Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Khi ấy là sau nửa đêm, và cuối cùng tôi cũng chắc chắn rằng tôi đang ở một mình. Đám đông bên ngoài đã giải tán lúc chạng vạng, rời đi trong ô tô của họ hoặc khuất dần vào trong khu rừng - trở lại nơi họ đã đến, cho dù đó là đâu. Căn nhà là một mớ hỗn độn, ngổn ngang, và tay tôi run lên khi sắp xếp mọi thứ về chỗ cũ.

Dụng cụ nhà bếp đều đã được sờ nắm, xáo trộn và thay thế. Tôi đổ chúng vào bồn rửa để làm sạch một lần nữa, tưởng tượng đám đất bẩn và vi trùng ở khắp mọi nơi. Họ đã thò tay xuống bên dưới đệm của chúng tôi, ga trải giường nhăn nhúm và xoắn lại. Họ cũng đã nhìn thấy bên dưới bồn rửa mặt trong phòng tắm bịch vệ sinh của tôi, những lọ kem dưỡng và bánh xà phòng. Những cái nhíp và tuýp kem đánh răng sắp hết, kem thừa đóng bánh ở đầu tuýp. Họ biết nhãn hiệu lăn khử mùi mà tôi dùng, nhìn thấy dao cạo râu treo trên vách tường phòng tắm, tìm thấy hộp bao cao su để mở trong tủ đầu giường của tôi.

Họ có thể chỉ lấy đi những con dao và vài tệp giấy, nhưng họ đã rời đi với nhiều thứ hơn thế. Một cái nhìn thấu đáo về cách đời sống riêng tư của chúng ta vận hành.

Tôi tự hỏi liệu Kyle có tự mình lục soát ở đây không. Liệu anh ấy có mở chiếc hộp đó trong tủ đầu giường của tôi không. Hay liệu anh ấy có đếm số bao cao su còn lại không.

Tôi ngồi quỳ trong góc phòng tắm, cảm giác bị phơi bày, vừa bẩn thỉu vừa giận dữ, và tôi nghe thấy hơi thở của chính mình, giống như âm thanh tiếng thở của một con thú bị nhốt trong lồng. Tôi đứng dậy, té nước lên mặt, tựa người vào bàn đá, và nhìn chằm chằm bản thân trong gương. Bình tĩnh lại nào, Leah. Đôi mắt tôi trông hoang dại, đỏ ửng, gương mặt tôi hốc hác - và trong ánh sáng tù mù, tôi gần như có thể nhìn thấy cô ấy ở đây. Khẽ khom người, lần theo những ngón tay trên gò má, ngạc nhiên bởi con người mà cô ấy phát hiện được.

Chúa ơi, Emmy, cậu đã làm gì vậy?

Tôi phi như bay dọc theo hành lang và tắt hết đèn để không ai có thể nhìn thấy. Sau đó, tôi trượt mở cửa và lắng nghe màn đêm. Tôi nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở chậm rãi và đều đặn, điểm danh hết những âm thanh tôi biết: tiếng của lũ dế; âm thanh chuyển động trong khu rừng tít phía xa; tiếng thì thầm của làn gió đêm.

Vẫn nhắm mắt, tôi đặt tay lên lan can và di chuyển, để bản thân không tưởng tượng ra những thứ mà mình không thể thấy trong bóng tối.

Tôi bước xuống mặt đất dưới chân bậc thang và đi theo trí nhớ của mình tới hình thù sậm màu trên lối vào ga-ra. Tôi cảm thấy bí ẩn đang vẫy gọi mình - kéo tôi lại gần hơn. Cho đến khi tôi đứng cạnh xe, tiếng bíp của chìa khóa cùng ánh sáng chớp nhoáng của đèn phanh cắt ngang màn đêm. Tôi lặng lẽ mở cốp xe trước khi nhấc chiếc thùng hầu như trống rỗng và vô trọng lượng ra.

Tôi không bật đèn cho đến khi đã yên vị trong nhà, trong phòng của Emmy, với cánh cửa đóng lại sau lưng và rèm cửa kéo kín. Việc đưa chiếc thùng lên trên này không an toàn. Quá nguy hiểm nếu giữ nó ở đây khi họ vừa mới lục soát căn nhà, nếu để bừa bãi một tấm ảnh cũng có thể ràng buộc Emmy vào vụ David Cobb. Tôi mở nắp thùng và lôi ra từng món một, cẩn thận giữ chúng bằng ống tay áo, tránh không cho dấu vân tay của mình dính lên, chụp ảnh bằng điện thoại di động.

Cô ấy đã để chiếc thùng này lại Boston, và tôi tưởng tượng rằng mọi chuyện bắt đầu từ đó, từ tám năm về trước. Cô ấy sống trong một căn hộ. Mọi người xung quanh đã nhìn thấy cô ấy, đã nhìn thấy chúng tôi, và tôi có thể chứng minh điều đó.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó một lần nữa, cô gái trong ảnh gần như là tôi, xoay nó qua lại cho đến khi ánh sáng từ chiếc đèn bàn cạnh giường phản chiếu khỏi bề mặt bóng loáng của bức ảnh đốt cháy mắt tôi, và tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy trong bóng tối, khi tôi mang chiếc thùng về lại cốp xe, là những đốm đen trước đó từng có ánh sáng.

Tôi chuẩn bị sớm để đến trường, chờ tới khi tôi biết chắc anh ta đã dậy để gọi điện. Và rồi, vào lúc tôi thường đi tắm, tôi tắt đèn và nhìn ra ngoài cửa sổ - về phía khu rừng. Chờ xem ai có thể xuất hiện. Nếu có ai đó quan sát tôi, như tôi đã tin. Một người nào đó đã đến đây trong khoảng thời gian họ biết rằng tôi sẽ không tập trung hay chú ý.

Nhưng đến tận thời điểm tôi thường dọn dẹp sau bữa sáng, vẫn chẳng có ai xuất hiện. Có lẽ tôi đã nhầm. Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng ra mà thôi. Tôi lục soát tâm trí mình lần nữa để tìm kiếm những tiếng bước chân, cố gắng nghe lại chúng. Cố gắng để chắc chắn.

Tôi kiểm tra đồng hồ lần cuối, biết anh ta đã dậy, có lẽ đang chuẩn bị ra ngoài - và thực hiện cuộc gọi.

“Whitman nghe,” anh ta nhấc máy.

“Chào, Noah,” tôi nói. “Tôi cần giúp đỡ.”

Sau một thoáng trầm ngâm, giọng anh ta hạ xuống, cảm giác như gần gũi hơn. “Lạ chưa, Leah, rất vui được nghe tin từ cô. Gọi để nhờ vả, đúng không? Cô không nghĩ là hơi muộn rồi sao?”

Tôi rùng mình. Chúng tôi từng đùa giỡn bằng cách sử dụng thành ngữ vô tội vạ như thế này. Châm biếm làm sao, hoặc tôi nghĩ vậy. Nhưng có lẽ điều đó chỉ do tôi tưởng tượng ra mà thôi, rằng anh ta thông minh hơn thực tế.

“Anh nợ tôi một ơn huệ, Noah. Anh biết là như thế.”

“Cô đã đánh mất nó,” anh ta đáp.

“Tôi biết anh đã làm gì. Tôi biết thỏa thuận mà anh đã chấp nhận, bởi anh chắc chắn không xứng đáng được thăng chức. Anh nghĩ rằng tôi sẽ không đạp đổ mọi thứ hay sao? Anh nghĩ rằng tên anh sẽ không bị kéo vào vụ này hay sao? Anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với sự nghiệp của mình khi mọi người phát hiện ra rằng anh biết điều gì đã xảy ra và giúp che đậy nó?”

“Chúa ơi, Leah,” anh ta thốt lên, và tôi biết rằng tôi đã tóm được anh ta. “Tôi không biết có gì trong không khí ở Pennsylvania hay họ đã thải thứ quái quỷ gì vào bầu khí quyển, nhưng nó đã bóp méo trầm trọng góc nhìn của cô.”

Tôi cảm thấy dạ dày mình khẽ lộn nhào, phát hiện ra rằng anh ta biết tôi đang ở đâu. Tôi tự hỏi liệu anh ta có tìm kiếm tôi, liệu anh ta có tò mò, liệu anh ta có nghĩ đến tôi không. Và điều đó có ý nghĩa gì.

Sai lầm lớn nhất của tôi là đã tâm sự với Noah. Sáu tháng hẹn hò và một tình bạn trước đó, và cuối cùng, anh ta đã đánh đổi tất cả mà không hối hận - tôi là một tin sốt dẻo mà anh ta dành cho sếp của chúng tôi, một bước đi mà anh ta sử dụng làm đòn bẩy. Động cơ của anh ta không trong sáng, bất chấp những gì anh ta tuyên bố.

Có lẽ anh ta đã từng là con người đó tại một thời điểm, có lẽ anh ta nghĩ rằng mình vẫn là con người đó. Có lẽ anh ta tự nhủ rằng đó là điều đúng đắn nên làm - rằng kết cục biện minh cho phương tiện. Nhưng thực tế vẫn là anh ta được hưởng lợi khi người khác sa sút.

Tờ báo cần phải được duy trì. Chuyện đó cũng là lần đầu với họ. Ngay cả sau khi Noah kể mọi thứ cho sếp của chúng tôi, Logan cũng không thể phản bội tôi hoàn toàn. Ông ấy chỉ phải duy trì khoảng cách giữa những người khác và câu chuyện, và hy vọng nó sẽ bị chôn vùi.

Thôi việc đi, ông ấy nói, và tôi đã làm.

Họ xử lí gọn ghẽ mọi chuyện. Ngay cả Noah cũng bị họ cuốn vào mớ hỗn độn. Sự im lặng của anh ta đổi lấy việc được thăng chức. Và một khi chấp nhận, anh ta đã trở thành đồng lõa.

Nhưng có lẽ tất cả chúng ta đều mang tội đồng lõa, với những người mà ta lựa chọn để giao du.

Và có lẽ điều đó đã được phản ánh trong việc sống cùng hai người khác trong một căn hộ gần bốn mươi mét vuông tám năm về trước. Tôi trượt vào cuộc sống của họ, quá đỗi thoải mái, chẳng bao giờ dựng lên những bức tường. Tôi đã theo Emmy đến đây, một người phụ nữ mà tôi không biết gì nhiều. “Họ sẽ không tin cô đâu, Leah.” Noah đã bình tĩnh lại, và giờ đây, tôi nghe thấy giọng nói của anh ta dứt khoát hơn, câu từ được chuẩn bị và truyền tải một cách rõ ràng hơn. “Cô là một kẻ dối trá khét tiếng.”

Nhưng tôi đã thu hút được sự chú ý của anh ta. Chúng tôi sống và chết vì danh tiếng. Cho dù điều đó có là sự thật hay không, anh ta cũng phải tự hỏi rằng nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến mình. “Ai rồi cũng sẽ đi đời thôi, Noah à. Ai rồi cũng vậy.”

“Nghe này,” anh ta nói. Có một điều gì đó khang khác trong giọng nói anh ta, một điều gì đó ranh mãnh. “Cô có đang lắng nghe không? Cô có bao giờ lắng nghe không? Bởi vì ngay bây giờ sẽ là thời điểm tuyệt vời để bắt đầu, Leah. Vì vậy, hãy ngừng động não và chú ý đi nào. Chẳng có dấu hiệu nào về một vụ kiện, ngay cả dân sự cũng không, được chưa? Không có động tĩnh gì hết. Hãy để chuyện cũ ngủ yên đi.”

Làm thế nào mà tôi lại từng yêu một kẻ bô bô những câu thành ngữ cơ bản và thô sơ nhất nhỉ? Mọi thứ về anh ta đều làm tôi khó chịu.

“Một việc thôi, Noah. Chỉ là một cái tên. Anh nợ tôi. Anh biết anh nợ tôi.”

Có một khoảng lặng, và tôi chộp lấy nó.

“Bethany Jarvitz. Tôi cần biết mọi thứ về Bethany Jarvitz. J-A- R-V-I-T-Z Tiền sử. thân nhân gần nhất, những mối quan hệ đã được biết đến, mọi thứ. Ngày sinh, nơi làm việc, nơi ở hiện tại và trước kia…”

“Tôi nhận được một cuộc gọi vào tối qua. Những tưởng đó là một cuộc gọi kiểm tra tham chiếu công việc, điều mà tôi nghĩ là khá táo bạo, ngay cả với cô. Nhưng chỉ là Kassidy, nối máy tôi với ai đó. Có vẻ như một đồng nghiệp ở Tây Pennsylvania đã gọi điện để hỏi tôi về một Leah Stevens, địa chỉ thường trú cuối cùng được biết đến là ở Boston, có bằng lái và mọi thứ của cô. Một giáo viên ư, Leah? Thật hả?”

Vậy đó là cách Noah biết tôi đang ở đâu. Ai đó đã gọi cho anh ta. Nó đang bắt đầu, những quân bài chuẩn bị đổ sụp.

“Là ai?” Tôi hỏi.

Anh ta bật cười, giống như thể anh ta biết rằng mình đã nắm thóp được tôi.

“Anh đã nói gì với anh ta?” Tôi hỏi.

“Tôi không nói với anh ta bất cứ điều gì.”

“Thật không?”

“Thật. Và điều tôi đang nghĩ, điều tôi đang thật sự nghĩ, đó là tôi chẳng nợ cô cái quái gì cả.”

“Tôi không tin anh. Anh chắc chắn đã nói gì đó.”

“Tôi không hề. Tất cả những gì tôi đã nói là Leah Stevens ? Một cô nàng rất tốt bụng. Rất. Tốt bụng.” Anh ta kéo dài những từ đó, bóng gió thêm một thứ gì khác. “Công việc đã làm cô ấy phát điên, là những gì tôi đã nói với anh ta. Tất cả những gì tôi đã nói với anh ta.”

Công việc đã làm tôi phát điên. Tôi tưởng tượng đến người ở đầu dây bên kia, cảm thấy thế giới của tôi va chạm, cảm thấy giờ đây mọi thứ ở Boston đang ở quá gần, như thể tôi đã triệu hồi chúng đến.

“Này, Leah, cô có nghe không đấy? Kassidy đã kết nối chúng tôi. Hiểu ý tôi đang nói không?”

Kassidy, nguồn tin yêu thích của chúng tôi ở sở cảnh sát, người biết Noah và tôi là một cặp.

“Kassidy,” tôi nhắc lại.

“Ừ. Vậy nên, không có gì đâu. Coi như hòa nhé? Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra mớ bòng bong mà cô vướng vào lần này nếu họ đang gọi dò la quanh đây.”

Tôi siết chặt điện thoại, nói qua kẽ răng. “Tôi sẽ làm điều đó, Noah. Thề có Chúa, tôi sẽ làm điều đó,” tôi nói. Nhưng anh ta hẳn đã nghe ra được sự thiếu hụt uy lực trong giọng nói của tôi. Tôi là một kẻ nói dối rất tệ.

“Cô biết là cô sẽ không thắng được tôi đâu, đúng không? Nếu cô làm om sòm, ai đó cuối cùng sẽ bắt đầu đưa ra những câu hỏi phù hợp. Paige Hampton có một đơn kiện, và chúng ta đều biết điều đó. Cô sẽ thua thôi, Leah. Cả cô và tôi đều biết là chẳng có nguồn tin nào cả. Sẽ không một ai đứng lên bảo vệ cô đâu.” Nói đoạn anh ta cúp máy.

Mẹ kiếp, Noah. Tôi cảm thấy những từ ngữ ấy, cảm thấy chúng siết chặt dạ dày tôi, tôi nắm chặt điện thoại. Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp. Tôi tự hỏi liệu tờ báo có dự sẵn một kế hoạch phòng khi điều đó xảy ra. Một quy trình vận hành tiêu chuẩn cho những việc cần làm khi Leah Stevens gục ngã.

Dù vướng vào mớ hỗn độn nào, thì giờ tôi cũng phải tự mình tìm cách thoát ra. Khỏi Emmy. Tôi phải tìm hiểu quá khứ của cô ấy trước tiên, trước khi họ chạm đến được quá khứ của tôi.

Tôi nghĩ về những người bạn cũ của cô ấy, cố nghĩ xem họ là ai. Những cái tên trong quán bar, những gương mặt thoáng qua, không gì kéo dài. Tôi thoáng nghĩ đến John Hickelman, nhưng có lẽ có đến hàng trăm người trùng tên với gã. Tôi tưởng tượng đến việc lật tung danh bạ điện thoại dể tìm Hickelman, John, gọi cho từng người một, hỏi rằng, Này, anh có lắp gương trên trần nhà không? Và anh có nhớ là mình đã ngủ với một cô gái nào tên là Emmy không? Anh có bị mất chiếc đồng hồ nào không? Tôi nhớ ra tên mà Kyle đã cho tôi xem trước khi mọi chuyện chuyển hướng. Người phụ nữ sống trong căn hộ trước chúng tôi. Người có tên trên hợp đồng thuê nhà. Giờ cô ấy sống ở New Hampshire. Việc này, tôi có thể làm.

Chỉ mất ba cuộc gọi, tất cả đều được thực hiện từ lớp học của tôi trong vòng hai mươi phút trước tiết học đầu tiên, để gặp được đúng Amelia Kent. Nhưng tôi chỉ có thể liên lạc tới nơi làm việc của cô ấy - tôi không truy cập được danh bạ di động của cô ấy, và có vẻ như cô ấy không có điện thoại cố định. Amelia Kent, theo một lượt tìm kiếm đơn giản trên Internet, thứ đã dẫn đến hồ sơ việc làm của cô ấy trên mạng xã hội, là một kế toán ở Berger & Co., một công ty gia đình trong khu vực White Mountains.

Amelia mang vẻ tươi tỉnh thái quá vào khung giờ sáng sớm, nghe máy ngay từ tiếng chuông đầu tiên khi tôi yêu cầu được chuyển tới số máy trực tiếp của cô ấy. Tôi giới thiệu mình có liên quan đến cuộc điều tra của cảnh sát, giải thích rằng tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ đã sử dụng địa chỉ của cô ấy trong một thời gian ngắn - rằng chúng tôi có thể lần ngược dấu vết của cô ấy đến đó, nhưng rồi chúng tôi mất dấu cô ấy.

“Xin lỗi vì tôi không thể giúp gì hơn,” cô ấy nói. “Tôi đã rời đi một vài tháng trước khi hợp đồng thuê nhà hết hạn, được biết hình như người yêu cũ của tôi đã tiếp nhận chuyện tiền nhà, cho dù không chắc chắn lắm. Không bao giờ nhận lại tiền đặt cọc. Và tôi đã thanh toán tiền thuê nhà tháng đầu tiên và tháng cuối cùng trước khi chuyển vào. Tôi đoán chủ nhà đã đút túi phần còn lại và coi như chúng tôi hòa.”

“Vậy là cô đã không quay về California? Cô đã không ở chung với một cô gái tại bất kì thời điểm nào?”

“Không, không có cô gái nào cả. Tôi đã nói điều đó với viên thanh tra gọi đến lúc trước - Kyle?”

“Donovan,” tôi thêm vào, để cô ấy có thể nhìn thấy mối liên kết, để cô ấy tin rằng tôi đang nói sự thật. “Đúng rồi. Tôi nghĩ rằng anh ấy đã nhắc đến một Vince nào đó?”

Lần đầu tiên cô ấy ngập ngừng. “Đúng. Vince từng là bạn trai của tôi suốt hai năm trời. Anh ta chuyển đến sống với tôi hồi tháng Một. Và tôi bắt quả tang anh ta lên giường với một ả khác vào tháng Năm.” Cô ấy bật cười cay đắng. “Khiến tôi tự hỏi anh ta thực sự còn làm những gì trong suốt thời gian qua.”

“Ai cơ?” Tôi hỏi. Tên của cô ta, tôi cần tên của cô ta.

“Tôi không biết. Quả thật là tôi chẳng buồn nán lại chờ màn giới thiệu. Dầu sao thì, bạn thực sự không thể giải thích một chuyện như vậy, mặc dù anh ta chắc chắn đã cố gắng.”

“Anh ta đã cố gắng như thế nào?”

“Tất nhiên là chối đây đẩy. Nhưng cô ta đã ở trên giường của chúng tôi, Chúa ơi.” Kí ức ấy đến giờ vẫn làm cô ấy lồng lộn, vẫn rần rật trong huyết quản.

“Tôi có thể biết họ của anh ta được không, Amelia? Làm ơn, điều này rất quan trọng. Anh ta là đầu mối duy nhất mà tôi có.”

Một thoáng ngập ngừng, và rồi, “Mendelson. Làm ơn đừng nhắc đến tên tôi. Làm ơn đừng nhắc đến chuyện tôi là người đã nói cho cô biết.”

Ngạc nhiên làm sao, cách một việc xảy ra rất lâu về trước vẫn có thể mang lại nỗi đau nặng trĩu như thuở ban đầu. Cách nó có thể quay lại ám ảnh bạn từ hư không - tiếng chuông điện thoại vô thưởng vô phạt, quá khứ gọi đến từ đầu dây bên kia.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »