Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

“Cô có phải cô gái mà tôi đã gặp ở bệnh viện không?”

“Xin chào?” Tôi nói lại lần nữa, lúng túng bởi giọng nói lạ lẫm ở đầu dây bên kia, số máy lạ hiện lên trên màn hình, vào sáng sớm Chủ nhật.

“Cô từng đến thăm bệnh một lần.”

Tôi vắt óc suy nghĩ, cố gắng nhớ lại tên của người phụ nữ đó. Mái tóc bạc, đôi dép đi trong nhà loang lổ máu, người phụ nữ canh thức chờ đợi. “Martha?” Tôi hỏi.

“Họ đang ngắt thiết bị duy trì sự sống. Không có hoạt động của não bộ. Tôi nghĩ cô nên biết điều đó. Có lẽ cô sẽ muốn ở đây.”

Bethany Jarvitz sắp chết. Trừ việc, điều đó không hoàn toàn đúng. Cô ta đã chết kể từ ngày được tìm thấy trên bờ hồ. Chỉ là cô ta mất nhiều thời gian hơn để làm việc đó mà thôi.

Sẽ chẳng có kì sau nào trên các mặt báo. Không phải với một cô gái như thế này, ở một nơi như thế này, quá lâu kể từ khi sự việc xảy ra.

Cô ta sẽ chết trong một bệnh viện, được giám sát và điều trị. Không có gì đáng được đưa lên báo. Mà nếu như cô ta có mất máu đến chết bên bờ hồ ngay lúc ấy, thì chuyện đó cũng sẽ không xảy ra.

“Tôi không đến được,” tôi thì thầm. Tôi không thể ở cạnh cô ta khi cảnh sát và bác sĩ đang đứng đợi xung quanh. Một lần nữa liên hệ chúng tôi với nhau. Không phải với những gì Theo biết và những gì cậu ta có thể nói.

“Không ai đến hết,” Martha nói, và liên lạc bị cắt đứt.

Tôi đã làm bà ấy cùng những người khác thất vọng. Tôi không phải là cô gái như bà ấy nghĩ. Tôi ngồi bên bàn bếp trống trơn, thầm cầu nguyện cho Bethany Jarvitz, điều mà tôi đã không làm từ rất lâu rồi, khi cha rời bỏ chúng tôi. Tôi cầu nguyện cho tất cả bọn họ, những người lặng lẽ bị bỏ qua, những người mà câu chuyện của họ sẽ không bao giờ được lắng nghe, những người ra đi mà không có ai ở đó để dõi theo họ.

Rebecca rời đi vào tối Chủ nhật vì công việc. Tôi có thể nhìn thấy trên gương mặt chị ấy, rằng chị ấy đang cân nhắc đến chuyện ở lại. Rằng chị ấy có thể cảm nhận được gì đó đang được trù tính ở đây, bên dưới lớp da của tôi, và tôi cố giấu chị ấy điều đó. “Em sẽ về nhà vào kì nghỉ lễ chứ?” Chị ấy hỏi, bằng chứng là tôi sẽ ổn từ bây giờ đến khi ấy.

“Vâng,” tôi đáp. Sau khi chị ấy rời đi, tôi biết mình phải làm gì. Tôi gọi đến đường dây nóng ở trường, để lại lời nhắn rằng tôi sẽ sử dụng một số ngày nghỉ ốm cộng dồn, và chuẩn bị một giáo viên thay thế cho hai ngày tiếp theo.

Tôi phải chịu trách nhiệm với nhiều thứ. Nhưng tôi sẽ không ở tù vì chuyện tôi không làm.

Mọi mối quan hệ đều được chia thành ba loại, Emmy đã nói trong lúc gác chân lên đi văng, làn sương mù vodka tan dần. Và cô ấy đã giải thích điều đó cho tôi theo cách đơn giản, thẳng thắn ấy.

Chọn bất cứ ai cậu biết. Giả sử cậu biết là họ đã giết ai đó. Họ gọi cho cậu và họ thú tội Cậu sẽ, A, gọi cảnh sát. B, không làm gì cả. Hay C, giúp họ chôn xác.

Giờ đây tôi nghĩ về nó, nghĩ về những gì tôi đã nói khi ấy, đầu óc mụ mị, căn phòng nhòe đi, trong căn hộ dưới hầm và cái nóng không thể tránh khỏi khiến mọi thứ như gần hơn.

“Vậy, cậu chọn cái nào, Leah?”

“Cho cậu ư?”

Cô ấy lật người nằm sấp xuống. “Tất nhiên.”

Một bài kiểm tra, ngay cả khi ấy.

“Chẳng đáp án nào trong số đó cả,” tôi đáp. “Cậu không thể trốn tránh sự thật. Cuối cùng nó cũng sẽ tìm được cậu.”

Đây là đức tin của tôi. Rằng sự thật sẽ trồi lên trên bề mặt như những bóng khí trong nồi nước sôi. Rằng nó sẽ lao lên phía trên tựa một thế lực tự nhiên, bùng nổ với một tiếng rít khi chạm tới bề mặt, giống như đã được định sẵn.

“Không phải lúc nào cũng vậy,” cô ấy nói. “Với Aaron thì không.” Đó là lần đầu cô ấy sử dụng tên gã.

“Nếu mình muốn thì sẽ được,” tôi đáp.

Cô ấy ngừng lại, lia mắt sang tôi, như thể đang khẽ chạm vào một điều gì đó ngắn ngủi và thoáng qua. “Được rồi, được rồi, vậy cậu chọn phương án В đúng không? Cậu sẽ không làm gì cả?”

“Không, không phải là không làm gì cả. “ Tôi nằm sấp xuống.

“Tớ sẽ không giấu xác. Nhưng tớ đoán là tớ sẽ che giấu cậu.”

“Cả đời sống dưới tầng hầm nhà cậu hả? Hay một tấm hộ chiếu đề tên giả để đến một quốc gia không có luật dẫn độ?”

“Không, không,” tôi nói. Có gì đó đang hình thành trong tâm trí tôi. Một cách. Một phương án D. “Không, cách để trốn ấy… Là cậu phải bị xóa bỏ.”

“Sao nghe như uyển ngữ của ám sát.”

“Hả. Không, cách tốt nhất để che giấu là giả vờ như cậu chưa từng tồn tại.”

Cô ấy nhướng mày, khóe miệng nhếch lên, và rồi cô ấy phá lên cười, như thể không thể kìm nén lại nữa - và tôi cũng làm tương tự. Bất khả làm sao; lạ lùng làm sao.

Tôi nhìn quanh nhà chúng tôi lần nữa, căn nhà chỉ được thuê dưới tên tôi. Chiếc xe không do cô ấy đứng tên, nên không thể sử dụng nó để lần ra cô ấy. Tôi đã nghe lời khai của nhân chứng - không một ai nhìn thấy cô ấy. Không một ai có thể xác nhận sự tồn tại của cô ấy. Và tôi tự hỏi liệu đây có phải là kế hoạch của cô ấy từ đầu.

Cô ấy sẽ biến mất như thể cô ấy chưa từng tồn tại - và tôi là người duy nhất còn lại gánh chịu mọi hậu quả.

Tôi tránh thu hút sự chú ý. Tôi không muốn có bằng chứng nào về chuyến đi này. Không hóa đơn thẻ tín dụng, dấu vết điện thoại, hay lời khai nhân chứng. Tôi sẽ đi theo phong cách của Emmy để tìm cô ấy.

Không vé máy bay. Chỉ dùng tiền mặt. Không ngụ lại tại những khách sạn tử tế yêu cầu chứng minh thư và một tấm thẻ tín dụng cho những chi phí phát sinh. Để tàng hình, bạn sẽ bị đẩy đến bên rìa xã hội. Bạn sẽ bị đẩy đến những nhà nghỉ chỉ tồn tại để phục vụ nhu cầu tình dục, cùng tất cả những con người đang cố gắng giữ mình tàng hình vì lý do này hay lý do khác. Bạn sẽ bị đẩy đến nước phải kiếm tiền mặt bằng mọi cách có thể, và đổi lại, an toàn chỉ còn là thứ yếu. Khi cảnh sát đến chất vấn những người khác về hành tung của bạn, bạn không thể tin tưởng vào bạn bè mình. Ai đó đã giao nộp Bethany, nhìn thấy khuôn mặt cô ta trên báo. Ai đó biết nơi cô ta đang ở. Tôi đoán là một người bạn. Hầu hết mọi người có quá nhiều thứ đặt trên bàn cược. Con cái, công việc, bạn đời, sự liêm chính của họ. Họ sẽ không nói dối nếu có khả năng bị phát hiện.

Tôi rời đi trước khi mặt trời mọc; tôi đã có kế hoạch ngủ lại trong xe nếu cần, tắm rửa tại các trạm nghỉ trên đường cao tốc, với bạn đồng hành duy nhất là chiếc thùng của Emmy trong cốp xe.

Tôi tắt nguồn điện thoại.

Tôi tưởng tượng Emmy, hay Melissa, hoặc bất kể cô ấy là ai đi chăng nữa, cũng làm như vậy. Không bằng lái, không thẻ tín dụng, vô danh. Rời đi lần nữa - Nên thôi, lại lần nữa, cô ấy đã nói đêm đó khi cô ấy tìm thấy tôi một lần nữa. Nhưng trước tiên, cô ấy đã đến tìm tôi.

Tôi đã cho rằng cô ấy quay lại vì những thứ tôi đang giữ trong cốp xe bây giờ. Chiếc thùng này. Có thứ gì đó bên trong mà tám năm sau cô ấy cần. Cô ấy đã bỏ lại gì đó. Tôi đến nơi lúc chiều muộn - vừa lúc bắt đầu giờ tan làm buổi tối. Tôi ghét lái xe trong thành phố. Ghét từ khi ấy đến bây giờ. Càng ghét hơn khi phố xá tắc nghẽn đến độ những người đi bộ còn nhanh hơn bạn lái xe. Vậy nên tôi đã đậu lại tại một bãi đỗ xe gần Fenway, trả tiền mặt cho nhân viên, và đi đến trạm dừng tàu điện ngầm gần nhất.

Không khí tiết thu trong lành, và vòm trời mang một màu xanh trong vắt lọc lừa. Lạnh, nhưng mùa đông vẫn chưa chuyển mình thức giấc, và mọi người đi bộ trên đường phố trong những chiếc áo khoác bóng bẩy, không cần găng tay, mũ hay khăn quàng cổ. Tôi bước vào dòng người đông đúc, và tôi chợt ước sớm đến mùa đông.

Ở Boston, họ không thực sự làm tốt công tác cảnh báo bạn về mùa đông. Những tấm bưu thiếp mang vẻ tuyệt đẹp của cảnh vật được bao phủ trong tuyết trắng, phố xá vẫn tấp nập người, những làn khói mỏng hữu hình trong tiết trời lạnh giá và những chiếc áo khoác len cùng đôi ủng chống thấm, tất cả đều là một phần của nét duyên dáng, của sức quyến rũ. Họ không nói với bạn rằng hầu hết thời gian, mùa đông là một sự khốn khổ. Đợi xe buýt, đi bộ đến trạm dừng tàu điện ngầm, những tiếng ho khan dai dẳng tràn ngập văn phòng. Nhà vệ sinh và sảnh văn phòng phủ đầy tuyết tan. Và chúng tôi, chầm chậm tan chảy bên trong. Những đôi môi nứt nẻ, những cái mũi đỏ ứng, làn da khô khốc quanh các khớp ngón tay, và cách những chiếc áo len dặm ngứa trên xương quai xanh. Bạn muốn ở trong nhà hơn bất cứ điều gì. Những điều bạn làm để giữ ấm.

Và sau đó là màu xám. Những đám mây bao bọc vòm trời tối đen ở độ cuối thu, và có vẻ cứ như vậy suốt nhiều tuần liên tục, lúc nào cũng sẵn sàng vỡ òa, trở thành tuyết và mưa. Cách cái lạnh dường như lởn vởn trong sương mù, như một lớp ảo ảnh, ngay trên mặt đất. Và tất cả mọi người quấn mình trong tầng tầng lớp lớp quần áo, bởi ai ai cũng đều phải tới một nơi nào đó, hơi thở trắng xóa thoát ra tựa khói sương khi bạn dùng cùi chỏ chen qua ai đó.

Và dường như không một ai để ý đến bạn. Bạn có thể là bất kì ai bên dưới lớp áo phao lông vũ và chiếc khăn quàng cổ trùm kín miệng, mũ kéo xuống che lấy tai và tóc. Một con sói đội lốt cừu. Một con cừu trong lốt sói. Và đây là lý do tại sao, bất kể có bao nhiêu người trên đường, thì số nhân chứng cũng không nhiều lên mà chỉ ít đi bằng cách nào đó. Đó có thể là bất kì ai. Bất kì ai đứng kiễng trên ngón chân của họ, ngó vào qua khung cửa sổ.

Cô có thể miêu tả cho chúng tôi được không? Cảnh sát hỏi.

Áo khoác. Mũ trùm. Không thể cảm giác được chiều rộng hoặc bề ngang cũng như chiều cao bên dưới.

Tôi khao khát sự ẩn danh, có cảm giác rõ ràng rằng lẽ ra mình không nên có mặt ở đây, rằng chính thành phố này đã trục xuất tôi, và nó sẽ không còn chứa chấp sự hiện diện của tôi. Rằng tôi có thể đụng phải Noah, hoặc viên cảnh sát ở góc phố kia chính là Kassidy hay một ai đó mà tôi từng gặp tại hiện trường vụ án. Rằng họ sẽ nhìn thấy tôi và gọi với theo tôi hoặc gọi cho ai đó khác - tên tuổi của tôi trôi nổi khắp thành phố này như thể tôi là thứ mà họ đang tìm kiếm.

Tôi thấy mình ở khu phố cũ của chúng tôi từ tám mùa hè về trước, đứng trước căn hộ cũ của chúng tôi, nơi có vẻ như còn tồi tàn và cũ nát hơn lần cuối cùng tôi nhìn thấy nó.

Tôi có chìa khóa từ chiếc thùng trong túi, với móc khóa dệt màu xanh lá và tím. Không có tiếng ồn rõ rệt nào phát ra từ bên trong. Tôi bước xuống, hai bên cầu thang dần dà thu hẹp lại, và sau đó tôi tra chìa vào ổ trên cánh cửa đen sờn. Nó bị kẹt nửa chừng, và tôi kéo quá mạnh khiến nó tuột ra.

Tôi nghĩ có thể nó đã được thay. Có thể nó là ổ khoá mới. Nhưng chiếc chìa khóa này dường như được làm cho một loại khóa hoàn toàn khác. Tôi lùi lại vỉa hè, nơi những cụm khói bốc lên từ đâu đó bên dưới lòng đất. Cố gắng hình dung ra cô gái sẽ bước xuống những bậc thang này, người mà mỗi khi đến gần tôi luôn nghe thấy.

Cửa hàng rượu không còn ở bên cạnh đó nữa. Nó đã được thay thế bằng một tiệm bánh sandwich. Không còn ai ở đây để nhớ cô ấy - cô gái mà tôi chẳng thể nào tưởng tượng được là sẽ bị bỏ qua.

Tôi theo dấu những manh mối bị bỏ lại trong chiếc thùng. Mọi thứ cô ấy cảm thấy đáng được ghi nhớ, tất cả được niêm phong lại bằng băng keo bạc. Chiếc bật lửa màu xanh lá, dán đề can Tôi & Bãi Biển, là loại được tìm thấy ở bất cứ cửa hàng lưu niệm nào dọc theo Bờ Đông. Những chiếc gạt tàn, nam châm, những đồ vật bị đánh cắp này đều có những chi tiết định danh cụ thể, và tôi để chúng dẫn đường. Tôi đứng trong những quán bar tối tăm, ám mùi xạ hương, thấy mặt tiền các cửa hiệu bị thay thế bởi những nơi mới mẻ và sáng sủa hơn. Tôi lần theo địa chỉ trên nam châm từ chỗ làm cũ của cô ấy. Một quán bar ở khu vực South End, một nơi tôi chưa từng ghé qua.

Quán bar tối om, dường như có chủ đích. Và nó vẫn mang tên được đề trên nam châm. Những nữ phục vụ mặc quần jean và áo phông xanh có in tên quán. “Tôi có thể nói chuyện với quản lí được không?” Tôi hỏi.

“Malcom!” Cô ấy gọi mà không quay đầu lại.

Người đàn ông đang lau quầy bar bước vòng ra ngoài, nhét giẻ vào túi sau của chiếc quần jean sẫm màu. “Tôi có thể giúp gì được cho cô?” Anh ta hỏi.

“Tôi cũng hy vọng là anh giúp được tôi,” tôi đáp. “Tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ làm việc ở đây tám năm về trước.”

Người đàn ông trông không quá ba lăm. Đôi mắt anh ta mở lớn. “Tôi không nghĩ mình sẽ giúp được gì nhiều. Tôi bắt đầu làm việc ở đây bốn năm về trước.”

“Tôi chỉ cần một cái tên thôi. Tên của những người pha chế ở thời điểm đó.”

“Cô là cảnh sát à?” Anh ta hỏi. Mặc dù anh ta biết là không phải vậy. “Cũng không nghĩ thế. Mà cho dù cô có là cảnh sát thì tôi cũng phải xem qua hồ sơ nhân viên cũ.”

Một người đàn ông ở quầy bar yêu cầu chuyển kênh tivi, và Malcom để mặc tôi đứng đó.

“Hắn không chịu cung cấp chúng cho cô à?” Cô nhân viên phục vụ hỏi. “Hắn có chút phức cảm thượng đẳng, như thể mình cao quý hơn chúng tôi vì hắn có bằng đại học.” Cô ấy không nhìn tôi khi nói điều đó. “Dù sao thì, hồi đó khoảng một nửa các cô gái được trả lương theo kiểu giấu diếm. Tên cô ta là gì, cưng nhỉ?”

“Emmy Grey,” tôi đáp. “Emmy, họ nào cũng được.”

Cô ấy suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. “Tôi đã làm việc ở đây mười năm rồi, nhưng chưa từng nghe đến cái tên đó. Chuyện này xảy ra khi nào nhỉ, nhắc lại cho tôi với?”

“Mùa hè, tám năm về trước. Cô ấy cao ngang tôi, tóc đen. Có lẽ tuổi khoảng đôi mươi.”

Cô ấy cười toe toét. “Nghe có vẻ như giống phần lớn chúng tôi ở đây.”

“Amelia Kent?” Tôi hỏi, và một lần nữa, cô ấy lắc đầu. “Ammi?”

“Xin lỗi, tôi không thể giúp được gì. Cô có chắc là cô biết tên cô ta không?” Cô ấy đặt tay lên hông, nghi ngờ động cơ của tôi, và tôi không trách cô ấy. Tôi thậm chí còn không thể cho cô ấy một cái tên.

Tôi lại nghĩ về một người phụ nữ sống vô hình. Tạm thời trở thành Amelia Kent. Vứt bỏ lốt ấy sang một bên, trở thành một con người mới. Tôi hạ giọng. “Leah Stevens?”

Mắt cô ấy sáng lên. “Leah. Nghe quen đấy. Đúng rồi, Leah. Chỉ trong một mùa hè thôi, đúng chứ?”

Tôi biết mắt mình đang mở to, gương mặt đờ ra.

“Tôi nhớ cô ấy. Tôi nhớ vì ông chủ mến cô ấy hết mực. Có gan đấy, ông ta đã nói như thế. Tuy nhiên, tôi không thể nói rằng tôi biết rõ về cô ấy. Cô cần gì ở Leah? Cô ấy ổn chứ?”

Tôi lắc đầu, không thể thở nổi. “Đó là tất cả những gì tôi cần.” Căn phòng rung rinh, một hồi chuông cảnh báo inh tai mà chỉ có tôi nghe được.

Chiếc ví mà tôi đã đánh mất vào đêm đó tại quán bar, rất lâu về trước, khi tôi đi chơi với cô ấy. Cậu ổn mà, Leah, cô ấy đã nói. Chỉ là mẩu món đồ thôi mà.

Tất cả thẻ tín dụng của tôi. Bằng lái xe của tôi. Tôi đã mất hàng tuần trời để giải quyết mọi chuyện, nhiều tháng ròng để làm mới mọi thứ. Và trong khoảng thời gian đó, cô ấy đã làm gì với chúng? Với tôi?

“Cảm ơn cô,” tôi nói, lùi ra khỏi cửa.

Không có gì là tình cờ. Không có gì là xác suất, một nhân quả vô tình.

Ngay cả khi đó, Leah. Ngay cả khi đó, cô ấy cũng đã lừa được mày. Cô ấy không quay lại vì chiếc thùng này, hoàn toàn không phải. Mà ngay từ ban đầu, cô ấy đã quay lại vì tôi.

Tôi loạng choạng bước ra ngoài ánh sáng ban ngày, nheo mắt vì ánh nắng chói chang phản chiếu trên cửa sổ, lắng nghe tiếng xe tải chạy rầm rập trên những con phố nhỏ. Tự hỏi cô ấy ở đâu, khi đó và bây giờ.

Trên đường trở lại xe, tôi ghé qua thư viện công cộng, đăng nhập vào một chiếc máy tính, và tìm kiếm Bethany Jarvitz một lần nữa. Không phải tất cả các bài báo đều có thể truy cập được thông qua mạng Internet, nhất là khi đã cách đây lâu đến vậy. Tôi sử dụng ngày tháng mà tôi đã tìm thấy trong bài báo về vụ cháy và đi đến kho lưu trữ. Những bản sao lưu được lưu trữ theo cách cổ điển của tất cả toàn soạn lớn. Tôi tìm thấy một vài đề cập mà tôi đã bỏ lỡ ở lần tìm kiếm đầu tiên. Một từ giữa tháng Sáu, tám năm về trước, khi chúng tôi lần đầu trở thành bạn cùng phòng của nhau trong căn hộ dưới tầng hầm ấy.

Tuần trước, Bethany Jarvitz đã bị bắt giữ sau khi bị một nguồn tin nặc danh chỉ điểm. Cô bị truy tố vì tội phóng hỏa và ngộ sát, dẫn đến cái chết của Charles Sanderson, 32 tuổi, ở New Bradford, PA. Cô đã nhận tội vào sáng nay để đổi lấy một bản án khoan hồng hơn. Nghi phạm còn lại vẫn chưa được xác định.

Và trước đó, một bức ảnh khác chụp khuôn mặt của Bethany trước khi bị phát hiện. Ảnh nhiễu hạt và vỡ, nhưng lần này có màu, được thu nhỏ lại để có thể nhìn thấy toàn cảnh. Khó mà nhìn rõ khuôn mặt cô ấy từ xa, nhưng có thể nhìn thấy người bên cạnh cô ấy. Một chiếc mũ trùm tối màu được kéo sụp xuống qua đầu người này, che khuất gương mặt, vai khom lại.

Một dải màu sáng đập vào mắt tôi từ bên dưới khung hình. Màu xanh lá tươi tắn, trong tay Bethany. Tôi cúi người lại gần màn hình, phóng to cho đến khi các điểm ảnh phân tách thành nhũng ô màu riêng lẻ. Màu xanh lá neon với một điểm màu đỏ. Bật lửa. Chiếc bật lửa trong thùng đó. Màu đỏ từ trái tim, ló ra từ nắm tay cô ta. Chiếc bật lửa đã từng nằm trong tay tôi.

Tôi muốn gọi Kassidy và cung cấp cho anh ta một cái tên: Melissa Kellerman. Tôi đã đưa sai tên cho Noah. Sử dụng ân huệ cuối cùng của mình cho một cô gái đã chết. Cô ấy vẫn ở ngoài kia, và tôi đang đuổi theo bóng ma của cô ấy.

Chắc chắn Bethany sẽ được đề nghị một thỏa thuận tốt hơn nếu khai ra tên cô ấy. Emmy chắc hẳn đã sợ cô ta sẽ làm như vậy. Luôn luôn trốn chạy, để đề phòng.

Và sau đó, vì tôi có thói quen đào bới cho đến khi đạt được thứ mình muốn, tôi nhập tên người đàn ông đã chết vào thanh tìm kiếm, chuẩn bị tinh thần đọc cáo phó. Tôi có năm, thành phố, tuổi - dấu vân tay và DNA của thế giới văn bản.

Không có nhiều thông tin về vụ án trên các mặt báo, điều mà tôi sớm phát hiện ra là do nạn nhân không phải mồi câu độc giả hoàn hảo. Anh ta có tiền sử phạm tội, một cáo buộc hành hung, nhưng không có gì có giá trị trước tòa.

Sau đó, tôi nhìn thấy anh ta đến từ đâu. Không phải nơi tội ác diễn ra, mà là nơi anh ta được sinh ra và có lẽ cũng đã lớn lên ở đó. Tôi giật nảy mình khi nhận ra. Đó là nơi Vince theo học cấp ba, ở ngoại ô phía bắc New York, theo như những gì anh ta đã nói với tôi. Nơi anh ta gặp Emmy lần đầu tiên, với tư cách là Melissa. Nạn nhân, Charles, là một người đàn ông cùng thị trấn. Và có khả năng cô ấy biết anh ta.

Dựa theo báo cáo của tòa án, anh ta đã say rượu, bất tỉnh khi ngọn lửa lao ngùn ngụt qua nhà.

Ánh nhìn mà cô ấy dành cho tôi vào đêm hôm đó, hôm tôi đã thổ lộ trên sàn căn hộ của chúng tôi. Ánh nhìn như muốn nói rằng, Mình hiểu. Chiếc gương phản chiếu trở lại.

Tôi nghĩ Emmy và tôi giống nhau. Khi ấy và bây giờ vẫn thế.

Điều gì đó đã làm chúng tôi trốn chạy.

Điều gì đó cuối cùng sẽ khiến cô ấy quay lại, khi Bethany ra tù.

Khi Bethany ra tù, Emmy hẳn cảm thấy mình mắc nợ cô ta. Nợ cô ta tám năm cuộc đời. Cô ấy đã nói với cô ta trong lá thư đó: Em sẽ ở đó khi chị được trả tự do. Em sẽ giúp. Em hứa.

Và tôi đã đi theo cô ấy. Đi theo cô ấy thẳng đến sự thật, lần này.

Bạn có thể đến đó và không thích sự thật bạn tìm thấy. Khám phá ra rằng sự thật không lấp lánh, tỏa sáng hay cháy rực, hoặc có cảm giác như xương sườn rạn nứt, ánh sáng thoát ra. Rằng nó có thể ngược lại. Xương cốt gập vào trong khi cơ thể của bạn cũng làm điều tương tự.

Khi bạn nhận ra không ai giống như bạn nghĩ.

Khi bạn đứng trước thông báo tìm bạn cùng phòng và nghĩ rằng cô gái đã cưu mang bạn là một sự cứu rỗi. Khi bạn xây dựng cô ấy theo cách đó, hình thành các đường viền của mình xung quanh cô ấy. Tôi đã đứng đó, đầu nặng trĩu, xương sườn đau nhức, nghi ngờ mọi thứ trong cuộc sống của mình. Tôi đã đứng đó với tư cách không là ai cả.

Và cô ấy đã thấy gì đó trong tôi, một điều gì đó quen thuộc, một điều gì đó cô ấy có thể đoạt lấy và lợi dụng theo ý mình. Một khuôn mặt trong một bức ảnh nhiễu hạt có thể đã thuộc về tôi.

Bạn cô ấy, chị họ cô ấy, đang gặp rắc rối. Ai cũng có thể hạ gục Emmy. Một cơn buồn nôn cuộn lên, ập lấy tôi.

Cậu có tin vào số phận không? Cô ấy đã hỏi tôi một lần. Cô ấy thì có. Tất nhiên là cô ấy có. Tôi đã xuất hiện trước mặt cô ấy, tám năm về trước, chính xác là những gì cô ấy cần.

A, B, hay C, cô ấy đã hỏi. Bạn có giúp đỡ một người bạn đang lâm vào khốn cảnh không, bạn có giao nộp họ cho cảnh sát không. Suốt thời gian qua, tôi đã nghĩ rằng cô ấy hỏi về trạng thái quan hệ của chúng tôi, cho tôi biết chính xác chúng tôi có ý nghĩa như thế nào với nhau. Khi cô ấy đang thực sự nói về một người khác. Một lời tự thú.

Có phải cái đêm tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy cũng đang tìm kiếm tôi không? Tại sao cô ấy lại ở cái quán bar đó vào đêm hôm đó? Cách cô ấy chạm nhẹ vào tôi, khiến tôi phải chú ý, khiến tôi quay lại và gọi, Emmy?

Bethany là người mà cô ấy luôn biết.

Tôi là mảnh ghép bên ngoài. Một mảnh ghép cô ấy cần. Rebecca nói nếu tôi cho đi quá nhiều thứ của bản thân, thì mọi người sẽ chỉ tiếp tục lợi dụng. Và họ đã làm điều đó. Họ đang làm điều đó.

Tôi không phải là ưu tiên hàng đầu của Emmy. Không phải khi đó, cũng không phải bây giờ.

Đêm đó, khi quay lại bãi đỗ xe hơi của mình từ thư viện, tôi chọn đi theo con đường từ Trung tâm Chính Phủ, con đường mà tôi thường đi bộ về nhà.

Sau đó, tôi đi xa hơn một chút. Quành qua Commonwealth, rẽ trái ở con hẻm thứ hai, giống như tôi thường làm, theo thói quen.

Tôi đặt tay lên gờ gạch quen thuộc, cái lạnh thấm vào xương tủy. Ánh sáng lọt qua tấm rèm. Kiễng chân lên, để thấy bóng của cô ấy.

Sự vật quay lại bởi lẽ chúng ta đi tìm kiếm chúng. Đó là lý do tại sao chúng dường như xuất hiện trở lại liên tục, giống như định mệnh. Emmy tình cờ gặp lại tôi trong quán bar đó, bởi lẽ cô ấy đang tìm kiếm tôi. Bám theo tôi, sắp xếp thời gian hoàn hảo để lướt qua, khiến tôi phải nhìn và gọi với theo cô ấy - Emmy?

Tôi tự hỏi liệu cô ấy có theo dõi tôi từ trước đó không. Đầu giờ tối hôm đó, sáu tháng trước, khi tôi đứng ở chính vị trí này.

Tôi kiễng chân, đặt tay lên bệ cửa sổ bê tông, trong bóng tối. Trong bóng tối, không ai có thể nhìn ra bên ngoài, nhưng tôi có thể nhìn vào trong. Tôi quan sát Paige nhấc con ra khỏi chiếc ghế cao, lau mặt rồi bồng bên hông.

Paige đã đứng trong bếp khi tôi quan sát đêm đó. Cô ấy nhìn chằm chằm vào cầu thang tối om, giống như cô ấy vẫn làm hết đêm này sang đêm khác kể từ khi Aaron qua đời. Như thể sẽ có ai đó bước xuống từ bậc thang. Đó là nơi gã làm điều đó. Gã đã uống những viên thuốc của mình, nghiền nát chúng rồi đổ vào một ly vang đỏ, để gây tê tinh thần hoặc củng cố quyết tâm. Đứng ở phía bên kia cửa sổ vào đêm hôm đó, trước khi nhìn thấy gã treo cổ, tôi đã nhìn thấy cái ly trên bàn. Một ly vang đỏ, gần cạn. Tôi tự hỏi liệu gã có sử dụng thang mà tôi thấy nó được đặt trong góc nhà cạnh tủ lạnh không. Hay liệu gã đã trèo qua lan can cầu thang khi lên được nửa chừng. Làm sao gã chắc chắn rằng tay vịn sẽ trụ được.

Paige đang ngâm nga một giai điệu, dỗ đứa bé yên lặng. Nhưng giọng cô ấy nghe quá xa xăm, quá trầm đục bởi tấm kính chắn giữa chúng tôi. Trong cơn bốc đồng, tôi áp điện thoại lên tai, gọi đến số máy bàn nhà họ, nghe thấy tiếng reng reng bên trong. Tôi thấy cơ thể Paige cứng lại. Nhưng rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy đến sau lưng mình. Tôi nhanh chóng dập máy và xoay người lại, nhìn chằm chằm vào bóng tối nhưng không thấy một ai. Tôi cúi đầu xuống và nép mình vào trong bóng tối, đi vòng qua khúc quanh và vọt thẳng vào bên trong quán bar gần nhất. Thật tối tăm và mơ hồ, tay tôi run lên vì adrenaline khi gọi ly đồ uống đầu tiên để xoa dịu thần kinh của mình.

Có lẽ ngay từ hồi đó, cô ấy cũng đã ở xung quanh. Quan sát.

Có lẽ cô ấy đã thử trước đây. Nhiều lần trong ngày. Trên tàu điện ngầm, khi tôi trả tiền cà phê. Có lẽ là vào hôm trước, giữa lối đi ở tiệm tạp hóa. Có lẽ cô ấy đã thử hai mươi lần trước khi tôi ngẩng đầu lên và nhận ra.

Không gì hoàn hảo đến vậy có thể xảy ra chỉ nhờ duy nhất định mệnh.

Aaron xuất hiện trở lại vì tôi đang tìm kiếm gã. Tôi lúc nào cũng tìm kiếm gã.

Hàng năm, hàng tháng, tôi tìm kiếm: Aaron Hampton.

Quan sát gã lấy bằng tiến sĩ. Kết hôn với Paige, gương mặt họ tươi cười trong mục xã hội, tấm ảnh chụp tại câu lạc bộ du thuyền nơi cha mẹ cô ấy là thành viên. Thuyền và buồm trong ánh đèn lấp lánh đằng sau.

Tôi quan sát khi gã bắt đầu giảng dạy. Tôi theo dõi, chờ đợi, mỗi lần gõ tên gã, tôi đều cảm giác được bóng tối, khoảng thời gian hụt mà sau ngần ấy năm tôi vẫn không thể nhìn vào trong.

Đó là phần mở đầu, và tôi khao khát phần kết.

Cho đến cuối cùng, cuối cùng, tôi đã có câu chuyện của mình. Có thể nhìn thấy những mối quan hệ, cảm giác được các mảnh ghép trượt xung quanh, có thể nhìn rõ gã trong tầm ngắm. Một câu chuyện mà tôi biết rằng sếp tôi và mọi người sẽ thèm khát. “Bốn vụ tự sát trong vòng một năm,” tôi nói với Logan, và mắt ông ấy sáng lên như tia lửa.

Nguồn tin. Nguồn tin là một cô gái hai mươi hai tuổi, vừa mới tốt nghiệp, đang sống với bạn thân và bạn trai của bạn thân. Tôi không bịa ra cô ấy. Tôi thay đổi một số chi tiết để bảo vệ danh tính của cô ấy. Và tôi giấu cô ấy đi, để không ai có thể tìm thấy cô ấy.

Họ nghĩ tôi làm vậy để hạ bệ một người đàn ông vô tội, nhưng tôi đâu có làm thế.

Tôi làm điều đó để mang lại tiếng nói cho cô gái ẩn danh mà không một ai có thể xác định được. Tôi không hối hận.

Sự thật và câu chuyện - không quan trọng cái nào tới trước, miễn là cuối cùng bạn đến được nơi bạn cần đến.

Miễn là bạn kết thúc ở sự thật, tất cả đều công bằng.

Dẫu vậy - có lẽ đôi khi tôi cảm thấy bị tước đoạt bởi cái chết của gã, như thể gã vẫn đang chiến thắng, vẫn nói ngay cả từ thế giới bên kia: Không thể chứng minh được bất cứ điều gì.

Và vì vậy, tôi vẫn bị hấp dẫn bởi ô cửa sổ mà tôi biết rất rõ này.

Giờ đây, tôi có thể nhìn thấy rèm cửa đung đưa, một chiếc quạt trần, ai đó đang di chuyển trong bếp. Và rồi một cánh cửa kẽo kẹt mở ra, đèn bên ngoài bật sáng, thu hẹp khoảng cách giữa thế giới của tôi và thế giới của họ.


Nguồn: NXB: Thanh Niên - https://sachvanhoc.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »