Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1277 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

Khi Rebecca quay lại dọn dẹp các ngăn kéo tủ bếp, tôi lục tung đồ dùng học tập của mình, tìm kiếm những bài viết nhật kí. Tôi đã suy ngẫm lại mọi điều mà Theo đã viết hoặc nói với tôi. Những lời qua điện thoại, những lời nhắn nhủ mơ hồ đầy đe dọa trong các email. Cô có bao giờ tự hỏi rằng liệu có ai khác nhìn thấy mình chưa? Cậu ta đã viết như thế.

Và bây giờ tôi tự hỏi mình đã hiểu sai điều gì khác, được lọc qua một con người khác hoặc một bối cảnh khác. Tôi lật qua nhật kí của Theo, đến bài cậu ta đã viết trong vài tuần trước khi Bethany được tìm thấy ở ven hồ. Tôi đọc lại những câu từ ấy một lần nữa, như tôi đã đọc cho Kyle trước đó:

Cậu bé nhìn thấy cô ta, và cậu biết điều cô ta đã làm.

Cậu bé hình dung ra từng đống tay chân vặn vẹo, nhuốm đỏ.

Nếu cậu ta không nói về một con người tưởng tượng thì sao? Khi đó tôi đã thoáng nghĩ rằng mục nhật kí này của cậu ta đang nói về tôi, nghĩ rằng cậu ta đang ám chỉ cậu ta biết về quá khứ của tôi - bởi lẽ tôi đã chủ tâm tìm kiếm điều đó. Tôi đã chờ đợi điều đó. Tưởng tượng cậu ta có thể đang nói về điều tồi tệ mà mọi người nghĩ rằng tôi đã làm: nói dối trong một tin bài dẫn đến cái chết của Aaron Hampton. Nhưng nếu cậu ta đang nói về một chuyện khác thì sao?

Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu ta đang cố gắng nói với tôi điều gì đó ngay lúc ấy? Tôi cần cậu ta giải thích. Chắc chắn cậu ta đang sử dụng máy tính ngay bây giờ.

Tôi đang lắng nghe đây, tôi viết thư phản hồi.

Máy tính kêu “ting” một tiếng đáp lại.

Gặp tôi ba mươi phút nữa.

Tôi nhìn Rebecca, nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn màn hình.

Gặp em ở đâu? Tôi gõ.

Tôi chờ. Tôi đợi. Tôi làm mới hòm thư của mình. Mười phút trôi qua, và cậu ta vẫn chưa trả lời. Nếu bây giờ cậu ta vẫn chưa hồi đáp, thì cậu ta sẽ không làm vậy. Còn hai mươi phút nữa.

Tôi túm lấy chùm chìa khóa. “Em sẽ về ngay,” tôi nói.

“Này, chờ đã. Em đi đâu đấy?” Rebecca tiến lại gần hơn một bước, và tôi lo rằng chị ấy sẽ khăng khăng đòi đi cùng tôi.

“Một tiếng thôi, Rebecca,” tôi nói với lại khi bước qua cửa. “Em sẽ trở lại.” Tôi lao ra khỏi cửa như tên bắn, sải bước đến xe hơi của mình, và hy vọng đó là sự thật.

Nếu đúng như những gì cậu ta nói, thì cùng lắm cũng chỉ có một vài nơi. Tôi biết nơi cậu ta sống, và tôi biết nơi người đàn ông trong chiếc xe được tìm thấy.

Mười phút sau, tôi tấp vào bãi đậu xe vắng vẻ trước quán rượu Lakeside. Đèn bên trong đã tắt, còn lâu mới đến ca trưa, lá cờ phấp phới trên đỉnh cột. Tôi đi vòng ra phía sau, đến con dốc đầy sỏi, nơi họ đã cẩu xe của Emmy lên khỏi mặt hồ.

Tôi giẫm phải một vũng bùn đọng, gió lạnh thổi phần phật trên mặt nước, và tôi ước mình đã nhớ mang áo khoác theo. Tôi chỉ có một mình. Tôi kiểm tra đồng hồ, đứng ở mép nước và soi kĩ những cái cây xung quanh.

“Em đoán đã đủ gần.” Giọng cậu ta truyền đến từ dưới hồ, và tôi bước lại gần hàng cây. Tôi đặt tay lên thân cây gần nhất để giữ mình ổn định, và nhìn thấy cậu ta đang ngồi trên một khúc gỗ bị đốn, gần mực nước cạnh khúc quanh. Cậu ta mặc áo nâu, quần thể thao tối màu, đi giày thể thao lấm tấm bùn. Nếu cậu ta không cất tiếng, có thể tôi đã bỏ qua cậu ta - nhìn thẳng xuyên qua cậu ta.

“Chúng ta đang làm gì ở đây vậy, Theo?” Tôi lên tiếng.

Cậu ta nghiêng đầu sang bên. “Thật kỳ lạ khi cô không nhớ đấy. Em có thể thề đó là cô…”

“Đó là cô,” tôi nói. Tôi tiến lại gần cậu ta, xoa xoa hai bên cánh tay.

“Cô gái đêm đó. Cô gái đã kéo cái xác xuống hồ…” Tôi hít mạnh vào một hơi. “Em đã nhìn thấy ư?”

“Em đã thấy nhiều thứ lắm,” cậu ta trả lời.

“Em không nói với ai à?”

Lúc này, cậu ta đứng dậy, và tôi nhớ cậu ta cao hơn tôi rất nhiều. “Không,” cậu ta đáp. “Em không biết. Em không biết người đàn ông đó. Em nghĩ có lẽ anh ta đã làm gì đó với cô gái trước. Có lẽ anh ta xứng đáng bị như vậy. Không phải việc của em mà, đúng không? Cả hai cô gái đều nhỏ con hơn anh ta rất nhiều.” Cậu ta săm soi tôi lần nữa.

“Hai cô gái? Nhiều hơn một sao?” Và tôi có một tia hy vọng tệ hại, ngay cả khi cậu ta đang nói với tôi điều này. Emmy. Có lẽ cậu ta đã thấy cô ấy.

“Ban đầu thì không. Đầu tiên chỉ có một thôi.”

“Cô ấy trông như thế nào?”

“Chà, như em đã nói, cô gái kéo xác, nhìn у hệt cô.”

“Không phải cô,” tôi vội thanh minh.

“Cô có chắc không?” Cậu ta hỏi, môi mỏng lại khi cười.

Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt.

“Chuyện xảy ra khi nào, Theo?” Không thấy cậu ta trả lời, tôi tiếp tục, “Em không nghĩ rằng em nợ cô ít nhất là điều đó sao?” Nhưng tôi biết mình không nên những tưởng rằng thế giới này công bằng, rằng với mọi thứ cho đi ta đều sẽ nhận lại được gì đó. Cậu ta bật cười. “Nhân tiện, không có máy quay trong thư viện đâu,” cậu ta nói. “Nhiều nhất thì cô cũng chỉ có thể lấy được địa chỉ IP mà thôi. Mà chuyện này thì ai chẳng làm được, giáo viên, học sinh hay một nhân viên nào đó của nhà trường. Bao gồm cả huấn luyện viên Cobb.”

“Làm sao em biết điều đó?”

“Chúa ơi, cô có biết tí gì về những chuyện xảy ra trong thư viện sau giờ học không?” Cậu ta bật cười lần nữa. “Không, em chắc chắn là không có máy quay.”

“Cô có số điện thoại,” tôi nói. “Của chiếc điện thoại trả trước. Và cô biết đó là em.”

Cậu ta khẽ nghiêng đầu. Không xác nhận, cũng chẳng phủ nhận. “Cô chẳng có gì cả,” cậu ta đáp.

Tôi quay người, rời đi. Tôi sẽ không đi đến đâu cả, nhưng tôi sẽ không mắc nợ Theo Burton.

“Đó là một đêm thứ Hai,” cậu ta gọi với theo tôi, và tôi khựng lại. “Hoặc sáng thứ Ba. Vài tuần trước, có thể là một tháng. Em không thể nhớ được chính xác. Khi đó em đang trên đường về nhà từ toa moóc của JT. Cắt ngay qua chỗ cô, cô biết đấy. Em thích đi dạo xuyên qua khu rừng. Chẳng có ai để ý cả.” Tôi quay lại đối diện với cậu ta và thấy cậu ta đang mỉm cười. Tôi bám theo cô, Leah. Tôi quan sát. “Dù sao đi nữa, thì em đã thấy cô gái đó, xốc nách anh ta, trong khu rừng khi em đang trên đường về nhà. Em theo chân họ đến đây. Tay chân anh ta vặn vẹo hết cả, và đằng trước áo anh ta được bao phủ bởi màu đỏ. Em biết anh ta đã chết. Anh ta đã chết từ trước rồi.”

“Em đã không làm gì cả sao?”

“Mạo hiểm mạng sống của chính mình ư? Dù sao thì, cô gái ấy dường như đang chờ đợi một điều gì đó. Và đó là lúc chiếc xe đỗ lại.” Cậu ta chỉ về phía con dốc lát sỏi đằng sau chúng tôi, nơi tôi đã đợi cậu ta lúc trước, như thể tôi đã biết tất cả những chuyện này rồi. “Và khi ấy là lúc cô gái còn lại bước ra, và cô ta trông vô cùng hoảng sợ. Ý em là, em rất ngạc nhiên rằng không ai nghe thấy bọn họ - em đã vô cùng chắc chắn rằng cô ta sẽ gọi cảnh sát.”

Gió thổi trên mặt nước, da tôi tê dại. Tôi cảm thấy lạnh toát, một cái lạnh tột cùng. “Cô gái còn lại thì sao, trông như thế nào?”

“Nhỏ bé, tóc ngắn, gầy gò. Nhưng khi ấy tối trời.”

Cô ta đã nói gì, Theo? Khi đang hoảng loạn, cô ta đã nói gì?” Tôi cần biết liệu cảnh sát có đúng về Emmy không. Rằng cô ấy không phải nạn nhân mà là hung thủ. Hay liệu cô ấy chỉ đơn thuần sảy chân đến quá gần với nguy hiểm, không nhận ra điều gì đang lẩn khuất bên trong. Những lá thư ngập tràn sự giận dữ mà tôi đã tìm thấy ở chỗ Bethany, một cơn thịnh nộ ẩn giấu, không được gửi đi, mưng mủ suốt những năm dài. Tôi thật sự muốn tin rằng tôi không bị cô ấy che mắt. “Em không nhớ. Em không thực sự chú ý đến cô gái đó.” Điều này ám chỉ rằng cậu ta đã chăm chú quan sát Bethany. Cô gái có thể là tôi. “Như em đã nói, cô gái ấy có hơi hoảng loạn, nhưng cô gái kia, rất bình tĩnh. Cô ấy nói rằng, Anh ta xuất hiện ở chỗ tao, yêu cầu thêm nữa. Anh ta cần được tống tiễn. Mày biết là anh ta xứng đáng mà. Chúng ta phải làm điều này thôi.” Cậu ta liếm môi. “Em đã cố gắng tới gần hơn để nghe. Nhưng em nghĩ họ đã nghe thấy em, bởi lẽ cả hai bọn họ đều ngừng nói chuyện - và sau đó em rời đi. Em không biết chuyện gì đã xảy ra tiếp theo. Nhưng em đoán họ đã đặt anh ta vào xe, có phải vậy không?” Cậu ta cứ tiếp tục nói từ họ, như thể cậu ta có ý gì đó khác - rằng đó thực sự là tôi.

“Được rồi,” tôi nói. Tôi không thể tự mình nói cảm ơn cậu ta.

“Cô Leah? Chuyện này chỉ có cô và em biết thôi nhé.” Một lời hứa, hay một lời đe dọa, rằng cậu ta sẽ không nói điều tương tự với cảnh sát. Rằng giờ đây tôi là người bạn tâm giao duy nhất của cậu ta, và ngược lại. “Em nói điều này với cô chỉ vì chúng ta giống nhau thôi, em có thể nhìn thấy điều đó.”

Cậu ta làm tôi sởn gai ốc, nhưng trong những lời nói ấy có chứa một chút sự thật. Cả hai chúng tôi đều bị điều này thu hút, dù vì những lý do khác nhau. Mỗi người trong chúng tôi chỉ nhìn thấy một mảnh của bức ghép, để câu chuyện tự lấp đầy xung quanh mảnh duy nhất đó.

Bethany và tôi không giống hệt nhau, nhưng trong bóng tối… Theo đã thấy những gì cậu ta muốn thấy.

Đã có một vài chuỗi sự kiện khác nhau, phụ thuộc vào người bạn hỏi lúc đầu. Với Theo, tôi là nghi phạm. Với Izzy, đó là Theo. Với cảnh sát, là người đàn ông mang tên Davis Cobb. Và bây giờ, với tôi, có một đầu mối khác. Chúng ta nhồi nhét các mảnh ghép cho đến khi chúng khớp với những gì chúng ta nghĩ rằng mình biết.

Chất vấn các nhân chứng, và họ sẽ nói: Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Họ nhớ sai.

Họ vần vò những miếng ghép, để tâm trí mình lấp đầy phần còn lại. Chúng ta thèm khát một chuỗi quan hệ nhân quả hợp lý, có mở đầu, khúc giữa và kết thúc.

Theo đã trao cho tôi một thứ: Bethany Jarvitz kéo lê xác của James Finley xuyên qua khu rừng. Không phải là một nạn nhân vô tội. Hoàn toàn không phải là một nạn nhân.

Kẻ xấu, kẻ mà chúng ta chỉ có thể hình dung ra đằng sau lớp mặt nạ, trong bóng tối - lúc nào cũng ở gần hơn những gì ta tưởng tượng. Một người đàn ông sống trong cùng một căn hộ. Một vị giáo sư đứng trước mặt lớp của bạn. Từng có một thời, với một số người, khi khoảng cách còn gần hơn nữa - một sự khuấy động lạ lẫm, một tia lửa lóe lên, giống như tôi đã hình dung bên trong Theo. Tôi cố nhớ lại tuổi đó, khoảnh khắc đó. Quay về khoảng thời gian đó trong đời, khi tôi nhìn thấy lần đầu tiên. Khi chúng ta đùa giỡn với hiểm nguy và những kẻ xa lạ. Khi chúng ta kiểm tra giới hạn của chính mình, nơi hoang dã vẫy gọi chúng ta. Khi chúng ta mời gọi nó đến gần hơn, để xem bản thân có thể lại gần đến mức nào. Chúng ta vượt qua lằn ranh để tìm kiếm nó.

Và sau đó, đối với phần lớn mọi người, hiểm nguy trở thành một thứ gì đó khác, tách biệt và vô phương tiếp cận. Một con quái vật.

Nhưng sẽ có khoảnh khắc đầu tiên, trước khi chúng ta phân loại và lưu trữ nó, khi nó vẫn chưa vô phương tiếp cận. Khi nó khẽ lướt qua và bạn phải quyết định.

Theo, quan sát người phụ nữ mà cậu ta nghĩ là tôi, kéo lê một người đàn ông đẫm máu. Quan sát và quan sát.

Tôi loạng choạng trở về nhà trong trạng thái bàng hoàng. Các thông tin tự sắp xếp lại. Bethany đã kéo lê xác James Finley đến quán rượu Lakeside xuyên qua khu rừng, nơi họ đã phi tang thi thể gã trong xe hơi của Emmy. Và sau đó thì sao? Emmy đã biến mất, còn Bethany thì được phát hiện, gần như đã chết.

Tôi thở nặng nhọc khi trượt mở cửa kính - cảm thấy mọi thứ quá rõ rệt, quá sắc nét. Tôi đã có câu trả lời, thế nhưng tôi thật sự có gì kia chứ? Một nhân chứng không đáng tin cậy. Một nhân chứng không đáng tin cậy đã tin rằng thủ phạm là tôi. Mọi thứ lại vòng trở lại nơi tôi.

“Leah?” Rebecca đặt tay lên cánh tay tôi, ám chỉ chị ấy đã gọi tên tôi một lần. “Em có ổn không?” Chị ấy dẫn tôi đến một cái ghế cạnh bàn. “Ngồi xuống nào,” chị ấy nói, và đặt những ngón tay của mình lên hõm cổ tôi như thể bắt mạch cho tôi.

Tôi muốn đắm mình vào chị ấy, vào bác sĩ Rebecca, người có khả năng giúp đỡ những kẻ có thể được cứu rỗi. “Rebecca?” Tôi nói, và tôi đang yêu cầu một điều gì đó từ chị ấy. Lần này là thật.

“Chuyện gì đã xảy ra với em vậy?” Chị ấy hỏi.

Tôi có thể kể cho chị ấy. Chị ấy là chị gái của tôi, và chúng tôi chỉ có một mình trong rừng, các ngón tay chị ấy đặt trên điểm mạch của tôi, nơi dễ bị tổn thương nhất. “Em đã viết một bài báo,” tôi kể. “Em đã viết một bài báo về một cô gái đã tự sát, và ám chỉ một vị giáo sư có dính líu đến cái chết của cô ấy.”

Chị ấy không nói không rằng kéo một cái ghế ra, ngồi đối diện với tôi. Và tôi kể cho chị ấy toàn bộ sự việc.

“Vậy thì, Aaron đã tự sát sau khi tin bài được đăng lên báo,” chị ấy nói - những lời đầu tiên tuôn ra từ miệng chị ấy kể từ khi tôi bắt đầu.

“Đúng.”

“Aaron đã tự sát, và tòa soạn phát hiện ra rằng em không thể chứng minh tuyên bố đó của mình. Rằng em đã bịa ra chuyện ấy. Rằng không có nguồn tin nào có thể trụ chống cho nó.”

“Đó là những gì họ nghĩ.”

“Em có thể bị buộc tội không?”

“Chuyện hơi rắc rối. Tòa soạn sẽ không nói đó là lý do em bị sa thải - thực ra, họ sẽ tuyệt đối không nói rằng em bị sa thải. Và, ý em là, có mối liên hệ giữa Aaron và cô gái ấy, nếu họ thực sự muốn chơi trò đó. Những viên thuốc là của gã. Em có thể đặt cược bất cứ thứ gì vào điều này. Em biết gã là người như thế nào, Rebecca. Gã không phải là một người tốt. Chẳng ai muốn chuyện đó lộ ra ngoài cả.”

“Vậy vấn đề là gì?”

“Paige. Paige là vấn đề. Cô ấy có thể đệ đơn kiện em lên tòa án dân sự, về cơ bản là cướp đi mọi thứ của em, vĩnh viễn hủy hoại thanh danh của em. Không phải là cô ấy cần làm vậy, bản thân cô ấy có rất nhiều tiền. Nhưng cô ấy có thể. Cô ấy đã yêu cầu tòa ban một án lệnh cách ly lên em”

“Một án lệnh cách ly?”

“Em đã cố gắng cảnh báo cô ấy. Một lần rồi lại thêm lần nữa, em đã nói cho cô ấy biết. Em đã nói với cô ấy rằng em sẽ cho in bài báo này, và cô ấy đã xuyên tạc mọi thứ, rằng em đã tấn công cô ấy bằng ngôn từ, rằng em đang theo dõi cô ấy…”

Lông mày Rebecca nhíu lại. “Một bước nhảy khá lớn đấy, từ gọi điện đến theo dõi.”

“Khi không thấy cô ấy nghe điện thoại, em đã tới nhà cô ấy.”

“Chúa ơi, Leah.”

“Em biết. Em biết. Nhưng là Paige mà.”

Paige, người luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp ở người khác. Người nhìn thấy sự tốt đẹp trong tôi. Là cô ấy đã thay đổi, hay là tôi - tôi không còn chắc nữa.

“Em chắc chắn đó là gã chứ?” Rebecca hỏi, và tôi không chần chừ, đáp có, như tôi vẫn thường làm. Sẽ là chí tử nếu để bản thân nghi ngờ ở giai đoạn này. Góc tối tăm nhất, nơi một khi ta rơi vào thì sẽ không còn đường nào thoát ra.

“Làm sao em chắc chắn như vậy?”

Tôi không thể kể cho chị ấy phần này, giống như tôi đã kể với Emmy. Rebecca không đi đâu cả. Chị ấy không phải là một bí mật. Chị ấy có ràng buộc với tất cả những người khác trong cuộc đời tôi. Và không phải tôi xấu hổ vì những gì đã xảy ra. Không còn nữa. Tôi xấu hổ vì đã để mặc nó.

Sự thật thuộc về ai? Hồi ấy, tôi đã nghĩ rằng nó thuộc về tôi. Rằng chỉ cần tôi biết là đủ. Tôi không nói với Paige. Ngôn từ đã sục sôi trên bề mặt, và tôi đã cố kìm nén chúng trở lại. Bạn trai cậu - Aaron - anh ta -

Không nói với cảnh sát, ngay cả khi đó là điều tôi sẽ bảo người khác làm. Tôi không muốn bị phơi bày, bị lôi vào một vụ án kiểu anh ta nói, cô ta nói, trường hợp khó được tòa xét duyệt nhất, theo kinh nghiệm của mình. Gã đã cố giết tôi. Tôi không bao giờ nói ra điều đó. Và tôi đã để Paige lại với gã, không màng đến nguy hiểm. Lờ đi, để họ kết hôn, sinh một đứa con.

Và bởi tôi đã không báo cảnh sát, nên suy cho cùng, tôi phải chịu trách nhiệm cho tất cả những gì xảy ra sau đó. Không thể có chuyện gã để tám năm trôi qua trước khi thử lại. Gã không thể thực hiện bước nhảy vọt nào trơn tru đến thế. Chắc chắn có nhiều hơn nữa những nạn nhân như chúng tôi. Và đây là phần khiến tôi hổ thẹn: rằng có thể đã có ít đi một hình vuông trên khung lưới trong bài báo đó, nếu tôi đã làm điều gì đó nhiều năm về trước. Đây chính là sự sửa chữa lỗi lầm của tôi.

“Em biết gã, Rebecca. Em biết gã là người như thế nào. Và cả những điều gã làm.”

Rebecca hẳn đã cảm nhận được điều gì đó trong sự im lặng, điều gì đó mà con người ta không thể quay trở lại một khi đã chạm đến nó. “Vậy,” chị ấy nói, cắt đứt dòng hội thoại, nhìn sang hướng khác, để chúng tôi tiếp tục, “vậy là em không thể quay trở lại.”

“Đúng thế, Rebecca. Em thực sự không thể.”

Chị ấy nhìn quanh căn nhà lần nữa, tỏ vẻ khó chịu với những hạt bụi còn sót lại trong ánh nắng. “Ý chị là, nơi này cũng có một vẻ gì đó duyên dáng và hấp dẫn. Chị đoán là thiên nhiên.”

Tôi bật cười, một âm thanh khổ sở, và Rebecca cũng cười theo.

“Vả lại,” chị ấy thêm vào. “Chị sẽ làm bất cứ điều gì để có được từng này diện tích.”


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »