Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Kyle đã không gọi điện đến trước khi xuất hiện tại nhà tôi cuối buổi chiều hôm đó, như tôi nghĩ anh ấy sẽ làm. Thay vào đó, anh ấy xuất hiện mà không báo trước, cùng với cộng sự của mình. Có hai chiếc xe cảnh sát đậu song song sau xe của tôi trên lối vào ga-ra. Tôi biết cuối cùng họ cũng sẽ đến với một tư cách chính thức: Rốt cuộc thì, tôi đã nói với họ rằng chiếc xe dưới hồ thuộc về Emmy. Đó là nước đi hợp lí đầu tiên.

Tôi lấy sợi dây chuyền hỏng của Emmy ra khỏi hộp đựng trang sức của mình, đặt nó lên bàn, nghĩ rằng họ sẽ muốn thu thập nó làm bằng chứng. Ước gì tôi đã cẩn thận hơn, không vồ lấy nó bằng cả bàn tay khi tìm thấy, đặt nó nằm trong lòng bàn tay siết chặt của mình, làm biến dạng tất cả những dấu vân tay còn sót lại.

Chắc chắn cô ấy đã bị đưa đi từ căn nhà này. Mắc kẹt trong một mớ rối ren hỗn độn với James Finley, gã tội phạm hạng quèn thảm hại. Cảnh sát xuất hiện ở đây, và tôi phải sẵn sàng. Dẫu vậy, tôi đã mường tượng đến một cuộc điện thoại báo trước từ Kyle.

Kyle bước lên bậc thềm cùng hai người đàn ông khác, một người mặc cảnh phục, người kia ăn vận tương tự như Kyle, theo phong cách công sở thường nhật. Tôi nhận ra cả hai người bọn họ: một người là người đã thẩm vấn tôi ở trường hôm đầu tiên, Clark Egan; người còn lại, mặc cảnh phục, là Calvin Dodge, đã có mặt ở đây vào buổi chiều tôi tìm thấy sợi dây chuyền, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ hiểm nguy nào có thể đang chờ đợi. Dodge trẻ hơn những người còn lại, và có chút thiếu tự tin về bản thân. Tôi bước ra gặp họ ngoài hiên trước khi họ gõ cửa.

“Cô Stevens.” Thanh tra Egan là người cất lời trước. Sau đó, Dodge gật đầu chào tôi. Nhưng chính Kyle là người đặt câu hỏi, “Chúng tôi có thể xem qua đồ đạc của Emmy không?”

“Tất nhiên rồi,” tôi đáp, tránh sang một bên, mời họ vào.

Tôi trở vào nhà, nhưng Kyle không nhìn tôi, không mỉm cười, không đặt tay lên eo tôi khi lướt qua. “Cô chỉ cho chúng tôi đâu là phòng của cô ấy nhé?” Anh ấy hỏi, và tôi chớp mắt chậm rãi, bối rối. Vậy ra, tất cả những chuyện này chỉ để làm màu. Thực hiện phần việc của chúng tôi, đóng hộp chia ngăn những mặt khác nhau trong cuộc sống của chúng tôi. “Căn phòng nằm ở phía bên trái,” tôi trả lời.

Kyle đi dọc hành lang một mình, và Egan ở lại hiên trước, nhìn chằm chằm vào khu rừng. Dodge đứng đợi ở phòng ngoài, lang thang vô định qua nhà bếp và phòng khách. Cậu ta chăm chú quan sát mặt kệ, đi văng và điện thoại với dây dẫn âm tường. Tôi nhìn cậu ta tiếp nhận mọi thứ.

“Đây.” Tôi nhặt chiếc vòng cổ của Emmy lên, đưa cho Dodge. Cậu ta cúi xuống nhìn mặt dây chuyền, rồi ngước lên nhìn tôi, mắt thoáng chút đờ đẫn. “Đây là sợi dây chuyền mà tôi đã tìm thấy trên hiên sau,” tôi giải thích.

Cậu ta gật đầu. “Tôi nhớ,” cậu ta nói. “Tôi xin lỗi,” cậu ta thêm vào, như thể số phận của Emmy đã được định trước. Cậu ta vỗ vỗ túi quần của mình, lôi ra một túi ni lông, mở nó ra để tôi thả sợi dây chuyền vào trong. Tôi hy vọng Dodge trụ được, vì cậu ta dường như nói chuyện rất ngay thẳng và quan tâm đến công việc của mình, nhưng tôi lo rằng về lâu về dài thì cậu ta quá mềm yếu. Cậu ta vẫn chưa bị thử thách.

Thanh tra Egan thò đầu vào từ bên ngoài qua cánh cửa kính trượt để mở. “Donovan, tôi phiền cậu một giây nhé?” Giọng nói ông ta dội ngược trở lại từ những bức tường, cắt xuyên qua sự trống trải. Tôi nghe thấy tiếng bước chân của Kyle lần nữa trước khi nhìn thấy anh ấy.

Có điều gì đó ẩn trong giọng nói Egan, khiến tôi đi theo bọn họ, bước chân của chúng tôi vang vọng trên sàn gỗ, ra trước hiên nhà, dọc theo những bậc thang nứt vỡ. Egan nhìn tôi quan sát bọn họ. Đôi mắt ông ta lướt sang Ky le, dò hỏi.

“Có thứ gì đó bên dưới hàng hiên,” Egan giải thích, giọng ông ta trầm xuống, như thể muốn nói: việc này không hợp với cô đâu, cô gái à.

“Gì cơ?” Tôi hỏi, hình dung ra điều tồi tệ nhất. Luôn luôn là điều tồi tệ nhất. Một nấm mồ tạm bợ. Một thi thể.

Ông ta đáp lại, dù vẫn không nhìn tôi, “Vẫn chưa chắc chắn. Một kiểu thùng chứa nào đó. Của cô à?”

Tôi lắc đầu. “Không. Chúng tôi thuê nơi này. Tôi chưa bao giờ thực sự mò xuống dưới đó.”

Chỉ có Emmy là ngó xuống dưới này, với ánh đèn pin vào đêm chúng tôi tìm thấy lũ mèo, dọa chúng chạy mất.

Egan cúi người soi đèn pin như Emmy đã từng, giày, thắt lưng và đầu gối ông ta kêu răng rắc. Tôi có thể nhận ra họ muốn giữ tôi lại, nhưng nơi này thuộc về tôi. Đây không phải một cuộc lục soát chính thức. Họ không có lệnh khám nhà. Tôi có toàn quyền được biết. Tôi ngả người qua vai Egan và dõi theo ánh sáng. Có thứ gì đó màu trắng được chiếu sáng, giấu sau một cây dầm bằng gỗ, gần như khuất hoàn toàn khỏi tầm mắt.

Kyle ra hiệu cho Dodge kiểm tra. Dodge đeo găng tay lên và leo xuống vào trong bóng tối.

“Cẩn thận,” tôi gọi với theo. “Dưới đó có động vật đấy.”

Egan chầm chậm liếc tôi qua vai. Chúng tôi chờ đợi trong yên lặng, và sau đó Dodge bò trở ra, cầm theo đèn pin và một thùng chứa hình trụ. Đó là một chiếc thau trộn xi măng hoặc thùng ủ phân bón. Nhãn hiệu bên ngoài, dù nó là gì đi chăng nữa, đã tróc mất từ lâu. Nó màu trắng, bằng nhựa, phủ đầy những vệt bùn đất và được đóng kín.

Dodge phủi bụi bẩn trên bộ cảnh phục của mình, lau tay vào hai bên quần.

Egan xỏ găng tay trước khi kẹp thùng chứa vào giữa hai chân và mở nắp. Bên trong có một chai thuốc tẩy, một đôi găng tay màu vàng, một chiếc bàn chải cọ sàn và những miếng giẻ nằm bên dưới.

“Cô ấy làm công việc dọn dẹp,” tôi nói. Đây hẳn là nơi cô ấy cất giữ dụng cụ của mình, những món đồ đạc mà sau đó cô ấy sẽ chất vào cốp xe.

“Tôi tưởng cô ấy làm việc tại nhà nghỉ?” Kyle hỏi. Mắt anh ấy hơi nheo lại vì ánh nắng xế chiều, biểu cảm trở nên khó đoán.

“Cả hai. Cô ấy làm cả hai công việc này,” tôi đáp.

“Cô có biết đó cụ thể là nhà nghỉ nào không?”

“Không.” Anh ấy ra hiệu về phía thùng chứa. “Chiếc thùng này là của cô ấy?”

“Tôi không biết. Có thể là vậy. Hoặc cũng có thể là của chủ nhà. Tôi thật sự không biết.”

“Dưới này còn gì đó nữa,” Dodge nói, chiếu đèn xuống lần nữa. “Hoặc đã từng có.”

Tất cả chúng tôi cúi xuống dõi theo tia sáng, tới nơi mà tôi có thể nhìn thấy một ụ đất mới, bị xới tung lên. “Từng có một thứ gì đó ở đây.”

Một thứ gì đó bị chôn vùi bên dưới căn nhà. Hoặc một thứ gì đó đang đào bới. “Tôi đã bảo các anh rồi, chúng tôi hay bị lũ thú ghé thăm,” tôi nói. “Phần lớn là đám mèo.”

Tiếng móng cào bên dưới hàng hiên, vang vọng qua lớp ván sàn.

Tôi mường tượng ra tiếng động giữa đêm đó, đêm mà mọi thứ thay đổi. Chó nhà hàng xóm sủa, người phụ nữ được tìm thấy ven hồ - ngày tôi nhận ra Emmy đã biến mất.

Tất cả những âm thanh ấy, trong đêm khuya chết chóc.

Chẳng có gì đâu, Leah. Chỉ là lũ mèo thôi mà.

Họ bắt đầu với những câu hỏi vào buổi tối hôm đó, cả ba người cùng ngồi quanh bàn bếp, ghi chép. Hỏi về lần cuối tôi nhìn thấy Emmy - James Finley đã tử vong được một thời gian, theo như nhận định ban đầu. Giờ đây, họ đang chú ý kĩ hơn. Sàng lọc các chi tiết. Vòng vo quanh quẩn, khẽ chạm lướt qua một điều gì đó khiến tôi sửng cồ và lo lắng. Cách họ hỏi tôi, cách họ vòng vo quanh nó, không hoàn toàn đưa nó trồi lên bề mặt. Như thể bản thân Emmy cũng có khả năng là một nghi phạm. Và tôi phải định hình câu chuyện. Tôi phải làm cho họ hiểu: Cô ấy không phải là một nghi phạm. Có chuyện gì đó đã xảy ra với cô ấy.

Vậy nên, khi họ hỏi đến tình trạng tâm lí của cô ấy, liệu cô ấy có sợ hãi hay lo lắng không, tôi đã trả lời rằng có lẽ là vậy. Tôi kể cho họ nghe về buổi sáng hôm cô ấy mất tích, cách cô ấy đã quan sát khu rừng như thể canh chừng gì đó. Cách cô ấy bảo tôi đừng lo lắng, cách tôi rời đi trong con vội vã. Và tôi nhận thấy Kyle đang tiếp nhận mọi thứ, bản tường thuật lần này có chút khác biệt so với lần đầu. Tôi đưa cho anh ấy nhiều hơn, một bức tranh trọn vẹn hơn - sự thật. Tôi chẳng còn gì để giữ lại nữa.

“Tôi đã đưa sợi dây chuyền của cô ấy cho Sĩ quan Dodge,” tôi thêm vào, để họ nhớ lại. Cô ấy đã vật lộn ở hiên sau. Chiếc vòng cổ đứt ra và rơi xuống, và cô ấy sẽ không bao giờ quay lại lấy nó. Cô ấy không thể.

“Chuyện này có giống với cách hành xử thông thường của cô ấy không? Cô ấy có bao giờ cứ thế mà biến mất không? Hay rời đi chẳng hạn?” Kyle hỏi.

“Không,” tôi đáp, nhưng từ đó lơ lửng trong không khí, dở dang, không chắc chắn. Tôi biết chắc họ có thể cảm thấy điều đó, sự nghi ngờ đang len lỏi vào.

“Vậy được rồi,” Kyle nói, đẩy ghế về phía sau đứng lên.

“Cảm ơn cô, cô Stevens, vì sự giúp đỡ,” Clark Egan nói, bắt chước Kyle, và Sĩ quan Dodge cũng làm điều tương tự.

“Cô ổn khi ở đây chứ?” Kyle hỏi, dù vẻ mặt của anh ấy chẳng để lọt điều gì. Chẳng điều gì khiến những người đàn ông còn lại nhìn đến lần thứ hai. Chẳng điều gì sẽ cho tôi biết liệu sự quan tâm của anh ấy có hơn mức người dưng qua đường hay không.

“Vâng,” tôi đáp. “Tôi mệt rã rời.” Tôi thấy đôi môi anh ấy khẽ giật, nhẹ thôi, dấu hiệu của một bí mật mà chỉ mình anh ấy và tôi biết.

Họ trả lại nguyên trạng nơi này, thậm chí còn đẩy chiếc thùng chứa màu trắng về lại bên dưới hàng hiên. Sau khi họ rời đi, tôi khoá cửa lại, căn nhà mang cảm giác khác hẳn. Những chiếc ghế nghiêng ngả, mùi hương của họ vẫn còn vẩn vơ đọng lại. Có những dấu giày trên sàn nhà, và tôi không thể nhớ nổi liệu có phải chúng đã ở đó ngay từ đầu hay không - chẳng có gì giống với sự những tưởng ban đầu. Tôi nhìn họ lái xe rời đi, ánh đèn pha mờ và nhạt dần. Tưởng tượng đến cảnh Emmy nhìn vào trong khu rừng. Nghe thấy câu hỏi của Kyle lần nữa. Cô ấy có bao giờ cứ thế mà rời đi không? Sự hồ nghi trong giọng nói của tôi, len lỏi vào đầu tôi.

Tôi nghĩ về những câu chuyện mà tôi đã kể cho Kyle. Cách cô ấy gõ cửa phòng tôi vào giữa đêm mỗi khi đưa ai đó về nhà. Cách cô ấy sẽ ở lại cho đến tận sáng, sau cánh cửa khóa chặt phòng tôi, chờ họ rời đi.

Đối với họ, cô ấy luôn là một trò ảo thuật, thoáng chốc là biến mất. Chỉ là cô ấy chưa bao giờ làm vậy với tôi.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »