Sau khi Kyle rời đi, tôi dành vài phút để hạ hỏa, bình tĩnh lại. Sau đó, tôi mở hòm thư điện tử cá nhân của mình để đọc lá thư được gửi đến từ địa chỉ TeachingLeahStevens, sẵn sàng hồi đáp. Để nói chuyện với ông ta theo cách ông ta đang nói chuyện với tôi, với màn hình và bộ lọc chắn giữa. Tôi có thể là bất cứ ai, giống như ông ta.
Nhưng khi đăng nhập, tôi nhận được một lá thư khác, mới hơn. Từ Noah. Tiêu đề: Thông Tin Được Yêu cầu. Không có lời nhắn cá nhân nào bên trong, chỉ có thông tin được sao chép và dán vào, cùng với vài tệp đính kèm.
Noah đã thực hiện lời hứa. Bởi anh ta biết mình nợ tôi. Đây cũng là sự thừa nhận tội lỗi về phía anh ta.
Tôi nhanh chóng hiểu ra lý do cho sự thiếu hụt những thông tin mà tôi có thể tự tìm kiếm. Bethany Ann Jarvitz đã dành phần lớn thời gian của mình trong một cơ sở cải huấn của bang ở Pennsylvania.
Tôi nghiêng người lại gần màn hình hơn, lĩnh hội tất cả.
Bethany Ann Jarvitz là con đẻ của Jessica Jarvitz, một bà mẹ đơn thân, đã qua đời cách đây gần một thập kỉ vì nghi dùng thuốc quá liều. Không thấy liệt kê tên cha. Có một chuỗi địa chỉ, tất cả đều là những căn hộ nằm rải rác quanh khu vực ba bang, thay đổi hàng năm cho đến khi cô ấy bị giam giữ. Cô ấy có một hồ sơ làm việc rất ngắn, bởi lẽ bị kết án ở tuổi hai mươi trong một vụ phóng hỏa và ngộ sát không tự nguyện. Thân nhân gần nhất của cô ấy, được liệt kê trên một tài liệu bảo hiểm việc làm cũ, là một người em họ tên là Melissa Kellerman. Không thấy liệt kê trình độ học vấn, nghĩa là cô ấy có thể chưa học hết cấp ba.
Tôi cảm thấy câu chuyện của cô ấy ngày càng mờ nhạt. Công chúng sẽ không tổ chức biểu tình, hay điều phối những buổi gây quỹ, hoặc dựng biển cầu xin sức mạnh hay những lời cầu nguyện cho kiểu người như cô ấy. Không, cô gái này sẽ chỉ có một mình.
Tôi nhớ Martha nói họ vẫn đang chờ người thân ở bệnh viện. Tôi thử tìm kiếm nhanh tên Melissa Kellerman, nhưng không thấy gì cả. Đó là một cái tên quá đỗi thông thường, giống như tên tôi, và tôi không biết cô ấy đến từ nơi nào hay tuổi của cô ấy. Phía bệnh viện hẳn cũng không gặp nhiều may mắn.
Tôi tìm kiếm những chi tiết về vụ án dẫn đến việc cô ấy bị giam giữ. Tự hỏi có phải ai đó đã truy sát cô ấy để trả thù sau ngần ấy năm hay không - tự mình giành lấy công lý, nghĩ rằng hệ thống pháp lý không làm đủ. Dựa vào tên của nạn nhân, thứ duy nhất được in trong bài báo gốc, tôi đã lần được ra khởi đầu của câu chuyện: một vụ hỏa hoạn, nghi do phóng hỏa, đã cướp đi mạng sống của một người đàn ông ba mươi hai tuổi trong nhà. Cô ấy đã bị máy quay an ninh từ một cửa hàng bên kia đường quay lại, cùng với một người khác, cho dù đến nay vẫn không xác định được người còn lại trong đoạn băng là ai. Chỉ có Bethany quay mặt về phía máy quay, và hình ảnh của cô ấy, được phóng to, nhiễu và vỡ, được đăng lên kèm theo lời kêu gọi công chúng hãy đứng ra cung cấp bất cứ thông tin nào.
Cuối cùng, Bethany bị bắt giữ trong khi đang ở cùng bạn bè. Ai đó rõ ràng đã phản bội cô ấy, giao nộp cô ấy. Người còn lại, theo như tôi biết, chưa bao giờ xác định được danh tính.
Tôi gần như đã hồi đáp lá thư của Noah, muốn gửi lời cảm ơn, nhưng tôi hiểu rằng đây chính là nó, khoản bồi thường chia tay cuối cùng. Rằng giờ đây tôi đơn độc.
Đêm ấy, tôi gọi đến gia cư của Vince Mendelson, đầu tiên là nói chuyện với vợ anh ta, Tiffany. Tiffany không thích cuộc điện thoại của tôi, hay lý do tôi gọi đến, và vì thế tôi không mong chờ nghe thêm được gì từ chính bản thân Vince. Tôi rất bất ngờ khi, mười giờ đêm hôm ấy, tôi nhận được cuộc gọi từ chính người đàn ông này.
“Vince Mendelson đây,” anh ta nói, giọng cộc lốc và chậm rãi. “Tôi nghe nói trước đó cô đã nói chuyện với vợ tôi, rằng cô cần thông tin về một cô gái.”
Từ cách anh ta nói hai từ cô gái, tôi biết có một câu chuyện ở đây. Anh ta sẽ không gọi đến nếu không tồn tại một người như vậy. Như thể anh ta cũng đã chờ đợi cuộc gọi này từ lâu.
“Vâng, cảm ơn vì đã gọi lại cho tôi. Là về căn hộ mà anh đã sống cách đây tám năm ở Allston. Tên anh không có trên hợp đồng thuê nhà, nhưng tôi nghe nói anh là người cuối cùng sống ở đó.” Amelia đã yêu cầu tôi không nhắc đến tên của cô ấy, và đây là điều tối thiểu mà tôi có thể làm - mặc dù tôi chắc chắn rằng anh ta biết cách tôi có được tên anh ta. Chỉ có một con đường duy nhất để tìm ra anh ta mà thôi.
Anh ta thở dài, vào thẳng vấn đề. “Cô đã nói chuyện với cô ấy à?”
“Đúng vậy,” tôi đáp, và sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi - một điều gì đó dở dang ở đây, sau ngần ấy thời gian.
“Amelia cho rằng anh là người đã ở nốt khoảng thời gian còn lại trong hợp đồng thuê nhà.”
“Tuy nhiên, tôi đã không làm vậy,” anh ta nói. “Tôi đã chuyển đi ngay sau Ammi, sau khi chúng tôi chia tay-”
“Chờ đã. Anh gọi cô ấy là gì cơ?” Tôi cắt ngang.
“Amelia, xin lỗi. Trước đây cô ấy không sử dụng cái tên đó. Cô ấy dùng tên Ammi.”
Tôi nghĩ đến sự tương đồng giữa hai cái tên, Ammi và Emmy. Phải chăng tôi đã nghe thấy tên ấy theo cách mà tôi nghĩ nó nên là. Phải chăng ngay từ ban đầu, tôi đã là người tạo ra kẻ mang tên Emmy. Liệu là cơn gió hay giọng nói của cô ấy, hay thực tế khi ấy tôi không thật sự tỉnh táo, đã bôi nhòe câu nói và biến đổi ngôn từ, và tôi nghe thấy cô ấy nói là Emmy, trong khi cô ấy thực sự đã giới thiệu bản thân là Ammi, như một người khác. Và khi tôi gọi lại cho cô ấy, gọi cô ấy là Emmy, bắt đầu biên soạn nó theo cách này - cô ấy đã xuôi theo. Sự thật là tôi đã tìm kiếm một con người tôi tạo nên. “Amelia nói rằng có một cô gái. Lý do hai người chia tay,” tôi nói.
Một cô gái, anh ta nhắc lại, như thể anh ta biết câu chuyện kiểu gì cũng sẽ vòng lại điều này.
“Đúng. Một cô gái mà tôi quen từ thời trung học. Tôi tình cờ gặp lại cô ta bên ngoài một quán bar, số phận trớ trêu thôi. Chúng tôi đã cùng uống rượu, hơi quá chén, và cô ta đã kể cho tôi câu chuyện này - bạn trai cô ta vừa đuổi cô ta ra khỏi nhà, cô ta không còn nơi nào khác để đi, và liệu cô ta có thể ở nhờ đêm nay không. Ý tôi là, tôi thực sự có thể nói gì kia chứ? Chúng tôi đã uống quá chén, và điều tiếp theo mà tôi biết, là tôi đã về nhà và Ammi đang đứng bên cạnh chúng tôi, la hét… Tôi không biết cô ta đến đó bằng cách nào, tôi không nghĩ là tôi đã… Chà, đã lâu lắm rồi. Nhưng cô ấy không lắng nghe tôi giải thích, và tôi không thể chứng minh điều đó, và Ammi rời đi một tuần sau đó. Tôi để bản thân ủ rũ thêm vài ngày trước khi chuyển đến sống với một người bạn cũ thời đại học. Tôi nghĩ Ammi đã xử lí chuyện căn hộ.”
Bên ngoài một quán bar. Bạn trai cô ấy vừa đuổi ra cô ấy ra khỏi nhà. Cô ấy không còn nơi nào khác để đi. Nét mặt nhìn nghiêng của cô ấy trong một quán bar đông đúc, một cuộc gặp gỡ tình cờ. Tôi, gọi tên cô ấy khi cô ấy lướt qua-
“Cô gái đó là ai?” Tôi hỏi. “Cô gái anh quen từ thời trung học. Cô gái ở trên giường anh.” Sự trớ trêu của số phận, các con đường lại giao nhau.
“Tên cô ấy,” anh ta trả lời - và thậm chí ngay cả trước khi anh ta nói ra, tôi có thể nghe thấy nó, một tiếng thì thầm trong đầu - “là Melissa.”
Vince để lại cho tôi tên của ngôi trường trung học và năm tốt nghiệp, một trong những hệ thống trường lớn ở ngoại ô phía bắc New York. Tôi tra cứu thông tin liên lạc của trường, họ có một trang web khá xoàng xĩnh - tôi cần nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy và biết rằng đó chính là cô ấy.
Và tôi phải hiểu Bethany là ai đối với cô ấy. Tôi phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, tại sao Emmy lại biến mất, tại sao chúng tôi lại ở đây. Tôi biết chắc một điều: Cô ấy đã kéo tôi vào quá khứ của cô ấy, như tôi đã từng đưa cô ấy vào quá khứ của tôi.
Tôi hình dung ra cô ấy lần nữa, trong quán bar, trong căn hộ của tôi, cách cô ấy ăn thẳng từ túi khi cô ấy dường như không nhận ra rằng tôi đang quan sát - cô ấy gần như chết đói.
Liệu có từng tồn tại một vị hôn phu nào hay không? Hay đó cũng là một lời nói dối? Mớm cho tôi một câu chuyện mà cô ấy biết sẽ thu hút điều gì đó bản năng hơn nữa ngụ ở bên trong mà tôi sẽ hiểu. Tôi nghĩ đến tất cả những điều bạn không thể làm nếu không có tên. Nghĩ đến tất cả những điều bạn sẽ không thể làm một mình. Thuê hoặc mua một căn hộ, một ngôi nhà, hoặc một chiếc xe hơi. Kết hôn. Kiếm được một công việc có phúc lợi. Nếu bạn ở lại một nơi quá lâu, bạn cuối cùng sẽ xuất hiện trong những bức ảnh của ai đó, trong cuộc đời của ai đó.
Tôi tự hỏi liệu đây có phải lý do tại sao cô ấy bảo tôi đến, tại sao cô ấy lại sẵn lòng như vậy. Không phải chỉ để giúp tôi khi tôi không còn nơi nào khác để đi.
Mà bởi cô ấy không thể chuyển đi mà không có một ai đó khác.
Sáng hôm sau, tôi đã có kế hoạch đào bới sâu hơn lý lịch của Bethany. Nhưng tôi phải vượt qua ngày học hôm nay trước đã. Tôi làm mới hộp thư, hy vọng sẽ thấy phản hồi từ địa chỉ liên lạc của ngôi trường trung học mà tôi đã tra cứu sau khi nói chuyện với Vince, nhưng không có gì cả. Một tiếng gõ cửa khe khẽ làm tôi giật mình khỏi màn hình.
Izzy trông vẫn như mọi khi, chau chuốt và chỉn chu, nhưng khuôn miệng con bé mím lại thành một đường thẳng, đôi mắt đảo qua đảo lại.
“Ừ, Izzy?”
Con bé tiến một bước vào lớp, có vẻ không chắc chắn mình đang làm gì ở đây. Con bé cầm một tờ giấy trong tay, các đầu ngón tay trắng bệch, và con bé nói, “Em đã tìm thấy thứ này.” Dù vậy, con bé không chìa nó cho tôi.
“Được rồi,” tôi từ tốn nói. “Cô có thể xem nó được không?”
Con bé giữ tờ giấy bằng những ngón tay và chìa nó ra. Tờ giấy được gấp lại thành một hình vuông nhỏ, những nếp gấp bị giày vò, các mép rách nát. “Em không biết mình có nên đưa nó cho cô không. Em không biết.”
Tôi mở tờ giấy kẻ ngang ra, vuốt phẳng nó lên mặt bàn, và cố gắng không phát ra tiếng động.
Đó là một bức vẽ bằng bút chì, từ đầu bên kia của chính căn phòng này. Một chiếc bàn trong góc cùng một người phụ nữ đứng đằng sau được phác họa thô sơ, và tôi có thể nhận ra từ những chi tiết - mái tóc, chiếc cằm, độ dốc của sống mũi - rằng đó là tôi. Có những chiếc ghế trống ở giữa người phụ nữ và khán giả. Và tôi biết Theo đã ngồi trên chiếc ghế ở phía bên kia phòng ấy trong suốt buổi kỉ luật, chăm chú làm một việc gì đó. Rằng đầu tiên, cậu ta đã phác họa khung cảnh ven hồ trước khi ném đi để tôi tìm thấy. Đây hẳn là thứ cậu ta đang hoàn thiện khi chúng tôi rời đi. Nhưng tôi không hiểu tại sao Izzy lại cho tôi xem thứ này, con bé đã tìm thấy nó ở đâu, con bé nghĩ nó có ý nghĩa gì. “Em lấy thứ này ở đâu vậy?” Tôi hỏi.
Con bé lắc đầu. Nhún vai. “Trong thư viện,” con bé đáp, như thể suy nghĩ ấy vừa đến với mình.
Tôi cảm giác con bé biết nhiều hơn - có thể cảm nhận được con bé muốn tôi hỏi mình điều gì đó - khi tiếng chuông cảnh báo vang lên trên đầu. Con bé chớp mắt, và trong cái khoảnh khắc đó, trước khi con bé lùi lại và mất bình tình, tôi đưa tay ra nắm lấy tay áo con bé. “Izzy, chờ đã,” tôi nói.
Nhưng con bé đã lùi về phía cửa - “Em cần đến chỗ tủ khóa của mình trước giờ vào lớp” - và tôi đã để mất con bé. Con bé đang trượt đi, mọi thứ về con bé đóng sập.
Làm sao tôi lại để lỡ mất con bé được chứ? Cô gái ngay trước mặt tôi, giơ tay, nói với tôi rằng, Không phải Cobb đâu.
Một phút sau, hồi chuông thứ hai vang lên, báo hiệu giờ học bắt đầu, và con bé chìm vào đại dương những khuôn mặt, như tất cả người khác. Ngồi ở bàn bên cạnh Theo, giữ mình bất động, như thể nhớ rằng mọi người luôn quan sát: rằng con bé vừa là Izzy Marone - cô gái đang ghi bài, vừa là Izzy Marone - cô gái bị quan sát khi đang ghi bài.
Tôi không réo tên con bé sau giờ học, không yêu cầu con bé ở lại, không muốn làm con bé hoảng sợ hay làm lộ con bé. Con bé đã tự tin tìm đến tôi, như tôi đã yêu cầu chúng. Con bé đã lắng nghe khi tôi lên tiếng, và con bé đã tìm ra cách để tiếp cận tôi.
Nhưng tôi vẫn không biết con bé đang nói gì: rằng trách nhiệm thuộc về Theo, chứ không phải Cobb? Vậy tại sao không nói với ai đó? Chuyện này nghe có vẻ lố bịch. Theo thì có liên quan gì đến một phụ nữ hai mươi tám tuổi sống ven hồ chứ?
Tôi đã quen làm kẻ ngoài cuộc, nhìn vào bên trong. Với một chút khoảng cách, một chút góc nhìn, bạn có thể quan sát những nước đi trên bàn cờ, chứng kiến chuỗi nhân quả đang diễn ra.
Nhưng chuyện này. Chuyện này đã làm tôi mất phương hướng. Vòng tròn xảy ra quanh tôi, với tôi, vì tôi. Khi bị kẹt lại ở một nơi, bạn không thể nhìn thấy tất cả những điều đang xảy ra bên ngoài tầm mắt.