Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1253 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Khi tôi đến trường vào ngày hôm sau, cuối cùng tôi cũng nhận được phản hồi từ nhà khai thác viễn thông đính kèm hóa đơn gần nhất. Không có nhiều cuộc gọi được gọi tới qua số máy cố định ngoài những cú điện thoại tiếp thị. Tôi nhận ra những cú treo máy lúc nửa đêm, thấy rằng chúng đến từ một số bị chặn, và tôi xoay cổ, giãn phần cơ bị căng cứng. Tôi tưởng tượng rằng sẽ không thể nhận được trát đòi hầu toà cho một số điện thoại gọi đến một lần vào nửa đêm và không nói câu gì. Không có cuộc gọi đi nào trong suốt vài tuần qua, và tôi tự hỏi liệu có phải Emmy và Jim đã chia tay hay không. Có một số điện thoại xuất hiện vào đầu tháng và vài cuộc gọi đến không mang đầu số 800*. Dãy số này trông quen thuộc theo một cách mơ hồ, theo cách mà những cái tên có xu hướng hòa vào nhau sau quá nhiều hạn chót liên tiếp. Nhưng đây là một đầu số trong vùng, và tôi không biết quá nhiều những số điện thoại kiểu này.

Tôi rút di động ra khỏi túi và lướt đến tấm ảnh tôi đã chụp tại nhà nghỉ Break Mountain. Tôi phóng to danh thiếp của họ lên - và hai dãy số này trùng khớp với nhau. Một đầu mối. Một điều gì đó ta cần bám lấy để câu chuyện diễn ra.

Tôi chuyển tiếp toàn bộ hóa đơn đến địa chỉ email ghi trên danh thiếp của Kyle và đính kèm một ghi chú: Tôi nghĩ bạn trai của Emmy, Jim, đã gọi đến từ số điện thoại được đánh dấu. Đó là số của nhà nghỉ Break Mountain. Có lẽ họ đã làm việc cùng nhau ở đó?

Tôi thiếu chút nữa đã tự mình bấm số gọi cho nhà nghỉ, ngón tay tôi đặt lên phím gọi, lơ lửng, suy nghĩ. Tôi có thể có được câu trả lời dễ dàng và nhanh chóng. Hỏi Jim, hỏi anh ấy về Emmy. Nhưng đây không còn là việc của tôi nữa, và Jim thì quá chính yếu trong vụ án. Tôi phải để cuộc gọi đầu tiên lại cho Kyle.

Đó cũng là một động thái.

Những tiếng thì thầm trong lớp lại bắt đầu. Những ánh mắt lén lút hướng về phía tôi. Sự thay đổi trong cách tiếp cận của chúng. Izzy liếm môi khi tôi yêu cầu chúng quay mặt về phía bảng. Tay con bé giơ lên. Tôi lờ đi. Ai đó cười khúc khích. Nếu như trước đây tôi chưa từng bất lực với cái lớp này, thì bây giờ chắc chắn là tôi có.

“Lấy bài tập về nhà của các em ra nào,” tôi nói. Tôi quét nhanh căn phòng xem liệu đã có ai tự làm lộ mình không. Một ai đó quá mải mê với những điều mà chỉ họ biết, chỉ họ mới thấy.

Tôi tự hỏi liệu có ai ở đây biết cô ấy không. Bethany Jarvitz năm nay hai mươi tám tuổi, có một khối máu tụ lớn dưới lớp màng cứng bao quanh não, và vẫn đang trong tình trạng nguy kịch. Cô ấy là nhân viên của một trung tâm dữ liệu công nghệ gần đó, và người thân của cô ấy vẫn chưa được xác định. Tôi tự hỏi liệu có phải cô ấy đã gặp Davis Cobb tại một quán bar, giống như tôi đã từng. Liệu có phải ông ta đã bám theo cô ấy về nhà sau khi cô ấy nói với ông ta rằng ông ta đã hiểu nhầm. Liệu có phải ông ta đã mệt mỏi với chuyện hiểu nhầm và sẵn sàng hành động.

Tôi yêu cầu học sinh của mình giữ bài tập để tôi có thể đánh dấu tích đã hoàn thành, ngay cả khi chúng chọn cách không ký tên.

Theo vào lớp muộn năm phút, khi bài tập về nhà đang được chuyển theo hàng ngang rồi hàng chéo cho tới khi xấp bài cuối cùng dừng lại ở chỗ Molly Laughlin. Theo đặt tờ bài của mình lên trên cùng và nói, “Ối, đoán là cô sẽ biết bài nào là của em.”

“Em đến muộn,” tôi nói, nhét những tờ bài vô danh vào túi.

“Em biết. Em đi in bài ở thư viện. Máy in của trường không hoạt động.”

“Ngồi vào chỗ đi,” tôi yêu cầu, nhưng Theo dừng lại trước bàn tôi, mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía chúng tôi.

Cậu ta nghiêng đầu sang một bên, chậm rãi cười. “Đây là lần đi thứ ba em đi trễ phải không ạ?”

Cậu ta biết là vậy, và tôi cũng thế. “Cô không chắc lắm,” tôi trả lời. Nếu tôi nói không, chúng sẽ nghĩ tôi đang tha cho cậu ta. Nếu tôi nói có, chúng sẽ biết cậu ta sắp bị kỉ luật, và điều đó có nghĩa là tôi cũng sẽ phải ở lại. Nhà trường quy định cứ ba lần đi trễ là học sinh đó phải ngồi lại sau giờ học, cho đến giờ tan làm của giáo viên. “Cô sẽ kiểm tra lại sau.”

Tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài hanh lang ngày một gần, nghe thấy chúng dừng lại bên ngoài cánh cửa lớp đang mở rộng của tôi, và tôi mừng vì sự đánh lạc hướng khỏi chủ đề kỉ luật - tôi thật sự không có thời gian để đối phó với một đứa nhóc có ác cảm với mình không rõ lý do, chưa kể những thứ khác. Theo trở về chỗ ngồi của mình, nhưng tiếng cười và âm thanh xì xào từ những học sinh khác vẫn tiếp tục.

Tôi quay lại và thấy lý do: Hiệu phó Mitch Sheldon đang đứng ở ngưỡng cửa. Anh ta nghiêng đầu về phía hành lang. “Lấy sổ nhật kí của các em ra đi,” tôi nói khi tiến tới chỗ anh ta ngoài hành lang. Ai đó huýt sáo khi tôi đóng cửa lại, và những giọng nói rì rầm đều đặn truyền đến qua cánh cửa gỗ.

“Tôi không ngăn nó lại được,” anh ta nói, nghiêng người lại gần hơn để giữ giọng chúng tôi khỏi lan xa.

“Ngăn cái gì cơ?”

“Những tin đồn. Phụ huynh học sinh lại gọi điện đến, lần này họ thắc mắc về mối quan hệ giữa cô và huấn luyện viên Cobb. Tự hỏi liệu cô có biết ông ta đã kết hôn hay không.”

Tôi bật ra một tiếng cười vang vọng khắp hành lang vắng tanh. Tôi biết những tin đồn sẽ được truyền ra ngoài, nhưng tôi đã không nghĩ là chúng sẽ nhắm vào tôi. Như thể tôi mới là kẻ săn mồi.

“Chuyện này thật nực cười,” tôi nói. Anh ta cố mở lời lần nữa, nhưng tôi giơ tay lên. “Tôi cần phải quay lại lớp.”

Anh ta đặt một tay lên bắp tay tôi và siết chặt, hạ thấp giọng hơn. “Chúng ta cần nói chuyện. Đó không chỉ là những tin đồn đâu, Leah. Còn cả vụ Davis Cobb nữa.”

Tôi rụt tay lại, ý thức được những cặp mắt đang dõi theo qua tấm kính trên cánh cửa, nhớ lại những điều mà Kyle đã thấy trong cuộc trao đổi trước đây của chúng tôi. “Cobb thì sao?”

“Ông ta đang nghỉ phép, nhưng không bị cáo buộc, chúng tôi không thể tiếp tục việc này lâu hơn nữa.”

Miệng tôi há hốc, và tôi hít vào một hơi lạnh toát. Tôi đã không dự đoán được rằng chiều hướng sẽ thay đổi nhanh chóng đến vậy, nhưng đúng ra tôi đã phải nhận thấy điều này khi đọc những bài luận của học sinh. Chúng là ô cửa sổ mở ra một thế giới rộng lớn hơn, những tuyên bố được nêu ra trên bàn ăn, nhai lại trên trang giấy. Đây là một thị trấn theo phe thuận-Cobb ngay từ đầu. Tôi là người ngoài cuộc.

Mitch đứng có chút quá gần. “Cô có lo lắng không, Leah?”

Tôi nghĩ về những gì mà Kyle nói: rằng ai cũng nhận ra được. Tôi lần với lấy tay nắm cửa. “Cảm ơn anh vì đã cho tôi biết,” tôi nói. Tôi quay trở lại lớp học, phớt lờ những học sinh đang cười toe toét, hay cô bé đang nghển cổ hóng xem liệu Hiệu phó Sheldon có còn đang đứng ngoài lớp tôi không - và phỏng đoán xem điều đó có nghĩa là gì.

Tôi tự hỏi anh ta đã cố gắng đến mức nào để xua tan tin đồn. Và rồi tôi tự hỏi liệu có phải anh ta chính là nguồn cơn của chúng. Hay liệu đó chỉ là do tôi luôn mong đợi điều tồi tệ nhất ở con người.

Không một ai trong số chúng tôi đến với nghiệp báo khi còn non nớt, kể cả khi đó là điều mà chúng tôi tự nói với bản thân. Ai ai cũng đều có mục tiêu cho riêng mình, và chúng tôi biết điều đó. Chúng tôi đã từng ngồi lại cùng nhau tại quầy bar: những hàng lan man lạc đề đẫm hơi men về sự bất công của mọi thứ, về những điều tạo nên giá trị cho một tin bài; hoặc về chủ nghĩa duy tâm vốn đã bị chôn vùi từ lâu đang trồi lên trên bề mặt khi lời nói và suy nghĩ của chúng tôi bắt đầu mờ nhạt đi, nhòe nhoẹt. Đó là sợi dây liên kết ràng buộc chúng tôi, hoặc tôi nghĩ vậy. Nhưng ở đó có một ranh giới. Và thật khó để biết ranh giới ấy nằm ở đâu, cho đến khi bạn vượt qua nó.

Câu chuyện là của tôi, nhưng tôi dính líu tới nó quá nhiều. Đó là điều mà Noah đã cảnh báo. “Nó đang chiếm lấy em,” anh nói khi tôi bồn chồn đi lại trong căn hộ nhỏ xíu của mình, làm việc tới tận đêm khuya, đầu óc lúc nào cũng quanh quẩn nghĩ về chuyện đó. Giống như anh ta có thể thấy nó đang trườn lại gần và hủy hoại tôi.

“Gã ta đã làm điều đó, Noah à. Em biết gã. Gã ta đã làm điều đó,” tôi nói.

Anh dừng lại, dán chặt cặp mắt xám lạnh vào mắt tôi, gõ gõ những ngón tay. “Đây là một vụ lớn đấy. Em không được để lộ bất kì sơ hở nào.” Một lời chỉ trích, một lời cảnh báo, một đòn phủ đầu cho những thiếu sót chưa-được-chứng-minh của tôi.

Nhưng đó không phải là điều mà chúng tôi muốn, điều mà chúng tôi đều thừa nhận, vào lúc khuya muộn ở quán bar, trước những ly rượu: lôi sự thật ra ánh sáng. Và cuối cùng thì tôi đã ở đây, tại một vị trí mà tôi có thể thực hiện điều đó.

“Sự thật cuối cùng cũng sẽ lộ ra,” tôi nói. “Sẽ có ai đó bước ra làm chứng nếu em thúc bách họ.” Đây là điều mà tôi đã tin: rằng sự thật sẽ trồi lên trên bề mặt, như những bọt khí trong nổi nước sôi.

Nhưng Noah đã cắt ngang cuộc trò chuyện. “Và nếu họ không thì sao?” Anh lắc đầu, vẻ không bằng lòng hiện rõ qua những nếp nhăn quanh khuôn miệng. “Em không thể trở thành một kẻ tử vì đạo, Leah. Em sẽ bị chịu hậu quả, bị đóng đinh trên cây thập giá.”

“Đó chính xác là định nghĩa của một kẻ tử vì đạo mà, Noah.”

Anh gạt tôi đi với một cái phẩy tay, không còn hứng thú với chuyện bông đùa về ngữ nghĩa, cách mà chúng tôi bóp méo ngôn từ sao cho phù hợp với một cuộc tranh luận, cách mà chúng tôi có thể mài giũa chúng thành một luận điểm và tấn công.

“Em muốn trở thành tin tức hay muốn đưa tin về nó?” Anh hỏi.

Điều tôi thực sự muốn là quay ngược thời gian, trở lại lần đầu tôi nghe thấy tên gã thốt ra từ miệng Paige và ngăn cô ấy lại. Tớ đã gặp một anh chàng. Aaron, chúng tớ đều xuất hiện ở trường vào giờ hành chính với cùng một bài kiểm tra mà cả hai đều trượt. Anh ấy đã nhận ra và nói, “Đừng bắt chước câu chuyện của tôi nhé. Tôi nói là nhà tôi có người mất.” Cô ấy đưa những ngón tay lên che miệng, tủm tỉm, cố nén không cho tiếng cười bật ra.

Đối với tôi, Aaron đã tồn tại trong suy nghĩ nhiều hơn là trong tầm mắt: Tới chỗ Aaron. Ở lại chỗ Aaron. Và rồi, khi gã đã chắc chân hơn trong thế giới của chúng tôi, sự xuất hiện của gã lúc nào cũng có liên hệ tới Paige. Có lẽ đây là chỗ đầu tiên mà tôi đã phạm sai lầm: nhìn Aaron qua cái nhìn của Paige.

Đây cũng chính là khoảng thời gian mà Noah đánh bài chuồn. Em sẽ phá hủy cả sự nghiệp của mình, và vì cái gì chứ? Một bóng ma đã chết.

Ít nhất, tôi đáng ra nên chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chia tay. Có lẽ nếu khi ấy tôi không lún sâu vào câu chuyện đến vậy, hẳn tôi đã thấy nó sắp xảy ra. Thường thì tôi có thể cảm nhận được khoảnh khắc ấy khi mọi thứ thay đổi, khi chuyện bắt đầu xuống dốc, có thể xác định được cột mốc mà từ đó không thể vãn hồi. Và hiển nhiên, đây sẽ là khoảnh khắc đó.

Tôi đã trở nên quá tập trung, quá nghiêm túc, quá nhiệt huyết - tất cả những điều tôi luôn làm, những điều mà anh ta đã thờ ơ không thấy. Cả hai chúng tôi đều phấn đấu cho thứ gì đó lớn lao hơn. Với tôi, đó là sự thật. Nhưng với anh ta, mục tiêu lớn hơn chính là sự nghiệp.

Ngay cả trước khi tôi gặp Noah, đã có một lô một lốc những gã đàn ông, vào buổi hẹn hò thứ ba hoặc thứ tư hoặc thứ mười, thứ mười một, không thể tránh việc chạm tới giới hạn chịu đựng của bản thân. Khi có chuyện gì đó xảy ra, một vài vết nứt, một vài sơ suất, thì Leah kia, người ẩn bên dưới, người đã sống với Emmy trong một mùa hè - người thua kém hơn về độ vững vàng, đáng tin cậy, hay kiên định - sẽ hiện hình, và tôi nhìn thấy sự nhăn nhó trên khuôn mặt của họ, sự bối rối, những mảnh ghép được tái sắp xếp, tái phân loại. Khoảng cách sẽ bắt đầu lớn dần giữa chúng tôi, và tôi sẽ thấy nó sắp đến. Đôi khi, nếu tôi đang cảm thấy đặc biệt khổ dâm, tôi sẽ chia tay họ ngay lúc đó, vào cuối buổi hẹn. Nhưng phần lớn thời gian tôi lờ đi, quan sát nó diễn ra, chờ đợi.

Tôi không tài nào nhìn đi chỗ khác được. Như thể tôi có thể xác định chính xác ngày tàn của mình, lần nào cũng vậy. Như thể tôi là một người nào đó khác, nhìn vào: Cô ta đây rồi, Leah Stevens, hoàn toàn không phải là người mà họ nghĩ. Nhận thấy anh ta đang rút lui không? Thay đổi chủ đề? Liếc nhìn qua vai anh ta ? Có đó chút sung sướng tồn tại cùng với sự nản lòng, bởi việc này tôi có thể lý giải được.

Nhưng câu chuyện đã cướp trọn sự chú ý của tôi, khiến tôi mù lòa trước tất cả mọi điều sẽ xảy đến sau đó: Noah bỏ tôi, sếp Logan của tôi sa thải tôi, và Paige yêu cầu tòa ban án lệnh cách ly đó lên tôi. Tất cả chỉ vì họ nghĩ rằng tôi đã bị ám ảnh - ám ảnh với gã.

Chuông báo hiệu hết giờ vang lên, tôi thu dọn đồ đạc của mình. Tôi muốn đọc những bài luận, xem liệu có ai đang cố nói với tôi điều gì không. Xem liệu tôi có thể khám phá ra chút sự thật nào ẩn sau những lời đồn đại.

Ai đó gõ lên cánh cửa lớp đang mở. Là Theo, đang đứng ở ngưỡng cửa vẫy một mẫu đơn màu xanh. “Em chào cô,” cậu ta nói. “Thầy Sheldon nói rằng em có thể chọn bị kỉ luật luôn trong hôm nay?” Cậu ta lên giọng ở cuối câu, như thể đang xin phép, nhưng đã tự mình bước vào trong. Cậu ta nói rằng thầy Sheldon đã cho phép cậu ta làm vậy. “Em chỉ muốn giải quyết cho xong chuyện này,” cậu ta thêm vào.

Và tôi cũng thế. Có giáo viên ngoài hành lang, học sinh trò chuyện, cửa mở. Tôi nhìn đồng hồ. “Được, em vào đi.”

Cậu ta bước vào, sau đó nấn ná lại gần bàn tôi, đổi chân qua lại cho tới khi tôi ngước nhìn lên. “Cô có muốn em làm gì không ạ?” Cậu ta hỏi. “Một số giáo viên sẽ yêu cầu dọn phòng.”

Ý nghĩ về việc Theo Burton lục lọi bất cứ thứ kì ở đây làm tôi không thoải mái. “Em có việc gì cần làm không?”

Cậu ta chìa ra một cuốn vở gáy xoắn. “Có ạ, nhưng là cho môn Lịch sử.”

Kate Turner ngó vào, thấy tôi đang kẹt chuyện với học sinh, liền nói, “Tôi sẽ gặp lại cô sau nhé,” rồi sau đó rời đi.

Và cứ như vậy, hành lang lại yên ắng một cách lạ thường. Tòa nhà trở nên trống rỗng và buồn tẻ mới nhanh chóng làm sao.

“Cứ ngồi xuống đi,” tôi nói.

Tôi lại nhìn đồng hồ. Tôi ghét quy định này - đám học sinh nợ bạn thời gian, trong khi thực tế thì chúng chỉ đang nẫng thêm thời gian của bạn.

Theo ngồi vào bàn của mình ở phía bên kia phòng, nhưng giọng cậu ta truyền đến, cảm giác quá gần. “Những điều họ nói có đúng không ạ?” Cậu ta hỏi. “Về cô và huấn luyện viên Cobb ấy?”

Tôi cân nhắc việc lờ cậu ta đi. Cân nhắc hệ quả của sự im lặng. Cách một câu không ý kiến có thể bị xuyên tạc thành một tin bài. “Cô không biết họ đang nói gì,” tôi đáp, “nhưng cô dám cá rằng nó không đúng.”

Tôi không nhìn lên từ màn hình máy tính khi nói điều đó, và cậu ta không đáp lại. Nhưng tôi có thể cảm nhận được điện tích trong không khí. Nghe thấy tiếng bút chì của cậu ta gõ lên mặt bàn, tiếng xé giấy chậm rãi. Cậu ta vo tròn mẩu giấy lại, ném nó vào sọt rác. Một điều gì đó mà cậu ta muốn tôi chú ý tới.

Tôi thu dọn đồ đạc sớm vài phút, nhưng cậu ta không di chuyển. Tôi hắng giọng, và cuối cùng cậu ta cũng nhìn lên. “Đến lúc rời đi rồi,” tôi nói.

“Em có thể nốt cái này…” Cậu ta chỉ tay về phía cuốn vở của mình, ngụ ý rằng đang dở tay làm một việc gì đó.

Tôi lắc đầu. “Cô phải đến một nơi. Đi thôi.”

Tôi bước ra ngoài hành lang khi cậu ta đứng lên, giữ tay mình trên cửa. Cậu ta đứng chờ cạnh tôi trên hành lang vắng tanh khi tôi khóa cửa, cư xử như thể chúng tôi sẽ rời đi cùng nhau.

Có máy quay, tôi tự nhắc mình. Chí ít thì đó là điều mà chúng tôi đã nói với học sinh, và tôi hy vọng là nó đúng.

Cậu ta tiến một bước về phía tiền sảnh, và tôi phải theo sau. Chắc chắn sẽ có người trong văn phòng trường. Tôi rút điện thoại ra, lướt xem lịch sử cuộc gọi, vờ như bước đi có mục đích, không để ý tới thằng nhóc bên cạnh.

Tôi dừng lại ở lối cửa sau dẫn vào văn phòng trường, cắt ngang qua sảnh, nơi chỉ có cán bộ giáo viên mới được phép vào. Muốn vào lối này cần có chìa khóa, trái ngược với những cánh cửa kính hướng ra mặt trước. Tôi cảm thấy Theo ở đằng sau mình khi rút chìa khóa ra. “Mai gặp lại nhé, Theo,” tôi nói, gần như đuổi khéo cậu ta. Cậu ta bước dọc theo hành lang, đi xa dần.

Và rồi, tôi nghe thấy tiếng cậu ta vọng lại cùng lúc cánh cửa bật mở. “Tạm biệt nhé, cô Leah,” cậu ta gọi với lại.

Tôi vờ như không nghe thấy.

Khi đã vào bên trong một cách an toàn, tôi tựa lưng lên cánh cửa đóng chặt, nghe thấy tiếng Mitch nói chuyện điện thoại trong văn phòng anh ta ở phía bên phải tôi. Tôi đứng ngoài cửa một lúc để anh ta nhìn thấy mình. Khi ánh mắt của anh ta hướng lên ngưỡng cửa, tôi ra hiệu ngụ ý rằng mình đang về. Anh ta cau mày, hẳn đang tự hỏi vì sao tôi lại nói điều đó với anh ta. Tôi có ý gì khi làm vậy. Anh ta giơ một ngón tay lên, yêu cầu tôi chờ.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, anh ta ngả lưng lên ghế. “Có chuyện gì vậy?” Mitch hỏi.

“Không có gì. Này, anh có nói với Theo Burton rằng em ấy có thể chọn bị kỉ luật luôn hôm nay với tôi không?”

Ghế anh ta đung đưa qua lại. “Gì cơ? À phải, em ấy đã hỏi tôi rằng liệu em ấy có thể giải quyết chuyện đó trong hôm nay không, vì em ấy không có ai chở về vào những ngày còn lại trong tuần. Tôi đã nói là được, miễn là cô đồng ý.” Anh ta nhìn tôi một lượt. “Chuyện đó không ổn sao?”

Tôi lắc đầu. “Không, ổn mà. Chỉ là tôi bị bối rối. Không đoán được em ấy sẽ đến, vậy thôi.”

Anh ta gật đầu, nhìn xuống bàn làm việc của mình. “Cho tôi một giây, tôi sẽ đi ra cùng cô.”

“Chắc chắn rồi,” tôi đáp, dựa vào bức tường bên ngoài văn phòng anh ta, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Khi chúng tôi bước ra bãi đậu xe, Theo Burton đang ngồi trên băng ghế đá ở phía trước, như thể đang chờ người đến đón.

Như thể đang chờ sẵn. “Tạm biệt, thầy Sheldon, cô Stevens.”

Mitch giơ tay chào. “Hẹn gặp em vào ngày mai, Burton. Và cố gắng hết sức để đến đúng giờ nhé.” Và cậu ta cười toe toét, như thể tất cả chỉ là một trò đùa.

Tôi để Mitch hộ tống mình ra xe. “Muốn đi ăn không?” Anh ta hỏi. Tôi không ngạc nhiên khi anh ta đề cập đến chuyện đó thản nhiên tới vậy.

Tôi hình dung ra chính mình nằm trên mép hồ, máu thấm xuống khoảnh đất xung quanh. Tưởng tượng ra cảnh Kyle nói với những cảnh sát khác, Sống một mình, không phải người ở đây - và tôi nói, “Ngay bây giờ thì không được, Mitch ạ. Với mọi thứ đang xảy ra.”

“Được rồi, Leah.” Anh ta đáp, lùi lại một bước, và tôi bước vào trong xe. “Vậy, lần khác nhé.” Anh ta vẫy chào lần nữa khi tôi nổ máy.

Tôi thấy hình dáng của Theo Burton trong gương chiếu hậu, mắt cậu ta nhìn vào mắt tôi, không rời.

Tôi chuyển xe sang chế độ lái và giữ vững tay vô lăng, thuyết phục bản thân không nhìn lại.

Tôi thấy điều đó trong mọi thứ. Mối đe dọa và sự uy hiếp. Bạo lực tiềm tàng. Có lẽ là tôi đã nghĩ quá nhiều, hoặc đã có kinh nghiệm.

Nhưng có lẽ, đôi khi tôi lo lắng, những sự nguy hiểm không thật sự tồn tại.

Có lẽ mọi sự chỉ là do cách nhìn của tôi mà thôi, khi tất cả thực ra đều bình thường và ổn thỏa, và cậu bé đó chỉ là một cậu bé đi học muộn, đang chờ xe về nhà; và Emmy đang ở đâu đó với bạn trai cô ấy, quên gọi điện về; và tôi đang bắt đầu lại cuộc đời, và đây chỉ là những gì thường diễn ra trong quá trình chuyển đổi chậm chạp khi ta trở thành một ai khác.

« Lùi
Tiến »