Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

Cảnh sát có mặt ở trường vào sáng hôm sau. Chúng tôi có thể nhìn thấy hai chiếc xe đỗ xịch lại từ cửa sổ lớp học, và những tiếng xì xào ngày càng dồn dập. Tôi nghe thấy âm thanh chiếc loa trên đầu kêu rè rè, và tôi biết họ ở đây vì điều gì.

“Cô Stevens,” giọng Mitch vang lên. “Làm ơn điều Theo Burton đến văn phòng trường.”

Khuôn mặt Theo quay ngoắt về phía trước - nhìn tôi. Nhưng tôi không để lộ điều gì. Tôi không nhìn Izzy cho đến khi cậu ta thu dọn xong đồ đạc của mình và rời khỏi phòng học. “Lối này,” tôi nghe thấy giọng nói của Kyle từ hành lang. Đảm bảo rằng cậu ta không cố gắng chạy trốn.

Izzy chuyển ánh mắt từ phía cửa sang tôi, và tôi muốn nói: Cô đã hứa với em rồi mà, đúng không? Cô bảo vệ nguồn tin. Luôn luôn là như vậy.

Đây là những gì tôi cung cấp cho họ: Những ghi chép trong nhật kí của Theo, những bức tranh cậu ta vẽ tôi, số điện thoại cậu ta sử dụng để gọi, một chiếc điện thoại trả trước mà tôi biết rằng họ sẽ không thể truy vết nhưng sẽ thể hiện cho cậu ta rằng tôi biết, và lời khai của tôi. Cậu ta đang theo dõi tôi, tôi đã nói với họ như vậy. Tôi có thể cho họ biết, và cậu ta chẳng thể làm gì, giờ đây Bethany đã được xác định là hung thủ giết hại James Finley. Tôi biết sẽ là không đủ với những bằng chứng ít ỏi mà tôi có, nhưng việc này sẽ lưu trữ tên tuổi cậu ta trong hệ thống. Đưa tên tuổi cậu ta vào tầm ngắm - liên kết cậu ta với bất cứ điều gì cậu ta từng thử trong quá khứ, thậm chí có thể ngăn cản cậu ta thử thêm gì đó trong tương lai. Tôi tự hỏi liệu điều này có đẩy nghiêng cán cân, khiến cậu ta giở trò với tôi, làm mọi thứ trở nên trầm trọng hơn bằng cách nào đó. Nhưng tôi biết mình phải làm gì với cậu ta. Cậu ta cần phải thận trọng với tôi.

Kyle đứng trong nhà tôi vào tối hôm đó, trong phòng khách, nơi tôi đã dọn sạch mọi thứ cô ấy mang vào trong. Bức tượng thần lùn, tất nhiên - biến mất vĩnh viễn. Và tất cả những món đồ lặt vặt mà cô ấy đã xoáy về và bao bọc xung quanh chúng tôi. Quần áo của cô ấy, dẫu vậy, là những thứ cuối cùng được tống đi. Anh ấy đứng trước cửa phòng cô ấy, giữa đống đồ đạc lỉnh kỉnh được đóng gói, và nhìn tôi như thể muốn hỏi điều gì đó.

“Tôi không muốn cô ấy ở đây nữa. Không một dấu vết.”

“Cô ấy là ai?” Anh ấy hỏi.

“Tôi không biết,” tôi đáp.

“Tôi không tin điều đó dù chỉ một giây,” anh ấy nói. Anh ấy nhìn tôi chằm chằm, và tôi nhìn lại, tôi nghĩ, Đừng hỏi lại tôi. Xin đừng hỏi tôi hai lần.

Tôi không còn tin rằng tôi là người quyết định ai vô tội và ai không. Nhưng, đây là điều tôi muốn tin: cô ấy đã mắc phải một sai lầm, và mọi chuyện nhanh chóng tệ đi. Cô ấy và Bethany đã quyết định đốt căn nhà, dù biết anh ta có ở trong đó hay không. Nhưng nhắm vào anh ta vì một lý do cá nhân. Lý do cô ấy có thể nhìn thấy gì đó trong tôi. Và rồi: trốn chạy, nghĩ rằng bằng cách nào đó cô ấy có thể thoát khỏi quá khứ của mình, với đủ thời gian hay khoảng cách. Bethany bị bắt và Emmy chạy tiếp. Đùa giỡn với ý tưởng giăng bẫy tôi trở thành một nghi phạm, một mối nghi ngờ hợp lý. Nhưng vì một lý do nào đó, cô ấy chưa làm vậy. Có lẽ cô nhận ra rằng nó sẽ kéo cô ấy lại quá gần với vụ án, đẩy cô vào nguy hiểm. Hoặc có lẽ Bethany đã thú tội trước khi Emmy có cơ hội gài bẫy tôi. Có lẽ là vì tôi.

Bất kể nguyên nhân là gì, cô vẫn tiếp tục chạy. Cô ấy đã bỏ lỡ cái chết của mẹ mình, cô đã chia sẻ với tôi thế. Và đổi lại là gì? Tám năm trốn chạy. Tám năm, sợ hãi về nhà. Sợ rằng mình sẽ bị phát hiện. Hay giả như cuối cùng Bethany cũng khai tên cô ấy - e rằng người ta vẫn truy tìm cô ấy, sau ngần ấy thời gian.

Và rồi, Bethany ra tù. Mãn hạn. Và Emmy được gì? Không phải sự tự do, chưa đâu. Cô ấy nợ Bethany. Cô ấy biết điều đó, và cô ấy đã hứa. Không nhận ra cơn thịnh nộ đang sục sôi trong những lá thư mà cô ấy chưa bao giờ nhận được. Bước thẳng lại vào ngọn lửa. Cô ấy đã chỉ định đến vì đồ của tôi, không bao giờ có ý định kéo tôi theo. Chưa bao giờ tin rằng tôi sẽ thật sự đột ngột bỏ lại cuộc đời của mình phía sau. Cô ấy chỉ cần chứng minh thư và thẻ tín dụng của tôi - thứ gì đó để đưa cho Bethany, để bắt đầu lại.

Một cô gái như Emmy không còn nhiều thứ khác để đưa.

Có một giọng nói trong đầu tôi năn nỉ, Hãy bỏ mặc chuyện đó đi. Rằng đáp án có lẽ không phải điều tôi muốn. Nhưng tôi không bao giờ có thể để mọi thứ ngủ yên.

Thu sang đông. Thế giới trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

Đôi lúc tôi nghĩ rằng nếu mình đứng giữa rừng và gào thét tên cô ấy, cô sẽ đến chỗ tôi. Rằng cô sẽ phải đến. Rằng cô ấy chỉ đơn thuần đợi cho đến khi tôi đủ khao khát điều này. Nhưng tôi không bao giờ làm vậy.

Tôi không muốn gọi cô ấy ở đây. Tôi không muốn gọi lại cho cô ấy và đối mặt với sự thật.

Tôi muốn tin rằng cuộc điện thoại tôi nhận được vào đêm hôm đó, dãy số bị chặn, hơi thở bên tai tôi, là cô ấy - chỉ là muốn kiểm tra mà thôi. Để biết chắc rằng tôi vẫn còn sống, vẫn ổn. Nhưng có lẽ, đó chỉ là tôi ngây thơ muốn nhìn vào mặt tốt nhất ở mọi người.

Đôi lúc tôi không biết phải hiểu được gì từ những điều đã xảy ra. Tôi nghe thấy tiếng cô ấy thở từ đầu dây bên kia trong sự im lặng trống rỗng. Tôi cảm thấy cô ấy đứng canh ngoài cửa, bảo vệ tôi - như cô ấy đã từng làm, với một con dao trong tay. Tôi nghĩ rằng cô ấy chắc chắn đã mắc sai lầm và kéo ai đó xuống cùng khi mọi chuyện sụp đổ, như tôi đã từng làm. Tôi đã hạ bệ sếp tôi và Noah. Tôi đã đánh gục Aaron bằng một nhát như búa bổ, và Paige cũng theo đó ngã xuống.

Đương nhiên, vẫn còn một lựa chọn nữa. Rằng cô ấy đang cố tình dụ Bethany đến nhà chúng tôi, chứ hoàn toàn không phải để bảo vệ tôi. Giết cô ta ở đó. Loại bỏ người mà cô ấy vẫn luôn trốn chạy. Dọn dẹp tàn dư cho bản thân. Mang cô ta tới hồ và để cô ta ở lại nơi mà cô ấy có thể đổ mọi tội lỗi lên đầu David Cobb. Trở về nhà, đứng trên hàng hiên, giật sợi dây chuyền ra và thả nó rơi xuống giữa các tấm ván. Bỏ lại mọi thứ, như cô ấy biết mình phải làm. Và rồi, đặt cuộc gọi sẽ truy về tôi là người thực hiện. Với hung khí giết người trong nhà tôi.

Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng tấm ảnh tôi tìm thấy trong chiếc thùng dưới nhà không phải là một kỷ vật để ngắm nhìn một cách trìu mến và tiếc nuối, mà là thứ thổi bùng cơn giận dữ cũng như động lực của cô ấy. Phải chăng cô ấy đã lùng sục Bethany như tôi đã lùng sục Aaron. Để kết thúc chuyện này. Để kết liễu cô ta.

Có thể tôi đã sai về Emmy ngay từ ban đầu. Tôi muốn tin rằng cô ấy đã chọn tôi thay vì tất cả mọi người - rằng cô ấy đã bảo vệ tôi đến cùng theo cách duy nhất mà cô ấy biết.

Nhưng cái dằm ngờ vực, nó gặm nhấm tôi. Và tôi không thể để cô ấy đi.

Cô ấy đã để lại cho tôi vài thứ gì đó, chỉ tôi mà thôi, cho dù là cố tình hay vô ý.

Một phần trong tôi nghĩ rằng nếu cô ấy hiểu đôi chút về tôi, cô ấy nên biết: Tôi sẽ sử dụng thứ này, và tôi có thể tìm ra cô ấy. Nhưng một phần khác trong tôi lại nghĩ, có lẽ, nếu cô ấy nhắm vào điểm yếu của tôi, thì cô ấy sẽ mù lòa trước phần còn lại. Và có lẽ, cô ấy chẳng hiểu chút nào về tôi.

Có lẽ cô ấy không nhận ra tôi sẽ là người tìm được tên của cô ấy. Là người gọi đến trường cấp ba của cô ấy và chờ đợi bản sao tấm ảnh đen trắng hình vuông của cô ấy xuất hiện trong hòm thư, với tên cô ấy được đề bên dưới - Melissa Kellerman - để tôi có thể chắc chắn.

Có lẽ cô ấy không nhận ra rằng tôi sẽ sẵn sàng chờ đợi, giống như cô ấy đã làm. Rằng một khi tôi bắt đầu, tôi sẽ đào bới cho đến khi tôi tới nơi. Cô ấy đã bỏ lỡ cái chết của mẹ mình, cô ấy đã chia sẻ với tôi như thế. Một mẩu thông tin nữa được cung cấp. Một manh mối khác để kết nối.

Tôi mất một tháng mới có thể thuyết phục họ gửi cho tôi gia phả. Một thẻ tín dụng để xem cáo phó cũ. Một lượt tìm kiếm lưu trữ hạt để tìm ra gia cư. Một căn nhà trên mảnh đất thuộc sở hữu của Andrea Kellerman ở ngoại ô phía Bắc New York. Một mảnh đất gia đình nằm cách thị trấn nơi ngôi trường cấp ba tọa lạc vài tiếng lái xe. Tôi không thể tìm thấy hồ sơ mua bán tài sản nào vì căn nhà thuộc sở hữu của Andrea Kellerman.

Mọi thứ đều quay lại theo thời gian. Nhưng bạn phải đi tìm chúng. Bạn phải sẵn sàng cho chúng. Bạn phải sẵn lòng chấp nhận rủi ro hết lần này đến lần khác.

Khi ấy là kỳ nghỉ đông, đường xá ngập trong tuyết, muối và cát quyện vào lốp xe của tôi. Kyle vẫn ngủ trong khách sạn - một thị trấn ngái ngủ trên đường về nhà đón Giáng Sinh. Mẹ tôi sẽ gặp anh ấy lần đầu tiên; Rebecca, lần thứ hai. Chuyến đi chung là ý tưởng của Kyle. Tuy nhiên, là tôi chọn đổi lộ trình. “Em muốn ghé qua thăm một người bạn cũ,” tôi nói. Và anh ấy đồng ý.

Ban đầu, tôi đi quá chỉ dẫn trên GPS, nên phải vòng lại và đỗ xe ở khúc quanh, đoạn ngõ cụt bên đường - khuất tầm nhìn - rồi đi bộ ngược về làn đường lát gạch. Loài vật nào sống trong khu rừng này đều yên lặng. Những mảng băng bám dọc hai bên đường, kêu răng rắc dưới chân tôi. Ngôi nhà hiện hữu một phần sau những tán cây, nhưng tôi phải đến gần hơn để nhìn rõ. Đi qua hàng cây, sẵn sàng cho ai đó hoặc thứ gì đó đánh úp tôi. Hình dung cô ấy đang quan sát khu rừng.

Cô ấy không làm vậy. Căn nhà hiện ra trong tầm mắt, cô độc một mình. Nó là một căn nhà kiểu cape một tầng, thân nhà lợp ván gỗ nghiêng, với những tấm ván lợp sém lại vì thời tiết. Một chiếc chuông gió treo trước hiên nhà. Một bức tượng thần lùn đứng gác ở bậc thềm cuối cùng. Một làn gió lạnh thoảng qua trong không khí, tiếng nhạc yếu ớt phát ra từ hiên nhà, từ chiếc chuông gió.

Không có xe đỗ trước nhà, các cửa sổ tối om. Căn nhà toạ lạc ở một nơi hẻo lánh, trong một khoảng riêng của khu rừng, không khác lắm so với nơi tôi đang sống.

Tuy nhiên, có dấu hiệu cho thấy ngôi nhà không còn bị bỏ hoang nữa, và tôi nín thở khi bước lại gần. Tự hỏi liệu tôi có tìm thấy cô ấy ở đây không. Một linh cảm nhỏ, một trực giác, bỗng dung trở nên chân thực.

Có một chậu hoa treo trên thanh xà ngang của hiên nhà. Rèm đã được kéo lại. Và khi tiến đến hông nhà và khum tay lại trên tấm kính, tôi có thể thấy một chiếc cốc trên bàn bếp.

Tôi lấy chìa khóa từ túi mình ra, với những miếng nhựa màu tím và xanh được tết thành một chuỗi hoa văn. Một chiếc chìa khóa của một đứa trẻ. Tay tôi run lên khi tra chìa vào ổ khóa của cửa trước, và nó kêu đánh cạch. Cửa mở.

Cánh cửa mở ra, và thứ gì đó trong tôi cũng mở ra. Hương thơm của vani. Một ngọn nến đang cháy.

Tôi đứng ở ngưỡng của, nhưng không bước vào ngay. Sau ngần ấy thời gian, tôi cảm thấy có một ranh giới ở đây mà tôi nghĩ mình không nên vượt qua. Tôi vẫn ở phía bên kia, liếc nhìn những bức tranh trên bệ lò sưởi, chỉ hơi nhìn thấy từ xa. Những gương mặt bị mờ đi, như thể đã được định sẵn là sẽ mãi như thế. “Xin chào?” Tôi cất tiếng.

Tôi cố gắng hình dung cô ấy ở đây, bước xuống từ hành lang, cuộn tròn mình trên sô pha trước lò sưởi.

Tay tôi đặt lên nắm đấm cửa khi nghe thấy thấy tiếng ồn từ xa - một chiếc xe đang chạy trên đường. Tôi mò mẫm túi xách của mình. Tôi có thể lao vào rừng, quay trở lại xe của mình, quan sát từ xa - theo dõi và quyết định xem nên làm gì. Nhưng một điều gì đó khác, thứ đã từng lớn dần sâu trong tôi, dù tốt hay xấu, đã khiến tôi bước qua ngưỡng cửa đó, rồi khóa chặt cánh cửa lại sau lưng.

Hương thơm của vani. Một làn khói. Sàn nhà kêu cót két theo từng bước chân tôi. Những tấm rèm nặng trịch phủ đầy bụi, được kéo lại. Bóng ma của Emmy trong ngôi nhà này, bên cạnh tôi.

Tôi nhìn qua ô cửa sổ phía trước khi chiếc xe rẽ vào. Chiếc xe màu xanh lá, nhưng từ góc nhìn này, tôi không thể thấy người cầm lái. Tôi nín thở. Tôi chỉ có thể nhìn thấy cô ấy qua hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ khi cô ấy bước ra khỏi xe. Cô ấy đã nuôi tóc dài. Cô ấy mặc một chiếc áo parka màu xanh da trời, đi đôi bốt màu nâu. Tôi nhắm mắt lại và vẫn có thể nhìn thấy cô ấy rõ mồn một.

Kyle đã từng một lần hỏi tôi, khi tôi kể cho anh ấy, rằng làm sao tôi biết đó là Aaron. Không phải liệu, mà là làm sao. Anh ấy đã biết tất cả các chi tiết, những mối liên hệ có thể ràng buộc vụ này với vụ kia. Nhưng đó không phải là ý của anh ấy.

Chẳng lẽ Bridget lại không thể lấy thuốc từ đâu khác? chẳng lẽ cô ấy lại không thể tự uống chung sao? Chà, chắc chắn rồi, tất cả những điều này đều khả thi. Những mảnh dằm nghi ngờ đó tốt nhất là nên lờ đi.

Thật khó để tin tưởng vào trí nhớ của ai đó. Đặc biệt là sau một thời gian. Tất cả đều sa lầy vào những gì người đó muốn nhớ và câu chuyện mà họ đã xây dựng. Đôi khi, và tôi biết đây là điểm mà tôi và những đồng nghiệp cũ của tôi bất đồng, sự thật không thực sự quan trọng.

Đôi khi tôi không nhớ mình có nhìn thấy những viên thuốc trong tủ thuốc trước khi ngã xuống hay không, vòi nước được mở trước hay sau. Tôi thực sự không nhớ liệu tôi có cố gắng chống chọi lại bóng tối hay không, liệu tôi có làm gã mất máu, hay phát ra âm thanh nào không. Có lẽ là không. Và đây là nơi mọi thứ trở nên mờ đục, bởi lẽ nếu tôi không làm một trong hai điều đó thì chuyện ấy có ý nghĩa gì kia chứ?

Tôi không chắc chắn được gì.

Nhưng những gì tôi nhớ là nỗi sợ hãi nóng bỏng, cơn thịnh nộ sục sôi, sự giận dữ chảy rần rật trong tôi tám năm sau đó khi nghe thấy tên gã châm chích thoáng qua. Khuôn mặt gã trong gương - đó là hình ảnh rõ ràng nhất mà tôi có. Khoảnh khắc tôi biết mình đang gặp rắc rối, trước khi gã mở lời, trước tất cả mọi thứ.

Khuôn mặt của gã là cách tôi biết được, chính là gã.

Đây là lý do tôi đứng ở cửa sổ. Ngay khoảnh khắc này. Tất nhiên cô ấy sẽ về nhà ngay bây giờ. Đây luôn là lịch trình của cô ấy - một sinh vật sống về đêm, trở về vào sáng sớm khi những người còn lại chỉ vừa mới bắt đầu ngày mới. Tôi nghe thấy tiếng bước chân của cô ấy trên hiên nhà. Nghe thấy khi chúng dừng lại. Âm thanh kim loại va vào nhau khi cô ấy với lấy tay nắm cửa; tôi tưởng tượng các mắt xích trượt qua những ngón tay của cô ấy. Cô ấy chạy lùi xuống bậc thềm, và cuối cùng tôi cũng có thể nhìn rõ cô ấy. Cô ấy cầm đồng hồ của John Hickelman trong tay, và cô ấy rà soát con đường, sau đó quay về phía khu rừng, soi xét những cái cây mọc bên hông nhà - góc nghiêng khuôn mặt cô ấy. Và đó là lúc tôi nhìn thấy nó, khoảnh khắc mà tôi chắc chắn.

Tôi chụp một bức ảnh cô ấy bằng điện thoại của mình khi khuôn mặt cô ấy đang chuyển động. Đầu cô ấy quay đi quay lại, và cô ấy nắm chặt chiếc đồng hồ trong tay. Cô ấy hướng vể phía hàng cây, ngập ngừng gọi tên tôi, đứng yên hoàn toàn, làn gió nhẹ lay động mái tóc. Tên tôi nghe có vẻ lạ lẫm trên đôi môi cô ấy. Pha lẫn với một thứ gì đó. Tôi nghĩ là nỗi sợ.

Cô ấy lùi lại, quan sát hàng cây khi di chuyển. Và sau đó, tay cô ấy lần được lan can và cô ấy từ tốn tiến ngược trở lại các bậc thang, như thể cô ấy có thể nhìn thấy thế giới trải dài trước mặt mình. Như thể cô ấy có thể nhìn thấy nguy hiểm đang đến.

Không nhận ra rằng cô ấy đã chào đón nó vào bên trong.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »