Tôi đứng trước xe của mình trong một bãi đậu xe ngầm, bóng tối và sự tĩnh lặng bủa vây quanh tôi. Tự hỏi mình sẽ quay lại vì điều gì, một căn nhà không thuộc về tôi, một nơi chốn mà tôi chẳng có lòng trung thành hay ràng buộc nào.
Mày có thể bỏ lại tất cả mọi thứ sau lưng được không? Một cuộc đời mà tôi vừa mới bắt đầu gây dựng lại cho riêng tôi; một vài người; một cuộc điều tra dang dở.
Không, tôi không bao giờ có thể. Ngay cả bây giờ cũng không.
Tôi phải nhìn thấy mọi thứ đến tận cùng cay đắng. Một cái gì đó cột chân tôi lại. Sự khác biệt giữa tôi và cô ấy.
Tôi lái về nhà mình, suốt đêm, chỉ dừng lại để đổ xăng và đi vệ sinh ở những khu vực đông dân cư có đèn trên cao trong bãi đậu xe. Bình minh ló rạng khi tôi tiến vào địa phận thị trấn, và tôi vẫn được nghỉ làm hôm nay.
Ai đó đã đến nhà tôi trong lúc tôi đi vắng. Trước hiên nhà, có một chậu cây nhỏ với một bông hoa duy nhất. Màu tím và mới nở. Tôi mang nó vào nhà, ngạc nhiên là nó đã sống sót sau một đêm sương giá. Tôi đặt nó lên bàn bếp, tự hỏi ai có thể để nó lại và ý nghĩa của nó là gì.
Tôi gọi Kyle, vẫn nhìn chằm chằm chậu hoa.
“Leah?” Anh ấy trả lời trước khi nghe thấy giọng tôi.
“Xin chào, tôi có đánh thức anh không?”
“Cô đã ở đâu vậy?” Anh ấy hỏi. “Tôi đã đến nhà cô. Tôi đã cố gắng gọi cho cô. Tôi đã nghĩ là cô bỏ đi mất rồi.”
Tôi nhìn bông hoa trên bàn lần nữa, không chắc Kyle có phải là người đã để nó lại đây không.
“Tôi đã tới Boston,” tôi đáp.
“Để làm gì?”
“Để tìm cô ấy. Để xem Emmy thật sự là ai.”
“Và cô đã đạt được mục đích chưa?”
Tôi ngập ngừng. “Tôi phát hiện ra rằng cô ấy đã chơi xỏ tôi ngay cả hồi đó. Tôi phát hiện ra rằng tôi chẳng có sự phòng vệ nào.”
“Tất cả những gì cô cần làm là nói sự thật. Mọi chuyện sẽ ổn nếu cô chỉ cần-”
“Khi ấy tôi đã nói sự thật, Kyle. Khi ấy tôi đã nói sự thật, và điều đó đã hủy hoại đời tôi.”
“Cô đang nói cái gì vậy-”
“Kyle? Tôi không muốn làm chuyện này. Tôi cần thông tin từ anh. Gặp tôi ở chỗ của Bethany, được chứ? Anh biết nó ở đâu không?”
“Có, tôi biết chỗ đó. Cô cũng biết chứ?”
“Có. Tôi biết.”
Một thoáng ngập ngừng trước khi anh ấy trả lời. “Phải rồi. Tất nhiên là cô biết.”
Kyle đang đợi tôi ở đó. Dựa người lên mui chiếc xe công vụ của mình, mặc quần jean và áo khoác da cũ sờn.
“Chúng ta đang làm gì ở đây vậy?” Anh ấy hỏi.
“Anh muốn kết thúc vụ này, phải không? Vụ Finley?”
“Cô biết là tôi muốn mà.” Anh ấy đứng thẳng người dậy, hơi thở phả ra thành hơi lạnh - không khí buổi sáng buốt giá với những dấu hiệu báo hiệu mùa đông sắp đến.
“Là Bethany,” tôi nói. Tôi cần phải nói trực tiếp với anh ấy, để anh ấy có thể nhìn tôi và thấy nó được viết trên gương mặt tôi.
“Bethany là gì cơ?”
“Cô ta đã giết James Finley.”
Anh ấy chớp mắt với tôi. “Làm sao cô biết điều này?”
Theo đã nhìn thấy một người phụ nữ đang kéo lê thi thể của gã. Họ đã đặt gã vào trong xe hơi của Emmy. Tôi thực sự phải nói gì cho anh ấy đây? Có một nhân chứng không đáng tin cậy - người có thể sẽ nói rằng thủ phạm là tôi. Còn bị cáo thì đã chết.
Thay vào đó, tôi tập trung vào mùi hương mà tôi nhớ được, và cảm giác căn bếp gần đầy đã được dọn dẹp sạch sẽ. Theo nhắc lại cuộc nói chuyện giữa Bethany và Emmy đêm đó.
“Anh đã khám xét nơi ở của cô ta chưa?” Tôi hỏi.
“Để làm gì?”
“Để tìm kiếm những con dao,” tôi đáp. “Máu. Tôi không biết. Bên trong có mùi giống như thuốc tẩy.” Cảnh sát đã tiến vào nơi ở của cô ta trước khi James Finley được phát hiện dưới hồ, trước khi họ biết tên của gã. Họ ắt hẳn đã không tìm kiếm bất cứ thứ gì khi ấy. Bethany và James đã bị phát hiện sai thứ tự.
Kyle lắc đầu, cảm giác trên hết là giận dữ. “Làm sao cô biết điều này?”
“Hàng xóm của cô ta đã cho tôi vào. Cô ấy tưởng tôi là họ hàng. Bethany Jarvitz đã cố gắng đoạt lấy cuộc đời tôi, Kyle. Cô ta có thẻ An Sinh Xã Hội của tôi. Thẻ tín dụng đứng tên tôi. Tôi chưa từng nhìn thấy cô ta trước kia, nhưng cô ta biết tôi. Cả hai người họ đã bỏ tôi lại đây với hai bàn tay trắng.”
Tôi bày ra tất cả những mảnh ghép, để anh ấy làm những gì có thể với chúng. Rằng Emmy đã đến đây vì Bethany, bị ràng buộc bởi một tội ác trong quá khứ, và cô ấy đã lợi dụng tôi trợ giúp cho mình. Rằng cô ấy ắt hẳn đã tranh thủ sự giúp đỡ của James Finley - làm giả séc, B&E, gã biết cách làm thế nào để bắt đầu sinh sống dưới một danh tính giả và có các mối quan hệ để thực hiện điều đó. Và sau đó, hai người bọn họ đều mắc nợ gã, bằng cách nào đó bị gã kiểm soát. Chuyện gì xảy ra khi gã nắm trong tay quyền lực ấy? Bethany cho biết gã đã xuất hiện tại nơi ở của cô ta để đòi hỏi nhiều hơn. Rằng cô ta đã buộc phải tuân theo những điều đó.
Tôi tự hỏi liệu Emmy có tin cô ta hay không. Nếu điều đó là sự thật. Hay liệu cô ấy có thể nhìn thấu Bethany không. Đêm đó, Emmy hẳn đã phát hiện ra gì đó về Bethany, sau ngần ấy thời gian, khi cô ấy kéo lê thi thể James Finley xuyên qua khu rừng? Có phải cuối cùng Emmy đã nhận ra chiều sâu cơn thịnh nộ của Bethany? Những điều cô ta có thể làm? Những điều cô ta sẽ làm?
“Tôi sẽ tìm thấy dấu vân tay của cô trong đó nếu chúng tôi khám nhà, đúng không?” Anh ấy hỏi.
“Đúng,” tôi đáp. “Nhưng không có trên bát đĩa trong bồn rửa. Hôm đó cô ta có khách, trước khi bị tấn công. Có hai bộ bát đĩa, ít nhất là vậy. Là từ ai đó không phải là tôi.”
“Emmy?” Anh ấy hỏi.
Tôi nhún vai, cái tên Melissa chực sẵn trên môi. Thế nhưng, tôi vẫn không chắc chắn về vai trò của cô ấy. Liệu có phải Bethany đã chơi xỏ cô ấy không. Liệu có phải cô ấy đã chơi xỏ tôi không. “Một kẻ nào đó với cái tên ấy.”
“Vậy, chúng tôi phải nghe lời cô. Lời cô về một bóng ma. Rằng không có chuyện gì do cô làm, mà là một ai đó khác.”
“Tôi đoán đó là cách nó vận hành.” Tôi chạm mắt với anh ấy, cầu xin anh ấy nhìn thấy điều đó trong tôi, niềm tin rằng đây là sự thật. Rằng cuối cùng, cuối cùng, tôi đã khám phá ra câu chuyện.
Anh ấy nheo mắt ngước nhìn những căn hộ phía sau tôi. Anh ấy đút tay vào túi áo khoác, bước đến gần hơn để giọng nói trở lên trầm lắng lạ thường. “Vậy thì ai đã đánh Bethany?” Anh ấy hỏi. “Ai đã bỏ mặc cô ta đến chết bên hồ?”
“Điều đó có quan trọng không?” Tôi biết câu trả lời là có, rằng nên là vậy, nhưng tôi tự hỏi, nếu trong mắt họ, cô ấy được phân lại vai như một thủ phạm thay vì nạn nhân, liệu họ có còn cảm thấy cần phải đòi hỏi những câu trả lời hay không.
“Có, Leah, điều quan trọng là chuyện gì đã xảy ra với Bethany Jarvitz.” Kyle là một ai đó khác, người đã nhìn thấy những vụ án với những khuôn mặt vô danh, những cái tên vô danh, và hiểu rằng câu chuyện của họ cũng rất quan trọng.
Tôi lại nghĩ đến Theo. Nghĩ về những gì cậu ta đã thấy. Cậu ta nói rằng có hai người phụ nữ kéo lê thi thể của James Finley. Cậu ta nói rằng một trong số họ đã hoảng loạn. Và sau đó, tôi nghĩ đến những gì cảnh sát đã cho tôi biết, những gì họ đang dựa vào để điều tra. Tại sao ban đầu họ bắt giữ Cobb. “Tôi có thể nghe cuộc gọi được không?” Tôi hỏi. “Cuộc gọi về Davis Cobb?”
Anh ấy lắc đầu, rất khẽ.
“Làm ơn đi mà, Kyle. Anh không cần phải nói với tôi bất cứ điều gì. Tôi đã biết sẵn về cuộc gọi rồi. Tôi biết nó được thực hiện ẩn danh.”
“Làm thế nào mà-” Sau đó giọng nói anh ấy trở nên lầm bầm. “Cô khai khác được điều đó từ Sĩ quan Dodge, đúng không?”
Tôi lắc đầu. “Tôi không có ý muốn kéo cậu ta vào rắc rối. Tôi chỉ đang cố gắng hiểu cách mọi thứ được liên kết với nhau thôi. Và đừng giận cậu ta. Cậu ta không chịu nói cho tôi biết nó được thực hiện từ đâu.”
“Thằng nhóc tội nghiệp,” anh ấy nói. “Sắc mặt cậu ta trông không tốt lắm khi rời khỏi chỗ cô. Mọi chuyện giờ đây đã có lý rồi.”
“Và tôi thì đã nghĩ đó là do cậu ấy thấy xác chết.”
“Chúng tôi ngờ được phần đó. Cậu ta không bao giờ nhìn thấy cái xác. Là cô, xoay cậu ta vòng quanh, giữ cậu ta cảnh giác. Thằng nhóc chưa quen với điều đó.” Anh ấy thở dài. “Được rồi, chuyện là như thế này. Nó không đủ để có thể thật sự tìm được một kết quả trùng khớp, ngay cả khi chúng tôi có một giọng nói để đối chiếu. Giọng cô ấy… hụt hơi. Giống như cô ấy đã chạy. Hay khóc. Chúng tôi không thể khớp giọng với người.”
Khóc - tôi cũng sẽ không thể khớp giọng nếu đó là một tiếng khóc. Trong số tất cả những kỉ niệm mà tôi có về cô ấy, tôi chưa từng nghe thấy cô ấy khóc. Tôi chỉ thấy những phần của cô ấy mà cô ấy muốn chia sẻ.
“Cô ấy đã nói gì?” Tôi hỏi.
Anh ấy nhắm mắt lại, như thể đang nhìn thấy những câu từ đó. “Cô ấy nói rằng, Tôi đã nhìn thấy Davis Cobb ở ven hồ đêm qua. Nghe thấy ông ta tranh cãi với một người phụ nữ nào đó.”
“Nhưng cô ấy đã không gọi điện ngay lập tức.”
“Không, không phải ngay lập tức. Phải đến mãi sau Martha Romano mới gọi cho chúng tôi. Sáng sớm hôm sau. Đoán rằng cô ấy có lẽ đã nghe thấy sự huyên náo, bắt đầu chắp nối các dữ kiện lại với nhau.”
Các ngón tay tôi co giật, tưởng tượng Emmy vẫn ở đây, quan sát những mảnh ghép được tháo gỡ.
“Từ đâu?” Tôi hỏi. Và sau đó hét lên to hơn. “Cuộc gọi này đến từ đâu?”
Anh ấy mím chặt môi, trừng mắt nhìn tôi. “Từ trường học,” cuối cùng anh ấy cũng trả lời.
Tôi lắc đầu, lùi bước. Chợt hiểu về ngày đầu tiên tôi bước vào văn phòng trường, trông thấy nó lần đầu. Những câu hỏi, những ánh mắt liếc nhìn. Lý do họ ở đó, thẩm vấn những giáo viên nữ. Không phải vì họ lấy được điện thoại của Davis và thấy những cuộc gọi được gọi đến cho tôi. Mà vì điều gì khác. Một giọng nói run rẩy phát ra từ đường dây bên kia - từ chỗ làm của tôi. “Anh nghĩ đó là tôi.”
Anh ấy nhún vai. “Cô ấy nói, Ông ta từng quấy rối phụ nữ. Tôi nghĩ ông ta đã làm tổn thương cô ấy.”
Những câu hỏi truy về nguồn gốc. Quá sức chịu đựng.
Cô ấy đã ở đây? Chờ đợi tôi đến đây? Nhưng tôi đã bị phân tâm bởi khung cảnh, lạc chân đến bên bờ hồ, nhìn chằm chằm vào khu vực đã từng có xác chết.
Hay cô ấy đã gọi điện từ trường học vì cô ấy biết rằng họ sẽ truy về phía tôi?
Tôi rời khỏi bãi đỗ xe của khu căn hộ phức hợp. “Leah? Cô làm gì thế?” Kyle gọi với theo.
“Tôi cần hít thở,” tôi đáp, mặc dù chúng tôi đã ở bên ngoài, và không khí dường như như quá sức chịu đựng. Tôi cần hiểu điều gì đó. Lần theo dấu vết của cô ấy, cách Theo di chuyển trong đêm, cách Martha đã trông thấy cô ấy bước đi. Tôi chờ bên rìa bãi đỗ xe. Chờ Kyle quay người lại và gọi điện thoại, rồi biến đi mất dạng.
Ngược về hướng kia, từ phía con đường chính. Cách ai đó sẽ đi nếu họ cắt ngang qua thị trấn tiến về phía hồ, như Martha nói - nơi Bethany được tìm thấy. Những ngôi nhà tôi đi qua đèn bên ngoài vẫn sáng, đánh dấu những điểm trung chuyển trên đường đi. Lá cây bao phủ khắp mặt đường, khô khốc và vỡ vụn dưới chân tôi. Mặt nước ngoài kia lăn tăn gợn sóng theo làn gió.
Tôi dừng chân tại nơi Theo đã vẽ, nơi chính tôi đã đợi buổi sáng hôm đó, khu vực hằn dấu chân cảnh sát và các nhân chứng, và cả bản thân Bethany. Tôi mở ứng dụng bản đồ trên điện thoại và tìm đường đi xuyên qua những bụi cây.
Thật sự thì, từ sân sau nhà tôi đến đây bao xa? Tôi vẫn chưa quen với đường đi lối về quanh thị trấn, nhưng khi Bethany được phát hiện trên bờ hồ, cảnh sát đã nói với tôi rằng cách nhà cô chưa tới một dặm. Như thể họ nghĩ cô ta có thể bị nhầm với tôi. Nhưng bây giờ thì tôi nghĩ về cách nhà cô chưa tới một dặm, nghĩ về nơi mọi chuyện bắt đầu. Một dặm không quá xa. Kéo một cái xác thì có là bao. Bethany đã kéo lê xác từ căn hộ của mình đến quán rượu Lakeside, nơi Theo đã trông thấy cô ta và Emmy đã tìm thấy cô ta. Vứt xác hắn xuống hồ đi, cô ta chắc hẳn đã nói với Emmy như vậy. Và Emmy đã vội chạy đến.
Theo nói rằng Emmy đã hoảng sợ. Cô ấy vô tội, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Bị kéo vào cả mớ hỗn độn, không phải do James Finley mà do chính bản thân Bethany. Mọi thứ xảy ra trong chớp nhoáng.
Và giờ đây, tôi đang mường tượng Bethany bị thương ở đâu đó, bị đưa đến vị trí cụ thể này trong khu rừng, là có lý do. Quá gần nơi làm việc của Davis Cobb. Tên khốn Cobb đó, người mà Emmy một mực tin rằng đã gọi cho tôi. Và Bethany, trông đủ giống tôi đến mức Emmy tự nguyện trao cho cô ta chứng minh thư của tôi. Rất lâu sau đó, cuộc gọi nặc danh mới đến, đặt ông ta ở hiện trường vụ án. Cuộc gọi từ trường học - nơi có thể là tôi. Đẩy cô ấy xa khỏi tội ác.
Tôi dùng điện thoại lần theo lối mòn, đi thẳng về phía sau nhà tôi.
Dây chuyền của cô ấy, mà tôi đã tìm thấy trên hiên sau. Nơi tất cả bắt đầu.
Cô ấy đã quan sát khu rừng suốt nhiều ngày trời. Quan sát và lo lắng. Về Bethany ư?
Nếu Bethany đã giết James Finley vì những gì gã biết, liệu tôi có phải nạn nhân tiếp theo không? Sau cùng thì, tôi là nhân chứng duy nhất biết chiếc xe dưới hồ là của Emmy. Bethany có chứng minh thư của tôi, chữ kí của tôi, các dữ kiện về cuộc đời tôi. Emmy đã hứa sẽ giúp cô ta, và tám năm sau đã đến Boston để tìm kiếm tôi. Tìm kiếm chứng minh thư của tôi, các mảnh ghép đời tôi, để trao cho Bethany một khởi đầu mới. Và cuối cùng, tôi đã đi với cô ấy, thẳng đến chỗ Bethany. Tôi tự hỏi liệu có phải Bethany đã nhìn thấy một cơ hội khác. Giống như James Finley dưới đáy hồ - thậm chí còn chẳng có ai nhận ra là gã đã biến mất.
Dây chuyền của Emmy trên hiên sau, mảnh ghép cuối cùng mà cô ấy đã để lại phía sau.
Emmy quan sát khu rừng, ngày cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy. Cô ấy đã tưởng tượng rằng ai đó sẽ đến sao? Họ đã đến ư?
Tôi dùng chìa khóa mở cửa sau và bước dọc hành lang - tiếng bước chân của cô ấy ru tôi vào giấc ngủ. Dừng lại tại phòng của cô ấy và nhìn vào bên trong trước khi tiếp tục tiến ra phòng khách, đứng lại một lúc trước ô cửa sổ kính lớn, sau đó đi vào trong bếp. Bethany đã bị đánh vào một bên đầu. Tôi đã tưởng tượng đến một chiếc gậy. Một khúc gỗ. Cho đến khi Kyle nói hung khí có lẽ là một hòn đá ven hồ. Dodge cho biết họ vẫn chưa thu hồi được bằng chứng.
Và đột nhiên, chân tôi bủn rủn. Tôi tựa người vào bàn bếp, nhìn chằm chằm bức tượng thần lùn giữ vườn với nụ cười mím môi của lão. Làm bằng đá, lớp sơn gần đáy bong tróc-
Tôi nhấc mũ lên, dùng hai tay lật ngược lão và nhìn chằm chằm vào mặt dưới bức tượng. Chiếc áo khoác đỏ, sứt mẻ gần đáy. Đáy tượng được cọ rửa sạch sẽ. Những ngón tay tôi lướt trên các đường rãnh và vết lõm, mùi thuốc tẩy thoang thoảng và xa xăm.
Những âm thanh giữa đêm. Emmy, bên dưới nhà chúng tôi, cọ rửa những vệt máu khỏi bức tượng thần lùn.
Emmy Grey đã chơi tất cả chúng tôi một vố. Cô ấy chưa bao giờ tồn tại.
Cô ấy là một bóng ma.
Cô ấy đã biến mất.