy, mà tôi biết chúng là của gã. Một nguồn cung mà hẳn gã vẫn phải còn.

Anh ta đã bỏ nó vào trong đồ uống của mình, đợi cho đến khi mình bất tỉnh. Cố gắng dàn dựng như một vụ tự sát, tôi đã nói với cô ấy như thế.

Những vụn nghiền cáu bẩn dưới đáy ly rượu vang, hòa vào với đồ uống của gã, để gã ra đi dễ dàng.

Hoặc.

Để tứ chi gã xụi lơ và tâm trí gã cuống quýt theo kịp. Nút thắt thuần thục mà tôi biết cô ấy có thể làm được nhờ những mùa hè mà cô ấy đã dành trên du thuyền của gia đình mình.

Kiễng chân, nhìn qua cửa sổ, nghe thấy tiếng nhạc lặp đi lặp lại - cô ấy đã ở nhà đêm đó.

Đứa bé ở trong cũi, và Paige ở nhà, khi Aaron đung đưa qua lại một cách yếu ớt.

Cảnh sát tin rằng tôi đã bịa ra Emmy, giật lấy cô ấy từ hư không, tạo ra cô ấy giống như người tôi muốn cô ấy trở thành. Nhưng bất chợt, tấm rèm được kéo lại, và tôi sẽ nhìn thấy đằng sau sân khấu, nhìn thấy tất cả mọi người trước khi họ đắp lên mình lớp ngụy trang hoàn hảo.

Tôi đã tin rằng tất cả mọi người là một cái gì đó khác so với chính bản thân họ. Rằng Noah thông minh và Rebecca hạnh phúc. Rằng Aaron là quái vật và Paige quá đỗi ngây thơ hay mù quáng để mong muốn nhìn thấy điều đó. Tôi đã đúc khuôn cuộc đời mình và giao các vai diễn, gia công tất cả bọn họ trở thành những người tôi muốn.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »