Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1264 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Mặc cho những gì tôi đã nói với Kyle, tôi không thể chợp mắt nổi. Tôi cứ tưởng tượng ra những âm thanh của lũ thú bên dưới hàng hiên: mèo hoặc thỏ; cũng có thể là gấu. Tưởng tượng ra cái bóng mà tôi đã nhìn thấy trên hiên trước, đèn trong nhà tôi bật sáng sau khi Emmy mất tích. Và tôi biết đó không thể là James Finley. Gã đã chết được một thời gian rồi, Kyle đã nói như thế. Một thời gian là tất cả những gì họ có thể cung cấp cho tôi vào lúc này, dù bên pháp у sẽ liên lạc lại với tôi vào một thời điểm nào đó trong tương lai, mang theo những thông tin cụ thể.

Nhưng đây là sự thật: Emmy đang qua lại với một gã có tiền án. Xe hơi của cô ấy nằm dưới hồ, với James bên trong. Emmy đã không trở về.

Tôi lại nghĩ đến tiếng cào móng dưới hàng hiên. Thời điểm. Tự hỏi liệu có phải là Emmy quay lại vì thứ gì đó không. Liệu có phải cô ấy đã tìm thấy chỗ ẩn nấp đó vào ban đêm khi soi đèn xuống dưới hàng hiên, và nghĩ: của mình. Liệu có phải cô ấy đã sử dụng nó cho riêng mình, vì biết rằng tôi sẽ không bao giờ tìm kiếm nơi đó. Rằng tôi quá sợ hãi.

Tôi biết có hai kết quả có thể xảy ra: rằng Emmy đã chết ở đâu đó, giống như James Finley - có thể là một nơi nào đó dưới hồ, nhưng cũng có thể không. Hoặc cô ấy có thể đã chạy trốn vì vướng vào một chuyện gì đó với James Finley.

Đây không phải lần đầu tiên Emmy vướng vào lùm xùm. Cô ấy đã cắm một con dao vào cánh tay Aaron; cô ấy đã trộm một chiếc đồng hồ từ căn hộ của John Hickelman; luôn luôn trêu đùa với hiểm nguy, liều lĩnh để đến gần hơn.

Có lần, cô ấy bị đối chất trong một quán bar. Một người đàn ông đã túm lấy cánh tay cô ấy, ghét sát lại gần và nói, “Tôi đã nhìn thấy cô. Cô đã lấy tiền trên mặt quầy. Đó không phải tiền của cô. Tôi đã nhìn thấy việc cô làm.”

Cô ấy giật mạnh cánh tay mình ra, nhưng gã chộp lấy nó lần nữa. Cuối cùng, cô ấy móc tờ năm đô ra khỏi túi mình, ném về phía anh ta, rồi chạy mất, kéo tôi theo cùng. Cô ấy phá lên cười suốt quãng đường về nhà, và nó lan sang tôi, tôi bật ra tiếng cười khúc khích lo lắng khi chạy song song với cô ấy. Nhưng tôi vẫn tiếp tục nhìn qua vai mình, ở mọi khúc rẽ. Tôi lo lắng chúng tôi sẽ bị theo đuôi. Có lẽ tôi đã ngờ rằng, ngày nào đó, một điều gì đó sẽ đuổi kịp cô ấy.

Ngay giờ đây, cô ấy có thể đang lẩn trốn ở đâu đó, vẫn đang trong vòng nguy hiểm. Vì lý do này, tôi có thể cũng đang trong tình trạng tương tự. Ngoại trừ việc cô ấy sẽ không bỏ tôi lại đây nếu cô ấy thật sự tin là tôi đang gặp nguy hiểm. Cô ấy sẽ không - Emmy mà tôi biết sẽ không làm thế.

Tám năm về trước, cô ấy nằm dài trên sàn xi măng, chân gác lên đi văng, nói bằng một giọng cắt xuyên qua màn sương mù của rượu vodka. “Mọi mối quan hệ đều được chia thành ba loại. Ba. Chỉ thế thôi.” Cô ấy nghiêng đầu sang một bên, tóc xõa ra xung quanh, kiểm tra xem liệu tôi có đang lắng nghe hay không, liệu tôi có còn đang thức hay không. Tôi thích những khoảnh khắc như thế này, im lặng và nghe cô ấy kể một câu chuyện.

Cô ấy quay lại nhìn trần nhà. “Được rồi, đây là giả định. Chọn bất cứ ai cậu biết. Bất cứ ai. Giả sử cậu biết người đó đã giết ai đó. Người đó gọi cho cậu và thú nhận. Cậu sẽ, A, gọi cảnh sát.” Cô ấy giơ ngón cái lên. “B, không làm gì cả.” Đến lượt ngón trỏ của cô ấy. “Hay C, giúp họ chôn xác.” Ngón tay thứ ba của cô ấy giơ lên, và cô ấy giữ chúng trước mặt, chờ đợi.

Tôi bật cười, nhận ra rằng cô ấy đang rất nghiêm túc. “Thế thôi hả?”

“Thế thôi,” cô ấy đáp. “Đó là cách cậu biết.”

Thế giới của Emmy vận hành như vậy, trắng đen rõ ràng, không có vùng xám. Ba lựa chọn và chỉ có vậy. Chừng như những cấp độ không tồn tại, và những thứ này thay đổi bất cứ lúc nào, trong mọi khoảnh khắc. Noah và Paige, mỗi người từng thuộc về một phân loại, và sau đó nhảy sang phân loại khác. Tất cả chúng ta không ngừng chuyển động.

Nhưng Emmy đã nói những điều như vậy thay vì nói những gì cô ấy muốn, điều mà ở khoảnh khắc đó, tôi tin là Tớ yêu cậu.

Thế nhưng trong suốt nhiều năm, tôi sẽ nhận ra bản thân đang phân loại những người xung quanh bằng chính cách này. Quyết định mức độ tôi thích một ai đó đến đâu và trạng thái của một mối quan hệ dựa trên một câu hỏi trắc nghiệm duy nhất.

Bình minh đang ló rạng, thế giới trở lại sống động. Trước khi đi tắm, tôi lôi chiếc đèn pin từ ngăn kéo tủ bếp ra và nhanh chóng bước xuống những bậc thềm bằng gỗ. Tôi nằm xuống nền đất trước hiên nhà. Cảm nhận mặt đất lành lạnh, đất sét khô bám vào quần áo và gan bàn tay tôi. Một tay giữ đèn pin, tôi di chuyển, bò về phía chiếc thùng chứa màu trắng mà Dodge đã để lại bên dưới. Tôi tránh không để lại dấu vân tay bằng cách sử dụng gấu áo phông của mình, như cảnh sát đã làm. Và rồi tôi mở chiếc thùng, lật nắp ra lần nữa. Nó có mùi hóa chất, giống như thuốc tẩy.

Nhìn vào bên trong, tôi thấy một que khuấy bằng gỗ ở gần đáy thùng, một đôi găng tay dày màu vàng, hóa chất tẩy rửa và một chiếc bàn chải cọ sàn. Cố gắng tưởng tượng Emmy mở nắp lọ thuốc tẩy, đeo những chiếc găng tay này, nắm chặt chiếc bàn chải này trong tay.

Nó có thể đã ở đây từ rất lâu rồi, cho những lúc chủ nhà cần dọn dẹp nơi này sau khi người thuê cũ chuyển đi và người thuê mới sắp đến. Tôi đóng nắp thùng lại và bò xa hơn, tới chiếc hố mà Dodge đã tìm thấy. Đất xung quanh bị xới lên thành gò, còn hố thì đối xứng và hẹp, giống như nơi trú ẩn của một loài thú nào đó. Nó dường như không đủ sâu để chôn giấu bất cứ thứ gì bên dưới. Không có chỗ cho những thứ mà Emmy muốn giấu kín.

Tôi đang định bò trở lại nơi có ánh sáng mặt trời thì nghe thấy tiếng bước chân. Vừa khuất tầm nhìn. Đến từ hư không. Không có chiếc ô tô nào trên lối vào ga-ra hay tiếng nói ở phía xa. Tôi nín thở, cố nghĩ ra một cái cớ cho chuyện tôi đang ở bên dưới căn nhà, nếu đó là một viên cảnh sát. Thế nhưng, bước chân không gõ nhịp lên những bậc thềm. Chúng cứ đảo qua đảo lại bên hông nhà, dừng lại một lúc, rồi di chuyển đến vị trí mới. Giống như ai đó đang ngó vào trong, qua từng ô cửa sổ một. Tìm tôi. Nhìn tôi.

Tôi nín thở, tắt đèn pin, đẩy mình ra xa khỏi tầm mắt, nghe thấy nhịp tim vang vọng trong đầu. Có một góc tối khuất sau dầm gỗ, và tôi thấy mình ít sợ những thứ lẩn khuất trong bóng tối hơn là những thứ có thể đang chờ đợi bên ngoài. Hơi thở của tôi chừng như quá lớn, nhịp tim của tôi chừng như quá mạnh, và tôi chắc chắn rằng kẻ ở bên kia bức tường biết tôi ở đây. Tôi lùi lại sâu hơn, cho đến khi chân bị cản lại. Tôi ngồi dậy, cảm thấy có thứ gì đó đè lên cột sống mình - thứ gì đó nhô ra từ bức tường.

Tôi giật bắn người, nhưng sau đó bình tĩnh lại. Thò tay ra sau và túm lấy thứ đã chạm vào mình, dù nó là cái gì đi chăng nữa. Nó làm bằng kim loại, hình tròn, có mặt số xoay… Một ổ khóa. Tôi cầm nó trong tay khi nghe tiếng bước chân xa dần. Sau đó, tôi bật đèn pin lên, thấy rằng đó là một ổ khóa master, loại dùng trong trường học, móc qua một chốt kim loại trên một cánh cửa gỗ nhỏ. Có một khoảng bò* được xây bên dưới nền của căn nhà này mà không ai phát hiện ra. Cả cảnh sát và tôi đều không.

Tôi cố tình xoay mặt số vài vòng và giật giật ổ khóa, nhưng không có gì xảy ra.

Kìm cắt bu lông, đúng, tôi cần kìm cắt bu lông. Có thể là loại kìm có răng. Sau cùng, ổ khóa này được sử dụng cho những tủ chứa đồ trong trường học, không phải két ngân hàng. Tiếng bước chân đã biến mất, nhưng tôi đếm đến một trăm, rồi hai trăm, chờ đợi. Đảm bảo kẻ đó đã thực sự rời đi.

Sau đó, tôi bò trở lại với ánh sáng ban ngày và nhìn chằm chằm vào khu rừng. Tôi kiểm tra hàng hiên và xung quanh căn nhà lần nữa, nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì còn lại cho mình. Một con thú thôi mà, Leah.

Tôi là một cá thể sống có thói quen bám chặt lấy những lề thói thường nhật, dựa dẫm vào chúng để vượt qua cả ngày. Và giờ đây, tôi đang tự hỏi về tần suất ai đó loanh quanh quanh nhà tôi vào khoảng thời gian tôi thường ở trong phòng tắm. Vào khoảng thời gian trước khi Emmy về nhà.

Với rèm cửa để mở, trước khi tôi kịp uống cà phê hay mặc đồ, với hơi nước mù mịt bám lấy mặt gương và sự ngái ngủ làm giảm đi sức tập trung của tôi. Ai đó biết thời khóa biểu sinh hoạt của chúng tôi, người biết khi nào tôi sẽ ở nhà, và ở một mình. Ai đó đã theo dõi tôi.

Ai đó đã theo dõi cả hai chúng tôi.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »