Khi cánh cửa mở ra, tôi nhìn thấy Emmy. Trong một khoảnh khắc, cô ấy là Emmy mà tôi luôn biết. Và rồi, bất chợt, không còn như vậy nữa. Hay cô ấy chính xác là người mà cô ấy luôn là, và cuối cùng, tôi là người có thể nhìn thấy điều đó.
Tôi nhìn thấy cô ấy ở góc nghiêng. Tôi nhìn thấy Ammi, Melissa, và Leah. Tất cả các phiên bản của cô ấy cùng những phần mà tôi không muốn thấy. Tôi thật sự nhìn thấy cô ấy, lần đầu tiên.
Bước chân của cô ấy chùn lại khi nhận ra tôi đang đứng bên cạnh cửa sổ; giống như cô ấy, tôi chợt không biết mình đang làm gì ở đây. Nhưng rồi, cô ấy bật công tắc, dùng hông đóng cửa, nở nụ cười thuần thục của mình, giống như mọi chuyện chỉ là một trò đùa, những vai diễn mà chúng tôi đang đóng.
“Leah,” cô ấy nói, tên tôi vút lên và bật ra khỏi môi cô ấy trong niềm vui sướng giả tạo. Rất khác với cách cô ấy thốt ra bên ngoài, với tư cách là một người khác. Cô ấy thả áo parka của mình xuống chiếc ghế gần đó, đeo đồng hồ lên cổ tay, những mắt xích leng keng trên cánh tay cô ấy. Cô ấy lắc chúng lần nữa, tạo nên tiếng nhạc. Tiếng cười của cô ấy vừa gần gũi vừa xa lạ.
“Mình rất mừng vì cậu ở đây,” cô ấy nói, bước đến gần hơn, như thể đây là những gì mà cô ấy đã lên kế hoạch từ trước.
“Cậu biết chuyện gì đã xảy ra, đúng không? Mình không thể quay lại.”
Cô ấy lắc đầu, đuôi tóc giờ đã dài hơn, chạm đến ngang vai. “Nhưng mình biết là cậu sẽ đi tìm mình,” cô ấy đáp.
Tôi mong đó là sự thật, nhưng đồng thời tôi cũng có thể nếm được mùi vị của sự dối trá trên người cô ấy, sự tuyệt vọng, nhìn thấy vô số khuôn mặt của cô ấy khi cô ấy bắt đầu dàn dựng lên câu chuyện của chính mình. “Chà, mình đây rồi,” tôi nói, chờ đợi, một lần duy nhất, để xem cô ấy sẽ đưa chuyện này đến đâu. Liệu cô ấy có nói với tôi những gì đã xảy ra không. Liệu cô ấy có chờ để thấy những gì tôi biết hay không.
Cô ấy xoa hai tay vào nhau, chống chọi với cái lạnh và liếc ra bên ngoài cửa sổ. “Cậu đi bộ đến đây à?” Cô ấy hỏi.
Tôi không trả lời. Chìa chiếc khóa nhà ra cho cô ấy thấy, móc khóa tết kiểu con nít. “Cậu đã để lại cái này.”
Tôi nhận thấy những ngón tay cô ấy run lên khi cầm lấy nó. Cô ấy ắt hẳn đã biết tôi đã tìm thấy những món đồ khác trong cái thùng đó. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có nhận ra tôi đã lần theo cả hai tội ác của cô ấy hay không, trước kia và bây giờ.
“Cậu có định ở lại không?” Cô ấy hỏi, như thể tôi sẽ được chào đón.
“Không, mình chỉ đi ngang qua thị trấn thôi, ở đây với bạn trai của mình.”
Đôi mắt cô ấy sáng lên. “Bạn trai hả? Ai thế?” Cô ấy trườn đến gần hơn, dễ dàng vòng quanh gờ cạnh phòng thủ của tôi.
“Tên anh ấy là Kyle. Một thanh tra. Mình gặp anh ấy khi trình báo việc cậu mất tích. Mình gặp anh ấy khi họ cho rằng mình có liên quan đến cái chết của James Finley. Mình gặp anh ấy vì Bethany Jarvitz đã cố gắng chiếm đoạt danh tính của mình, thứ mà cậu đã trao cho cô ta.”
Mắt cô ấy mở to vì kinh ngạc. “Leah,” cô ấy thốt lên tên tôi, và cô ấy chìa tay ra như thể tôi đã hiểu sai mọi thứ. “Bethany Jarvitz đã giết James Finley. Mình đã phát hiện ra điều Bethany đang làm. Mình đã bảo vệ cậu. Mình đã làm việc đó cho cậu.”
Và tôi có thể thấy lời nói của cô ấy hiện lên trong đầu, câu chuyện diễn ra tựa như một bộ phim. Hôm đó, Emmy ngồi ở bìa rừng với bầy cú, trông chừng để đề phòng Bethany. Bảo vệ tôi. Phiên bản của Emmy mà tôi hằng hy vọng. Nhưng khởi đầu không khớp với kết thúc. Có quá nhiều mảnh ghép không vừa vặn, cho dù tôi có tuyệt vọng muốn tin điều đó đến mức nào đi chăng nữa.
“Thật sao?” Tôi nói. “Bởi vì đây là cách mình thấy: Cậu đã sống với tư cách một người phụ nữ trong căn hộ dưới hầm ở Boston, sử dụng tên của cô ấy. Lấy tiền của mình. Cậu trộm ví của mình, sử dụng danh tính của mình khi cậu cần một công việc. Và sau đó cậu chạy trốn. Cô đã chạy trốn, và làm gì thì chỉ có Chúa mới biết, nhưng cậu đâu có rời đi với Đoàn Hòa Bình.” Lúc này, cả người tôi run lên, không thể kiềm chế được cơn giận dữ trong ngôn từ. Sự phản bội. Nhận ra rằng chẳng có cách lý giải nào khác ngoài việc cô ấy đã lợi dụng tôi ngay từ đầu.
Cô ấy nao núng, và tôi nhận ra cô ấy đã đánh giá thấp những gì tôi biết, những gì tôi đã tìm hiểu được.
Tôi tiếp tục, cho cô ấy thấy rằng tôi đã rành rẽ cô ấy. Rằng cô ấy không thể lừa phỉnh tôi lâu hơn được nữa. “Cậu đã nhảy từ danh tính này sang danh tính khác cho đến khi Bethany được trả tự do. Và sau đó, cậu đã quay lại vì mình. Tám năm sau. Tám năm sau khi cậu biết Bethany sẽ mãn hạn tù. Mình như thể một món quà mà cậu mang đến tặng cho cô ta. Cho đến khi cậu không thích những gì cậu tìm thấy và xử lí luôn cả cô ta. Bỏ hung khí lại nhà mình. Cuộc gọi từ trường học của mình. Mình là người duy nhất bị bỏ lại đằng sau.”
“Leah, mình có thể giải thích. Cậu biết mình mà. Mình cũng biết cậu.” Cô ấy tiếp tục tiến lại gần hơn, như thể sự gần gũi đơn thuần có thể giúp cô ấy chứng minh chẳng có gì trong số những điều tôi vừa nói là sự thật.
Tôi đưa tay lên để ngăn cô ấy lại. “Không, đây là những gì mình biết. Cậu đã giết một người đàn ông cùng với Bethany, từ rất lâu về trước. Và bây giờ cô ta đã chết. Và giờ thì cậu ở đây, cuối cùng cũng có thể sống là chính mình. Cậu thoát rồi. Cậu tự do rồi. Chẳng phải đây là điều cậu muốn hay sao?”
“Tớ không giết gã đó. Đó là Bethany. Tớ thề-”
“Anh ta là đồng hương với cậu, Emmy. Melissa. Cho dù cậu là ai đi chăng nữa. Trong số hai người, chắc chắn cậu là người biết anh ta.”
“Cậu phải là người hiểu rõ nhất chứ, Leah. Cậu không biết hắn như thế nào đâu. Những điều mà hắn đã làm.” Tôi nghĩ đến những vết sẹo trên sườn cô ấy. Nỗi sợ trong mắt cô ấy. Các mảnh ghép tôi đã thay cô ấy khớp lại với nhau khi cô ấy nói. Nhưng tôi không biết. Tôi không biết liệu đó có phải sự thật hay không. Liệu tôi có tin cô ấy hay không. Một vị hôn phu không tồn tại, người đã khiến cô ấy sợ hãi; một gã bạn trai đã đá cô ấy ra khỏi nhà - rất nhiều câu chuyện, và tôi không chắc liệu cô ấy có biết mình là ai nữa hay không.
Nếu bản thân cô ấy chỉ là một câu chuyện, với những khoảng trống mà cô ấy để lại cho chúng tôi tự lấp đầy. Không bao giờ nói với tôi bất cứ điều gì có thật, để tôi tự điền vào chỗ trống bằng câu chuyện của riêng mình. Hấp dẫn một điều gì đó vô cùng bản năng, vô cùng cần thiết - đến nỗi tôi muốn tìm một ai đó giống tôi, một người mạnh mẽ, người làm được mọi thứ. Tôi đã xây dựng cô ấy dựa theo chân dung của tôi.
Mắt cô ấy co giật, lướt ánh nhìn nhanh sang một bên, và tôi kiểm kê căn phòng - tất cả những thứ cô ấy có thể nhìn thấy. Dao, chân nến, những thanh gỗ bên cạnh lò sưởi. Tôi biết việc cô ấy đã làm với Bethany. Tôi đã thấy cô ấy thậm chí còn chẳng do dự khi xiên dao vào cánh tay Aaron nhiều năm về trước. Nếu cô ấy không giết người đàn ông đó cách đây nhiều năm, thì chí ít cô ấy cũng đã trơ mắt đứng nhìn.
Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy sợ người phụ nữ đứng trước mặt mình. Paige có thể thấy rằng có điều gì đó không ổn với Emmy.
Nhưng tôi đã bị cô ấy che mắt. Tôi tin cô ấy là người mà tôi muốn trở thành. Có khả năng làm bất cứ điều gì. Tôi đã để cô ấy đến quá gần, đó là sự thật, nhưng cô ấy cũng đã để tôi đến gần mình như vậy. “Giờ này có lẽ Kyle đã dậy rồi,” tôi nói.
“Vậy là đã đến lúc cậu phải đi, đúng không?” Tôi cảm thấy sự phấn khích của cô ấy trong không khí, rằng cô ấy một lần nữa lại đang chiếm thế thượng phong.
Tôi lắc đầu. “Không, mình đã để lại địa chỉ này cho anh ấy sáng nay cùng với tên của cậu. Gửi cho anh ấy bức ảnh chụp cậu bước ra khỏi xe vài phút trước.”
Cô ấy lắc đầu. “Không, Leah. Cậu đã không làm vậy.” Vì đó không phải là Leah Stevens mà cô ấy biết?
Lúc này, tôi giơ điện thoại lên, cho cô ấy thấy những tin nhắn trả lời từ anh ấy. Sự thật là anh ấy đã gọi cảnh sát địa phương. Em đang nghĩ cái gì vậy? Chờ chút, anh đang tới.
Một âm thanh bật ra từ cổ họng cô ấy, và cô ấy nhìn quanh căn phòng. “Leah,” cô ấy nói, “cậu làm gì vậy?”
“Mình đã cho cậu một khởi đầu thuận lợi,” tôi đáp. “Cũng là công bằng thôi mà, sau tất cả những gì cậu đã làm cho mình.”
Căn nhà này là khởi đầu và cũng là kết thúc của cô ấy. Điều cô ấy đã nỗ lực vươn tới. Cách duy nhất cô ấy có thể đến được nơi đây - mà không có Bethany, không có James Finley, không có tôi. Tôi thấy cô ấy nhìn chằm chằm vào nó đầy khao khát, sau đó nghiêm mặt lại, một phiên bản của cô ấy bị lột trần.
“Cậu không được mang theo bất cứ thứ gì khi cậu rời đi,” tôi nói, nhắc lại những lời cô ấy đã nói với tôi nhiều năm về trước. “Đó chính là mánh, đúng chứ?”
Cô ấy chớp mắt lần nữa, như thể lần đầu tiên thực sự nhìn thấy tôi. Và sau đó cô ấy biến mất.
Thời khắc cô ấy bỏ chạy chính là khi tôi phân biệt được sự thật và tiểu thuyết. Là khi cuối cùng tôi cũng chắc chắn - về cô ấy, về tôi.
Cô ấy bỏ ngỏ cửa trước trong cơn vội vã. Bước chân cô ấy chạy nhanh về phía vạt rừng bên cạnh. Cô ấy thậm chí còn chẳng mặc áo khoác.
Tôi biết cô ấy không có cơ hội.
Tôi có thể cảm thấy tấm lưới khép lại xung quanh cô ấy, ngay cả bây giờ, trước khi cảnh sát đến.
Ngay cả khi cô ấy thoát được hôm nay, bắt đầu làm một người khác, thì khuôn mặt của cô ấy cũng sẽ xuất hiện trên các chương trình tin tức. Những bức ảnh trên bệ lò sưởi sẽ nhận dạng cô ấy. Vết tích hành chính bị bóc trần. Cô ấy sẽ không còn là một bóng ma nữa.
Tôi đã thổi hồn vào cô ấy. Như tôi đã hứa sẽ làm ngay từ đầu.
Tôi biết Kyle sẽ nói tôi quá liều lĩnh khi làm việc này, rằng tôi đã hành động bốc đồng, một mình đến đây, bước vào nhà cô ấy, đối đầu với cô ấy. Tại sao không quan sát từ trong rừng, báo cho cảnh sát, một khi tôi đã chắc chắn rằng đó là cô ấy?
Nhưng anh ấy không biết - tôi nợ cô gái ẩn danh mà tôi đã giấu đi nhiều năm về trước điều đó.
Một phần trong tôi cần phải nhìn thấy liệu giờ đây tôi có thể tin tưởng cô ấy không. Liệu tôi có thể tự mình phân tích sự thật từ câu chuyện hay không.
Và nếu tôi thành thật thì, có một phần nữa trong tôi mong mỏi cô ấy biết tôi là người đã làm điều đó. Đứng mặt-đối-mặt với cô ấy khi cô ấy nhận thức được chuyện gì đang diễn ra. Tôi không phải Leah Stevens mà cô ấy những tưởng.
Lần này, tôi là người đã lôi sự thật ra ngoài ánh sáng. Cơn rùng mình khi tôi dõi theo nó, cuối cùng cũng nổi lên bề mặt, không thể ngăn cản.