Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1266 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Trong khi tôi đang kì cọ móng tay của mình bằng chiếc bàn chải nằm trong đống đồ của Emmy bên dưới bồn rửa mặt, cảm thấy đất cát và bụi bẩn mãi không trôi đi, thì nghe thấy tiếng Kyle gõ cửa.

“Đợi một lát!” Tôi la lên.

Tay tôi run rẩy trong bồn rửa khi rà soát qua danh sách trong đầu: chiếc thùng, đã được nhấc lên và di chuyển đến cốp xe tôi; ổ khóa, cũng đã được ném vào bên trong; chìa khóa xe… tôi đã để nó lại vào trong ví mình chưa nhỉ?

Tôi đảm bảo không còn đất bẩn dính trên quần hoặc khuỷu tay rồi mới tiến ra phòng khách và mở cửa cho anh ấy.

“Chào anh,” tôi nói. Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, tập trung vào Kyle, nhưng tâm trí tôi cứ lởn vởn nghĩ về chiếc thùng đó - những thứ tôi đã tìm thấy và ý nghĩa của chúng là gì. Cảnh sát đã kiểm tra bên dưới ngôi nhà; chỉ có điều may mắn là họ đã không tìm thấy nó trước tôi. Kyle mỉm cười, đưa tay ra, chìa khóa xe của tôi lủng lẳng trên ngón giữa của anh ấy. “Cô để quên thứ này trên nóc xe hơi của mình,” anh ấy nói.

Tôi giật chúng khỏi tay anh ấy. “Cảm ơn,” tôi đáp. “Tuần này đầu óc tôi cứ ở đâu đâu.”

Anh ấy gật đầu, rồi nhìn qua vai về phía con đường. “Tôi không có nhiều thời gian,” anh ấy nói.

“Được rồi,” tôi trả lời, tự hỏi liệu anh ấy có đang trông ngóng ai đó giống như lần trước không.

Anh ấy nấn ná ngay trên ngưỡng cửa. Anh ấy không ngồi vào bàn, không tiến lại gần hơn, kể cả khi đang không có ai quan sát.

“Vậy, vấn đề là, Leah, tôi là trưởng nhóm điều tra vụ Finley.”

Tôi gật đầu. Tôi đã nhìn thấy cách anh hành động khi ở hồ, ngộ ra ngay từ đầu rằng hẳn anh ấy là người phụ trách vụ này. “Được rồi,” tôi nói, và rồi tôi cảm thấy hiện thực ùa về nhanh như gió lốc trong lời nói của anh ấy. “Anh không thể nói chuyện với tôi nữa? Đó là điều anh đang nói phải không?”

“Không hề!” Anh ấy phủ nhận. “Không. Nhưng cô là một nhân chứng. Bằng cách nào đó, cô là một phần của chuyện này.”

Bụng tôi chùng xuống, mọi thứ tôi không mong muốn và giờ chẳng thể né tránh. Tôi đã biết điều đó ngay lúc nhìn thấy chiếc xe của Emmy được vớt lên từ hồ, rằng nó đã kết thúc. Tôi thậm chí còn cảm thấy điều đó sớm hơn, khi tôi cầm sợi dây chuyền trong tay và chạy vòng ra mặt trước căn nhà - khi tôi yêu cầu nói chuyện với cảnh sát. Dẫu vậy, tôi đã không lường trước được phần này. Không phải từ góc độ này. Không phải từ người đàn ông tôi đã ngủ cùng, người tôi đã mời vào nhà mình.

Kyle vươn tay nắm lấy khuỷu tay tôi, nhưng tôi tránh đi. “Tôi không thể để người ta nghĩ rằng tôi đang thiên vị,” anh ấy nói.

“Thiên vị? Tôi xin lỗi, còn có nhân chứng nào khác để khiếu nại à?”

“Chuyện này tiến triển không được suôn sẻ cho lắm,” anh ấy lẩm bẩm, dường như đang cố làm tôi mỉm cười.

Tôi không cười. “Anh lo lắng như thế về cái gì vậy?”

Anh ấy thở ra một hơi, luồn những ngón tay qua mái tóc đã được húi gọn gàng, không nhìn vào mắt tôi. Có điều gì đó anh ấy vẫn chưa nói. Điều gì đó tôi chưa hiểu.

“Anh có nghĩ rằng điều này” - tôi khua tay múa chân giữa hai chúng tôi - “bằng cách nào đó sẽ làm ô uế câu chuyện này hoặc sự tham gia của anh hay không? Anh có lo lắng rằng nó sẽ khiến câu chuyện có vẻ như anh đang lợi dụng tôi không, Donovan?” Anh ấy giật nảy mình trước việc tôi gọi anh ấy bằng họ. “Anh không kháng nghị cho bản thân được sao?”

Anh ấy lùi lại, ngạc nhiên, lưỡng lự. “Tôi là người thích hợp nhất cho vụ này, bởi vì chuyện trước đó. Tôi đã và đang tìm kiếm Emmy. Tôi đã bắt đầu điều tra James Finley rồi.”

Đây là một câu tôi biết rõ. Một ranh giới vô cùng mỏng manh giữa việc ở quá gần để nhìn thấu mọi chuyện và quá gần để sự gần gũi có lợi cho vụ án. Kyle Donovan biết về James Finley vì tôi đã nói cho anh ấy biết nơi để tìm. Đã đào xới quá khứ của gã vì tôi đã gửi anh ấy đi tìm kiếm. Biết xe của Emmy vì tôi đã mô tả cho anh ấy từ trước. Biết nhiều hơn về Emmy hơn bất cứ ai ở đây, ngoại trừ tôi. Anh ấy là người thích hợp nhất cho công việc này, nhờ tôi.

“Vậy, nói đi.” Anh ấy nợ tôi ít nhất sự thật.

“Tôi không muốn cô nghĩ rằng chuyện giữa hai ta chẳng là gì cả.”

Tôi phá lên cười. Phải không?

“Chỉ lúc này thôi,” anh ấy nói. “Chỉ một thời gian ngắn. Cho đến khi chúng tôi kết thúc mọi chuyện.”

“Sẽ không ai quan tâm đâu,” tôi nói.

“Có, họ chắc chắn sẽ quan tâm.”

“Không,” tôi đáp, cảm nhận được sự hằn học trong giọng nói của mình, cảm nhận được điều đó từ hư không. “Sẽ không ai quan tâm khi nào nó xảy ra đâu. Điều quan trọng duy nhất là nó đã xảy ra. Quá muộn rồi. Dòng thời gian không còn quan trọng nữa. Nếu anh thật sự lo lắng đến mức điều này sẽ làm ô uế câu chuyện, thì anh toi rồi.”

Anh ấy chớp mắt, vẻ mặt kiên quyết, nhìn tôi bằng con mắt khác. “Tôi xin lỗi,” anh ấy nói như tôi đang tuyệt vọng đeo bám anh ấy, một cô gái đang gắng sức thuyết phục bạn trai không rời bỏ mình. Biến bản thân thành trò hề. Anh ấy hắng giọng. “Cô có định tiếp tục ở lại đây không?”

“Sao?” Tôi trả lời bằng một câu hỏi, “Anh dự định sẽ ghé qua à?” Tất cả những gì tôi đã nói vào đêm hôm trước, vặn vẹo và nhuốm màu gì đó, sự mỉa mai và nỗi giận dữ.

“Cô đã nói là mình sợ hãi. Tôi đã lên kế hoạch cho xe đi tuần ngang qua nhà cô suốt đêm nay. Tôi cũng sẽ quanh quẩn xung quanh đây. Cô có thể gọi tôi.”

“Trước kia tôi đã gọi cho anh rồi, và anh vẫn chưa nói cho tôi biết. Ai là nhân chứng cho việc Davis Cobb đã ở bên hồ.”

“Cuộc điều tra vẫn đang diễn ra.” Lời biện hộ mà một tuần trước đó vẫn chẳng có ý nghĩa gì.

“Anh đã nói cho tôi biết rất nhiều rồi.”

“Đáng ra tôi không nên làm như vậy, Leah.”

“Anh không thể nói cho tôi biết về Davis Cobb sao? Tôi đã nghĩ rằng đó là một điều gì đó khác. Một vụ án khác.” Nhưng tôi biết nhiều hơn, ngay cả khi tôi không hiểu. Tấm ảnh chụp Bethany Jarvitz nằm bên dưới nhà tôi. Chẳng phải là một người xa lạ. Chẳng phải là một gương mặt ngẫu nhiên. Nhưng có một mối liên kết, một sự ràng buộc thật sự, giữa vụ của Cobb và vụ này. Và tôi là người duy nhất biết điều đó.

Anh ấy nghiến răng, có vẻ khó chịu, nhưng vẫn tiếp tục. “James Finley đã chết nhiều tuần rồi. Lần cuối cùng cô nhìn thấy Emmy là khi nào, phiền cô nhắc lại? Tôi cần mốc thời gian. Tôi cần cô nói cho tôi chính xác.”

Giống như đây là một trò chơi, và tôi phải đưa cho anh ấy thứ gì đó trước. Anh ấy không còn đặt câu hỏi vì cô ấy là nạn nhân. Anh ấy đang đặt câu hỏi vì tôi là một nhân chứng và cô ấy là một nghi phạm.

Tôi cảm thấy bản thân mình tê liệt. “Tôi đã nói với anh điều này rồi kia mà.”

“Vậy thì, xe hơi của cô ấy. Lần cuối cùng cô nhìn thấy nó là khi nào?”

Tôi lắc đầu, cố gắng suy nghĩ. Cố gắng lý giải sự thật rằng xe của cô ấy đã biến mất hàng tuần trời mà tôi đã không nhận ra. Tôi ấn người xuống chiếc ghế bếp gần nhất, và Kyle ngồi xuống cạnh tôi. “Cô ấy đậu nó sau nhà. Anh phải đi tìm nó. Tôi đã không để ý.”

“Cô ấy đậu nó sau nhà,” anh ấy nhắc lại. “Việc này không làm cô ngờ rằng cô ấy đang giấu giếm gì đó ư? Bởi nó không phải xe của cô ấy?”

Chuyện đó dường như chẳng có vẻ gì là kì lạ đối với tôi, cho đến khi anh ấy nói ra điều đó. Chỉ là, nó có vẻ giống như mọi thứ khác: như Emmy. Những thói quen kì quặc nho nhỏ tạo nên con người cô ấy. “Tôi không biết,” tôi đáp. Những từ vừa được thốt ra này nghe vừa lí nhí, vừa sặc mùi biện hộ, ngay cả đối với chính bản thân tôi. Tựa như lúc tôi đứng trong văn phòng của Logan, nói những điều tương tự.

Kyle nhắm mắt lại, hít vào một hơi chậm rãi và đều đặn. “Cô muốn biết một vài chi tiết đúng không, Leah? Của cô đây. Không có ai tên là Emmy Grey trong Đoàn Hòa bình tám năm về trước. Tôi đã có danh sách tất cả những người đã tới Botswana, và thậm chí chẳng có cái tên nào từa tựa như vậy. Cô ấy không phải là người mà cô nghĩ. Được chưa?” Anh ấy đặt một tay lên tay tôi, một nỗ lực sai lầm nào đó nhằm giữ tôi bình tĩnh. “Cô ấy đã nói dối cô về công việc của mình. Và chiếc xe đó. Leah, chiếc xe đó mang biển số giả. Không được đăng ký. Tên cô ấy không phải là Emmy Grey.”

Tôi lắc đầu. Nghĩ đến tấm ảnh đang nằm bên dưới ngôi nhà; nghĩ về Emmy, người đã cưu mang tôi. Không thể dung hòa nổi hai thứ này. Khoảnh khắc cô ấy nhảy xuống khỏi bức tường, nhìn tôi.

Tôi đã không là ai cả. Tôi đã đứng trước bảng thông báo tám năm về trước, trôi dạt khỏi cuộc đời của mình. Tôi lạc lối, chơi vơi, do dự về mọi thứ. Và rồi Emmy xuất hiện trong lúc tôi là phiên bản trơ trụi của một con người. Vậy nên, có lạ không khi tôi cảm thấy cô ấy đang gây phiền phức cho mình? Cô ấy đã ở đó khi cuộc sống của tôi đang tái tạo. Cô ấy tồn tại bên trong những góc cạnh sắc lẹm mà tôi đã dựng lên. Khi anh ấy nói với tôi rằng tôi hoàn toàn không biết gì về cô ấy, theo bản năng, tôi đã không tin. Và khi anh ấy bày ra trước mắt tôi những sự thật để củng cố cho luận điệu của mình, tất cả những gì tôi có thể nghĩ được là Vậy thì sao?

Và vậy thì sao, nếu đó không phải là tên cô ấy. Nếu đó không phải là biển số xe của cô ấy. Nếu đó không phải là nghề nghiệp của cô ấy. Khi bạn đào đến tận gốc rễ vấn đề, ai ai cũng là một bí ẩn, chỉ chờ được làm sáng tỏ.

Và dù sao thì, chẳng phải đó là thứ mà chúng ta đang tìm kiếm hay sao? Qua những tách cà phê, ly rượu, đằng sau hồ sơ trên các trang web hẹn hò và những câu chuyện trò xã giao khổ sở? Rằng chúng ta sẽ tình cờ gặp một người muốn đào sâu hơn một chút, khai quật được những phần không ai biết. Người muốn hiểu bạn sâu sắc, phần bản chất nằm bên dưới mọi thứ. Bạn muốn người sẽ chọn bạn thay vì công việc. Thay vì sự phán xét luân lý của chính họ. Thay vì tình thế hoặc những kì vọng của họ. Bạn muốn người sẽ chọn phương án C. Người biết những điều bạn đã làm, và vẫn đặt bạn lên hàng đầu.

Emmy đã luôn chọn tôi. Thay vì tiền bạc, đàn ông và bất kì ý thức nào về chuẩn mực đạo đức. Tôi đã biết điều đó ngay từ đầu, ngày cô ấy cầm con dao trên tay.

Vậy nên, nếu có một tấm ảnh chụp Bethany Jarvitz trong khoảng bò thì làm sao. Vậy thì sao, Leah. Nếu tình huống bị đảo lại giữa hai người, thì cô ấy sẽ không hé răng. A, B, hay C. Bạn biết cô ấy sẽ chọn cái nào.

Nhưng rồi tôi nghĩ, Mày hoàn toàn chẳng biết gì về cô ấy. Mọi thông tin cô ấy chia sẻ, một sản phẩm từ trí tưởng tượng của cô ấy. Tôi mường tượng lại ngày hôm đó khi chúng tôi gặp nhau, thấy cô ấy nhìn tôi như chính con người tôi: một phiên bản trơ trụi của một con người; thậm chí, một gương mặt quen thuộc. Và tôi thấy cô ấy bằng một con mắt khác. Mọi thứ dịch chuyển, thế giới va chạm, khoảnh khắc khi ai đó thay đổi trước mắt bạn - sự khởi đầu của kết thúc.

Tôi đã nghĩ rằng mình nhìn nhận mọi thứ thật rõ ràng. Rằng tôi đã lắng nghe những câu chuyện mà người khác bỏ qua. Rằng tôi có thể nắm bắt sự thật trước khi bất kì ai khác có cơ hội phát hiện ra nó. Nhưng bạn cần phải tiến tới thật gần để làm điều đó. Bạn phải thâm nhập thẳng vào bên trong thế giới của họ.

Tôi vạch giới hạn rất kém, tôi biết. Tôi có thể thấy điều đó, điều mà giờ đây tôi đã được chỉ ra cho rất nhiều lần. Công việc, cá nhân, tôi không nhận ra được sự khác biệt. Luôn có quá nhiều thứ chồng chéo lên nhau, và tôi chẳng bao giờ có thể ngẫm ra chính xác nơi một môi trường kết thúc và môi trường kia bắt đầu.

Cô ấy để tôi ở nhà của cô ấy, và tôi để cô ấy nằm trên giường mình, vào trong đầu tôi, đến độ khi nhìn thấy những lỗi lầm của cô ấy thì cũng sẽ thấy được những lỗi lầm của tôi.

Họ của cậu là gì? Tôi đã hỏi cô ấy.

Và cô ấy đã mỉm cười trước khi trả lời. Cậu không biết thật hả? Câu giờ, đôi mắt cô ấy lấp lánh, chai vodka đặt giữa chúng tôi. Là Grey, cô ấy trả lời, gần giống như cô ấy đưa tôi vào trò đùa này, thử thách tôi.

Đánh vần nó giúp tôi, Donovan đã yêu cầu, và tôi biết mình đã nhìn thấy nó ở đâu đó, rằng nó có vẻ chính xác. Đôi mắt cô ấy lấp lánh khi lấy nó ra khỏi nhãn chai vodka đặt giữa chúng tôi - tự hỏi liệu tôi có để ý không. Và tôi đã không nhận ra, khi ấy thì không. Đó là một lời nói dối trắng trợn, rất có tính toán, cô ấy hẳn đã nghĩ rằng tôi đã nhìn thấu và không quan tâm.

Tôi không phải người như cô nghĩ.

Tôi sẽ không nói cho cô biết.

Tôi chẳng là ai cả.

Tôi nhắm mắt, cảm thấy sự giận dữ đang sùng sục âm ỉ cùng với cơn buồn nôn khi thế giới của tôi thay đổi, và tôi không chắc nó hướng về phía anh ấy hay cô ấy. “Tôi nghĩ rằng anh nên rời đi bây giờ,” tôi nói với Kyle. “Tôi cũng không muốn bất cứ ai hiểu nhầm.”

Anh ấy không đứng dậy. Anh ấy khóa mắt với tôi, và tôi có thể thấy anh ấy đang cân nhắc điều gì đó. Anh ấy nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên bồn rửa, ư ử một âm thanh nghẹn lại trong cổ họng - như thể tôi là một nỗi bực dọc vô tận. Và rồi, cuối cùng, anh ấy bảo tôi: “Họ sẽ khám xét ngôi nhà này.”

Xét theo tình hình cuộc nói chuyện từ đầu đến giờ, tôi không nghĩ đây là điều anh ấy dự định chia sẻ. Nhưng dẫu sao thì anh ấy cũng đã làm vậy rồi, dù là vì bản thân mình hay vì tôi, tôi không chắc. Có lẽ anh ấy nghĩ rằng anh ấy nợ tôi, để cho cả hai chúng tôi một cơ hội mới; có thể đây là một quân bài đổi chác. Không quan trọng lý do.

“Họ đang xin giấy khám nhà. Nó đang được xử lí rồi. Sẽ không lâu đâu.”

“Họ tìm kiếm gì?” Tôi hỏi, thấp giọng, không muốn xáo trộn sự cân bằng của khoảnh khắc này.

Anh ấy cũng hạ giọng như tôi. “Một con dao.”

Một con dao.

“Và,” anh ấy nói, “bất kì giấy tờ cá nhân nào. Bất kì thứ gì có thể cho chúng tôi biết mình đang đối phó với ai.”

Tôi lại nghe thấy tiếng cười của cô ấy vào đêm hôm đó, chai rượu đặt giữa chúng tôi - và tự hỏi liệu nó có hướng về phía tôi hay không.

“Các anh khám xét căn nhà,” tôi nói. “Làm đi.” Tôi đưa tay lên, đưa một vòng quanh căn nhà.

“Cô sẽ chấp thuận ư?”

“Đúng thế,” tôi đáp. Tôi chẳng có gì để giấu giếm. Và cũng chẳng có gì ở đây để họ khám phá về Emmy - tôi đã tự mình kiểm tra hết rồi. Tôi chỉ cần họ loại trừ nơi này ra, chuyển sang nơi khác, đưa tôi ra khỏi trung tâm của cuộc điều tra. “Tôi sẽ phải lục soát mọi thứ, Leah. Để tìm con dao. Để tìm bất kỳ giấy tờ nào.”

Tôi nghĩ về chiếc thùng bên dưới ngôi nhà, mừng vì đã chuyển nó ra xe. Vì Emmy và vì chính tôi, cho đến khi tôi hiểu nó đang làm gì ở đây. Dẫu vậy, không có dao cũng như giấy tờ nào. Tôi không quan tâm đến những thứ mà họ hy vọng sẽ khám phá ra.

“Được. Tiến hành thôi.”Anh ấy đứng dậy và gọi điện, trong chính căn phòng này. Sau đó lấy ra một tờ giấy từ tập hồ sơ của mình, một mẫu đơn để tôi kí, trao sự đồng thuận. Sống lưng tôi cứng lại, vai tôi đờ ra. Suốt thời gian qua, anh ấy đã có sẵn mẫu đơn này trong người. Như thể đây đã là kế hoạch của anh ấy ngay từ đầu.

Chiếc bút run rẩy trong tay tôi, nhưng tôi đã đồng ý. Tôi đè bút lên trang giấy, quan sát mực nhòe đi nơi tôi ấn bút quá mạnh. “Đây.” Tôi đẩy tờ giấy về phía anh ấy, đầu ngón tay của tôi trắng bệch trên mặt bàn.

Anh ấy chộp lấy nó và quay người lại, không chạm mắt với tôi. “Cô có thể đi, hoặc ở lại,” anh ấy nói, nhìn chằm chằm về phía tấm cửa kính trượt.

“Tôi sẽ ở lại,” tôi nói, và tôi hy vọng anh ấy nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của tôi trên tấm kính.

Tôi hy vọng anh ấy nhìn thấy tôi đứng sau lưng anh ấy, khoanh tay, giống như cách tôi đang nhìn anh ấy.

Tôi đã chậm một bước, và điều đó sẽ không xảy ra lần nữa.

Anh ấy đang chơi một trò chơi, quyết định những gì mình chia sẻ và chia sẻ như thế nào. Anh ấy chính xác là kiểu người mà tôi đã từng. Nhắm đến một thứ gì đó - và tôi tự hỏi chính xác thì thứ mà anh ấy đang nhắm đến là gì. Là tôi ư? Kéo anh ấy vào sâu hơn vụ án, với Emmy? Một cách để tìm cô ấy, để biết thêm? Tôi chẳng là gì ngoài nguồn tin của anh ấy, để anh ấy tự do chơi đùa?

Tôi đã bị vượt mặt. Ở ngoài kia, tôi đã quen với việc di chuyển chậm hơn, để thời gian bắt kịp mình. Tôi đã lãng quên và trở nên quá tự phụ.

Dậy đi, Leah. Hãy thức dậy.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »